Từ khi thuê căn nhà hai tầng trong khu phố tại Ocala (Florida), Susan Lorincz khét tiếng vì thường xuyên quấy rối, chửi bới và buông lời xúc phạm chủng tộc với đám trẻ hàng xóm.
Người phụ nữ này được cho là khó chịu với việc bọn trẻ da màu chơi đùa trên sân cỏ giữa các ngôi nhà. Hàng xóm cho biết bà ta thường quay video trẻ em chơi đùa, gọi chúng bằng những lời lẽ phân biệt chủng tộc và những từ ngữ xúc phạm khác, chĩa súng vào chúng, báo cảnh sát vì tiếng ồn và hành vi xâm nhập trái phép.
Cảnh sát phản hồi các cuộc gọi của Susan với thái độ hoài nghi vì bà là cư dân duy nhất có những khiếu nại này. Trên thực tế, bọn trẻ không chơi trên đất của Susan mà đang chơi trong sân nhà hàng xóm kế bên. Người hàng xóm đó gọi bọn trẻ sang chơi và dạy đá bóng. Susan đã nhờ chủ nhà đặt biển “cấm xâm nhập” trên bãi cỏ nhà mình để phân chia khu vực giữa đất của bà và sân nhà hàng xóm.
“Mọi người trong khu phố đều từng mâu thuẫn với người phụ nữ này vì những đứa trẻ”, một cư dân nói với NBC News.
Tuy nhiên, Susan được cho là có mối quan hệ đặc biệt căng thẳng với Ajike “AJ” Owens và 4 đứa con của cô. Cảnh sát cho biết từ tháng 1/2021 đến tháng 6/2023 đã nhận được ít nhất 6 cuộc gọi liên quan đến Susan và AJ.
Phát súng oan nghiệt
Tối 2/6/2023, các con của AJ chơi ở bãi cỏ gần nhà Susan. Theo New York Times, người phụ nữ 59 tuổi bắt đầu cãi nhau với bọn trẻ và ném một chiếc giày trượt patin vào con trai 10 tuổi của AJ, trúng ngón chân cậu bé. Susan cũng la lối và vung ô về phía bọn trẻ.
Sau đó, Susan gọi cảnh sát báo cáo rằng bọn trẻ đang xâm phạm đất đai của bà và một trong số chúng dọa đánh bà.
“Chúng la hét, gào thét, cư xử vô cùng khó chịu. Tôi đi ra và ném chiếc giày trượt patin sang phía bên kia, đứa trẻ nói sẽ đánh tôi vì làm vậy. Nó còn ăn nói hỗn xược với tôi. Tôi cảm thấy bị đe dọa ngay trong chính nhà mình”, Susan nói về những đứa trẻ hàng xóm, theo đoạn băng ghi âm cuộc gọi 911.
Khi được hỏi cậu bé 10 tuổi có còn ở ngoài đó không, Susan trả lời: “Có vài đứa trẻ đang ở ngoài đó. Tôi lo sợ cho tính mạng của mình. Tôi rất sợ hãi”. Điều phối viên cho biết cảnh sát sẽ đến ngay.
Trong khi đó, các con của AJ kể lại cho mẹ chuyện đã xảy ra. AJ cùng con trai 10 tuổi đến nhà Susan để làm rõ vụ việc. Bà mẹ da màu 35 tuổi gõ cửa nhiều lần và yêu cầu Susan ra ngoài nói chuyện. Bất ngờ, Susan bắn một phát súng xuyên qua cánh cửa đang khóa, trúng vào ngực AJ khiến cô tử vong. Con trai AJ đứng ngay cạnh mẹ.
Tranh cãi về quyền tự vệ của chủ nhà
Cộng đồng địa phương vô cùng đau buồn và phẫn nộ trước vụ sát hại AJ, sự phẫn nộ càng gia tăng khi Susan vẫn được tự do trong vài ngày sau án mạng.
Theo luật của bang Florida, cá nhân có quyền tự vệ bằng vũ lực nếu cảm thấy tính mạng của mình bị đe dọa. Do đó, nhà chức trách cần phải xác định “liệu việc sử dụng vũ lực gây chết người có chính đáng hay không trước khi tiến hành bắt giữ”, theo lời cảnh sát trưởng hạt Marion Billy Woods.
Cuộc điều tra bao gồm phỏng vấn Susan, các con của AJ và những nhân chứng khác. Susan nói với nhà chức trách rằng hành động để tự vệ, cáo buộc AJ trước đó đã tấn công bà và đang cố phá cửa nhà bà trước khi xảy ra vụ nổ súng. “Tôi nghĩ cô ấy sẽ giết tôi”, Susan nói với cảnh sát, liên tục khẳng định rằng đó không phải là hành động cố ý, có chủ đích.
Dù tự nhận là “người hàng xóm hoàn hảo”, Susan cũng thừa nhận trong các cuộc thẩm vấn với cảnh sát rằng “đã dùng từ ngữ phân biệt chủng tộc đối với trẻ em trong lúc tức giận và gọi trẻ em bằng những từ ngữ xúc phạm khác”.
Qua điều tra, nhà chức trách xác định được rằng “hành động của Susan là không chính đáng theo luật pháp Florida”.
Susan bị bắt vào ngày 7/6/2023 và bị buộc tội ngộ sát bằng súng, sơ suất gây hậu quả nghiêm trọng, hành hung và hai tội danh tấn công. Tuy nhiên, bất chấp sự phản đối từ gia đình AJ, Susan không bị buộc tội giết người.
Công tố viên cho biết trong một tuyên bố rằng “không đủ bằng chứng” để chứng minh các yếu tố cần thiết cho cáo buộc giết người.
Nổ súng vì tức giận hơn là sợ hãi
Phiên tòa xét xử Susan bắt đầu vào tháng 8/2024, chỉ kéo dài vài ngày. Trong suốt phiên tòa, các luật sư bào chữa lập luận rằng Susan hành động để tự vệ, cáo buộc AJ đã đập cửa và chửi bới, dọa giết, khiến bà hoảng sợ.
Tuy nhiên, bên công tố nhấn mạnh rằng AJ không mang vũ khí và cửa nhà Susan đã khóa. Sau hai giờ nghị án, bồi thẩm đoàn tuyên Susan phạm tội ngộ sát.
“Vụ án này chính là lời nhắc nhở bi thảm về những hậu quả tàn khốc của bạo lực súng đạn. Những lựa chọn của bị cáo đã khiến bốn đứa trẻ mất mẹ – nỗi mất mát lớn mà chúng phải chịu suốt đời”, công tố viên cho biết trong thông cáo báo chí.
Tháng 11/2024, Susan bị kết án 25 năm tù.
Tại phiên tòa tuyên án, bên bào chữa triệu tập người thân và bác sĩ ra làm chứng rằng Susan từng bị bạo hành khi còn nhỏ, lớn lên trong gia đình có tiền sử bệnh tâm thần và nghiện ngập, bản thân Susan cũng mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) do bị lạm dụng tình dục và các hình thức lạm dụng khác.
Tuy nhiên, thẩm phán Robert Hodges cho rằng quá khứ bị bạo hành của Susan không phải là yếu tố giảm nhẹ trong vụ án mà ông mô tả là “ngộ sát nghiêm trọng”.
“Tôi thấy việc nổ súng là hoàn toàn không cần thiết. Trong trường hợp này, bà Susan Lorincz đang ở phía sau cánh cửa. Cánh cửa đã được khóa. Bà ấy đã gọi cho lực lượng cảnh sát. Họ đang trên đường đến. Bà ấy biết họ đang trên đường đến”, thẩm phán nói.
Chỉ hai phút sau khi điều phối viên 911 thông báo cảnh sát đang đến hiện trường, Susan rút súng bắn chết AJ.
Thẩm phán khẳng định Susan đang ở vị trí tương đối an toàn, nhưng bằng lý do nào đó, bà ta đã vào phòng ngủ và tìm thấy một khẩu súng. Thay vì ở lại trong phòng và khóa thêm cửa, bà ta cầm súng quay trở lại, đứng trước cửa. “Vào thời điểm bắn xuyên qua cửa, bà ấy đang an toàn”, thẩm phán nói.
“Những quyết định bà đưa ra không hợp lý”, thẩm phán chủ tọa lập luận rằng Susan hành động vì tức giận hơn là sợ hãi.
Lần đầu tiên phát biểu trước tòa, Susan bày tỏ: “Tôi rất hối hận vì đã cướp đi sinh mạng của AJ. Tôi chưa bao giờ có ý định giết cô ấy”.
Tuy nhiên, mẹ AJ cảm thấy lời xin lỗi của Susan tại phiên tuyên án không chân thành. “Bà ta chưa bao giờ thể hiện sự hối hận”, mẹ nạn nhân nói với truyền thông.
Susan đang thụ án 25 năm tại Trại cải tạo Homestead ở Nam Florida, ngày ra tù dự kiến là 18/2/2048.
Trong cuộc phỏng vấn với đài WCJB vào tháng 9/2025, Susan cáo buộc rằng cả AJ và các con của cô đã dọa giết bà vào hôm đó. “Tôi đã rất sợ hãi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng điều này lại có thể xảy ra. Tôi không thể quay ngược thời gian, không thể thế chỗ cô ấy”, Susan nói khi khẳng định không có ý định giết người.
Vụ án này được kể lại trong bộ phim tài liệu The Perfect Neighbor (2025), The Neighbor from Hell (2026).
Ngày 6-5, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao đã ban hành cáo trạng truy tố ông Nguyễn Bá Hoan, cựu Thứ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội (cũ).
Ông bị cáo buộc nhận hối lộ của nhóm doanh nghiệp đưa người đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài, tổng số tiền 16,3 tỉ đồng.
11 người bị truy tố tội vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng, trong đó có các ông Nghiêm Quốc Hưng, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty Hoàng Long; Nguyễn Đức Nam, Chủ tịch HĐQT Công ty Sona; Nghiêm Văn Định, Giám đốc Công ty Incoop3.
Riêng ông Nguyễn Lâm Sơn, Giám đốc Công ty luật TNHH Thành Đô, bị cáo buộc phạm tội môi giới hối lộ.
Ông Nguyễn Bá Hoan giữ chức Thứ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội từ năm 2020 - 2025, phụ trách chỉ đạo Cục Quản lý lao động ngoài nước.
Theo cáo trạng, nhóm cán bộ thuộc Cục Quản lý lao động ngoài nước đã kéo dài thời gian thẩm định hồ sơ, yêu cầu bổ sung tài liệu nhiều lần, gây khó dễ cho các doanh nghiệp đưa người đi xuất khẩu lao động, để buộc họ chi tiền “bôi trơn” khi xin cấp, cấp đổi giấy phép.
Cáo trạng thể hiện, trong giai đoạn 2017 - 2025, với vai trò cục trưởng, ông Tống Hải Nam đã chỉ đạo cấp dưới là Nguyễn Thành Hưng và Phan Thị Thu Trang (chuyên viên Phòng Pháp chế) gây khó khăn cho doanh nghiệp khi nộp hồ sơ đề nghị cấp mới hoặc cấp đổi giấy phép hoạt động dịch vụ đưa người lao động đi làm việc ở nước ngoài.
Các doanh nghiệp này khi nộp hồ sơ thường bị kéo dài thời gian thẩm định, bị trả lại hồ sơ nhiều lần với yêu cầu bổ sung giấy tờ, qua đó bị “gợi ý” phải chi tiền để được giải quyết nhanh.
Sau khi tiếp nhận hồ sơ, Nguyễn Thành Hưng chủ động đưa ra mức “chi phí” từ 250 đến 400 triệu đồng mỗi hồ sơ cấp mới. Với hồ sơ cấp đổi, mức tiền thấp hơn.
Đối với các hồ sơ thông qua Nguyễn Lâm Sơn - giám đốc một công ty luật làm trung gian - mức chi được ấn định 400 triệu đồng cho cấp mới và 100 triệu đồng cho cấp đổi.
Tiền sau đó được Hưng và Trang phân chia, chuyển cho Tống Hải Nam theo “định mức” từ 150 đến 250 triệu đồng mỗi hồ sơ.
Từ số tiền nhận của doanh nghiệp, ông Nam tiếp tục chuyển khoảng 100 triệu đồng/hồ sơ cho ông Hoan để được ký duyệt giấy phép.
Viện kiểm sát cáo buộc, khi được giao phụ trách Cục Quản lý lao động ngoài nước, Thứ trưởng Nguyễn Bá Hoan biết tình trạng cán bộ kéo dài thời gian thẩm định để vòi tiền doanh nghiệp. Tuy nhiên thay vì chấn chỉnh, ông lại nhiều lần nhận tiền do Tống Hải Nam đưa để ký cấp phép.
Kết quả điều tra cho thấy trong suốt 8 năm, nhóm bị can đã nhận tổng cộng hơn 9 tỉ đồng để xử lý 29 giấy phép cho 28 doanh nghiệp.
Trong đó, Nguyễn Thành Hưng là người nhận nhiều nhất với hơn 7,7 tỉ đồng, Phan Thị Thu Trang nhận 1,2 tỉ đồng.
Sau khi nhận tiền từ doanh nghiệp, Hưng đã 41 lần đưa tổng cộng 4,55 tỉ đồng cho ông Nam, Trang cũng 6 lần đưa khoảng 846 triệu đồng cho cục trưởng.
Từ nguồn tiền này, ông Tống Hải Nam đưa cho ông Nguyễn Bá Hoan tổng cộng 1,4 tỉ đồng cùng quà tặng là hai chiếc đồng hồ trị giá khoảng 450 triệu đồng để được ký nhanh 14 giấy phép.
Không chỉ dừng ở việc gây khó dễ trong cấp phép, viện kiểm sát xác định một “quy trình riêng” đã được cựu thứ trưởng và cấp dưới dựng lên trong khâu đăng ký hợp đồng cung ứng lao động đi Hàn Quốc theo diện visa E7, qua đó biến thủ tục hành chính thành công cụ buộc doanh nghiệp chi tiền.
Theo cáo trạng, nhằm tạo rào cản đối với doanh nghiệp, ông Tống Hải Nam đã báo cáo ông Hoan và được đồng ý cho xây dựng quy trình thẩm định hồ sơ đăng ký hợp đồng. Từ đó, ông Nam chỉ đạo cấp dưới xây dựng quy trình này.
Ông Nam chỉ đạo Phòng Hàn Quốc yêu cầu doanh nghiệp phải có tài liệu chứng minh về hạn mức tuyển dụng lao động của chủ sử dụng lao động tại nước ngoài. Tài liệu này buộc phải có xác nhận của cơ quan thẩm quyền Hàn Quốc.
Tuy nhiên thực tế các doanh nghiệp không thể thu thập, cung cấp được tài liệu này nên đặt vấn đề "đưa tiền cảm ơn" nhờ ông Nam giúp đỡ, tạo điều kiện bỏ qua lỗi và phê duyệt nhanh hồ sơ.
Kết quả điều tra xác định, từ năm 2021 - 2025, khi làm thủ tục xin cấp phiếu trả lời để xuất khẩu lao động, các ông Hưng, Nam và Định đã nhiều lần trực tiếp đưa tiền cho lãnh đạo, cán bộ cục. Tổng số tiền nhóm doanh nghiệp này hối lộ hơn 281.800 USD và 190 triệu đồng (tương đương hơn 6,8 tỉ đồng).
Nhóm doanh nghiệp hối lộ số tiền trên để được tạo điều kiện cấp phiếu thực hiện đơn hàng cho 548 lao động, với “định mức” khoảng 500 USD mỗi lao động, cáo trạng nêu.
Trong đó, riêng tổng giám đốc Nghiêm Quốc Hưng bị cáo buộc chi hơn 239.800 USD để được giải quyết hồ sơ cho 129 lao động.
Ông Nguyễn Bá Hoan bị xác định đã 3 lần nhận tổng cộng 170.000 USD và 50 triệu đồng (tương đương hơn 4 tỉ). Tống Hải Nam nhận 11 lần với tổng số hơn 74.000 USD và 100 triệu đồng.
Một số cán bộ, lãnh đạo khác cũng nhận tiền với các mức khác nhau để “tạo điều kiện”, trả lời nhanh hồ sơ.
Không chỉ trong quá trình xử lý hồ sơ, vào các dịp lễ, Tết, các doanh nghiệp còn tiếp tục chi tiền “cảm ơn”. Ông Nguyễn Bá Hoan bị xác định nhận tổng cộng hơn 450.000 USD và 310 triệu đồng, ông Tống Hải Nam nhận hơn 105.000 USD và hơn 1 tỉ đồng.
Viện kiểm sát cáo buộc số tiền cựu thứ trưởng Nguyễn Bá Hoan cùng cấp dưới nhận vào các dịp lễ Tết được xác định là tiền hối lộ để tạo điều kiện cho doanh nghiệp.
Nhiều người tỏ ra bức xúc nhưng cũng có người lại đổ cho các cô gái: "Ai bảo ăn mặc kiểu đấy, người ta chụp phải chịu". Tôi rất bất bình với kiểu suy nghĩ đổ lỗi cho nạn nhân như thế này.
Một số người lại nói "thấy đẹp người ta mới chụp, chụp về xem thôi chứ có làm gì đâu, pháp luật có cấm đâu".
Thực tế, tôi thấy nhiều nước quy định rất gắt gao về việc chụp trộm ảnh người khác, không quan trọng người bị chụp ăn mặc, hình thể ra sao, hay ảnh bị chụp nhằm mục đích gì.
Xin được hỏi 3 câu:
- Luật nước ta có đề cập gì đến việc chụp trộm ảnh người khác khi không được cho phép?
- Nếu vợ, con gái tôi là người bị chụp trộm trong những bức ảnh như thế, tôi có thể tố cáo kẻ chụp trộm vì hành vi gì, đến cơ quan nào?
- Tôi có thể xin lệnh cấm người này đến gần các nạn nhân (như ở nước ngoài áp dụng) được không? Tôi xin cảm ơn.
Luật sư tư vấn:
Theo Điều 32 Bộ luật Dân sự, cá nhân có quyền đối với hình ảnh của mình. Việc sử dụng hình ảnh của cá nhân phải được người đó đồng ý.
Việc sử dụng hình ảnh của người khác vì mục đích thương mại thì phải trả thù lao cho người có hình ảnh, trừ trường hợp các bên có thỏa thuận khác.
Việc sử dụng hình ảnh trong trường hợp sau đây không cần có sự đồng ý của người có hình ảnh hoặc người đại diện theo pháp luật của họ:
a) Hình ảnh được sử dụng vì lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích công cộng;
b) Hình ảnh được sử dụng từ các hoạt động công cộng, bao gồm hội nghị, hội thảo, hoạt động thi đấu thể thao, biểu diễn nghệ thuật và hoạt động công cộng khác mà không làm tổn hại đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của người có hình ảnh.
Cũng theo Điều 32, trường hợp có vi phạm, người có hình ảnh được quyền yêu cầu Tòa án ra quyết định buộc người vi phạm, cơ quan, tổ chức, cá nhân có liên quan phải thu hồi, tiêu hủy, chấm dứt việc sử dụng hình ảnh, bồi thường thiệt hại và áp dụng các biện pháp xử lý khác theo quy định của pháp luật.
Như vậy, hình ảnh cá nhân được pháp luật bảo vệ.
Việc chụp trộm và sử dụng hình ảnh cá nhân của người khác khi chưa được phép là vi phạm pháp luật, có thể bị xử phạt hành chính.
Với trường hợp người thân bị chụp trộm ở nơi công cộng như câu hỏi ở trên, bạn Đỗ Phú có quyền yêu cầu người đó xóa ảnh. Nếu họ không hợp tác, bạn có quyền báo công an phường, xã nơi xảy ra sự việc, về hành vi xâm phạm quyền của cá nhân đối với hình ảnh và quyền bí mật đời tư, để được xử lý, giải quyết theo quy định.
Về việc cấm người đã có hành vi chụp trộm hình ảnh người khác tiếp xúc gần các nạn nhân thì pháp luật Việt Nam hiện nay không quy định. Do vậy, bạn không thể xin lệnh cấm người vi phạm đến gần người từng bị chụp.
Tuy nhiên, trường hợp người vi phạm tiếp tục vi phạm thì sẽ bị áp dụng các chế tài nghiêm khắc hơn theo quy định của pháp luật (xử phạt hành chính, truy cứu trách nhiệm hình sự...).
Ngày 25/5, UBND tỉnh Gia Lai đã có văn bản chỉ đạo cơ quan chức năng khẩn trương làm rõ vụ học sinh Trường THCS Nguyễn Văn Cừ, phường Thống Nhất (Gia Lai) dùng rìu tấn công khiến một người bị thương.
Theo báo cáo từ UBND phường Thống Nhất, khoảng 13h ngày 21/5, khi sắp vào giờ học môn công nghệ, em N.H.N. (học sinh lớp 8 Trường THCS Nguyễn Văn Cừ) bất ngờ lấy chiếc rìu giấu trong ba lô tấn công em H.Đ.U.L. (học cùng lớp) đang ngồi phía trước.
Do bị tấn công bất ngờ từ phía sau, em L. bị thương ở vùng đầu và được giáo viên cùng các bạn nhanh chóng đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện 331 (phường Thống Nhất). Sau đó, gia đình đã chuyển em vào Bệnh viện Chợ Rẫy (TPHCM) để tiếp tục điều trị.
Đồng thời, giáo viên và học sinh trong lớp cũng đã tước hung khí từ N. và báo cáo cơ quan chức năng.
Đại diện Trường THCS Nguyễn Văn Cừ cho biết Công an phường Thống Nhất đang phối hợp với Công an tỉnh Gia Lai điều tra nguyên nhân vụ việc. Em L. đến nay sức khỏe đang dần hồi phục.