Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường, có 4 anh chị em. Hai chị của em đã lấy chồng, chỉ còn lại em và đứa em kém hai tuổi. Bố mẹ em không được đi học đàng hoàng vì hồi đó ông bà cũng khó khăn. Em cảm thấy bố mẹ rất kỳ vọng và đặt tâm huyết vào chúng em. Em là sinh viên năm 3 ngành ngôn ngữ Pháp, sắp ra trường rồi. Bố mẹ em làm nghề truyền thống, sản xuất bánh đa nem nên vất vả, nặng nhọc. Em rất biết ơn và thương bố mẹ nên lúc nào được nghỉ là về quê phụ giúp.
Gần đây, em chịu khá nhiều áp lực về việc sắp ra trường và tìm kiếm công việc đúng với chuyên ngành đã học. Em muốn đi làm từ bây giờ để tích lũy kinh nghiệm thực tế, đồng thời củng cố kiến thức và ôn thi các chứng chỉ cần thiết phục vụ công việc sau này. Thế nhưng xin đi làm cũng không được vì ở nhà bố mẹ em vất quá, thuê người cũng không thuê được do đặc thù công việc bố mẹ em làm quen, có thuê cũng không ai đồng ý làm. Em có nói với bố mẹ làm ít lại để giữ sức khỏe, cũng đỡ gánh nặng tâm lý lên vai em, nhiều khi em đang đi học mẹ gọi về đi chợ giúp.
Trong tuần em không về thì không sao nhưng cuối tuần không về là bị trách móc, bảo không về phụ bố mẹ làm vất vả. Nếu tiếp tục dành phần lớn thời gian để về quê phụ giúp bố mẹ, em sẽ cảm thấy bớt áy náy hơn. Tuy nhiên, điều đó cũng đồng nghĩa với việc em có ít đi cơ hội tích lũy kinh nghiệm trước khi tốt nghiệp. Em lo rằng nếu chỉ đợi đến lúc ra trường mới bắt đầu tìm việc sẽ gặp nhiều khó khăn trong bối cảnh các doanh nghiệp hiện nay đều ưu tiên ứng viên đã có kinh nghiệm. Mong anh chị cho em xin lời khuyên, em chân thành cảm ơn.
Tôi 29 tuổi, làm trong một đơn vị nhà nước, thu nhập tạm ổn. Bạn gái tôi 26 tuổi, là giáo viên mầm non công lập. Chúng tôi quen nhau gần 5 năm, làm cùng thành phố, hai bên gia đình cũng đều sống ở thành phố này và đã tính tới chuyện cưới xin.
Tôi là con út trong nhà, anh trai đã lập gia đình và chuyển vào Nam sống nên hiện chỉ còn bố mẹ ở cùng tôi. Bố mẹ đều ngoài 60 tuổi, sức khỏe không còn tốt như trước. Vì thế, tôi muốn sau cưới, vợ chồng ở chung để tiện chăm sóc ông bà và cũng đỡ áp lực tài chính. Với thu nhập hiện tại, nếu thuê nhà riêng ở thành phố, mỗi tháng chúng tôi sẽ tốn thêm vài triệu tiền thuê, điện nước và đủ thứ chi phí khác.
Nhưng bạn gái lại muốn ra ở riêng và có vẻ khá kiên quyết. Cô ấy nói sống riêng sẽ thoải mái hơn, tránh va chạm và có không gian riêng cho hai vợ chồng. Gần đây cô ấy xem nhiều phim, đọc nhiều câu chuyện về mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu nên càng lo lắng chuyện sống chung. Cả hai vẫn yêu nhau, không có mâu thuẫn gì lớn, chỉ riêng chuyện này là chưa tìm được tiếng nói chung khiến tôi khá áp lực và suy nghĩ nhiều.
Tôi 31 tuổi, chỉ có việc làm nhưng lương không cao, nhà cửa chưa có, tài sản tích lũy cũng không có gì.Trước giờ tôi chưa từng có mối tình chính thức nào, dù nhiều người con gái cũng có tình ý với tôi. Nhìn bạn bè cùng lứa đã lập gia đình, tôi cũng chạnh lòng. Nhiều đêm nằm nghĩ, thấy chơi vơi, trống vắng, ai sống một mình sẽ hiểu những sự cô đơn đó. Hàng ngày tôi chỉ biết đi làm về rồi xem tivi, lướt mạng. Tôi chấp nhận số phận, không than vãn gì. Rồi nửa năm trước tôi gặp một người phụ nữ, hơn mình hai tuổi, là đồng nghiệp, mới vào làm. Em là mẹ đơn thân, chồng cũ từng phản bội nên em chia tay 3 năm rồi, một mình nuôi 2 con học cấp một.
Lúc mới gặp nhau, em hay nhìn tôi cười, tôi cũng vậy. Tôi chủ động xin số điện thoại của em, từ đó những cuộc nói chuyện và nhắn tin giữa chúng tôi ngày càng nhiều. Tôi và em chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống. Không hiểu sao có nhiều người con gái chưa lấy chồng yêu tôi mà tôi lại ngỏ lời yêu em, em cũng đáp lại. Đó là thời gian tôi thật sự thấy hạnh phúc khi được đồng hành cùng em. Nhiều người nói tôi nên suy nghĩ kỹ, là trai tân mà yêu người có hai con riêng sẽ không đơn giản, rất nhiều thứ phức tạp mà tôi chưa lường hết được. Tôi bỏ ngoài tai những sự góp ý đó, chấp nhận tất cả vì yêu em thật lòng. Tôi muốn có gia đình hạnh phúc và tin em sẽ là người vợ tốt. Tôi cũng muốn cùng em nuôi con và gánh bớt gánh nặng cho em. Nếu mọi việc đơn giản như vậy tôi đã không buồn đến thế.
Em nhận lời yêu được hai tháng thì đột nhiên nói lời chia tay, lý do là thấy không xứng với tôi, rồi tôi yêu em sẽ thiệt thòi nhiều vì em còn hai con nhỏ. Tôi buồn vì không biết mình sai ở đâu. Tôi ra sức níu kéo, giải thích cho em hiểu tình yêu của mình. Tôi còn mua quà và hoa tặng em để mong hàn gắn nhưng em nhất định không gặp cùng không nhận. Tôi cũng nghĩ tài chính của mình khó có thể lo đầy đủ được cho ba mẹ con em, nhưng có tình yêu và tấm lòng chân thành, tôi tin mình sẽ vượt qua khó khăn. Có khi nào em nghĩ đúng không mọi người, rằng tôi sẽ thiệt thòi nhiều khi yêu em và tình yêu này có thể không được bền vững? Xin mọi người cho tôi lời khuyên, thật sự tôi chỉ muốn có được mái ấm bình thường như bao người khác.
Tôi 42 tuổi, có vợ và hai con trai gái đủ cả, cuộc sống ổn định, gia đình vui vẻ. Thời còn đi học tôi quen một người con gái hiền lành, dễ nhìn. Không biết từ khi nào tôi có tình cảm với em, rồi hai đứa hẹn hò. Tình yêu đầu chân thành nên chúng tôi có những ngày tháng hạnh phúc. Tôi là người đầu tiên của em, em cũng là người con gái đầu tiên của tôi. Hồi đó tôi nghĩ chắc chắn em sẽ vợ mình. Có điều bố mẹ em đi xem bói, bảo chúng tôi không hợp nhau, kiên quyết phản đối tình yêu này. Trước áp lực gia đình em, chúng tôi đành dừng tình yêu này.
Thời gian cũng chữa lành vết thương, tôi tìm hiểu người khác để lấy làm vợ vì bố mẹ cũng có tuổi, muốn tôi ổn định cuộc sống. Vợ tôi không xinh đẹp nhưng có nhiều tính tốt, chân thành. Tôi quyết định cưới sau nửa năm tìm hiểu. Cuộc sống vợ chồng không tránh khỏi mâu thuẫn nhưng cơ bản là chúng tôi vui vẻ và hạnh phúc.
Tôi muốn toàn tâm toàn ý lo cho gia đình nhưng những hình ảnh về mối tình đẹp trước kia luôn trong tâm trí. Tôi muốn xóa nhưng khó quá. Tôi và em thỉnh thoảng nhắn tin qua mạng xã hội hỏi thăm nhau. Những lúc như vậy kỷ niệm lại ùa về, tôi chắc chắn sẽ không bao giờ phản bội vợ nhưng cũng không thể quên người con gái đầu tiên của đời mình. Tôi cũng có gia đình hạnh phúc rồi, mong em mãi hạnh phúc nhưng làm sao để bỏ hình ảnh em ra khỏi tâm trí? Mong các bạn tư vấn giúp. Chân thành cảm ơn.