Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, làm công việc văn phòng, ngoại hình trung bình khá, cuộc sống khá ổn định nhưng chuyện tình cảm lại lận đận.
Sau vài mối quan hệ không đi đến đâu, tôi không còn kỳ vọng sẽ gặp “bạch mã hoàng tử”. Điều tôi tìm kiếm chỉ là một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết cùng mình xây dựng một mái ấm.
Tôi quen một người đàn ông qua một ứng dụng hẹn hò cách đây hơn 1 tháng. Những ngày đầu, anh chủ động nhắn tin mỗi sáng, hỏi han tôi ăn gì, tan làm chưa, tối chúc ngủ ngon… Chúng tôi thường xuyên tâm sự tìm hiểu để biết rõ cuộc sống nhau. Sự quan tâm đều đặn, chân thật của anh khiến tôi có thiện cảm.
Anh tự giới thiệu mình là quản lý một cơ sở kinh doanh nhỏ, thu nhập khoảng 60 triệu đồng/tháng. Thỉnh thoảng, anh vẫn nói: “Anh không thiếu tiền, chỉ thiếu một người phụ nữ đồng hành”.
Tôi không quá để tâm đến mức lương, nhưng phải thừa nhận, sự ổn định của anh khiến tôi có thêm niềm tin. Ở tuổi này, phụ nữ không còn mơ những điều viển vông. Chúng tôi chỉ mong một người đàn ông có trách nhiệm, biết lo cho tương lai.
Mỗi lần trò chuyện, anh đều nói về kế hoạch phát triển bản thân, chuyện đầu tư bất động sản, tài chính. Trang cá nhân cũng đầy những bức ảnh uống cà phê ở quán sang, ăn tối tại nhà hàng, check-in khách sạn. Những dòng trạng thái kiểu: “Đàn ông bản lĩnh không cần khoe khoang” hay “Tiền chỉ là công cụ” khiến tôi nghĩ anh là người từng trải và chín chắn.
Sau hơn 1 tháng trò chuyện trên mạng, anh chủ động hẹn gặp. Tôi dành cả buổi chiều chuẩn bị. Tôi chọn một chiếc váy đơn giản nhưng nữ tính, trang điểm nhẹ rồi đứng trước gương khá lâu. Trong lòng vẫn có chút hồi hộp, xen lẫn hy vọng. Tôi tự nhủ, biết đâu đây sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ nghiêm túc.
Nhưng ngay khi anh xuất hiện, cảm giác háo hức trong tôi bỗng chùng xuống. Không phải vì anh không đẹp trai, mà bởi hình ảnh ngoài đời khác khá xa so với những gì tôi hình dung. Tôi còn phải nhìn kỹ vài giây để chắc chắn đây đúng là người mình vẫn nhắn tin suốt 1 tháng qua.
Áo sơ mi nhăn nhúm, tóc hơi rối, đôi giày cũ sờn, phong thái cũng không hề tự tin như trên mạng. Tôi tự nhắc mình đừng vội đánh giá ai qua vẻ ngoài. Biết đâu anh chỉ bận công việc hoặc không quá chú trọng hình thức, điều quan trọng vẫn là cách cư xử.
Thế nhưng, chỉ vài phút sau khi ngồi xuống, tôi bắt đầu thấy thất vọng. Anh gần như không hỏi gì về sở thích hay cuộc sống của tôi, mà liên tục nói về bản thân. Anh kể mình kiếm được bao nhiêu tiền, quản lý bao nhiêu nhân viên, rồi kết luận rằng phụ nữ bây giờ quá thực dụng.
Sau đó, anh chuyển sang hỏi tôi lương bao nhiêu, có biết nấu ăn không, sau này nếu kết hôn có đồng ý đưa toàn bộ tiền lương cho chồng giữ hay không.
Tôi cười, nửa đùa nửa thật: “Anh thu nhập 60 triệu đồng một tháng mà còn cần giữ lương của em sao?”. Anh đáp ngay: “Đàn ông giữ tiền thì gia đình mới có kỷ luật”.
Câu trả lời khiến tôi mất hứng. Tôi cảm thấy cuộc hẹn giống một buổi “phỏng vấn tuyển vợ” hơn là hai người đang tìm hiểu nhau.
Đến lúc gọi đồ uống, tôi chọn một ly nước giá khoảng 55.000 đồng. Anh nhìn thực đơn rồi góp ý: “Uống gì mà 55.000 đồng. Em nên học cách tiết kiệm. Anh thu nhập cao nhưng không bao giờ phung phí”. Nói xong, anh gọi một ly cà phê nhỏ giá 30.000 đồng.
Tôi vẫn cố giữ phép lịch sự, tự an ủi rằng có lẽ người có điều kiện thường sống đơn giản, không thích lãng phí. Nhưng đến lúc thanh toán, khi nhân viên hỏi trả chung hay riêng, anh quay sang tôi rất tự nhiên: “Buổi đầu mình chia đôi cho văn minh nhé em”.
Nếu chỉ là chia đôi hóa đơn, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì. Tôi cũng là người có thu nhập và không bao giờ mặc định đàn ông phải trả tiền. Điều khiến tôi thấy buồn cười là người vừa liên tục khoe mức lương 60 triệu đồng, giảng giải đạo lý về đàn ông bản lĩnh, lại còn chia cả 5.000 đồng tiền gửi xe vào phần của tôi.
Từ lúc ấy, mọi thiện cảm còn sót lại về anh sau 1 tháng trò chuyện gần như biến mất. Trước khi ra về, anh còn mở điện thoại khoe một chiếc ô tô rồi nói: “Xe của anh”. Tôi hỏi: “Anh mua rồi à?”. Anh ta bình thản đáp: “Chưa. Nhưng trong tư duy của anh thì nó đã là của anh”.
Tôi dở khóc dở cười, không biết nói gì, liền chào tạm biệt rồi về luôn.
Thật hài hước là mọi thứ về anh ta rất khập khiễng. Người đàn ông luôn miệng nói về thành công, bản lĩnh và tiền bạc nhưng cách cư xử lại khiến người đối diện cảm thấy bị đánh giá, bị dạy dỗ hơn là được tôn trọng.
Tối hôm đó, anh ta còn nhắn tin: “Anh thấy em hơi vật chất, chưa đủ sâu sắc để hiểu một người đàn ông thành công”.
Đọc xong, tôi bật cười rồi chặn luôn liên lạc. Tôi không thấy tức giận, chỉ thấy may mắn vì cuộc hẹn ấy diễn ra đủ sớm để mình nhận ra thế giới chúng tôi không thuộc về nhau.
Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, điều khiến một người hấp dẫn không phải là mức lương họ tự nhận, những bức ảnh sang chảnh trên mạng hay những bài học đạo lý họ thích giảng giải cho người khác. Điều khiến người ta muốn gắn bó, cuối cùng vẫn là sự chân thành, khiêm tốn và biết tôn trọng người đối diện.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Vợ chồng tôi có tiệm phở nhỏ, kinh tế không giàu nhưng đủ ăn. Một ngày tồi tệ của 6 năm về trước, đứa con gái duy nhất của tôi bị tai nạn giao thông phải nằm bệnh viện. Tôi và vợ thay phiên nhau chạy đi chạy lại, xác định chăm con lâu dài.
Tối đó tôi vẫy xe ôm từ bệnh viện về nhà. Tài xế là một cậu thanh niên chỉ trạc tuổi con tôi, tự dưng trong tôi phát sinh cảm giác rất thương. Tôi nhắc cậu đi xe cẩn thận. Con tôi là sinh viên Đại học năm hai, vừa buổi tối xin bố mẹ đi gặp bạn, vài tiếng sau có người báo tai nạn rồi.
Cậu trai cảm ơn tôi, nói rằng cậu không dám đi ẩu bởi vì nếu cậu mà nằm viện thì vừa không có tiền, vừa không có người chăm. Tôi bị thu hút bởi cách nói chuyện già hơn tuổi của cậu.
Hỏi ra thì từ nhỏ cậu đã sống với bà, cả bố mẹ đều đi xuất khẩu lao động, nhiều năm nay không về. Tiền chạy xe mỗi tháng chia ra trả trọ, ăn uống, còn lại gửi về quê. Tôi khuyên cậu: "Còn bà thì chịu khó về thăm, tuổi già thèm con cháu". Câu trả lời của cậu khiến tôi xót xa: "Cháu cũng muốn, nhưng về ngày nào mất thu nhập ngày đó. Bây giờ thất nghiệp thì cả bà, cả cháu chết đói".
Cuốc xe chỉ 38.000 đồng nhưng tôi gom toàn bộ tiền trong ví của tôi cho cậu, cũng chẳng rõ bao nhiêu. Ban đầu cậu không nhận nhưng tôi kiên quyết đưa, còn bảo cậu đừng ngại, cứ coi như tôi làm việc thiện cho con.
Tiền để về thăm bà, nếu bị đuổi việc thì trở lại đây tôi cho học nghề nấu phở. Tôi nhớ lúc đó tôi đã hứa như vậy.
Sau khi con tôi xuất viện, tôi không thấy cậu bé xe ôm quay lại. Rồi thời gian trôi, tôi không còn nhớ nhiều chuyện đó nữa. Hiện khoảng thời gian này tôi mải bận thu dọn quán phở. Nhà chúng tôi đóng cửa quán vì vợ tôi phát hiện ung thư. Tôi phải ở bên cô ấy lúc này.
Một chiều muộn, nhà tôi xuất hiện chàng trai dáng dấp khỏe mạnh, nước da đen bóng. Cậu chào chúng tôi giống như người con đi xa trở về khiến vợ chồng tôi bất ngờ. Cậu giới thiệu mình chính là cậu bé xe ôm tôi từng cho tiền nhiều năm về trước.
Ngày đó cậu nghe lời tôi về quê thăm bà. Thời gian ngắn sau thì bà qua đời, còn cậu theo chân người quen vào miền trong lập nghiệp. Từ chỗ là người được thuê để quản lý đầm tôm, hiện tại cậu đã tự thuê đầm nuôi tôm, kinh tế rất ổn. Trong lòng cậu luôn mang ơn tôi. Nếu không có lời khuyên của tôi hẳn cậu đã bỏ mất cơ hội được chăm bà những ngày còn lại.
Về phía tôi, giúp được ai thì giúp, coi như việc thiện nên làm. Nhưng qua lăng kính của cậu, giống như tôi đã làm một việc vô cùng ý nghĩa. Ngày ấy tôi rút ví đưa tiền cho cậu, không lăn tăn, cũng không kiểm đếm. Nhưng cậu thì không quên. Trước khi vào miền trong lập nghiệp, cậu rẽ qua ăn phở của tôi.
"Cái bàn kia, con từng ngồi đó", cậu chỉ tay nói. "Lúc ấy con không có gì trong tay, chỉ có quyết tâm nhất định phải đàng hoàng, lương thiện, thành công sẽ quay lại tìm chú", cậu tiếp lời. Mắt tôi cay xè, với tay cầm cốc nước để chế xúc động: "Vậy là con đã thành công rồi".
"Chưa ạ, nhưng con đủ tự tin lo được cuộc sống bình ổn. Con vô tình đi qua đây và thấy quán cô chú đóng cửa, hỏi thăm một người hàng xóm mới biết cô bị bệnh, nghĩ cô chú cần con lúc này nên vội xếp công việc ra ngay", cậu đáp lời tôi.
Cậu đặt cọc tiền vào tay tôi: "Đây là tiền con đang có sẵn, để cô chú lo những việc trước mắt".
Giọng cậu chân thành và chậm rãi. Cậu cho tôi xem một tờ 50.000 đã cũ. "4.250.000 đồng chú cho, vì lúc đó nghèo, phải lo việc của bà nên con đã dùng, chỉ giữ lại tờ này lúc nào cũng mang trong ví.
"Khi khó khăn nhất, trong người không còn đồng nào con cũng trân trọng không tiêu. Chứ không chỉ cho con tiền, chú còn cho con niềm tin, động lực. Ngày đó chú vét toàn bộ tiền trong túi cho con không do dự, bây giờ để con phụ cô chú", cậu nói.
Tôi nghẹn ngào chảy nước mắt. Một gã đàn ông bán buôn thô kệch như tôi, va chạm đủ chai sạn cuộc đời, lần đầu tiên khóc trước mặt chàng trai chỉ ngang tuổi con. Lòng biết ơn và sự tử tế đã giúp cậu ấy trưởng thành tới mức này. Điều đó khiến tôi tự hào và hạnh phúc. Cậu đã tặng tôi món quà đắt giá không tiền nào mua được, tuy nhiên hỗ trợ thì tôi từ chối.
Tôi ôm cậu thật chặt thay cho lời biết ơn, chỉ muốn nói rằng cậu mới chính là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Một vụ kẹt xe ở Nam Phi bất ngờ biến thành màn “so tài” khi hai tài xế đối đầu nhau bằng trò oẳn tù tì - Video: Instagram
Trong bối cảnh tắc đường kéo dài vào một buổi chiều thứ sáu tại Gauteng (Nam Phi), một khoảnh khắc hài hước đã được tài khoản Monique Prinsloo ghi lại và chia sẻ lên mạng xã hội. Đoạn video cho thấy hai tài xế ở hai xe khác nhau "thách đấu" nhau bằng trò oẳn tù tì để giết thời gian.
Không chỉ dừng lại ở việc tự giải trí, hành động này còn mang lại tiếng cười cho những người xung quanh - những người cũng đang mắc kẹt và không biết làm gì để giết thời gian.
Sau khi được đăng tải, đoạn clip nhanh chóng lan truyền, thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Nhiều người đặt ra hàng loạt câu hỏi: Hai tài xế có quen biết nhau không? Nếu là người lạ, họ đã bắt đầu trò chơi như thế nào? Và quan trọng nhất, ai là người chiến thắng?
Nhờ sức mạnh của mạng xã hội, danh tính hai nhân vật chính nhanh chóng được xác định là Zane và Jaco. Trong cuộc trao đổi với chương trình The Drive with Rob and Roz, cả hai cho biết đơn giản họ chỉ "quá chán nên nghĩ ra trò này để giết thời gian".
Dù vậy, điều khiến nhiều người tiếc nuối là cả hai vẫn chưa tiết lộ kết quả cuối cùng của màn oẳn tù tì gây sốt này.
Những năm gần đây, tình hình khí hậu, thời tiết tại khu vực Nam Bộ nói chung và TP HCM nói riêng có nhiều diễn biến bất thường do tác động của biến đổi khí hậu.
Các hiện tượng mưa lớn trái mùa, ngập lụt kéo dài tại khu vực thượng lưu và các vùng lân cận Thành phố, cùng với nguy cơ xâm nhập mặn ngày càng gia tăng trên lưu vực sông Sài Gòn và sông Đồng Nai, đã và đang tác động trực tiếp đến chế độ dòng chảy cũng như chất lượng nguồn nước thô phục vụ cấp nước sinh hoạt.
Hệ thống cấp nước hiện nay chưa đảm bảo khả năng điều tiết toàn diện khi xảy ra sự cố tại các nhà máy nước mặt hoặc tuyến ống truyền tải chính. Nhiều nhà máy đã vận hành trên 80% công suất, trong khi các tuyến ống trọng điểm chưa hoàn thiện do vướng giải phóng mặt bằng, hạn chế khả năng san sẻ nguồn.
Việc giảm khai thác nước ngầm cũng làm tăng áp lực lên hệ thống nước mặt, nhất là tại các khu vực cuối nguồn và đô thị hóa nhanh. Đồng thời, Nhà máy nước Bình An đang bảo trì, dự kiến hoạt động lại vào cuối Quý I/2026, khiến khả năng dự phòng nguồn nước ngắn hạn bị hạn chế.
Trước tình hình đó, Sawaco tập trung đảm bảo cấp nước ổn định, liên tục, duy trì chất lượng, áp lực và lưu lượng; đồng thời tăng cường xử lý sự cố, ưu tiên khu vực áp lực yếu. Công tác dự báo nhu cầu trong dịp lễ, Tết và mùa khô cũng được chú trọng để tối ưu vận hành hệ thống.
Để hiện thực hóa các mục tiêu đã đề ra, Tổng Công ty triển khai đồng bộ nhiều nhóm giải pháp từ nguồn, nhà máy đến mạng lưới phân phối và công tác ứng phó sự cố.
Tất cả các nhà máy và trạm cấp nước trên địa bàn Thành phố như cụm Nhà máy nước Thủ Đức, cụm Nhà máy nước Tân Hiệp, Nhà máy nước ngầm Tân Phú… luôn sẵn sàng vận hành tối đa theo điều độ.
Tổng Công ty đồng thời phối hợp chặt chẽ với ngành điện lực để bảo đảm nguồn điện ổn định, liên tục; tăng cường phối hợp với các đơn vị quản lý hồ Dầu Tiếng, hồ Trị An nhằm kiểm soát chất lượng nguồn nước thô đầu vào.
Chất lượng nước sau xử lý được kiểm soát nghiêm ngặt, bảo đảm đáp ứng quy chuẩn kỹ thuật quốc gia QCVN 01-1:2024/BYT của Bộ Y tế. Các nhà máy chủ động chuẩn bị đầy đủ vật tư, hóa chất, thiết bị dự phòng; thực hiện bảo trì, bảo dưỡng định kỳ để sẵn sàng ứng phó khi xảy ra sự cố, đặc biệt tại các trạm bơm, nhà máy xử lý và tuyến ống truyền tải chính.
Trước nguy cơ xâm nhập mặn và tác động của biến đổi khí hậu, Tổng Công ty xây dựng các kịch bản điều phối công suất giữa các nhà máy, sẵn sàng vận hành các trạm cấp nước dự phòng theo kế hoạch cấp nước an toàn. Các giải pháp cấp nước tạm thời như xe bồn, túi nước được chuẩn bị để phục vụ các khu vực trọng yếu khi cần thiết.
Ở cấp độ mạng lưới, các đơn vị quản lý chủ động rà soát hiện trạng, xây dựng phương án điều phối nhằm tăng áp lực và lưu lượng cho các khu vực nước yếu, đặc biệt là khu vực cuối nguồn. Các biện pháp như điều tiết van, đấu nối tăng áp, kiểm tra và sửa chữa kịp thời hệ thống van, đồng hồ tổng, trụ cứu hỏa được triển khai đồng bộ.
Công tác phối hợp với lực lượng phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ được duy trì thường xuyên để bảo đảm các trụ cứu hỏa luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Bên cạnh đó, việc súc xả mạng lưới định kỳ và đột xuất được thực hiện nhằm bảo đảm chất lượng nước sinh hoạt. Công tác tuần tra, bảo vệ các tuyến ống nước thô và ống truyền tải nước sạch được tăng cường; phối hợp với chính quyền địa phương xử lý tình trạng lấn chiếm hành lang an toàn tuyến ống, bảo đảm vận hành an toàn, liên tục.
Các trạm cấp nước dự phòng cũng được vận hành thử, bảo trì định kỳ để sẵn sàng đưa vào hoạt động khi cần thiết.
Trong trường hợp xảy ra sự cố, Sawaco kích hoạt ngay các phương án ứng phó theo từng cấp độ, phân công rõ trách nhiệm và tăng cường điều phối giữa Tổng Công ty với các đơn vị trực thuộc.
Nguồn nhân lực, vật tư, phương tiện và thiết bị sửa chữa luôn trong trạng thái sẵn sàng để xử lý nhanh các sự cố rò rỉ, xì bể, đặc biệt trên các tuyến ống truyền tải chính. Các phương án cấp nước bằng xe bồn tới bệnh viện, trường học và khu dân cư trọng điểm cũng được chuẩn bị nhằm bảo đảm nhu cầu sinh hoạt tối thiểu của người dân.
Với sự chuẩn bị chủ động và đồng bộ, Sawaco hướng tới mục tiêu bảo đảm cấp nước an toàn, ổn định, phục vụ hiệu quả nhu cầu sinh hoạt và phát triển đô thị của TP.HCM trong mùa khô năm 2026.