Thứ nhất, tôi đã từng đóng tiền tập gym 3 tháng với PT (huấn luyện viên cá nhân) phí 6 triệu một tháng = 18 triệu đồng, phí phòng tập đóng hai năm với số tiền 10 triệu đồng. Mới tập được hai tháng tôi thấy cơ lên không đẹp, thế là nghỉ, toàn bộ tiền còn lại xem như mất.
Một phần cũng vì tôi, không đảm bảo duy trì tập trong thời gian dài. Song song đấy tôi còn tập môn thể dục khác mà không chỉ có gym. Cuối cùng vẫn chọn đơn giản nhất là mỗi sáng dậy sớm chạy bộ hoặc đi bộ để duy trì sức khỏe.
Sáng thức dậy sớm, vận động và hít thở khí trời, vừa tốt cho sức khỏe, vừa có cái nhìn tươi mới về cuộc sống, lại tiết kiệm được tiền. Bạn tôi cũng từng đóng tiền bằng thẻ, khoảng 4x triệu, sau cũng bỏ rồi.
Tóm lại, nếu bạn cân nhắc có thể duy trì quá trình tập luyện trong nhiều năm, khả năng tài chính… thì hãy tính tới chuyện đóng tiền.
Thứ hai, bây giờ trả góp bằng thẻ tín dụng tương đối phổ biến, nếu góp trong 6 tháng thì không bị tính lãi suất, bên trung tâm họ chịu phí chuyển đổi (thường là 7%) thế nên mình không phải chịu thêm phí gì.
Bạn có thể gọi cho hotline ngân hàng bạn có tài khoản để tham khảo để họ tư vấn. Phần còn lại thì quay về ý thứ nhất: Cân nhắc xem có nên làm con nợ cho gói PT, hay đơn giản chỉ cần thể dục để có sức khỏe tốt. Tiền dư đấy để làm chuyện khác. Chúc bạn thành công”.
Độc giả nickname yentruong24212 bình luận như trên, tư vấn cho độc giả Minh Thắng với câu hỏi Có nên quẹt thẻ tín dụng trả góp 29 triệu đồng gói tập gym? Theo chia sẻ, tác giả được tặng ba buổi tập miễn phí với huấn luyện viên cá nhân (PT) tại một phòng gym, sau đó được gợi ý đăng ký gói tập dài hạn, trả góp qua thẻ tín dụng.
Nhiều độc giả VnExpress đã tư vấn cho tác giả, hầu hết đều đặt ngược câu hỏi về tính kiên trì. Độc giả nickname anthu1975: “Chi tiêu cái gì cũng quẹt thì khó kiểm soát tài chính. Tập thể dục là tính kỷ luật, người có tính kỷ luật và kiên trì thì họ không cần quẹt thẻ đâu. Có nhiều người quẹt thẻ, nhưng tính kiên trì không có thì cũng vậy thôi”.
Độc giả Linh Minh Phạm nói: “Tôi đăng ký gói tập 2 năm có 14 triệu cách đây mấy năm nhưng tập được một thời gian cũng bỏ vì nhiều lý do: bận con cái, đi công tác… nên khuyên bạn đừng dại. Cứ ra ngoài đi bơi, chạy bộ vừa tắm nắng tốt cho sức khỏe”.
Đồng quan điểm, độc giả nickname Fuji: “Tôi không khuyên trả bằng hình thức nào? Tôi chỉ muốn khẳng định là bạn có đủ kỷ luật để tập đều không? Hay khí thế hừng hực vài ba buổi đầu rồi sau đó lặn mất tăm.
Trước khi xuống tiền, tôi khuyên bạn hãy đi bộ 20 phút mỗi ngày trong một tháng, nếu bạn làm được điều đơn giản này thì hãy đăng ký bên phòng gym. Chúc bạn luôn khỏe”.
Tôi bắt đầu hành trình tìm mua một căn chung cư ở Hà Nội từ đầu năm nay với tâm thế: chấp nhận ở xa trung tâm một chút để đổi lấy mức giá "dễ thở" hơn. Dù vẫn thấy những thông tin về việc nhiều nhà đầu tư phải cắt lỗ bán nhà nhưng càng đi xem, tôi càng thấy mình như đang bước vào một thị trường mà giá cả không còn phản ánh đúng giá trị.
Có lần, tôi được môi giới dẫn đi xem một căn hộ ở khu vực ngoại thành, nơi mà bạn bè tôi vẫn đùa là "khỉ ho cò gáy". Hạ tầng chưa đồng bộ, tiện ích còn thưa thớt, đường đi giờ cao điểm vẫn khá vất vả. Thế nhưng, khi hỏi giá, tôi không khỏi sững lại khi người bán "hét giá" gần 80 triệu đồng mỗi m2 cho căn hộ hai phòng ngủ, diện tích 60 m2. Điều đáng nói là theo tìm hiểu của tôi, chính căn hộ này ban đầu chỉ có giá quanh mức hơn 40 triệu đồng mỗi m2.
Sự chênh lệch gần gấp đôi trong một khoảng thời gian không quá dài khiến tôi không khỏi băn khoăn. Môi giới giải thích bằng đủ lý do: thị trường phục hồi, nguồn cung khan hiếm, nhu cầu cao... Nhưng khi quan sát kỹ hơn, tôi nhận ra nhiều căn hộ được rao bán với mức giá rất cao, nhưng lại nằm im suốt nhiều tháng.
Từ cuối năm ngoái, tôi nghe nhiều thông tin rằng thị trường chung cư thứ cấp Hà Nội đã bắt đầu đi ngang, thậm chí có nơi giảm nhiệt. Nhưng với những người có nhu cầu mua ở thực như tôi, việc tìm được một căn hộ có giá hợp lý vẫn rất khó. Người bán dường như chỉ "cắt lãi", tức là giảm bớt kỳ vọng lợi nhuận so với đỉnh, chứ rất ít người chấp nhận "cắt lỗ" để giao dịch thực sự.
>> Ba lần mua hụt chung cư vì môi giới bày trò thổi giá
Hệ quả là giá rao có thể giảm đôi chút, nhưng vẫn ở mức vượt xa so với giá trị thực và khả năng chi trả của nhiều người. Không ít trường hợp, tôi có cảm giác người bán cũng không quá mặn mà bán. Họ đăng tin, giữ giá, chờ đợi thị trường phục hồi, như thể bất động sản là một khoản "để đó sớm muộn cũng tăng", hơn là một tài sản cần giao dịch.
Trong bối cảnh đó, người mua như tôi rơi vào thế khó. Nếu chấp nhận mức giá cao, tôi lo mình mua phải "giá ảo". Nhưng nếu tiếp tục chờ, thì không biết đến bao giờ thị trường mới thực sự điều chỉnh về mức hợp lý hơn?
Tôi nghĩ, câu chuyện không chỉ nằm ở từng người mua hay người bán riêng lẻ, mà còn ở cách thị trường đang vận hành. Khi thông tin về giá thành, suất đầu tư, hay biên độ lợi nhuận không được minh bạch, rất dễ xảy ra tình trạng "tự tung, tự tác" về giá. Giá bị đẩy lên cao không chỉ ảnh hưởng đến người mua nhà, mà còn lan sang nhiều lĩnh vực khác của nền kinh tế.
Có lẽ đã đến lúc cần những cơ chế mạnh hơn để kiểm tra, kiểm toán chi phí đầu tư, giá thành và giá bán, đặc biệt với các dự án bất động sản. Khi giá cả được đặt trên nền tảng minh bạch và hợp lý hơn, thị trường mới có thể vận hành lành mạnh, và những người mua ở thực như tôi mới có cơ hội tìm được một nơi an cư đúng nghĩa, thay vì tiếp tục đứng ngoài, bất lực nhìn giá nhà ngày một xa tầm với.
Gần đây, mạng xã hội liên tục xuất hiện các video quảng cáo những sản phẩm "kỳ lạ", trong đó, tôi thấy gây chú ý nhất, "thao túng" nhiều người nhất khi giá gas tăng cao là loại "bếp gas chạy bằng hơi nước".
Không ít người tin đây là sản phẩm thật rồi bình luận, đặt hàng. Nhưng thực tế, bằng cảm quan thông thường cũng dễ nhận thấy toàn bộ hình ảnh trong các video này đều do AI tạo ra. Người đăng tải "rải" link quảng cáo tiếp thị các sản phẩm khác để dụ người xem nhấp vào.
Điều đáng nói không chỉ là sự xuất hiện của nội dung giả, mà là việc nhiều người dễ dàng hùa theo, lan truyền những thứ đi ngược nguyên lý cơ bản, dù có thể mục đ1ch ban đầu của người làm video chỉ là để đùa vui.
Phải chăng vì công nghệ AI ngày càng tinh vi, hay vì chúng ta đang quá dễ dãi khi tiếp nhận thông tin trên mạng?
Năm 2008, anh trai tôi nhận giấy báo trúng tuyển đại học. Cả xã lúc ấy chỉ có vài người đỗ đại học. Ba tôi thịt một con heo để làm tiệc mừng. Thật thú vị, ngày đó, ở quê tôi ngoài đám cưới, đám giỗ... thì còn có tiệc mừng con đỗ đại học.
Đến lượt tôi thi đại học năm 2014, năm cuối cùng thi đại học riêng biệt, tôi may mắn đỗ đại học và nhà tôi lại một lần nữa tổ chức tiệc. Ở xóm tôi cũng có vài tiệc mừng con thi đỗ như vậy.
Nhưng từ lúc các em họ, cháu tôi thi thì không còn nữa. Chẳng phải vì các em học kém hơn, cũng không phải vì cha mẹ không còn thương con. Chỉ đơn giản là đỗ đại học bây giờ đã không còn là chuyện hiếm: Nhà mình có con đỗ, nhà người khác cũng có, chẳng lẽ nhà nào cũng làm tiệc mừng rồi mời mọc mọi người đến chung vui như thuở xưa?
Nhiều năm về trước, muốn vào đại học là một cuộc cạnh tranh rất khốc liệt. Chỉ tiêu ít, trường đại học không nhiều, cơ hội học tiếp sau THPT cũng không đa dạng như bây giờ. Một gia đình ở quê có con đỗ đại học giống như có một niềm hy vọng lớn được mở ra. Người ta mở tiệc không chỉ để khoe thành tích, mà còn để chia sẻ niềm vui vì tin rằng con mình đã có cơ hội đổi đời.
Trường đại học nhiều hơn, phương thức xét tuyển đa dạng hơn, tỷ lệ học sinh có thể bước chân vào giảng đường cũng cao hơn trước. Vì vậy, việc "đỗ đại học" không còn mang ý nghĩa đặc biệt như trước.
Thay đổi này không hẳn là điều tiêu cực. Trái lại, đó là dấu hiệu cho thấy cơ hội học tập đã rộng mở hơn. Nhưng cũng chính vì vậy, giá trị của tấm giấy báo trúng tuyển đã thay đổi.
Ngày trước, chỉ cần đỗ đại học đã được xem là thành công. Bây giờ, câu hỏi người ta quan tâm lại là học trường nào, học ngành gì, có phù hợp với năng lực không và sau khi ra trường có tìm được việc làm hay không.
Tôi từng nghĩ đại học đã "rớt giá" vì không còn những bữa tiệc linh đình như ngày xưa. Nhưng nghĩ kỹ hơn, có lẽ điều mất giá không phải là đại học, mà là giá trị biểu tượng của việc được nhận vào đại học.
Điều xã hội đánh giá ngày nay không còn là bạn có tấm giấy báo nhập học hay không, mà là bạn sẽ làm được gì sau bốn năm trên giảng đường. Có lẽ đó cũng là một sự thay đổi tất yếu.
Khi đại học trở nên phổ biến hơn, tấm bằng không còn là đích đến, mà chỉ là điểm khởi đầu. Người ta không còn ăn mừng vì một cánh cửa vừa mở, mà chờ đến lúc người trẻ thật sự bước được qua cánh cửa ấy và đứng vững bằng năng lực của chính mình.