Thụy Điển khởi đầu khá tốt, nhưng sau đó Pháp dần vào guồng và tạo sức ép lớn. Đoàn quân dưới trướng HLV Didier Deschamps dứt điểm tới 14 lần với 6 cú trúng đích – so với 3 và 2 của Thụy Điển.
Pháp phung phí cơ hội – gồm các tình huống Mbappe đệm dội cột và Michael Olise tung móc trúng khung gỗ – trước khi mở tỷ số ở phút 45.
Tuyển Pháp cuối cùng cũng cụ thể hóa sức ép thành bàn mở tỷ số sau tình huống phối hợp đá phạt góc đầy biến hóa. Michael Olise có cú sút căng buộc thủ môn Zetterstrom phải đẩy bóng chịu phạt góc.
Từ quả phạt bên cánh trái, Ousmane Dembele thực hiện nhanh, phối hợp cùng Olise trước khi đưa tới Kylian Mbappe. Đội trưởng tuyển Pháp xử lý một nhịp, dùng động tác đảo chân để loại bỏ hậu vệ theo kèm rồi dứt điểm chân phải sở trường, đưa bóng găm vào lưới trong sự bất lực của hàng thủ Thụy Điển.
Mbappe sau đó chạy đi ăn mừng đầy cảm xúc với HLV Didier Deschamps – người vắng mặt trong trận thắng Na Uy ở lượt cuối vòng bảng vì phải về nước chịu tang mẹ.
Kylian Mbappe tiếp tục là mũi nhọn nguy hiểm nhất của tuyển Pháp trong các tình huống phản công. Tiền đạo đội trưởng nhiều lần bứt tốc, cắt vào trong và thực hiện những cú cứa lòng, nhưng các pha dứt điểm vẫn thiếu độ xoáy cần thiết để đánh bại thủ môn Zetterstrom. Ở tình huống mới nhất, thủ thành Thụy Điển tiếp tục dễ dàng bắt gọn.
Ngay sau đó, Michael Olise lại tạo ra khác biệt với một pha xử lý tinh tế. Nhận bóng ở rìa vòng cấm, anh chạm một nhịp trước khi cứa lòng kỹ thuật, đưa bóng đi sạt cột dọc trong gang tấc, khiến khung thành Thụy Điển chao đảo.
Một khoảnh khắc suýt chút nữa trở thành siêu phẩm của Michael Olise.
Bóng bật ra lơ lửng trong vòng cấm, Olise lập tức tung người dứt điểm theo kiểu “xe đạp chổng ngược”. Bóng đi ngoài tầm với của thủ môn Zetterstrom, nhưng lại tìm đến cột dọc khung thành Thụy Điển. Sau đó, Ousmane Dembele băng vào đá bồi chệch khung thành.
Ngay sau tình huống đó, Thụy Điển đáp trả. Alexander Isak có cơ hội từ một quả tạt, nhưng pha chạm bóng của anh không đủ lực để gây khó khăn cho hàng thủ Pháp.
Jules Kounde đi bóng xuống sát đường biên ngang rồi căng ngang thuận lợi vào vòng cấm. Nhưng trước khung thành trống, Kylian Mbappe lại đưa bóng trúng cột dọc.
Kylian Mbappe băng xuống đối mặt thủ môn rồi đặt lòng chân phải sở trường đưa bóng vào lưới. Nhưng trọng tài biên phất cờ báo việt vị rồi VAR vào cuộc, phất cờ báo việt vị. khiến bàn thắng của thủ quân tuyển Pháp không được công nhận.
Kylian Mbappe có cú sút đầu tiên, khi dứt điểm từ sát vòng cấm, hướng về khung thành của thủ môn Jacob Zetterstrom. Nhưng pha kết thúc không đủ lực cũng như độ hiểm để gây khó khăn cho người gác đền đang khoác áo Derby County.
Anthony Elanga phô diễn tốc độ ấn tượng khi bứt lên đuổi theo đường chuyền dài tưởng như vô hại sang phần sân Pháp. Dù William Saliba có lợi thế khoảng 10 m ở thời điểm xuất phát, trung vệ của tuyển Pháp vẫn sớm bị Elanga vượt qua trong cuộc đua tốc độ và buộc phải lùi về phòng ngự.
Đó đã là đường chọc khe thứ tư mà Thụy Điển thực hiện chỉ trong khoảng 10 phút đầu trận. Viktor Gyokeres có hai lần băng xuống đón bóng, trong khi Elanga và Alexander Isak mỗi người một lần.
Cách tiếp cận của Thụy Điển đã thể hiện rất rõ: tận dụng tối đa tốc độ và khả năng di chuyển của bộ ba tấn công để khai thác khoảng trống phía sau hàng thủ Pháp.
Pháp vẫn chưa tạo được nhịp triển khai tấn công như ý trong những phút đầu. Tuy nhiên, Michael Olise cho thấy sự tự do trong cách di chuyển và là mắt xích nổi bật trên hàng công.
Tiền vệ này liên tục hoán đổi vị trí để hỗ trợ đồng đội. Có thời điểm Olise lùi sâu giữa hai trung vệ để tham gia triển khai bóng từ tuyến dưới, trước khi nhanh chóng xuất hiện ở hành lang phải. Anh vừa phối hợp ăn ý với các đồng đội ở cánh đối diện và mang về một quả đá phạt cho tuyển Pháp.
Pháp khẳng định sức mạnh tuyệt đối khi dẫn đầu bảng I với ba trận toàn thắng trước Senegal, Iraq và Na Uy. Đây cũng là lần đầu tiên kể từ World Cup 1998, Pháp toàn thắng ở vòng bảng một kỳ World Cup. Điềm lành càng được nhắc đến khi Didier Deschamps – HLV đương nhiệm của đội – từng là đội trưởng tuyển Pháp vô địch năm 1998.
Hàng công Pháp đang đạt hiệu suất ấn tượng với ít nhất ba bàn trong bốn trận World Cup liên tiếp. Chưa đội tuyển nào trong lịch sử giải đấu ghi từ ba bàn trở lên ở năm trận liên tiếp, và thầy trò Deschamps đứng trước cơ hội lập cột mốc mới.
Trong khi đó, Thụy Điển – dù bị đánh giá thấp hơn – vẫn có cơ sở để tạo bất ngờ. Đoàn quân dưới trướng HLV Graham Potter chỉ đứng thứ ba bảng F sau Hà Lan và Nhật Bản, nhưng sở hữu hàng công có khả năng gây đột biến.
Viktor Gyokeres là đầu tàu với 11 cú dứt điểm và tạo 8 cơ hội ở vòng bảng, nhiều nhất trong đội hình Thụy Điển. Trong lịch sử kể từ năm 1966, chỉ Ralf Edstrom (1974) và Tomas Brolin (1994) có từ 10 cú sút và 10 cơ hội tạo ra trong một kỳ World Cup cho Thụy Điển.
Ngoài Gyokeres và Alexander Isak – hai cái tên nhận nhiều kỳ vọng trước giải – Yasin Ayari đã ghi hai bàn, còn Anthony Elanga đang có phong độ cao, khi ghi bàn ở cả hai trận gần nhất gặp Hà Lan và Nhật Bản. Nếu tiếp tục lập công trước Pháp, anh sẽ trở thành cầu thủ Thụy Điển đầu tiên kể từ Kennet Andersson năm 1994 ghi bàn trong ba trận World Cup liên tiếp.
Thụy Điển cũng khép lại vòng bảng với bảy bàn – thành tích tốt nhất của họ ở giai đoạn này trong lịch sử World Cup. Đây cũng là số bàn nhiều nhất đội tuyển Bắc Âu ghi được tại một kỳ World Cup kể từ năm 1994, giải đấu mà họ giành hạng ba.
Lịch sử các VCK World Cup từng chứng kiến 7 cầu thủ ở ngưỡng tứ tuần (40 tuổi trở lên) góp mặt. World Cup 2026 còn đặc biệt hơn nữa, khi có đúng 7 cầu thủ trên 40 tuổi (bằng tất cả các VCK trước đó cộng lại) được điền tên vào danh sách thi đấu. Tuy nhiên, phần lớn trong số này chỉ đóng vai trò điểm tựa tinh thần, hoặc nếu thi đấu thì ra sân ở vị trí như thủ môn, vốn dĩ không đòi hỏi nhiều thể lực. Rất khó tìm được gương mặt ở tuổi 39, 40 vẫn đóng vai "trái tim", đặc biệt ở những đội tuyển mạnh. Thế nhưng, cũng giống những lời đàm tiếu năm xưa khi một cầu thủ nhỏ con mắc chứng thiếu hụt hormone tăng trưởng chuyển từ Rosario (Argentina) tới Barcelona (Tây Ban Nha) để theo đuổi giấc mơ bóng đá, Lionel Messi sẵn sàng xô đổ mọi quy luật trường tồn của bóng đá, để viết nên câu chuyện của riêng mình.
Messi sẽ đón sinh nhật tuổi 39 tại Mỹ vào mùa hè này, khi cùng Argentina đi trên hành trình bảo vệ ngôi vô địch. 1 năm trước, anh tuyên bố bỏ ngỏ khả năng dự World Cup 2026. Đó là thời điểm Messi chơi cho Inter Miami 2 mùa, đồng nghĩa 2 năm xa rời cường độ thi đấu đẳng cấp châu Âu mà anh dành nửa đời cống hiến. Siêu sao người Argentina không còn tốc độ, thể lực như thời đỉnh cao. Việc lựa chọn sang Mỹ "dưỡng già", toàn tâm cho gia đình, cũng là chỉ báo cho "kỷ nguyên Messi" ở World Cup đã khép lại.
Dù vậy, Messi quyết định trở lại World Cup, chỉ ít ngày sau khi phải rời sân vì quá tải và mệt mỏi cơ bắp ở trận Inter Miami thắng 6-4 trước Philadelphia Union (MLS). Tiền vệ 39 tuổi chưa dừng lại, vì anh còn khát vọng. Nhưng quan trọng hơn, Argentina chưa thể thích nghi với cuộc sống thiếu Messi.
Messi hoàn thành vòng loại World Cup 2026 với thống kê tuyệt hảo: ghi bàn nhiều nhất (8 bàn), in dấu giày vào nhiều pha lập công nhất (11 bàn), được chấm điểm cao nhất, có nhiều pha rê bóng thành công nhất (30 lần), dứt điểm nhiều nhất. Cựu sao Barcelona vừa dẫn dắt lối chơi, vừa tạo đột biến, kiến tạo, rồi đảm nhiệm luôn khâu ghi bàn. HLV Lionel Scaloni càng cần Messi, bởi những vệ tinh quanh anh như Enzo Fernandez, Alexis MacAllister hay Rodrigo de Paul không còn là chính mình.
3 năm thi đấu tại Mỹ giống như bước chuẩn bị của Lionel Messi cho kỳ World Cup khép màn sự nghiệp. "El Pulga" đã không còn gì hối tiếc, khi chơi 2 trận chung kết và đoạt cúp năm 2022 để hoàn thành sự nghiệp viên mãn. Câu hỏi đặt ra là: Messi sẽ chơi thế nào để hoàn thành lời chia tay đẹp với World Cup, và với chính Argentina?
Tại World Cup 2022, Messi từng "đi bộ" lên đỉnh cao của giải. Anh không bị bó buộc vào vị trí nào. Anh chơi tự do, khi tăng tốc, lúc thong dong, nhưng luôn động não quan sát. Messi không cần chạy nhiều, bởi các đồng đội đã làm thay anh việc đó. Lautaro Martinez, Julian Alvarez, MacAllister, Enzo hay De Paul, người được gọi vui là "vệ sĩ của Messi", sẵn sàng cày ải khắp mặt sân để bù đắp cho người đội trưởng. Đáp lại, Messi dồn năng lượng cho sáng tạo, cho nhãn quan nhạy bén như chiếc radar luôn tìm kiếm khoảng trống, cho đôi chân ma thuật không thường xuyên nước rút, nhưng cứ mỗi khi tăng tốc hay vung chân, khác biệt lập tức đến.
World Cup 2026 có thể khác, khi Messi đã chơi bóng suốt 3 năm ở nơi có chất lượng và cường độ thi đấu kém xa châu Âu. Thể lực Messi cũng không còn đảm bảo. Mùa này, anh mới chơi 16 trận ở MLS và CONCACAF Champions Cup. Tuy vẫn in dấu giày vào 20 bàn thắng, nhưng có thể cảm nhận rõ sự mệt mỏi của anh. Dù vậy, được về với tập thể sẵn sàng hy sinh vì mình, Messi vẫn đủ khả năng tạo nên khoảnh khắc kỳ diệu như từng làm hàng nghìn lần trong suốt sự nghiệp.
Tuy nhiên, sự phụ thuộc vào Messi là "báo động đỏ" với Argentina. Lúc này, HLV Scaloni không thể xây dựng hệ thống độc lập với nhãn quan của Messi, dẫn đến sự lệ thuộc kéo dài. Lớp kế cận của Argentina đang cạn kiệt tài năng, khiến tương lai đội tuyển là dấu hỏi lớn khi Messi rời đi vào một ngày không xa.
HAGL đã thua trận thứ hai liên tục trên sân nhà, khi thất bại 0-2 trong màn thư hùng với CLB Hà Tĩnh ở vòng 23 V-League (ngày 17.5). Được đá ở "pháo đài" Pleiku với bầu không khí và bối cảnh thi đấu quen thuộc, gặp đối thủ hết mục tiêu, nhưng thầy trò HLV Lê Quang Trãi vẫn thua.
Đáng lo hơn cả kết quả thua, là lối chơi nhợt nhạt, bế tắc của đội bóng phố núi trước Hà Tĩnh. Không giống trận PVF-CAND, HAGL không còn mạo hiểm với cầu thủ trẻ, mà dùng đội hình tốt nhất với Marciel da Silva, Conceicao, Vĩnh Nguyên, Trung Kiên, Thanh Nhân, Du Học... Tuy nhiên, cách vận hành của HAGL thiếu kiên trì và bài bản. Học trò ông Lê Quang Trãi chủ yếu tạo cơ hội từ các pha đá dài lên cho ngoại binh Conceicao tự xoay xở, hoặc chờ vào cảm hứng từ cái chân trái của Marciel.
HAGL đá tốt khi chơi phòng ngự phản công, như những chiến thắng đã có trên sân Ninh Bình và Nam Định. Song, khi cần áp đặt thế trận trước đội đồng cân đồng lạng như Hà Tĩnh, đội bóng phố núi lộ rõ hình hài vội vàng, đơn điệu. Hàng thủ 3 người lỏng lẻo, liên tục lộ ra khoảng trống và tranh chấp thua, để cho Hà Tĩnh (đội có hàng công yếu nhất giải) bắn phá cầu môn Trung Kiên.
Nỗi đau của HAGL không chỉ là chuỗi ngày trượt dài, mà sân Pleiku cũng chẳng còn chút uy thế. Vốn là ngọn hải đăng dẫn lối trong giai đoạn khó khăn, khi từng giúp HAGL ngáng đường những đội mạnh như CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN), Hà Nội hay Thể Công Viettel, nhưng lúc này sân Pleiku thậm chí còn không có sức đe dọa với những đội bóng như... PVF-CAND hay Hà Tĩnh. HAGL chỉ thắng 2/12 trận sân nhà mùa này, có hàng công kém nhì và hàng thủ kém thứ sáu giải. Một tập thể vẫn đủ để chưa rơi xuống cuối bảng, nhưng lại thiếu để thực sự vươn lên.
Quyết định dùng cầu thủ trẻ ồ ạt ở trận gặp PVF-CAND là lựa chọn bất hợp lý của HAGL. HLV Lê Quang Trãi có thể làm vậy, khi HAGL đã có khoảng cách đủ an toàn. Nhưng, ban huấn luyện chọn thanh lọc lực lượng lúc cuộc đua trụ hạng vẫn rất "nóng".
Từ chỗ hơn nhóm nguy hiểm 8 điểm khi giải còn 5 vòng, khoảng cách giờ là 5 điểm với 3 vòng đấu trước mắt. Tất nhiên, không đơn giản để PVF-CAND và Đà Nẵng cùng có nhiều hơn 5 điểm ở 3 vòng còn lại. Song, trên lý thuyết, HAGL vẫn có nguy cơ xuống hạng. Lại thêm một mùa giải nữa, đội chủ sân Pleiku phải "thấp thỏm" đến những vòng cuối.
"HAGL sẽ phải thi đấu rất cẩn thận ở chặng đường sắp tới. Mùa giải hiện còn ba vòng nữa, nên HAGL sẽ chắt chiu từng điểm có thể", HLV Lê Quang Trãi giãi bày sau trận thua Hà Tĩnh.
Theo "thuyền trưởng" của HAGL, mục tiêu các trận của HAGL là phải có điểm. Đội bóng phố núi còn nguyên quyền tự quyết với cách biệt điểm số vẫn đủ lớn, nhưng vấn đề không nằm ở sự vươn lên của CLB Đà Nẵng hay PVF-CAND. Chìa khóa trụ hạng nằm ở chính quyết tâm của HAGL. Nếu không vào trận với tâm thế sinh tử để thúc đẩy nguồn năng lượng của đội hình trẻ, đội chủ sân Pleiku rất khó thắng. Nhất là khi, HAGL phải làm khách trên sân đội bóng có thừa nhiệt huyết và độ máu chiến dù trải qua khó khăn tài chính như Thanh Hóa.
Như mọi người đã biết trận PSG thắng Bayern Munich 5-4 giữa tuần qua là lần đầu tiên một trận bán kết Champions League có đến 9 bàn thắng. Quá hấp dẫn, nhưng tỷ số ấy lại nói lên hàng loạt vấn đề. Vì sao người ta ghi đến 5 bàn trong một trận đấu đỉnh cao, mà vẫn không thể chiếm được ưu thế áp đảo? Vì sao PSG từng dẫn đến 3 bàn cách biệt ngay trên sân nhà (5-2 vào giữa hiệp 2), nhưng vẫn không chuyển sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế quá quan trọng ấy, lại để đội khách gỡ thành 5-4?
Trước tiên, hãy nói về một khái niệm rất quan trọng trong suốt lịch sử bóng đá, đó là ưu thế sân nhà. Cái lợi lớn nhất của đội chủ nhà thật ra không phải là sự cổ vũ của khán giả, cũng không phải là sự quen thuộc sân bãi (bây giờ thì mọi sân bóng ở Champions League đã được tiêu chuẩn hóa đến mức gần như hoàn toàn giống nhau rồi). Giới chuyên môn nghiên cứu và đúc kết: sân nhà thường là nơi đội chủ nhà có khả năng cao nhất trong việc chủ động áp đặt lối chơi của mình.
Một nghiên cứu khác là ưu thế sân nhà trong những năm gần đây có vẻ đã giảm hẳn tác dụng. Liên đoàn Bóng đá châu Âu (UEFA) bỏ luôn quy định "bàn thắng trên sân đối phương" một phần cũng vì điều này. Câu hỏi vừa nêu: Vì sao PSG không thể chủ động quay sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế 3 bàn cách biệt (gần như đồng nghĩa với việc sẽ đi tiếp vào chung kết), cũng là một ví dụ nói lên tình trạng ưu thế sân nhà bây giờ đã giảm tác dụng.
Lối chơi của PSG rất hay. Nhưng cũng vì vậy, PSG không dễ linh động chuyển sang lối chơi khác, mục tiêu khác; nghĩa là tính chủ động trong việc áp đặt lối chơi của họ không cao.
Về mặt chiến thuật, PSG luôn để cặp trung vệ giữ vững vị trí, phòng khi đối phương phản đòn. Đấy là cặp "mỏ neo" phòng ngự. Ngoài ra, luôn có 3 "mỏ neo" khác ở mặt trận tấn công: cặp tiền vệ cánh đứng thật sát biên để mở rộng tối đa đội hình tấn công và vị trí trung phong đứng cao nhất có thể. Nhìn vào đội hình PSG, luôn có người trấn giữ 5 vị trí vừa nêu. Sự khác biệt ở chỗ: cặp trung vệ là nhân sự cố định, còn 3 vị trí phía trên luôn có người, dù không nhất thiết là ai.
Mùa trước, PSG vô địch và lập kỷ lục về tỷ số đậm nhất trong trận chung kết Cúp C1/Champions League (5-0 trước Inter Milan, một đội nổi tiếng về phòng thủ). Tỷ số kỷ lục ấy được mở ra thế nào? Thật kinh ngạc khi hậu vệ phải Achraf Hakimi đứng ở vị trí… trung phong, đệm bóng vào lưới từ cự ly 7 m, khi bóng mới lăn 12 phút.
Nếu là một đội yếu hoặc đội thất bại, người ta sẽ chỉ vào Hakimi trong pha bóng ấy để kết luận về một lối chơi hỗn loạn, cầu thủ đứng sai vị trí… Kỳ thực, khi PSG tấn công thì trung phong đứng ở giữa sân, hậu vệ biên lọt vào vị trí trung phong hoặc tiền vệ cánh xuất hiện ở khu trung lộ là điều bình thường. Kỷ luật chiến thuật của HLV Luis Enrique chỉ tuyệt đối yêu cầu: có người ở 5 vị trí "thả neo", trong đó 2 "mỏ neo" phòng thủ phải là trung vệ.
Lối chơi của PSG thành công chủ yếu nhờ họ quá nhuần nhuyễn. Các cầu thủ di chuyển như cỗ máy tự động để thế chỗ cho nhau. Đấy là cách đá bằng khoảng trống và sự di chuyển, hơn là đá bằng cầu thủ cụ thể. Chỉ sau khi các siêu sao Neymar, Lionel Messi, Kylian Mbappe đều đã ra đi, lối chơi của PSG mới bắt đầu hay. Và bây giờ họ xuất sắc với những cái tên chỉ như Kvaratskhelia hoặc Doue. Ông Enrique từng nói: "Trong đội của tôi không có mẫu cầu thủ di chuyển theo ý riêng của mình". PSG tập cách đá ấy đến mức nhuần nhuyễn, nên khi muốn lui về cố thủ thì… cũng chẳng được. Thế là mưa bàn thắng xuất hiện ở cả hai đầu sân, khi họ gặp đối thủ mạnh.