Cụ thể, bệnh nhân là bạn P.T.H. (26 tuổi, Hải Phòng). Khoảng một năm trước, H. phát hiện 1-2 nốt mụn nhỏ ở vùng cạnh hậu môn bên phải, thỉnh thoảng sưng tấy và sốt nhẹ. Nghĩ chỉ là mụn thông thường, H. tự nặn tại nhà và uống kháng sinh không rõ loại. Sau khi hết sốt, lượng mủ giảm, bệnh nhân cho rằng cho rằng bệnh đã khỏi.
Tuy nhiên, các nốt mụn không biến mất mà âm thầm lan rộng sang hai bên mông và vùng tầng sinh môn. Chỉ đến khi mủ chảy liên tục, đau dữ dội kèm sốt cao kéo dài, bệnh nhân mới đến cơ sở y tế thăm khám.
Tại bệnh viện tuyến dưới, bệnh nhân được chích rạch các ổ áp xe. Kết quả cấy mủ ban đầu phát hiện vi khuẩn tụ cầu vàng đa kháng thuốc. Do tình trạng bệnh diễn biến phức tạp, bệnh nhân được chuyển đến Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương để điều trị chuyên sâu.
Theo BSCKII Nguyễn Chiến Quyết – Khoa Ngoại Tổng hợp, Tiết niệu và Nam học, khi nhập viện, bệnh nhân trong tình trạng nhiễm trùng nặng. Hai bên mông xuất hiện nhiều lỗ rò từ các ổ áp xe đã vỡ, liên tục chảy dịch mủ đục.
Xét nghiệm cho thấy các chỉ số viêm tăng rất cao, với bạch cầu 23,81 G/L, tiểu cầu 458 G/L và CRP 60,2 mg/L, cao gấp khoảng 12 lần mức bình thường. Hình ảnh cộng hưởng từ (MRI) ghi nhận áp xe lan tỏa hai bên mông kèm rò hậu môn.
Các bác sĩ chẩn đoán bệnh nhân bị áp xe vùng tầng sinh môn, rò hậu môn phức tạp và nhiễm khuẩn huyết do vi khuẩn tụ cầu vàng đa kháng (Staphylococcus aureus).
Sau 10 ngày điều trị tích cực bằng kháng sinh, tình trạng sốt và nhiễm khuẩn huyết được kiểm soát tạm thời. Tuy nhiên, vùng mông và tầng sinh môn vẫn còn nhiều ổ áp xe nhỏ do hệ thống đường rò hậu môn phức tạp.
Sau hội chẩn, các bác sĩ quyết định phẫu thuật chích rạch làm sạch ổ áp xe, cắt các đường rò hậu môn và làm hậu môn nhân tạo cho bệnh nhân.
Chia sẻ về ca phẫu thuật, BSCKII Nguyễn Chiến Quyết cho biết: “Do tình trạng nhiễm khuẩn nặng cùng nhiều đường rò và ổ áp xe lan rộng ở vùng tầng sinh môn, ê-kíp buộc phải làm hậu môn nhân tạo nhằm ngăn phân tiếp xúc với vùng tổn thương, hạn chế nguy cơ nhiễm khuẩn tiếp diễn và tạo điều kiện thuận lợi để vết mổ liền tốt”.
Sau phẫu thuật, kết quả cấy mủ tiếp tục phát hiện thêm vi khuẩn Klebsiella pneumoniae kháng nhiều loại kháng sinh. Các kết quả cấy vi sinh ở nhiều thời điểm khác nhau cho thấy bệnh nhân đồng thời nhiễm nhiều loại vi khuẩn, khiến việc điều trị phải liên tục điều chỉnh phác đồ kháng sinh và theo dõi chặt chẽ.
Hiện sau gần hai tuần phẫu thuật, tổ chức hạt ở vùng mông và tầng sinh môn phát triển tốt, tình trạng nhiễm trùng cải thiện rõ rệt.
Dự kiến sau khoảng 3 tháng, khi các tổn thương lành hoàn toàn và kiểm soát được nhiễm khuẩn, bệnh nhân sẽ được phẫu thuật đóng hậu môn nhân tạo, khôi phục đường tiêu hóa như bình thường.
Qua trường hợp này, các bác sĩ khuyến cáo người dân không nên tự ý nặn mụn, chích hút hay bôi, đắp các loại thuốc hoặc lá không rõ nguồn gốc lên các nốt mụn nhọt, đặc biệt ở vùng quanh hậu môn và tầng sinh môn.
Giữa tháng 3, Sadlu, 21 tuổi, công nhân ở thành phố Surat, bang Gujarat bị giảm giờ làm khi nhà máy dệt may thu hẹp sản xuất do thiếu nhiên liệu. Nguồn cung từ Vùng Vịnh gián đoạn khiến giá gas leo thang. Những công nhân nhập cư như Sadlu buộc phải mua gas trên thị trường chợ đen với giá tăng từ 1.000 rupee lên tới 4.000 - 5.000 rupee một bình. Không kham nổi chi phí sinh hoạt, Sadlu cùng anh trai quyết định trở về quê nhà ở huyện Prayagraj, bang Uttar Pradesh, cách 1.400 km, chấp nhận bỏ mức thu nhập 500 rupee (7 USD) một ngày.
Câu chuyện của Sadlu là bức tranh chung tại nhiều trung tâm công nghiệp của Ấn Độ hiện nay. Tại các nhà ga, hàng dài công nhân mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc xếp hàng chờ lên tàu rời đô thị.
Tắc nghẽn tại eo biển Hormuz, cửa ngõ lưu thông 1/5 lượng dầu khí toàn cầu, tạo hiệu ứng dây chuyền, tác động tiêu cực đến kinh tế Ấn Độ. Tại Surat - nơi thu hút lượng lớn lao động nhập cư, gas phục vụ sản xuất không được trợ giá khiến chi phí đội lên gấp nhiều lần. Ông Ashok Jirawala, Chủ tịch Hiệp hội Phúc lợi Thợ dệt Gujarat, tính toán các doanh nghiệp có thể lỗ tới 10 triệu rupee mỗi ngày. Hệ quả là các xưởng phải giảm ngày làm việc từ 7 xuống còn 5 ngày mỗi tuần. Khoảng 150.000 công nhân (chiếm 30% lao động nhập cư ở Surat) đã trả phòng trọ, rời thành phố vì thu nhập giảm sút.
Người dân tại nhiều đô thị cũng bị ảnh hưởng. Tại Bengaluru, hàng dài xe ba gác đỗ chờ tại các trạm nạp gas hóa lỏng. Người dân mất nhiều giờ xếp hàng mua bình gas sinh hoạt, nhu cầu mua bếp điện tăng vọt, trong khi nhiều hộ dân nghèo phải quay lại đun bếp củi.
Dù trở về quê, người lao động vẫn mang theo nỗi lo cơm áo. Các bang nông thôn như Uttar Pradesh, Odisha hay Bihar vốn ít cơ hội việc làm, khó có thể gánh đỡ lượng người di cư đổ về.
Trở về quê, Sadlu tạm thời cảm thấy an toàn nhưng vẫn lo bất ổn tài chính. Anh có đủ tiền cho chi phí ăn uống trước mắt nhưng không đủ cho các khoản khác, trong khi cơ hội việc làm tại quê nhà rất hạn chế. "Tôi sẽ phải quay lại thành phố nhưng chưa xác định được thời điểm", anh nói.
Tại xưởng may ở Surat, giám đốc Naseem Khan cho biết một nửa công nhân của ông đã rời đi. Nếu xưởng đóng cửa hoàn toàn, bản thân ông cũng không trụ lại được đô thị.
"Tôi có vợ và 5 đứa con, ở lại làm sao nuôi nổi? Có lẽ tôi sẽ về quê làm nông", ông nói.
Sau nhiều năm làm công chức, Wangmo, 35 tuổi, quyết định sang định cư tại Canberra, Australia. "Tôi có mọi thứ mình cần ở Bhutan, nhưng vẫn ra đi vì cảm thấy bản thân ngày càng mờ nhạt và bị lãng phí", Wangmo nói. Cô cho biết môi trường làm việc nặng tính cấp bậc, ít cơ hội thăng tiến và phụ thuộc quan hệ cá nhân là lý do khiến cô quyết định nghỉ việc.
Bhutan thường được biết đến với tên gọi "quốc gia hạnh phúc nhất thế giới" do áp dụng chỉ số Tổng hạnh phúc quốc gia (GNH) làm thước đo sự phát triển, thay vì chỉ dựa vào Tổng sản phẩm quốc nội (GDP). Khái niệm này được khởi xướng vào những năm 1970, đánh giá chất lượng cuộc sống trên 9 tiêu chí: mức sống, sức khỏe, giáo dục, môi trường, cộng đồng, sử dụng thời gian, sức khỏe tâm lý, quản trị và văn hóa.
Dù vậy, theo kết quả khảo sát GNH năm 2022, chỉ 48% người dân Bhutan từ 15 tuổi trở lên được phân loại là "hạnh phúc". Khoảng 52% dân số còn lại thuộc nhóm "chưa hạnh phúc" do thiếu hụt các điều kiện cơ bản. Báo cáo Hạnh phúc Thế giới năm 2019 cũng chỉ xếp hạng Bhutan đứng thứ 95 trên tổng số 156 quốc gia về chỉ số này.
Bhutan đang đối mặt tình trạng chảy máu chất xám. Nhiều cử nhân, chuyên gia trẻ ra nước ngoài không phải vì thất nghiệp mà vì mất niềm tin vào triển vọng phát triển trong nước. Báo cáo của Ngân hàng Thế giới chỉ ra khoảng 53% người Bhutan có kỹ năng cao và công chức trình độ đại học có xu hướng di cư, so với tỷ lệ 7% ở lao động phổ thông. Hiện có hơn 65.000 người Bhutan sống ở nước ngoài, tương đương 9% dân số.
Số liệu từ Ủy ban Dịch vụ Dân sự Hoàng gia Bhutan cho thấy từ năm 2023 đến 2025, có khoảng 1.500 công chức thôi việc. Nhóm nghỉ việc nhiều nhất thuộc độ tuổi 27-35, tập trung ở các ngành công nghệ thông tin, điều dưỡng và kỹ thuật. Gần 10% nhân sự nghỉ trong năm đầu tiên và 32% rời đi khi mới vào nghề.
Australia là điểm đến hàng đầu. Trong 6 tháng đầu năm tài chính 2025-2026, nước này cấp thị thực cho hơn 5.900 người Bhutan. Nhiều du học sinh Bhutan chuyển sang học các nghề như thợ mộc, thợ lát gạch, thợ hàn để dễ xin việc và định cư.
Latso, một phụ nữ Bhutan có gia đình sống tại Australia, cho biết cô đã từ bỏ quốc tịch quê hương vào đầu năm ngoái để nhập tịch Australia do Bhutan không cho phép song tịch.
Tình hình trong nước ngày càng khó khăn với người trẻ. Mức lương thấp cùng áp lực chi phí nhà ở và sinh hoạt khiến họ khó tích lũy hoặc xây dựng cuộc sống. Nhiều người phải sống cùng bố mẹ đến 30 tuổi vì không đủ khả năng tài chính để ra ở riêng. Làn sóng chuyển sang Australia cũng khiến doanh nghiệp tư nhân tại Bhutan khó tuyển và giữ nhân sự. Nhiều vị trí lương thấp gần như không có người gắn bó lâu dài vì thu nhập trì trệ trong nhiều năm.
Từ năm 2023, Bhutan triển khai các chương trình khuyến khích công dân về nước nhưng hiệu quả chưa cao. Đến tháng 5/2025, chỉ 170 người trở về. Chương trình ghi nhận 570 người đăng ký trong năm tài chính 2024-2025 và thêm 53 người đăng ký trong năm tài chính 2025-2026.
Anh Thinley Wangchuk, đang sống tại Australia, cho biết nhiều người ngần ngại về nước do cơ hội việc làm hạn chế và mức lương chưa tương xứng.
Dù gây thiếu hụt lao động, làn sóng di cư mang về nguồn ngoại tệ lớn. Năm 2025, lượng kiều hối gửi về Bhutan đạt 342,9 triệu USD, tăng hơn gấp đôi mức 164,4 triệu USD của năm 2024. Trong đó, kiều hối từ Australia chiếm phần lớn với 253,3 triệu USD.
Phải chăng “win-win” mới là chìa khóa để đi đường dài?
Ở tuổi 29, Quốc Bảo (TP.HCM) cho rằng đi làm cũng là một hình thức đầu tư. Bởi mỗi người đều đang “đặt cược” thời gian cuộc đời của mình vào một công ty, với những khả năng thành - bại không thể đoán trước.
“Thắng hay bại đều không chắc chắn. Nếu mình nhìn thấy có tiềm năng thành công, phát triển bản thân thì cứ nên cống hiến”, Bảo chia sẻ.
Hiện tại, anh đang đảm nhiệm vai trò trưởng nhóm của một bộ phận IT trong công ty. Tuy nhiên công việc của anh không chỉ gói gọn trong các nhiệm vụ kỹ thuật thông thường.
Từ việc sửa máy pha cà phê, xử lý sự cố mạng nội bộ, khắc phục lỗi máy tính, điện thoại cho đến việc đề xuất và mua sắm thiết bị, tất cả đều do anh trực tiếp phụ trách.
Khối lượng công việc đa dạng là vậy, nhưng với anh Bảo, yếu tố quan trọng nhất vẫn là làm vì anh thấy vui. Khi mình còn vui, mình còn muốn làm và sẵn sàng làm.
Trong dịp nghỉ lễ 30-4 vừa qua, anh dành trọn thời gian để nghỉ ngơi. Làm việc hết mình cũng đồng nghĩa với việc nghỉ ngơi trọn vẹn, để có thể quay lại công việc với tâm trạng tốt nhất.
Gia Minh (27 tuổi, TP.HCM) rất lăn xả, sẵn sàng nhận mọi việc trong công ty. Lúc đầu anh nghĩ cứ làm hết sức, công ty sẽ ghi nhận. Nhưng sau một thời gian, khối lượng công việc tăng lên, trong khi quyền lợi và sự ghi nhận chẳng thay đổi đáng kể, khiến anh bắt đầu suy nghĩ lại.
“Từ đó mình hiểu rằng đi làm không chỉ là cống hiến. Ngoài ra còn cần mối quan hệ “win-win”. Nhân viên cần hết mình làm việc, nhưng cũng có quyền đòi hỏi sự phát triển, đãi ngộ và môi trường phù hợp”, Minh nói.
Chị Vũ Thu Huyền (chuyên viên nhân sự tại Hà Nội) cho rằng trước hết cần nhìn nhận đi làm là một cơ hội để rèn luyện, tích lũy kinh nghiệm và phấn đấu những vị trí cao hơn.
Theo chị Huyền thì bất kỳ công ty nào cũng tồn tại cả mặt tốt lẫn mặt xấu, Mặt tốt để phát huy, còn mặt chưa tốt là cơ hội để mỗi người học cách thích nghi và tìm giải pháp cải thiện.
Vì vậy khi đi làm, người trẻ nên giữ tâm thế sẵn sàng học hỏi và thử sức với những điều mới, không ngại khó, không ngại thử thách. Thay vì tìm kiếm một môi trường hoàn hảo, hãy chọn một môi trường phù hợp với bản thân.
“Khi đã có cơ hội, hãy nỗ lực làm tốt và làm nhiều hơn, bởi chính những công việc hiện tại, dù nhỏ cũng có thể trở thành nền tảng cho những cơ hội lớn trong tương lai”, chị Huyền nói.
Tuy nhiên ở góc độ khác, đi làm cũng là quá trình người lao động “bán” sức lao động và cùng giải quyết các vấn đề của công ty.
Vì vậy mỗi người cũng cần nhận lại giá trị xứng đáng với năng lực và sự nỗ lực của mình. Khi được trả lương, thưởng tương xứng, điều đó đồng nghĩa với việc công ty ghi nhận giá trị bạn tạo ra.
“Những doanh nghiệp sẵn sàng đầu tư vào nhân sự thường là những nơi hiểu rằng con người chính là tài sản quan trọng nhất, từ đó tạo ra môi trường làm việc lành mạnh và cơ hội phát triển lâu dài”, chị Huyền nói.
Dĩ nhiên để đạt được mức đãi ngộ tốt và làm việc trong môi trường chất lượng, bản thân mỗi người cần có năng lực và giá trị thực sự. Những điều này không tự nhiên mà có, mà được tích lũy từ quá trình học tập, trải nghiệm và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Chị Huyền bày tỏ đầu tư vào con người là sự đầu tư thông minh nhất. Mỗi người cần chủ động đầu tư cho chính mình để khẳng định giá trị cá nhân, đồng thời lựa chọn môi trường sẵn sàng đầu tư lại cho nhân sự. Bởi đôi khi, những cơ hội phát triển dài hạn còn có ý nghĩa lớn hơn việc chỉ cân đo đong đếm mức lương trước mắt.
“Tư duy “win-win” cũng không nên hiểu một cách cứng nhắc rằng công ty được 10 thì tôi cũng phải được 10”, chị Huyền chia sẻ.