Tôi không nhớ rõ mình thích Thùy từ khi nào. Có lẽ là khi bắt gặp cô ấy bị mấy gã trai làng bên trêu ghẹo dọc đường đi học về năm cuối cấp 3. Nhìn bộ dạng yếu đuối sợ hãi của Thùy lúc đó, tôi muốn bảo vệ chở che.
Tôi là một gã trai không có ưu điểm gì, vừa xấu trai lại vừa học dốt… Thứ người ta nhớ về tôi chỉ là con nhà giàu. Thùy không thích tôi. Hình mẫu các chàng trai trong con mắt những cô gái mới lớn hoặc là đẹp trai, hoặc là học giỏi. Tôi không có cả hai thứ đó. Tôi thậm chí từng bị lưu ban 2 năm, nên dù lớn hơn 2 tuổi vẫn học cùng khóa với Thùy
Tất nhiên, tôi không phải vì thế mà im lặng. Lúc đầu, Thùy tỏ vẻ khó chịu. Tôi nói thẳng, tôi thích cô ấy là quyền của tôi, còn thích hay ghét tôi là quyền của cô ấy.
Thùy không đỗ đại học, tôi đương nhiên càng không. Bố đăng ký cho tôi vào trường nghề của tỉnh, còn Thùy theo chị lên phố học nghề làm đẹp.
Sau khi ra phố, ăn cơm uống nước thành phố, lại biết ăn mặc, trang điểm, Thùy vốn đã xinh đẹp lại càng trở nên rực rỡ hơn. Mỗi lúc nhìn thấy Thùy, tôi vẫn hồi hộp. Tôi biết cô ấy có nhiều chàng trai theo đuổi, và vẫn tự biết mình không thể lọt vào mắt của cô ấy.
Tôi cũng từng tán tỉnh vài người, yêu đương vài cuộc. Nhưng những cuộc tình cũng chẳng đi đến đâu. Với Thùy, tôi vẫn có một tình cảm riêng luôn thầm thương trộm nhớ nhưng không dám đến gần.
Rồi một ngày, Thùy gọi điện cho tôi. Khi thấy số điện thoại lạ nhấp nháy trên màn hình và giọng Thùy cất lên, tôi không tin nổi. Thùy hỏi tôi có rảnh tâm sự cùng em không?
Tối ấy, bên mương nước đầu làng, lần đầu tiên tôi ngồi gần Thùy đến thế. Thùy nói cô ấy số đen đủi, chẳng gặp được ai thương yêu thật lòng. Rồi Thùy hỏi: “Đàn ông chân tình như anh giờ hiếm lắm. Anh còn thích Thùy không? Có muốn lấy Thùy không?”.
Khi nghe Thùy nói, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì bất ngờ và hạnh phúc. Hơi thở Thùy gần, mang theo phảng phất mùi rượu đã uống từ trước đó. Có lẽ cô ấy say rồi, mai sẽ quên thôi. Mà dù là say, tôi cũng mặc kệ cho cảm xúc trong mình bay bổng.
Thế nhưng, những lời Thùy nói, cô ấy đều nhớ. Tối hôm sau, cô ấy nhắn tin hỏi lại tôi một lần nữa. Thùy nói chán yêu đương rồi, muốn lấy chồng thôi. Nếu tôi muốn cưới, cô ấy đồng ý.
Tôi như người ngủ một giấc dậy, bỗng nghe tin mình trúng số độc đắc. Vội vàng thưa chuyện với bố mẹ bàn chuyện cưới xin. Bố mẹ tôi bất ngờ. Ai cũng bất ngờ. Mẹ hỏi tôi: “Hai đứa yêu bao giờ mà cưới?”.
Tôi dẫn Thùy đi xem váy cưới, dẫn cô ấy đi chọn giường, chọn rèm cửa, ga gối trải giường. Thùy không vui nhiều như tôi, luôn tỏ vẻ dễ dãi mua cái gì cũng được.
Cho đến hôm đi chụp ảnh. Lúc vào buồng thử váy cưới, Thùy đưa túi xách và điện thoại cho tôi cầm. Điện thoại vừa sang tay tôi, màn hình bỗng sáng lên một tin nhắn zalo gửi tới: “Thế còn cái thai cậu định tính thế nào?”. Tin nhắn hiện lên rồi biến mất, nhưng nó in hằn trong trí não tôi. Cái thai nào? Cái thai của ai?
Tôi đứng ngoài cửa, nói cần gọi điện mà điện thoại hết pin, bảo Thùy đọc mật khẩu tôi mượn điện thoại gọi một chút. Khi màn hình mở ra, bí mật cũng được vén màn. Thùy đang mang thai và tình nhân của cô ấy đã cao chạy xa bay. Cô ấy đã bỏ thai nhiều lần, nếu còn tiếp tục, sợ sẽ mất khả năng làm mẹ. Cô ấy chọn tôi làm người “đổ vỏ” để danh chính ngôn thuận cho con chào đời. Chuyện sau này, sau này sẽ tính.
Tôi đọc những dòng cô ấy trò chuyện với bạn, mắt như hoa lên, đầu óc quay cuồng. Tôi vẫn biết, tình cảm Thùy dành cho tôi chắc chắn không nhiều. Nhưng lại nghĩ, cô ấy đã yêu đương chán rồi, muốn tìm một tấm chồng tử tế để dựa. Ai ngờ, cô ấy lừa tôi, xem tôi như một gã ngốc, lấy tôi làm lá chắn để che đậy cho sự lỡ dở của mình.
Khi Thùy khoác lên mình chiếc váy cưới, xoay đi xoay lại trước mặt tôi, tôi cũng chẳng có chút cảm xúc nào cả. Cảm giác hạnh phúc bay bổng trước đó bỗng như bị một tảng băng đè nén, vừa nặng nề vừa lạnh lẽo. Tôi nhìn gương mặt điểm trang cẩn thận tỉ mỉ của Thùy sao bỗng thấy nó xấu xí đến ghê sợ.
Nhưng tôi chẳng nói gì, cũng chẳng phơi bày mọi thứ ngay lúc đó, giống như nỗi đau bất ngờ khiến cảm xúc tê liệt . Một chuyện tày trời như vậy, sao cô ấy nghĩ có thể giấu tôi cả đời? Hay là cô ấy bí quá hóa liều, thật tâm cũng không muốn làm như vậy?
Tôi im lặng, ôm bí mật của cô ấy về nhà. Tôi yêu Thùy, nhưng không yêu đến mức quên cả tự trọng và sĩ diện bản thân, không yêu đến mức cam tâm tình nguyện để cô ấy lừa dối.
Sỡ dĩ, tôi kể chuyện dài như vậy, tỉ mỉ như vậy là để mọi người hiểu, tình cảm tôi dành cho Thùy trong sáng và đẹp ra sao. Và việc cô ấy lừa dối đã khiến tôi đau đớn, bẽ bàng, uất hận đến mức nào.
Hủy bỏ đám cưới là chuyện tôi nghĩ đến đầu tiên, nhưng thế thì lại nhẹ nhàng cho cô ấy quá. Nếu Thùy đã coi tôi là một gã khờ, tôi sẽ cho cô ấy toại nguyện đến đám cưới. Và trong đám cưới ấy, tôi sẽ phơi bày mọi chuyện ra cho thiên hạ thấy. Cô ấy chẳng coi tôi ra gì, tôi cũng chẳng cần làm người tử tế.
Tôi đã nghĩ như vậy đấy. Nhưng mỗi ngày trôi qua, đám cưới càng gần, tôi vẫn chưa chắc chắn mình có nên làm thế không, có nên tuyệt tình, tàn nhẫn đến mức ấy không? Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 35 tuổi, kết hôn 7 năm và có một cậu con trai 6 tuổi. Hiện vợ chồng tôi sống cùng mẹ chồng trong căn hộ ở Hà Nội mà cả gia đình chắt chiu, vay mượn mới mua được.
Chồng tôi là con một. Bố anh mất từ khi anh còn nhỏ, một mình mẹ chồng tần tảo nuôi con khôn lớn. Khi anh lên đại học, bà cũng từ quê lên Hà Nội làm thuê để tiện gần con trai. Tôi và chồng gặp nhau trong một lần đi làm, thấy cùng quê nên trò chuyện rồi dần dần nên duyên.
Những năm đầu sau cưới, chúng tôi ở trọ. Đến khi con trai được gần 1 tuổi, vợ chồng quyết định mua nhà. Hai bên gia đình đều không khá giả. Bố mẹ đẻ tôi cho hơn 100 triệu đồng. Mẹ chồng gom toàn bộ số tiền tích lũy nhiều năm bà đi làm cùng số tiền chồng tôi cho biếu những năm qua được 300 triệu đồng cho chúng tôi. Hơn 1 tỷ đồng còn lại chúng tôi vay ngân hàng, trả góp trong 20 năm. Ngày đó, tôi thật lòng biết ơn cả hai bên gia đình.
Khi mua nhà xong, mẹ chồng chuyển lên ở cùng. Tôi không phản đối. Một phần vì căn nhà có phần tiền bà bỏ ra, lên ở bà cũng giúp chăm cháu, phần khác vì chồng tôi chỉ còn mẹ. Tôi nghĩ con trai mua nhà đón mẹ lên ở là chuyện bình thường.
Thế nhưng từ ngày sống chung, tôi dần nhận ra căn nhà đứng tên hai vợ chồng nhưng tôi lại không có nhiều tiếng nói trong chính ngôi nhà của mình.
Mẹ chồng muốn mua gì thì mua, muốn kê đồ ở đâu thì kê, muốn sửa sang thế nào cũng tự quyết. Nếu tôi góp ý, bà sẽ nói lại với chồng. Ban đầu tôi còn giải thích, sau rồi mệt mỏi nên thôi.
Tôi chọn nhịn vì nể công bà nuôi chồng tôi khôn lớn, cũng không muốn gia đình căng thẳng. Quan trọng hơn cả là con trai tôi từ bé đau ốm liên miên, hết nhập viện rồi lại điều trị dài ngày. Tôi vừa đi làm vừa chăm con, sức cùng lực kiệt, chẳng còn hơi đâu để tranh cãi chuyện ai đúng ai sai.
Cứ thế, năm này qua năm khác. Có lúc tôi cảm giác mình giống người thuê trọ hơn là chủ nhà.
Thời điểm khó khăn nhất là khi vợ chồng tôi gánh nợ ngân hàng quá áp lực, con liên tục nằm viện. Tôi từng đề nghị bán nhà để giảm bớt gánh nặng tài chính.
Mẹ chồng phản đối quyết liệt. Bà giận dỗi, bỏ ăn, rồi nói với hàng xóm rằng nếu chúng tôi bán nhà thì bà sẽ đòi lại toàn bộ số tiền đã cho trước đây. Thậm chí bà còn nói, sau đó vợ chồng tôi muốn sống ra sao thì sống.
Khoảng thời gian ấy, áp lực tiền bạc khiến vợ chồng tôi cãi nhau liên tục. Vì con đau ốm nhiều, tôi phải giảm tải công việc, có lúc nghỉ việc để chăm con. Thu nhập bấp bênh nên trong mắt mẹ chồng, tôi trở thành người ăn bám.
Bà luôn cho rằng con trai bà mới là người chèo chống cả gia đình. Rằng tôi có cuộc sống hôm nay là nhờ chồng.
Mỗi lần vợ chồng mâu thuẫn, bà lập tức đứng về phía con trai. Chúng tôi từng nhiều lần viết đơn ly hôn. Nhưng rồi nhìn đứa con bệnh tật, hai vợ chồng lại cố gắng nhẫn nhịn vì con.
May mắn là những năm gần đây sức khỏe của con ổn định hơn. Nợ nần cũng giảm dần sau nhiều năm tích cóp.
Tôi quay lại làm việc toàn thời gian. Thu nhập hiện tại của tôi khoảng 20 triệu đồng mỗi tháng. Trong nhà, tôi và chồng phân chia trách nhiệm khá rõ ràng. Anh trả tiền ngân hàng, tiền ăn uống hết gần 20 triệu. Tôi lo toàn bộ chi phí cho con.
Con trai tôi từ tiền học, tiền thuốc, tiền khám bệnh, quần áo, sách vở.. mỗi tháng cũng ngốn 16-17 triệu đồng. Nhưng mẹ chồng không nhìn thấy những khoản đó.
Bà chỉ thấy người trả tiền ngân hàng là con trai bà. Người đưa tiền chợ là con trai bà. Vậy nên trong suy nghĩ của bà, chính con trai bà đang nuôi cả gia đình.
Điều khiến tôi tổn thương nhất không phải chuyện tiền bạc. Mà là cách bà kể với người ngoài.
Tết nào vợ chồng tôi cũng đưa bà 10 triệu đồng tiền mua sắm. Chồng tôi còn biếu thêm 10 triệu đồng để bà chi tiêu riêng. Chúng tôi mua đủ thứ mang về. Thế nhưng qua lời bà kể với hàng xóm, thành ra mọi việc trong nhà đều do một tay bà gánh vác.
Tôi nghe được nhưng cố bỏ qua. Cho đến cách đây không lâu. Một người bạn thân đến nhà chơi. Ngay trước mặt tôi, mẹ chồng buông một câu rằng, gia đình tôi có được ngày hôm nay là nhờ một mình chồng tôi lo liệu. Còn lương tôi chỉ ba cọc ba đồng, chẳng đáng bao nhiêu.
Tôi chết lặng. Bà chưa bao giờ hỏi tôi kiếm được bao nhiêu tiền, chi ra bao nhiêu mỗi tháng. Bà không biết những lúc con nằm viện, chính bố mẹ đẻ tôi âm thầm cho thêm tiền để tôi trang trải.
Bà càng không biết những hóa đơn thuốc, học phí, tiền sinh hoạt cho cháu nội bà lên đến hàng chục triệu đồng đều do tôi chi trả.
Tôi không mong bà khen mình, nhưng ít nhất bà đừng phủ nhận mọi nỗ lực của tôi như thế. Điều khiến tôi bế tắc nhất là không biết phải làm sao để mẹ chồng hiểu rằng, gia đình này tôi cũng đóng góp không kém con bà.
Nếu nói với chồng, khả năng rất cao anh sẽ bênh mẹ. Anh vốn nóng tính, chỉ cần nói vài câu là lại cãi nhau. Nếu nói thẳng với mẹ chồng, tôi sợ chẳng thể sống nổi với nhau nữa. Nhưng nếu tiếp tục im lặng, tôi cảm thấy mình đang sống trong sự ấm ức ngày một lớn.
Tôi biết mẹ chồng từng vất vả cả đời vì con trai. Tôi cũng biết bà đã giúp tôi chăm cháu trong những giai đoạn khó khăn nhất. Vì thế, tôi luôn cố gắng tôn trọng bà.
Nhưng sự tôn trọng ấy dường như đang khiến mọi người mặc nhiên cho rằng tôi không có tiếng nói, không có đóng góp và không có quyền được ghi nhận. Tôi không biết mình nên tiếp tục nhịn để giữ hòa khí hay nên một lần nói rõ suy nghĩ của mình.
Tôi chỉ biết rằng sau 7 năm làm vợ, điều làm tôi mệt mỏi nhất không phải nợ nần, không phải những đêm thức trắng chăm con bệnh, mà là cảm giác mọi cố gắng của mình đều bị xem như không tồn tại. Tôi đang vô cùng mệt mỏi, xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, họp báo Chính phủ thường kỳ được tổ chức với sự chủ trì của Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn.
Tại họp báo, báo chí đặt câu hỏi liên quan tới việc đảm bảo cung ứng điện: "Mùa hè này dự báo tiêu thụ điện sẽ đạt kỷ lục. Vậy xin hỏi năm nay có thiếu điện hay không và giải pháp là gì?".
Trả lời, Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho hay thực hiện theo chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, đặc biệt tại cuộc họp Chính phủ thường kỳ tháng 3 vừa diễn ra ngày 4-4 đã nhấn mạnh: Tuyệt đối không để thiếu điện mặc dù tình hình vô cùng khó khăn.
Vì vậy để chuẩn bị việc đảm bảo cung ứng điện, Bộ Công Thương đã phê duyệt phương án vận hành hệ thống điện quốc gia, đặc biệt là các tháng cao điểm mùa khô với phương án dự phòng, điều hành việc tăng trưởng phụ tải điện lên tới hơn 14%.
Theo kế hoạch vận hành hệ thống điện quốc gia của tháng 4, tăng trưởng điện dự kiến hơn 6,47%, lũy kế cả năm tổng sản lượng điện đạt 350 tỉ kWh, tăng trưởng 7,92% so với cùng kỳ.
Ông Tân cho hay trong ba tháng qua, việc cung ứng điện được đảm bảo, tăng trưởng phụ tải đạt mức 6,5% so với cùng kỳ. Vì vậy, trong thời gian tới Bộ triển khai các giải pháp là bám sát theo dõi dự báo, kiểm tra và chuẩn bị các phương án về cung ứng điện.
Ngay trong quý 1 các đơn vị chức năng của bộ đã làm việc với các đoàn công tác rà soát từ khâu phát điện, lưới điện, nguyên vật liệu sơ cấp phục vụ cho phát điện. Kết quả kiểm tra cho thấy các tập đoàn, tổng công ty chuẩn bị phương án đảm bảo cung ứng điện; rà soát sửa chữa thiết bị đảm bảo vận hành; chuẩn bị đầy đủ vật tư, thiết bị dự phòng, tăng cường kiểm tra nơi xung yếu.
“Chúng tôi tin việc cung ứng điện cả năm 2026 sẽ được đảm bảo” - ông Tân nói.
Song ông Tân chỉ ra những hạn chế, trong công tác lập kế hoạch dự phòng khó dự báo. Đặc biệt là ảnh hưởng của El Nino, khó khăn trong cung ứng nhiên liệu. Hồ thủy điện phải thực hiện đồng thời nhiều mục tiêu nên thực hiện nghiêm kỷ luật kỷ cương trong điều tiết.
Tuy nhiên, với quan điểm chỉ đạo của Thủ tướng, Bộ Công Thương là không để thiếu điện nên Bộ đã yêu cầu các đơn vị chủ động phương án ứng phó, tuyệt đối không để xảy ra đứt gãy nguồn cung nhiên vật liệu.
Cùng với các giải pháp được triển khai, ông Tân nhấn mạnh yêu cầu tăng cường sử dụng điện tiết kiệm và hiệu quả, sử dụng điện hợp lý, triển khai giải pháp sử dụng nguồn nước thủy điện hợp lý, hiệu quả.
Để rồi lớn lên, tuy theo nghề viết lách (một nhà báo mảng âm nhạc ở Hà Nội), cuối cùng Khôi Minh vẫn trở về với niềm đam mê ca hát, học thanh nhạc bài bản, thường xuyên tổ chức minishow, ra album.
Mới nhất là album Cho nên tôi yêu - Khôi Minh hát Trịnh Công Sơn vừa ra mắt, kỷ niệm 25 năm ngày mất nhạc sĩ anh yêu thích bậc nhất.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, Khôi Minh kể đứa bé 5 tuổi ngày ấy dù chưa hiểu bao nhiêu những lời ca của Trịnh Công Sơn nhưng đã mơ hồ cảm nhận được cái mênh mênh mang mang mà người nhạc sĩ tài hoa đã tạo ra, với những "chiều tím loang vỉa hè", mưa bay trên tầng tháp cổ…
5 tuổi, đứa bé ấy đã cảm được sức gợi trong âm nhạc và ca từ của Trịnh Công Sơn, dù chỉ nghe những bài hát ấy một cách thụ động. Như thể từ trong vô thức đã luôn có Trịnh Công Sơn ở đó.
Khôi Minh chỉ chủ động nghe Trịnh Công Sơn là khi vào học cấp ba ở Hạ Long, Quảng Ninh, qua các băng cassette.
Ngay từ lúc đó, Khôi Minh đã không ngừng nghĩ tới việc một lúc nào đó sẽ làm album nhạc Trịnh của riêng mình.
Năm 2009, khi đang là một phóng viên trẻ, Khôi Minh đã ra album nhạc Trịnh đầu tiên, gồm hai bài hát Tình sầu và Chiều một mình qua phố, với sự hỗ trợ của nhạc sĩ Đỗ Bảo.
Giọng hát Khôi Minh mộc mạc, chân thành, nhận được nhiều lời khen ngợi trên các diễn đàn âm nhạc lúc đó. Khôi Minh đã nghĩ phải làm một album nhạc Trịnh dày dặn, nhưng phải đợi tới thời điểm dịch COVID-19, anh mới bắt đầu lên ý tưởng và bắt tay vào thực hiện.
Cũng mất 5 năm, trải qua nhiều minishow nhạc Trịnh, album Cho nên tôi yêu mới hoàn thành đúng dịp kỷ niệm 25 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Khôi Minh hát Nghe những tàn phai
Album gồm 10 sáng tác có tính chiêm nghiệm, khơi nguồn năng lượng tích cực, có khả năng nâng đỡ tinh thần người nghe trong những khúc quanh của đời sống.
Một món quà bất ngờ trong album này, đó là Khôi Minh mời được giọng ca thính phòng nổi tiếng Lan Anh song ca cùng anh bài Giọt lệ thiên thu.
Ngoài ra, Khôi Minh dũng cảm làm mới nhạc Trịnh khi có tới 5 trong số 10 bài được anh viết thêm (X-part), hoặc đọc rap và bè hòa giọng (vocal).
Khôi Minh lần đầu thử nghiệm rap có giai điệu do chính anh viết trong hai ca khúc Ở trọ và Hành hương trên đồi cao.
Các phần viết thêm của anh, có khi là biến tấu, phụ họa cho chủ đề ca khúc của Trịnh Công Sơn như trong Hôm nay tôi nghe hay Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.
Cũng có khi là sự kết hợp ca khúc gốc với phần viết thêm tương đối độc lập để kể một câu chuyện giàu kịch tính và tương phản, như trong ca khúc Còn thấy mặt người…
Thừa nhận nhạc Trịnh là những tác phẩm hoàn mỹ cả về ngôn ngữ văn chương lẫn giai điệu, khó có thể làm tác phẩm hay hơn được nữa. Nhưng Trịnh Công Sơn truyền cảm hứng rất nhiều cho hậu sinh tiếp tục sáng tạo cùng ông.
Khôi Minh cho biết anh được truyền cảm hứng rất nhiều từ Hà Lê, một người trẻ thành công trong việc làm mới nhạc Trịnh, để viết X-part cho một số bài hát nhạc Trịnh.
Trong khi đó Hà Lê cho biết anh khâm phục sự dũng cảm của Khôi Minh khi X-part cho một số bài hát của Trịnh Công Sơn, cũng như làm album trong thời điểm mà hầu hết các ca sĩ rất ít làm.
Hà Lê cũng rất bất ngờ trước giọng hát của Khôi Minh, "chỗ trầm rất rền, ở đoạn cao rất ấm và trong".