Tây Tạng là khu tự trị thuộc Trung Quốc, nằm ở phía đông bắc của dãy Himalaya. Đây là quê hương của người Tạng cũng như một số dân tộc khác, hiện cũng có một lượng đáng kể người Hán và người Hồi sinh sống.
Tây Tạng có độ cao lớn nhất trên Trái Đất, trung bình 4.900 m. Khách du lịch đến đây thường phải chuẩn bị tốt về sức khỏe và mang theo thuốc cũng như các thiết bị hỗ trợ nguy cơ sốc độ cao.
Tây Tạng là khu tự trị thuộc Trung Quốc, nằm ở phía đông bắc của dãy Himalaya. Đây là quê hương của người Tạng cũng như một số dân tộc khác, hiện cũng có một lượng đáng kể người Hán và người Hồi sinh sống.
Tây Tạng có độ cao lớn nhất trên Trái Đất, trung bình 4.900 m. Khách du lịch đến đây thường phải chuẩn bị tốt về sức khỏe và mang theo thuốc cũng như các thiết bị hỗ trợ nguy cơ sốc độ cao.
Anh Hiếu Nguyễn, Hà Nội, cùng nhóm khách Việt đến Tây Tạng trong chuyến đi 12 ngày, từ cuối tháng 3 đến giữa tháng 4. Các điểm đến trong hành trình của anh gồm Lhasa (thủ phủ của khu tự trị Tây Tạng), sông băng Laigu, hồ Ranwu, hồ thiêng Yamdrok, hồ nước xanh Tsokou, Everest Base Camp.
Tây Tạng đang là mùa xuân, nhiều loài hoa nở bung nở khắp nơi như anh đào, mơ, cải, trong đó, hoa anh đào nhiều và nổi bật nhất.
Anh Hiếu Nguyễn, Hà Nội, cùng nhóm khách Việt đến Tây Tạng trong chuyến đi 12 ngày, từ cuối tháng 3 đến giữa tháng 4. Các điểm đến trong hành trình của anh gồm Lhasa (thủ phủ của khu tự trị Tây Tạng), sông băng Laigu, hồ Ranwu, hồ thiêng Yamdrok, hồ nước xanh Tsokou, Everest Base Camp.
Tây Tạng đang là mùa xuân, nhiều loài hoa nở bung nở khắp nơi như anh đào, mơ, cải, trong đó, hoa anh đào nhiều và nổi bật nhất.
Khác với hoa anh đào Nhật Bản được trồng theo từng khu vực, hoa đào ở Tây Tạng thường mọc hoang, có màu từ phớt hồng đến hồng đậm, thân cổ thụ.
Khác với hoa anh đào Nhật Bản được trồng theo từng khu vực, hoa đào ở Tây Tạng thường mọc hoang, có màu từ phớt hồng đến hồng đậm, thân cổ thụ.
Cung điện Potala nằm trên đỉnh đồi Marpo Ri, cao hơn 3.700 m tại Lhasa. Cung điện là công trình kiến trúc có ý nghĩa lịch sử, tôn giáo, biểu tượng của Tây Tạng, thu hút du khách tham quan.
Cung điện Potala nằm trên đỉnh đồi Marpo Ri, cao hơn 3.700 m tại Lhasa. Cung điện là công trình kiến trúc có ý nghĩa lịch sử, tôn giáo, biểu tượng của Tây Tạng, thu hút du khách tham quan.
Lâm Chi (Nyingchi) nằm ở đông nam Tây Tạng, thường được gọi là “Thụy Sĩ của Tây Tạng”. Ở đây có rừng, sông suối, và núi tuyết, những thung lũng trải dài.
Lâm Chi (Nyingchi) nằm ở đông nam Tây Tạng, thường được gọi là “Thụy Sĩ của Tây Tạng”. Ở đây có rừng, sông suối, và núi tuyết, những thung lũng trải dài.
Lâm Chi có địa hình thấp hơn nhiều nơi khác ở Tây Tạng. Mùa xuân về, hoa anh đào nở trải dài từ các thung lũng lên các sườn đồi, tạo nên cảnh sắc rực rỡ, đặc biệt các khu vực như Bomi, Pome và dọc sông Yarlung Tsangpo. Ngoài ra, ngoại ô Pabonka ở Lhasa cũng có hoa đào nở rộ.
Lâm Chi có địa hình thấp hơn nhiều nơi khác ở Tây Tạng. Mùa xuân về, hoa anh đào nở trải dài từ các thung lũng lên các sườn đồi, tạo nên cảnh sắc rực rỡ, đặc biệt các khu vực như Bomi, Pome và dọc sông Yarlung Tsangpo. Ngoài ra, ngoại ô Pabonka ở Lhasa cũng có hoa đào nở rộ.
Lễ hội hoa đào Nyingchi diễn ra từ giữa tháng 3 đến giữa tháng 4. Đây là lúc mùa xuân về, thời tiết ấm áp, tạo điều kiện cho hoa nở.
Lễ hội hoa đào Nyingchi diễn ra từ giữa tháng 3 đến giữa tháng 4. Đây là lúc mùa xuân về, thời tiết ấm áp, tạo điều kiện cho hoa nở.
Hoa anh đào nở trong khoảng ba tuần, tùy điều kiện thời tiết từng năm. Khi nhiệt độ tăng nhẹ, tuyết tan dần là thời điểm các nụ hoa anh đào bung sắc khắp các cánh rừng.
Hoa anh đào nở trong khoảng ba tuần, tùy điều kiện thời tiết từng năm. Khi nhiệt độ tăng nhẹ, tuyết tan dần là thời điểm các nụ hoa anh đào bung sắc khắp các cánh rừng.
Ngoài hoa anh đào, dịp này hoa mơ cũng nở rộ ở Tây Tạng.
Hoa mơ ở Tu viện Tashilhunpo, rìa phía tây của Shigatse, thành phố lớn thứ hai Tây Tạng, cách Lhasa khoảng 270 km (ảnh).
Tashilhunpo sở hữu các bức tường trắng, đỏ, kéo dài men theo sườn đồi phía sau thành phố. Không cao như Potala, Tashilhunpo rộng và sâu, tạo cảm giác như đi vào mê cung với hành lang, sân gạch, điện thờ và những bậc thang tối.
Ngoài hoa anh đào, dịp này hoa mơ cũng nở rộ ở Tây Tạng.
Hoa mơ ở Tu viện Tashilhunpo, rìa phía tây của Shigatse, thành phố lớn thứ hai Tây Tạng, cách Lhasa khoảng 270 km (ảnh).
Tashilhunpo sở hữu các bức tường trắng, đỏ, kéo dài men theo sườn đồi phía sau thành phố. Không cao như Potala, Tashilhunpo rộng và sâu, tạo cảm giác như đi vào mê cung với hành lang, sân gạch, điện thờ và những bậc thang tối.
“Tashilhunpo là nơi khiến du khách muốn bước chậm lại, nói khẽ hơn và đứng lâu hơn một chút trước khi rời đi”, anh Hiếu Nguyễn nói.
“Tashilhunpo là nơi khiến du khách muốn bước chậm lại, nói khẽ hơn và đứng lâu hơn một chút trước khi rời đi”, anh Hiếu Nguyễn nói.
Linh Hương
Ảnh: Hiếu Nguyễn
Mời độc giả gửi bài, câu hỏi tại đây hoặc về dulich@vnexpress.net
Rồi mọi thứ thay đổi. Chiến tranh diễn ra, khiến khu vực này thành mục tiêu quan trọng của quân đội Mỹ. Để tìm nơi trú ẩn khỏi hỏa lực áp đảo của quân Mỹ, người dân ở làng Vịnh Mốc, Quảng Trị quyết định đã đến lúc phải di dời xuống đường hầm. Hàng trăm cư dân đã sống 6 năm trong ngôi làng dưới lòng đất.
CNN, tờ báo của kênh truyền hình nổi tiếng toàn cầu cùng tên của Mỹ vừa có bài viết về địa đạo Vịnh Mốc, nơi ngày nay du khách được trải nghiệm trong một di tích lịch sử đầy tự hào.
Ngôi làng dưới lòng đấy này lấy cảm hứng từ địa đạo Củ Chi, một hệ thống đường hầm khác ở miền Nam đất nước.
Củ Chi bao gồm các đường hầm hẹp nối liền nhau, dẫn đến các phòng rộng hơn; ngược lại, Vịnh Mốc được thiết kế như một ngôi làng ngầm tự cung tự cấp, nơi các đường hầm nối chính đủ cao để đứng thẳng và đủ rộng để làm không gian sinh hoạt cho từng gia đình, được đào từ "tường" của đường hầm.
Việc xây dựng địa đạo Vịnh Mốc bắt đầu vào năm 1965 và kéo dài hai năm. Công trình này là một kỳ tích kỹ thuật ấn tượng và tài tình. Các đường hầm trải dài và mọi chi tiết nhỏ nhất đều được thiết kế để sinh tồn. Các lối đi ngầm được khoét theo hình zigzag để hấp thụ sóng xung kích, vốn di chuyển theo đường thẳng; các khu vực khác nhau có trần vòm và tường dày để thích ứng tốt hơn với bom đạn.
Các lối ra của đường hầm rất cần thiết cho hoạt động của hệ thống. Chúng cung cấp thông gió, đường thoát hiểm khẩn cấp và tiếp cận các nguồn lực bên ngoài. Mười ba lối ra này kết nối đường hầm với đất nông nghiệp và biển. Các lối ra ven biển cho phép các hoạt động tiếp tế kín đáo đến đảo Cồn Cỏ, tạo điều kiện thuận lợi cho hậu cần. Giếng được đào để cung cấp nước ngọt, và các lối ra ở hai phía đối diện cung cấp thông gió chéo.
Việc phải đổi ánh nắng và cái nóng nhiệt đới lấy bóng tối và sự ẩm ướt dưới lòng đất thật đáng lo ngại, và chuyến thăm Vịnh Mốc mang đến cho du khách một cái nhìn thoáng qua về điều kiện chật chội đến ngột ngạt. Việc người dân đã phải sống hơn nửa thập kỷ trong điều kiện như vậy dưới những trận oanh tạc thường xuyên càng khiến người ta rùng mình hơn.
Địa đạo được bố trí trên ba tầng, từ 15 mét dưới lòng đất đến 24 mét, với những đường hầm hẹp và thấp dần mở rộng thành những phòng sinh hoạt chung lớn hơn. Các hốc tường được dùng làm chỗ ngủ cho từng gia đình.
Ước tính khoảng 400 người đã từng sống trong những đường hầm này từ năm 1965 đến năm 1972, và các tour tham quan ngày nay cho du khách thấy cuộc sống thường nhật của họ. Mọi người ở dưới lòng đất suốt ngày và lên mặt đất vào ban đêm để làm nông, đánh cá và thu thập lương thực.
Phần ám ảnh nhất của chuyến tham quan là được nhìn thấy những "không gian gia đình": Các căn phòng nhỏ riêng biệt cao khoảng 90 cm và sâu khoảng 1,8 mét, được đào vào vách đường hầm nơi mọi người từng ngủ.
Trong khi bom đạn rình rập trên mặt đất, sự sống mới lại len lỏi qua bóng tối dưới lòng đất. Các tour du lịch đưa du khách đến thăm một căn phòng từng là khu hộ sinh của làng. Hướng dẫn viên cho biết ít nhất 17 đứa trẻ đã được sinh ra ở Vịnh Mốc.
Người dân làng cũng phải nấu ăn, nhưng thách thức là làm sao để khói không bốc lên mặt đất. Giải pháp là hệ thống bếp Hoàng Cầm, được đặt theo tên người lính Cụ Hồ đã phát minh ra. Một hệ thống tương tự đã tồn tại ở Củ Chi.
Công trình Vịnh Mốc đã chứng tỏ độ bền vững. Theo thông tin trong bảo tàng Vịnh Mốc, không có thương vong nào dưới lòng đất trong suốt những năm bị ném bom. Mặc dù quân đội Mỹ biết về các đường hầm ngầm trong khu vực, nhưng họ không thể phá hủy được công trình này.
Chuyến tham quan đường hầm kết thúc bằng một đoạn leo dốc lên cầu thang được khắc vào đá, dẫn đến một trong bảy lối ra hướng ra biển. Làn gió mát từ Biển Đông thổi đến, tiếng sóng vỗ rì rào sau sự tĩnh lặng dưới lòng đất.
Ngày nay, khi du lịch qua tỉnh Quảng Trị yên bình, thật khó tin rằng nơi đây từng là một trong những vùng bị ném bom nhiều nhất trên thế giới. Dừng chân thưởng thức món phở bò trên chiếc ghế nhựa tại các quán ăn gần đó mang đến cơ hội để suy ngẫm về trải nghiệm trong đường hầm và cùng chia sẻ hy vọng rằng sẽ không ai phải sống như vậy nữa bởi chiến tranh.
Theo báo cáo Travel Predictions lần thứ 10 công bố ngày 8/4, nền tảng Booking.com nhận định năm 2026 là "Kỷ nguyên của chính bạn" (The Era of you), khi du khách chuyển từ câu hỏi "đi đâu" sang "điều gì phù hợp với tôi". Trong xu hướng đó, Mũi Né được vinh danh là một trong 10 điểm đến nổi bật toàn cầu, nhờ khả năng mang đến trải nghiệm mang tính cá nhân hóa cao, từ nghỉ dưỡng đến khám phá.
Danh sách được xây dựng dựa trên dữ liệu tìm kiếm, đặt phòng cùng khảo sát hàng chục nghìn du khách tại nhiều thị trường. Những điểm đến được ưu tiên là nơi hội tụ thiên nhiên khác biệt, trải nghiệm bản địa và yếu tố khám phá.
Giám đốc Quốc gia Booking.com tại Việt Nam Branavan Aruljothi cho biết việc Mũi Né góp mặt trong danh sách phản ánh nhu cầu du lịch cá nhân hóa ngày càng rõ nét.
"Khi du lịch trở thành cách thể hiện bản thân, Mũi Né mang đến hệ sinh thái trải nghiệm đa dạng, cho phép du khách thiết kế hành trình theo sở thích riêng", ông nói, đồng thời nhận định đây là điểm đến phù hợp với xu hướng du lịch mới.
Không chỉ thu hút khách quốc tế, Mũi Né còn nằm trong top 10 điểm đến nội địa được du khách Việt tìm kiếm nhiều nhất, xếp thứ 9, tăng một bậc so với năm trước.
Sức hút của điểm đến này đến từ sự kết hợp giữa thể thao mạo hiểm, cảnh quan nổi bật như đồi cát và dịch vụ nghỉ dưỡng biển cao cấp. Về lưu trú, du khách có xu hướng lựa chọn căn hộ, nhà khách, căn hộ dịch vụ bên cạnh khách sạn truyền thống.
Tạp chí National Geographic từng nhận định Mũi Né đã chuyển mình từ làng chài thành một trong những trung tâm thể thao biển hàng đầu Đông Nam Á. Bãi biển dài, gió ổn định cùng địa hình khác biệt giúp nơi đây trở thành điểm đến yêu thích của người chơi lướt ván diều và các môn thể thao dưới nước.
Điểm đến này bắt đầu được biết đến rộng rãi từ năm 1995, khi hiện tượng nhật thực toàn phần thu hút hàng nghìn du khách. Sau đó, Mũi Né phát triển nhanh với hàng loạt khu nghỉ dưỡng ven biển.
Hiện khu du lịch quốc gia Mũi Né hiện có hơn 600 cơ sở lưu trú với gần 18.000 phòng, tập trung dọc dải "đất vàng" ven biển. Riêng đường Nguyễn Đình Chiểu dài 8 km đã quy tụ 53 resort, hình thành một trong những cung đường nghỉ dưỡng sôi động bậc nhất cả nước.
Ngoài cảnh quan, Mũi Né còn hấp dẫn bởi trải nghiệm văn hóa địa phương như làng chài, chợ hải sản hay di tích Vạn Thủy Tú - nơi lưu giữ hàng nghìn bộ xương cá voi qua nhiều thế kỷ.
Trong bảng xếp hạng năm 2026, Mũi Né đứng cùng nhiều điểm đến quốc tế như Bilbao, Philadelphia hay Quảng Châu. Việc góp mặt trong danh sách cho thấy sức hút ngày càng lớn của du lịch Việt Nam trên bản đồ thế giới, đặc biệt trong bối cảnh xu hướng cá nhân hóa trải nghiệm ngày càng lên ngôi.
Trước đó, trong danh sách Year in Search 2025 của Google ở lĩnh vực du lịch Mũi Né xếp thứ 3 trong top 10 điểm đến được tìm kiếm, sau Đà Lạt và An Giang.
Với những lợi thế về cảnh quan "có một không hai", văn hóa làng chài và cơ hội trải nghiệm thể thao mạo hiểm, Mũi Né xứng đáng là điểm đến dẫn đầu xu hướng du lịch cá nhân hóa, khám phá và chinh phục của năm 2026.
Chỉ số Hòa bình Toàn cầu năm 2026 đánh giá các quốc gia trên ba lĩnh vực: xung đột đang diễn ra, an ninh - an toàn xã hội, mức độ quân sự hóa.
Đối với các cuộc xung đột đang diễn ra, báo cáo đã xem xét cả "các cuộc xung đột nội bộ và bên ngoài, cũng như vai trò và thời gian tham gia". An ninh và an toàn xã hội được đánh giá dựa trên các yếu tố như tỷ lệ giết người, khủng bố chính trị, các cuộc biểu tình bạo lực và nhận thức về tội phạm. Cuối cùng, lĩnh vực quân sự hóa bao gồm chi tiêu quân sự của một quốc gia tính theo tỷ lệ phần trăm GDP, khả năng tiếp cận vũ khí và các yếu tố khác.
Chỉ số hòa bình chia thế giới thành 6 màu cơ bản, gồm xanh đậm, xanh nhạt, vàng, cam, đỏ và trắng, mức độ hòa bình từ cao đến thấp. Trong đó, Việt Nam thuộc nhóm những quốc gia màu xanh nhạt, ở mức độ hòa bình cao, chỉ sau xanh đậm. Nếu tính riêng khu vực châu Á - Thái Bình Dương, Việt Nam đứng ở vị trí thứ 8, lần lượt gồm: New Zealand, Singapore, Nhật Bản, Malaysia, Úc, Timor-Leste, Mông Cổ, Việt Nam, theo sau có Hàn Quốc, Lào, Indonesia...
Trong khi đó, nếu tính phạm vi toàn thế giới, Việt Nam ở vị trí 41/163 quốc gia và vùng lãnh thổ. Nhóm xanh nhạt gồm các nước xếp thứ tự từ số 9 đến 66. Quốc gia đứng vị trí cao nhất của châu Á trong danh sách này là Singapore số 8, trong khi ở vị trí thấp có Campuchia thứ 96, Thái Lan 101, Trung Quốc 108, Myanmar 151.
Nhóm các quốc gia dẫn đầu Chỉ số Hòa bình Toàn cầu 2026 gồm Iceland, New Zealand, Thụy Sĩ, Slovenia, Ireland, Áo, Bồ Đào Nha. Nhóm cuối bảng có Afganistan, Nam Sudan, Congo… Những quốc gia đang trong xung đột Trung Đông như Mỹ ở vị trí 134, Iran 144, Israel 159.
Chỉ số Hòa bình Toàn cầu năm 2026, do Viện Kinh tế và Hòa bình (IPF) có trụ sở chính tại Úc công bố, cho thấy thế giới trở nên kém hòa bình hơn, với mức độ hòa bình trung bình của các quốc gia giảm 0,7% so với năm trước. Đây là năm thứ 12 liên tiếp hòa bình toàn cầu suy giảm.