Em từng là một người học hành tương đối giỏi, ra trường và có công việc ổn định, lương cao. Nhưng em dính vào cờ bạc mạng từ khoảng hai năm trước, làm được bao nhiêu tiền là hết bấy nhiêu. Tiền tiêu xài chỉ bằng một phần tư số tiền em thua vào cờ bạc mạng mỗi tháng. Cứ nhận lương xong được một hai hôm lại hết. Em từng thử nhiều cách để không dính dáng nữa nhưng thật sự cứ có tiền là lại vào, đã quyết tâm biết bao nhiêu lần vẫn vậy. Nhiều lúc bế tắc, em muốn nghĩ quẩn.
Đã hai năm rồi, Tết em không về nhà vì có bao nhiêu tiền bỏ vào đó hết. Tới giờ mọi thứ vẫn thế, em vẫn đi làm với mức lương cao nhưng tháng nào cũng đói. Có cách nào để có thể chặn đường, cai cờ bạc mạng không? Thực sự em không thể nào tự cai được, chỉ cần cảm thấy áp lực là lại vào. Có biện pháp mạnh nào không ạ? Mong anh chị cho em một lời khuyên. Em cảm ơn nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là độc giả trung thành của báo VnExpress gần 10 năm, hôm nay nhân đọc bài "Sau 16 năm yêu anh, tôi chỉ mong có một danh phận" và "Vợ đã mất vài năm nhưng anh vẫn không chọn đến với tôi", tôi thấy thấp thoáng bóng dáng mình trong đó.
Tôi 35 tuổi, có một bé gần 9 tuổi, ngoại hình được nhận xét dễ nhìn, hiền lành, thân thiện, là viên chức nhà nước tại một thành phố hiền hòa xinh đẹp, cộng với thu nhập từ làm thêm, tôi đã có nhà và có xe nên cuộc sống khá đầy đủ và ổn định. Anh có ngoại hình dễ nhìn, hơn tôi 12 tuổi, trông rất thật thà và công việc khá tốt. Lần đầu tiên tôi biết anh, cách đây 4 năm, trong một lần cùng mọi người đến viếng lễ tang vợ anh. Ấn tượng của tôi về anh trong lần gặp ngày hôm đó rất sâu đậm, đến giờ tôi vẫn không quên được. Một người đàn ông gương mặt hốc hác, toát lên sự mệt mỏi, u buồn, bên cạnh là hai con nhỏ: một cháu 11 tuổi và một cháu chưa tròn 3 tuổi. Buổi gặp nhanh chóng kết thúc và tôi theo mọi người ra về. Trong buổi gặp ngày hôm đó, có lẽ anh không nhớ về tôi vì tôi cũng như rất nhiều khách đến viếng vợ anh.
Sau ngày hôm đó, tôi có dịp tiếp xúc với cháu lớn của anh nhiều hơn. Tôi quan tâm cháu vì nghĩ rằng cháu chịu nhiều thiệt thòi hơn so với các bạn và cũng không liên lạc gì với anh, chỉ âm thầm quan tâm con anh. Có thể nói tình cảm của tôi dành cho anh bắt đầu từ việc thương cảm cho hoàn cảnh "gà trống nuôi con" và sau đó tôi chủ động liên lạc với anh thông qua việc trao đổi về cháu. Anh người ít nói, trầm tính, điều đó càng thu hút vì tôi muốn hiểu anh nhiều hơn.
Sau gần hai năm, tôi chủ động bày tỏ tình cảm trước với anh. Tình cảm chúng tôi không công khai, chỉ trong bóng tối và không ai biết. Nhà cách nhau tầm một km, khoảng 5 phút đi xe nhưng vì tính chất công việc và hoàn cảnh của cả hai nên rất ít khi gặp. Khoảng 3-4 tuần mới gặp một lần mà toàn do tôi chủ động hẹn, nếu anh thu xếp được sẽ gặp còn không thì thôi. Thời gian gặp cũng rất nhanh chóng, chỉ tầm 1-2 tiếng, có khi ở quán cà phê ngồi trò chuyện, cũng có khi ngồi trên xe anh để có không gian riêng tư và chúng tôi đã vượt quá giới hạn trong những lần gặp ấy.
Trong suốt hai năm bắt đầu mối quan hệ tình cảm cho đến hiện tại, anh vẫn vậy, ít nói và lạnh lùng, vô tâm, không quà cáp, hiếm lắm trong dịp lễ anh mới tặng tôi một món quà be bé có ý nghĩa tượng trưng và tôi sẽ tìm cách tặng lại cho anh vào những dịp khác. Mỗi ngày, tôi nhắn cho anh rất nhiều tin nhắn vì nhớ anh, và bất kì chuyện gì tôi cũng muốn nhắn để kể cho anh nghe nhưng anh đọc rồi im lặng, có khi một hoặc hai ngày sau mới trả lời lại một tin. Tôi đã gây anh rất nhiều lần vì sự hời hợt này nhưng trước giờ anh vẫn chỉ một câu giải thích: "Anh không quen nhắn tin, anh đọc và biết vậy".
Mỗi khi mâu thuẫn, anh thường chọn cách im lặng, có khi chúng tôi im lặng cả hai hoặc ba tháng và rồi tôi lúc nào cũng là người chủ động làm hòa trước với anh vì tôi biết mình đặt tình cảm vào anh nhiều hơn. Anh thường nói với tôi: "Có rất nhiều bạn bè giới thiệu, mai mối cho anh và ngay tại cơ quan, anh vẫn nhận ra được nhiều người thích anh và bày tỏ nhưng anh luôn từ chối". Anh chưa một lần nói lời yêu tôi nhưng lại luôn nói rằng: "Anh có nhớ, có thương em và em có một góc nhỏ trong suy nghĩ của anh, nhưng đó là cảm xúc riêng của anh. Anh bây giờ quá nặng gánh gia đình, chỉ muốn tập trung lo cho con để bù đắp cho hai con, còn hạnh phúc cá nhân, anh sẽ không nghĩ đến nữa. Anh sẽ chẳng bao giờ lập gia đình vì sợ cảnh mẹ kế con chồng, sợ cảnh nếu lấy mẹ đơn thân sẽ con anh, con em và nếu ở chung một nhà sẽ rất phiền phức. Còn nếu lấy người độc thân, anh sẽ không sinh thêm con nữa vì đã lớn tuổi, như vậy hạnh phúc cũng rất mong manh".
Một lần vô tình, tôi phát hiện anh cài mật khẩu Zalo trò chuyện với tôi. Vì vậy tôi đã hủy kết bạn với anh và không bao giờ gửi tin nhắn qua Zalo mà chỉ gửi tin qua điện thoại. Tôi mệt mỏi, buồn vì sự vô tâm, lạnh nhạt từ anh. Tôi vẫn tỉnh táo để nhận ra rằng mối quan hệ này sẽ chẳng đi đến đâu. Hiện tại, tôi đã quá chán nản nên chủ động hỏi thẳng anh: "Ngay cả tiếng yêu anh cũng không thể nói, vậy từ trước đến giờ, suốt hai năm nay, anh gặp em vì lý do gì? Anh có dám công khai mối quan hệ này và đi tiếp chặng đường còn lại với em không?". Anh im lặng không trả lời và vẫn là cái cách mà trước đây anh hay dùng là mỗi lần có mâu thuẫn, anh sẽ im lặng suốt một hai tháng mặc tôi chủ động làm hòa trước với anh. Nhưng lần này, tôi quyết tâm chấm dứt mối quan hệ này. Tôi cố tình hỏi dù vẫn biết câu trả lời từ anh. Tôi hỏi để tạo mâu thuẫn, để anh im lặng và để bản thân có đủ dũng cảm, quyết tâm dừng lại với anh.
Tôi biết việc làm của mình là sai và quá dại khờ khi đặt tình cảm vào anh suốt hai năm và cũng mường tượng nhận ra, có lẽ tôi chỉ là cuộc vui thoáng qua của anh vào những lúc anh cô đơn. Nhưng tình yêu mà, đâu ai đủ lý trí để có thể bước ra mà cứ luôn chờ đợi rồi lại hy vọng, và chỉ khi nào đủ chán ắt sẽ tự buông. Tôi vẫn luôn chu toàn, chăm sóc và yêu thương con của mình. Tôi viết bài này, có lẽ cũng sẽ nhận được khá nhiều lời chỉ trích hoặc cũng có phần cảm thông của độc giả. Tôi xin đón nhận lắng nghe tất cả sự góp ý. Tôi viết ra để cảm thấy nhẹ lòng hơn khi mình đã đủ mạnh mẽ buông bỏ những gì không thuộc về mình. Cảm ơn độc giả đã đọc bài của tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi có hai con gái và hai con trai. Hoàn cảnh gia đình trước đây rất khó khăn nên các con gái phải chịu nhiều thiệt thòi từ nhỏ. Con gái lớn không may bị tật nguyền. Con gái thứ hai vốn có công việc giáo viên ổn định gần quê nhưng vì thương bố mẹ làm nông vất vả và thương chị cả nên đã quyết định bỏ việc sang châu Âu lập nghiệp từ hai bàn tay trắng. Ở xứ người, con làm việc cực nhọc từ 6 giờ sáng đến 12 giờ đêm, chịu nhiều tủi nhục để gửi tiền về phụ giúp gia đình. Ngay cả khi mới sinh con, con vẫn phải dậy nấu cơm phục vụ nhà người ta, một mình nuôi hai con và còn nhận trông trẻ thêm chứ không được nghỉ ngơi. Hiện nay, con gái thứ hai của tôi đã có chồng con, cuộc sống ổn định bên châu Âu, kinh tế khá giả và có nhà cửa cùng cửa hàng riêng bên đó.
Còn con gái lớn của chúng tôi có công việc kế toán ổn định, có gia đình riêng trong Nam và tự mua được đất đai ở đó. Con trai trưởng của tôi làm việc ở thành phố lớn gần nhà, ban đầu đi làm thuê rồi sau ra kinh doanh riêng và đã lập gia đình. Khi vợ chồng con trai trưởng mua đất và ôtô, các con đã nhiều lần vay của con gái thứ hai vài trăm triệu đồng. Chính tôi là người chủ động khuyên bảo và làm giấy tờ giúp con mua mảnh đất đó. Nhưng khoảng 4 năm trước, khi ra làm ăn riêng, vợ chồng con trai trưởng lại yêu cầu chúng tôi bán mảnh đất mà vợ chồng tôi mua hơn chục năm trước để lấy vốn kinh doanh.
Thực chất, nguồn gốc mảnh đất đó là tiền của con trai út. Từ năm thứ ba đại học, con út đã tự kiếm được tiền và không cần bố mẹ chu cấp nữa. Khi nghe tôi kể bố mẹ đang nợ ngân hàng vài chục triệu đồng, con lập tức bắt xe từ thành phố về đưa cho tôi hơn 100 triệu đồng để trả nợ và lo lúc bố mẹ ốm đau, sửa nhà. Tuy nhiên, lúc đó chúng tôi không dùng số tiền đó để trả nợ. Vì con gái thứ hai đang cần vốn làm ăn và muốn bán mảnh đất ở quê nhưng chưa tìm được người mua, tôi đã lấy tiền của con út để mua lại mảnh đất đó. Vợ chồng tôi nghĩ sau này con gái cả tật nguyền sẽ có nơi nương tựa. Khi đó, các con hoàn toàn chưa biết chuyện này, kể cả con út cũng không biết.
Khoảng 4 năm trước, thấy con trai trưởng cần vốn làm ăn, tôi từng nghĩ nếu không giúp, sau này con sẽ trách bố mẹ nên định cho con mảnh đất này. Nhưng khi gọi các con về nói chuyện, những người còn lại đều phản đối. Hiện con trai út làm kỹ sư tại Hàn Quốc. Khi sang đó, con tự tìm hiểu và vay mượn vài trăm triệu đồng để đi. Trong thời gian dịch Covid-19 khó khăn, con nhịn ăn nhịn mặc, tự mình chống chọi với bệnh tật nơi xứ người để trả nợ. Khi chúng tôi xây nhà ở quê, con út và hai chị gái là những người đóng góp chính, tổng cộng gần một tỷ đồng để hoàn thiện nhà cửa. Còn con trai cả nói khó khăn nên không góp được bao nhiêu, sau khi xây xong mới đưa cho chúng tôi hơn chục triệu đồng.
Dù làm ăn xa vất vả, con út và con gái thứ hai ở châu Âu luôn là chỗ dựa lớn nhất mỗi khi bố mẹ đau ốm. Bố mẹ phải vào viện nhiều lần. Mỗi lần con út từ Hàn Quốc về, thấy bố mẹ đau bệnh là tự bỏ tiền đưa đi khám chữa và trả toàn bộ viện phí. Có đợt tôi nằm viện mấy ngày, con trực tiếp chăm sóc. Người chị gái ở châu Âu cũng gửi tiền về phụ giúp em trai lo cho bố mẹ.
Có lần chồng tôi ốm nặng, tôi muốn từ trong Nam về quê đưa chồng đi viện nhưng khi đó đang trông cháu cho con trai trưởng. Vợ chồng con lại nói bố mẹ chỉ bệnh tuổi già, tự khỏi được nên không cho tôi về. Khi ấy, dù bản thân đang bệnh nặng và kiệt quệ nhưng con út vẫn vừa đi làm vừa tự chữa bệnh, giấu không cho gia đình biết vì sợ mọi người lo lắng. Sau này con gái kể lại, tôi mới biết con út đã khóc đòi mua vé máy bay về đưa bố đi viện, nhưng cuối cùng phải gửi tiền nhờ người cháu ở quê đưa bố đi khám vì lúc đó con vừa đi làm vừa chữa bệnh nên không thể xin nghỉ để về được.
Hàng tháng, con út vẫn đều đặn gửi thuốc bổ từ Hàn Quốc về cho bố mẹ. Mỗi lần về, con út cho hai cháu nhà anh trai tiền, lì xì dịp Tết, mua sữa cho các cháu và mua cả quà cho chị dâu. Nhưng con út kể rằng không thấy anh chị nhắc đến chuyện trả lại tiền, cũng không thấy nói lời cảm ơn. Tôi bảo chắc anh chị quên, nhưng con nói chuyện đó xảy ra nhiều lần chứ không phải chỉ một hai lần. Thậm chí, mỗi lần con cho các cháu ít tiền mừng tuổi, anh chị lại tỏ ra khó chịu, không vui.
Về phía vợ chồng con trai trưởng, hiện các con đã có nhà cửa và ôtô riêng nhưng sống khá ích kỷ và thiếu trách nhiệm. Dù từng vay tiền của con gái thứ hai nhưng không chủ động trả, đến khi tôi nhắc mới trả dần từng ít một. Đối với bố mẹ, các con chưa từng mua nổi một hộp sữa hay viên thuốc bổ. Mỗi lần về quê, con dâu thường không phụ giúp việc nhà mà chỉ ở trên phòng chăm con; con trai tôi thì xuống phụ nấu nướng. Con dâu nóng tính, hay la mắng và chửi bới om sòm làm ảnh hưởng hàng xóm. Thậm chí, khi thấy thuốc bổ hay sữa ngoại do con út gửi về cho tôi dưỡng bệnh, vợ chồng con trưởng cũng tự nhiên lấy dùng riêng. Đứa cháu nội còn nhỏ nhưng đã có biểu hiện coi thường người nghèo và xu nịnh người giàu.
Về phần tôi, dù hàng ngày phải chịu sự coi thường của con dâu và những đòi hỏi của con trai trưởng, nhưng vì thương con và sợ con bất mãn nên mỗi khi con ốm tôi lại lấy thuốc do con út gửi về cho con trưởng dùng. Đỉnh điểm là dịp Tết vừa rồi, vợ chồng con trai trưởng hỗn hào với chúng tôi. Sáng hôm đó, con trai quát tháo con mình trên tầng, chửi bới rất to. Khi cháu chạy xuống, tôi chỉ nhẹ nhàng nói rằng nên dạy con từ tốn hơn vì chuyện này xảy ra nhiều lần rồi. Ngay lập tức, con dâu chạy xuống chỉ tay vào mặt cháu và quát im lặng. Con trai tôi cũng đập bàn quát con mình như để dằn mặt vợ chồng tôi. Con út thấy vậy ra nói anh không được hỗn hào với bố mẹ và không được chỉ tay quát bố mẹ như thế. Sau đó, con út kéo tôi ra ngoài để nói chuyện sau, nhưng con trai cả vẫn chỉ tay vào mặt em và bắt im lặng. Con út phải nhịn vì sợ xảy ra xô xát.
Thực sự, thời gian đầu khi con dâu mới cưới về nhà, giữa chúng tôi và con cũng từng có xích mích. Có lần anh em họ hàng tới nhà chơi, thấy con dâu không chào hỏi nên trong bữa cơm, vợ chồng tôi có nhẹ nhàng nhắc nhở. Nhưng con dâu cứ đi đi lại lại rồi cãi tay đôi với chúng tôi. Con út lúc đó thấy anh chị hỗn hào nên có lên tiếng bênh bố mẹ, bảo rằng nói chuyện với người lớn nên ngồi xuống nói đàng hoàng, không nên vừa đi lại vừa chỉ tay chỉ chân. Sau đó hai bên cãi qua cãi lại, con trai lớn còn định cầm dao đâm em út. Vợ chồng tôi phải nhịn và can ngăn, không dám nói thêm gì nữa.
Thế nhưng sau chuyện đó, vợ chồng con trai trưởng lại bắt con út phải xin lỗi. Khi ấy con út mới học cấp ba, còn nhỏ và chưa hiểu biết nhiều, chỉ vì thương bố mẹ nên mới đứng ra bênh vực. Tôi đã khóc rất nhiều vì chuyện đó nên con út thấy thương mẹ và chấp nhận xin lỗi. Sau đó, con dâu giận dỗi bỏ về nhà đẻ. Lúc đi, thấy vợ chồng tôi đang ở ngoài đường nhưng con lướt qua cũng không chào hỏi gì mà cứ thế đi. Rồi vợ chồng tôi cũng bỏ qua hết cho con. Sau đó, vợ chồng tôi họp gia đình để nói về chuyện này nhưng con trai cả lại lái sang chuyện đòi đất, cho rằng chỉ có chút chuyện mà làm lớn rồi kể cho các chị gái. Khi các chị gọi điện về hỏi chuyện, con trai tôi quát vào điện thoại không cho các chị nói câu nào, khiến các chị chỉ biết khóc vì bất lực.
Trước áp lực đòi hỏi nhiều lần của con trai trưởng muốn chúng tôi sang tên mảnh đất mua bằng tiền con út hoặc đất tổ tiên cho mình, tôi buộc phải nói thật nguồn gốc mảnh đất và chuyện các chị gái cùng con út là những người đóng góp chính để xây nhà, mong con hiểu mà thôi đòi hỏi. Nhưng vợ chồng con trai trưởng vẫn muốn chúng tôi chia ngay một trong hai mảnh đất để các con tách ra ở riêng và sang tên luôn. Con nói rằng mỗi lần các anh chị em khác về thì không sao, nhưng cứ con út về là trong nhà lại có chuyện, dù thực tế những lần cãi vã đều do vợ chồng con gây ra.
Tôi cũng từng nghĩ sẽ chia đôi mảnh đất tổ tiên để hai anh em ở gần nhau, đồng thời cho con trai trưởng mảnh đất còn lại mà chúng tôi đã mua bằng tiền của con út để sau này để lại cho cháu đích tôn. Dù sao con trai trưởng cũng không học hành giỏi giang như con út, lại hay bất mãn nên tôi sợ sau này con sẽ thua kém anh em trong nhà. Nhưng thực tế hiện tại, kinh tế của con lại khá hơn chị cả và con út. Còn con út học đại học, tự lập và làm công việc văn phòng bên Hàn Quốc nên tôi nghĩ sau này con vẫn có khả năng tự kiếm tiền và ổn định tốt hơn anh trai.
Tôi băn khoăn không biết có nên chia mảnh đất mua bằng tiền của con út cho hai con gái hay không. Con gái bên châu Âu nói rằng con không cần tài sản của bố mẹ. Con gái trong Nam đùa rằng chỉ cần cho con một mảnh vườn là được. Tuy các con nói như vậy nhưng chúng tôi vẫn suy nghĩ rằng đất tổ tiên thì không nên để con gái đứng tên ở đó. Từ đó đến nay đã mấy tháng, từ khi biết chuyện, con út dần xa cách tôi hơn. Tôi gọi điện, con ít nghe máy, có nghe chỉ nói bận rồi cúp. Khi gọi lại, con cũng chỉ dạ vâng cho có chứ không còn chia sẻ mọi chuyện như trước nữa. Tôi không biết con giận tôi vì điều gì nên rất buồn. Tôi nên làm thế nào để con út có thể nói chuyện với tôi như xưa và các con có thể đoàn kết lại với nhau?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và chồng chưa đầy 30 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 3 năm, thu nhập cả hai vợ chồng khoảng 50 triệu đồng một tháng. Chúng tôi có một em bé gần 2 tuổi và đang đi ở thuê. Cách đây một năm, mẹ chồng bảo cho chúng tôi một khoản tiền để tìm mua nhà ở Hà Nội. Thời điểm năm ngoái đúng lúc thị trường bất động sản đang lên cao, vợ chồng tôi tính đến việc chắc phải vay thêm ngân hàng mới đủ mua. Trong khi đó, mẹ chồng ở quê ngày nào cũng gọi điện giục vợ chồng tôi tìm nhà thì tìm nhanh lên, tiền mẹ không để không đấy đâu, nếu không mua mẹ còn làm việc khác (gửi tiết kiệm, mua vàng, mua đất,...). Mà mẹ tôi đâu có hiểu là để tìm được một ngôi nhà ở Hà Nội, nhất là thời điểm đó, khó thế nào. Nó phải là cả một cuộc hành trình dài chứ đâu có đơn giản.
Đến cuối năm ngoái, đúng lúc ở gần quê chồng có dự án, người ta mở bán đất phân lô. Mẹ chồng gọi lên bảo: "Thế thôi, chưa tìm được thì mẹ mua cho hai đứa mảnh đất nhé, để giữ tiền đấy chứ tìm nhà trên đây khó quá thì tạm thời cứ mua đất ở quê để đó". Vợ chồng tôi về quê làm thủ tục để mua đất cũng như làm sổ. Thời điểm đó, mảnh đất vượt quá 200 triệu so với số tiền mẹ chồng tôi định cho ban đầu nhưng mẹ vẫn cho chúng tôi hết và nói: "Đã hứa cho hai đứa thì mẹ làm cho trọn vẹn".
Gần đây, nhà chồng có căn nhà cũ ở quê không ở đến nhưng lại nằm trong diện giải tỏa. Mẹ chồng kể căn nhà đó được đền bù X tỷ (cũng khoảng số tiền mà mẹ hứa cho chúng tôi). Bà nói sẽ đưa cho chúng tôi số tiền đó để xem tìm nhà trên đây. Bà nói vợ chồng tôi đi thuê mãi rồi, con cũng sẽ lớn, thôi kiếm cái nhà cho ổn định; còn mảnh đất ở quê vợ chồng tôi đang đứng tên thì làm thủ tục chuyển lại cho bà. Được bà mở lời như vậy, vợ chồng tôi mừng lắm. Rút kinh nghiệm từ năm ngoái, lần này vợ chồng tôi chuyển sang tìm hiểu những dự án nhà ở xã hội.
Cuối tuần trước, mẹ gọi lên hỏi thăm vợ chồng chúng tôi. Xong chồng tôi cũng nói qua về kế hoạch mua nhà ở xã hội của hai vợ chồng. Mẹ nói: Hai đứa cứ có cái nhà cái cửa ổn định là mẹ mừng. Mua xa cũng được các con ạ, hoàn cảnh mình chưa có thì mình cố gắng nhưng có cái nhà là yên tâm. An cư mới lạc nghiệp. Chồng tôi nói thêm: Vậy sắp tới bà nhận được tiền đền bù thì bà cứ để đó cho vợ chồng con xin nhé. Con lo thủ tục xong, lúc nào cần đóng tiền thì con gọi bà. Mẹ tôi vui vẻ đồng ý và bảo lúc nào cần thì gọi mẹ. Mẹ tôi còn bảo khả năng chỉ mai kia là bên doanh nghiệp trả tiền đền bù rồi.
Hai hôm sau cuộc điện thoại đó, vợ chồng tôi đã lo thủ tục được 90% mua nhà ở xã hội. Chồng tôi gọi điện báo tin cho bà, lúc này bà quay ngoắt 180 độ: Chúng mày làm gì chả nói rõ kế hoạch, tiền có phải lúc nào muốn chuyển là chuyển đâu. Hôm qua tao vừa nhận tiền, tao mang đi gửi tiết kiệm hết rồi. Xong lần này bà còn hỏi vợ chồng tôi có bao nhiêu tiền rồi, thiếu bao nhiêu để bà tính. Trong khi căn nhà ở xã hội chắc chắn sẽ không hết được số tiền mà mẹ hứa cho chúng tôi.
Lúc này tôi đang cảm thấy rất buồn và có phần hụt hẫng. Thực sự tôi không phải là người dòm ngó vào tài sản của gia đình chồng. Nếu không có bà mở lời trước về khoản tiền đền bù thì vợ chồng tôi cũng không bao giờ dám hỏi đến, vì dù sao bà đã cho chúng tôi mảnh đất kia rồi. Còn sau này có thế nào, vợ chồng tôi phải cố, phải tự hết. Lần này chúng tôi cũng chuyển lại bà mảnh đất chứ không phải chúng tôi lấy thêm hay xin thêm bà.
Tôi cứ nghĩ mãi, hay là mẹ chồng không muốn tôi ở trên này, muốn chúng tôi về quê nên cứ hết lần này lần khác như vậy. Lần đầu giục tìm nhanh, không thì bà còn dành tiền làm việc khác. Lần thứ hai cách nhau có mấy ngày, bà cũng kêu tiền đem gửi hết rồi. Chồng tôi cũng nói là tìm nhà trên này rất khó. Bà kêu bà vẫn ở nhà đọc báo đài, căn 2 tỷ cũng có, 3 tỷ cũng có, có những căn 4 tỷ đầy đủ nội thất chỉ việc về ở, sao chúng mày cứ tìm mãi chả xong.
Tôi tự hỏi vậy sao khi bà đọc được những thông tin đó, bà không gửi cho chúng tôi để tham khảo. Đến cả một người bình thường như đồng nghiệp của vợ chồng tôi chẳng hạn, họ nghe chuyện vợ chồng tôi tìm nhà mà có thấy căn nào hợp lý, họ cũng giới thiệu cho chúng tôi ngay. Tôi chẳng màng của cải nhà chồng. Kể cả bây giờ mẹ mua nhà cho chúng tôi trên này đứng tên mẹ cũng được. Chúng tôi chỉ cần có cái nhà để ở, để đỡ chi phí hàng tháng, chứ chúng tôi cũng không màng đến một cuốn sổ hay một cái tên trong sổ đỏ.
Hôm qua tôi đã khóc vì nghĩ sao câu chuyện cứ lặp đi lặp lại. Chồng tôi thấy vậy thì an ủi: Kệ đi em, tính mẹ thế mà. Anh sẽ có cách nói. Tôi khóc òa ra: nhục quá anh ạ. Chồng tôi nói tiếp: Có nhục thì anh nhục. Anh chỉ cần có vợ con có nhà cửa thì thế nào anh cũng cố. Sao tôi thấy thương chồng quá. Tôi cũng làm mẹ. Nếu sau này tôi có điều kiện, không bao giờ tôi để con mình phải khổ.
Tin Gốc: Vnexpress

