Bát mắm tôm ấy (miền Nam gọi là chén) nhỏ hơn bát ăn cơm, mắm tôm cũng chỉ được phần nửa, nhưng quả là thơm ngon.
Ăn bún đậu đương nhiên phải có mắm tôm.Bà chủ quán pha rất chuẩn, thêm ớt xắt, quất (chanh) vào đánh bông lên vừa đẹp vừa thơm. Tôi thấy thật tiếc cho những ai không ăn được mắm tôm và phải dùng nước mắm. Như vậy thì còn gì là món bún đậu nữa.
Nhưng bạn tôi, vì bát mắm tôm quá thơm ngon, nên chấm kiểu nhúng rất mạnh tay. Vì thế mới hết hơn nửa đĩa bún bạn đã đánh bay luôn chén mắm. Bạn gọi thêm bát nữa. Nhưng ăn hết đĩa bún đậu thì vẫn còn hai phần ba chén mắm tôm, nên bạn lại gọi thêm đĩa bún không và rau thơm, rồi chén hết ngon lành.
Tôi nửa đùa nửa thật: “Ăn mặn kinh hồn, rất có hại cho sức khỏe”. Bạn cười: “Biết thế, nhưng không cưỡng lại được. Thôi thì lâu lâu một lần”.
Nhưng tôi rất ngạc nhiên khi rất nhiều người giãy nảy lên, thậm chí bình luận rất tiêu cực, khi gặp ai đó khuyên ngăn rằng không nên ăn mặn, rằng các món bún, phở của người Việt đã mặn rồi nhưng nhiều người vẫn cho thêm nước mắm, rằng bữa ăn sao nhúng ngập nước chấm… Họ cho rằng ăn uống là sở thích riêng của mỗi người, đừng ai dạy bảo ai…
Nhưng bạn ơi, khoa học đã chứng minh rồi, ăn mặn (cũng như ăn ngọt hay ăn nhiều dầu mỡ) rất có hại cho sức khỏe. Ăn uống là sở thích riêng, nhưng sức khỏe của bạn không chỉ là của riêng bạn, mà ảnh hưởng đến vợ con, cả gia đình, người thân của bạn và cao hơn là hệ thống y tế quốc gia.
Sở thích cá nhân của bạn tôi không phải là ăn mặn, bạn có cuộc sống rất lành mạnh, thân hình rắn rỏi. Chỉ có mỗi vấn đề là mắm tôm. Cứ đi công tác nước ngoài nhiều ngày, nếu thiên hạ nhớ phở, cơm tấm, bún chả… thì bạn tôi cuồng si mắm tôm. Và về nước là phải ăn cho bằng được. Lâu lâu bạn mới buông thả một lần với mắm tôm.
Tôi thì quan niệm khác: Sức khỏe là đương nhiên, nhưng ăn uống cũng cần phải ngon. Mắm tôm dù ngon đến mấy cũng chỉ là một phần trong đĩa bún đậu. nếu chấm quá nhiều sẽ lấn át vị thơm ngon của đậu rán, chân giò, nem chua rán, chả cốm… nên tôi chỉ chấm rất ít. Hương vị món ăn phải tôn nhau lên, chứ không thể đè bẹp nhau bằng ngập tràn mắm tôm.
Tôi không ăn mặn đơn giản là vì mặn không ngon, bởi vị mặn lấn át hết hương vị của món ăn, thậm chí che giấu khuyết điểm của thực phẩm ôi thiu, không được tươi sống. Đó là lý do ở quán cơm món thịt ba chỉ luộc bao giờ nguyên liệu cũng phải tươi mới hơn thịt heo quay hay kho tàu.
Chiều nay, tôi có cơ hội đi trên chuyến tàu từ Hà Nội vào Sài Gòn. Là người từng nhiều lần đi tàu Bắc - Nam, tôi khá bất ngờ trước những đổi thay rất rõ rệt của ngành đường sắt hiện nay.
Cảm giác đầu tiên khi bước lên toa xe là sự sạch sẽ, gọn gàng và dễ chịu. Không gian toa tàu rộng rãi hơn tôi nghĩ. Điều hòa hoạt động ổn định, mát lạnh nhưng không quá buốt. Ghế ngồi được nâng cấp đáng kể so với những chuyến đi trước đây. Ghế có thể điều chỉnh tự động khá tiện lợi, tạo cảm giác thoải mái cho hành khách trong suốt hành trình dài.
Điều khiến tôi chú ý không chỉ nằm ở cơ sở vật chất, mà còn ở thái độ phục vụ của nhân viên trên tàu. Các nhân viên phục vụ nhẹ nhàng, lịch sự, chủ động hỏi han hành khách. Chăn được chuẩn bị sẵn cho khách để giảm bớt cảm giác lạnh khi tàu chạy đêm. Những chi tiết nhỏ ấy cho thấy sự chăm chút ngày càng chuyên nghiệp hơn trong cách phục vụ. Khu vực vệ sinh trên toa tàu cũng sạch sẽ hơn rất nhiều so với hình dung quen thuộc của nhiều người trước đây.
Bất ngờ nhất là khi tôi vừa giơ điện thoại lên định chụp vài tấm ảnh kỷ niệm trên toa tàu, chỉ ít phút sau đã có một nhân viên tiến lại gần, lễ phép chào hỏi và hỏi tôi có cần hỗ trợ hay góp ý gì không? Tôi khá ngạc nhiên vì thật ra mình chỉ muốn chụp vài bức ảnh lưu niệm đơn giản. Tôi nói rằng mình không có phàn nàn gì cả, chỉ đơn giản muốn lưu lại vài khoảnh khắc trên chuyến đi hôm nay.
>> Tôi mong đợi nhiều hơn từ xe buýt 172 Sài Gòn -Vũng Tàu
Câu chuyện rất nhỏ thôi, nhưng lại khiến tôi có nhiều thiện cảm. Bởi đôi khi, sự thay đổi không nằm ở những khẩu hiệu lớn lao, mà nằm ở cách người ta quan tâm đến hành khách từ những điều giản dị nhất. Một lời hỏi han, một sự chủ động lắng nghe hay một thái độ phục vụ tận tình cũng đủ để hành khách cảm nhận được sự chuyên nghiệp và tinh thần cầu thị.
Nhiều năm trước, không ít người từng mặc định rằng đi tàu hỏa chậm, cũ kỹ và thiếu tiện nghi. Nhưng chuyến tàu chiều nay cho tôi một cảm nhận khác: ngành đường sắt đang thay đổi từng ngày. Sự thay đổi ấy có thể chưa hoàn hảo ngay lập tức, nhưng điều đáng quý là người ta đã nhìn thấy tinh thần cầu thị và quyết tâm nâng cao chất lượng phục vụ. Tôi tin chính những điều tử tế nhỏ bé đó sẽ là lý do khiến hành khách muốn tiếp tục lựa chọn đường sắt cho những hành trình tiếp theo.
Việc ứng dụng công nghệ và phần mềm vào quản lý học tập là bước tiến đáng ghi nhận giúp kết nối gia đình và nhà trường.
Tuy nhiên, cách thức vận hành thông báo các khoản thu tại trường công lập của con tôi hiện nay đang gây ra sự phiền toái không đáng có cho phụ huynh, đặc biệt là trong những ngày nghỉ lễ vừa qua.
Dẫn chứng từ thực tế cho thấy sự bất hợp lý trong việc thiết lập hệ thống tự động của nhà trường. Dù thời hạn nộp tiền đến tận ngày 15/5 nhưng ngay từ đầu tháng, các thông báo đã được gửi đến dồn dập.
Đáng nói hơn, hệ thống thường xuyên gửi lặp lại các tin nhắn giống hệt nhau vào cùng một thời điểm.
Cụ thể như tối ngày 2/5, tôi nhận được thông báo nhắc tiền các khoản thu lúc 22h24 phút, thời điểm gia đình đã nghỉ ngơi. Đến tối ngày 3/5, các thông báo trùng lặp lại tiếp tục xuất hiện dù vẫn đang trong kỳ nghỉ lễ 30/4 và 1/5.
Việc nhắc các khoản thu bất kể giờ giấc và với tần suất dày đặc ngay giữa kỳ nghỉ như vậy tạo tâm lý ức chế cho phụ huynh.
Tôi rất mong các nhà trường cùng đơn vị phát triển phần mềm cần tinh tế hơn, phân biệt rõ giữa thông báo định kỳ và nhắc nợ quá hạn.
Việc điều chỉnh khung giờ cùng tần suất gửi tin phù hợp sẽ giúp môi trường giáo dục số trở nên văn minh và thân thiện hơn.
Từ ngày 15/5, Thông tư 19/2026/TT-BGDĐT chính thức có hiệu lực, siết chặt quản lý để chống ép buộc dạy thêm. Câu chuyện này lại trở thành chủ đề nóng trong các nhóm phụ huynh và giáo viên. Nhân đây, tôi cũng muốn kể lại hồi ức về việc học thêm của mình - một cựu học sinh đã ngót nghét 40 tuổi.
Ngày tôi học cấp 1, cấp 2, học thêm chưa bao giờ là một "phong trào" rầm rộ. Khi đó, việc học thêm do chính nhà trường tổ chức. Thầy cô dành thời gian này để ôn lại kiến thức cho các bạn yếu và mở rộng một số dạng bài nâng cao cho những bạn khá hơn. Thực chất, kiến thức buổi học thêm không khác biệt quá nhiều so với trên lớp, chỉ là chúng tôi được củng cố lại "kỹ" hơn.
Nếu tiết Toán trên lớp chỉ đủ thời gian làm hai bài tập ví dụ, thì buổi học thêm thầy cô cho làm năm bài để học sinh hiểu sâu, nhớ lâu. Học Văn cũng vậy, chúng tôi được thực hành viết ngay tại lớp học thêm để cô sửa trực tiếp, không có chuyện "đóng sách lại là quên" như những tiết học vội vã. Tuyệt nhiên, không bao giờ có chuyện bạn nào đi học thêm mới làm được bài kiểm tra.
>> Dạy chính khóa 'thiếu chất' nên phải có học thêm cho 'đủ chất'
Ngày ấy, thầy dạy thêm của tôi chính là thầy đứng lớp hàng ngày. Phòng học là lớp học cũ tận dụng lúc trống tiết. Chi phí vì thế rất nhẹ nhàng, không khiến cha mẹ phải chắt bóp tính toán. Thậm chí, những bạn có hoàn cảnh khó khăn còn được thầy cô miễn phí hoàn toàn. Cách quản lý khi ấy đơn giản mà đúng quy chuẩn, không ai phải coi học thêm là vấn đề nan giải, không trẻ con nào phải áp lực giờ giấc ngược xuôi.
Nhìn lại ngày nay, tôi thấy xót xa khi chứng kiến các con mình nháo nhác "chạy show" học thêm. Lũ trẻ phải căn từng phút để kịp di chuyển giữa lớp học chính và trung tâm phụ đạo. Vì nhà trường không được tổ chức, chi phí thuê mặt bằng, vận hành trung tâm đều đổ dồn lên vai phụ huynh. Đáng buồn hơn, có những nơi kiến thức trọng tâm chỉ được dạy tại lớp học thêm, khiến đứa trẻ nào không theo thì khó lòng đạt điểm tốt.
Nhìn các con học từ sáng đến chiều, tối lại lao vào guồng quay bổ trợ, những bậc làm cha làm mẹ như tôi thực sự bất lực. Hy vọng rằng việc học chính hay học thêm đều ngày một "tiến" theo đúng nghĩa của nó: học để lấy kiến thức, chứ không phải học vì nỗi lo sợ bị bỏ lại phía sau.