Năm nay tôi 45 tuổi. Nếu nhìn vào tài sản trên giấy tờ, nhiều người sẽ nghĩ tôi có thể sống rất thoải mái. Tôi có nhà, đất ở TP HCM và Đồng Nai, tổng giá trị khoảng 30 tỷ đồng. Công việc hiện mang lại thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng, đủ để tôi có cuộc sống ổn định. Nhưng tôi không tự thỏa mãn với những gì đang có mà luôn đặt giới hạn chi tiêu cho bản thân chỉ khoảng 200.000 đồng mỗi ngày.
Nhiều người nghe xong thường hỏi: “Để làm gì? Có tài sản như vậy thì cần gì phải sống kham khổ?”. Thực ra, tôi không ép mình phải tiết kiệm cực đoan. Những nhu cầu cần thiết, sức khỏe, học hành và các khoản chi hợp lý vẫn luôn được tôi đảm bảo. Nhưng 200.000 đồng là đủ để tôi chi tiêu cá nhân: bữa ăn, cà phê, những khoản mua sắm nhỏ hằng ngày.
Tôi sinh ra trong gia đình không khá giả. Có những giai đoạn phải tính toán từng khoản chi, nên từ rất sớm tôi hiểu đồng tiền kiếm được không hề dễ dàng. Khi bắt đầu có tài sản, tôi từng nghĩ cuộc sống rồi sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng chính lúc đó, tôi lại nhận ra một nguy cơ khác: con người rất dễ hài lòng với những gì mình đã có để rồi đánh mất động lực làm việc.
Nếu mỗi ngày thức dậy với suy nghĩ rằng tài sản hiện tại đã đủ để nghỉ ngơi, tôi sợ mình sẽ dần lười biếng, ngại học hỏi và không còn cố gắng trong công việc. Có thể vài năm đầu chưa thấy khác biệt, nhưng 10 hay 20 năm sau, tôi tin cái giá phải trả sẽ rất lớn.
Vì vậy, tôi giữ cho mình một nếp sống vừa phải. Tôi vẫn ăn quán bình dân, uống cà phê ở những nơi quen thuộc, ít mua đồ hiệu và luôn cân nhắc trước khi chi cho những thứ không thật sự cần thiết. Giới hạn 200.000 đồng mỗi ngày giống như một lời nhắc rằng mình vẫn phải lao động để tạo ra giá trị, chứ không chỉ dựa vào tài sản đã tích lũy.
>> Mâm cơm chỉ một món thịt lợn dù tháng hết 6 triệu đồng đi chợ
Tôi cũng không xem nhà đất là “tiền sẵn có”. Giá trị tài sản 30 tỷ đồng chủ yếu nằm trên giấy, nếu tôi không bán thì đó vẫn chỉ là chỗ ở. Còn cuộc sống hằng ngày vẫn cần dòng tiền từ công việc. Chính công việc mới giúp tôi cảm thấy mình hữu ích, giữ được các mối quan hệ, kiến thức và khả năng thích nghi với những thay đổi của xã hội.
Tôi từng gặp những người sau khi có một khoản tài sản lớn thì giảm hẳn nhịp làm việc, thậm chí nghỉ hưu sớm. Họ dành nhiều thời gian hưởng thụ, rồi dần mất đi sự hứng thú với nghề nghiệp. Điều đó khiến tôi tự nhắc mình phải giữ kỷ luật khi còn có thể.
Tất nhiên, tôi hiểu mỗi người có một cách sống riêng. Nhiều người kiếm tiền để tận hưởng cuộc sống nhiều hơn, điều đó hoàn toàn đáng tôn trọng. Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hạnh phúc. Nhưng với tôi, hạnh phúc không nằm ở việc hôm nay tiêu được bao nhiêu tiền, mà ở cảm giác mình vẫn còn mục tiêu để theo đuổi, vẫn còn muốn thức dậy mỗi sáng để làm việc nghiêm túc.
Giới hạn 200.000 đồng mỗi ngày giúp tôi luôn nhớ rằng giá trị của bản thân không nằm ở khối tài sản đang sở hữu, mà ở khả năng tiếp tục tạo ra giá trị trong tương lai. Đến tuổi này, điều tôi muốn giữ nhất là tinh thần lao động. Bởi tôi tin tài sản có thể mất, cơ hội cũng có thể thay đổi, nhưng nếu còn giữ được thói quen làm việc chăm chỉ và sự kỷ luật với bản thân, tôi vẫn có thể bắt đầu lại nếu một ngày mọi thứ không còn như hôm nay.
Tôi có thói quen bắt đầu bữa sáng bằng một bát phở nóng giá 40 nghìn đồng, nhất là những buổi sáng cuối năm trời chớm lạnh, ăn phở nóng thì còn gì bằng.
Nhiều người thắc mắc vì sao xăng dầu giảm giá nhưng hàng quán không giảm. Tôi không thắc mắc cùng vì hàng phở tôi hay ăn không tăng giá. Nhưng gần đây tôi cũng không nuốt nổi. Quán không tăng giá nhưng thịt ít đi, trong bát chỉ vài lát thịt, lõng bõng nước, đôi khi phải gọi thêm một bát trứng chần.
Tôi giận quá nên tự nấu ăn sáng ở nhà. Sáng đi mua một ổ bánh mì không hoặc bánh mì mềm ở cửa hàng tiện lợi, ốp la thêm trứng, hoặc làm bánh mì chảo. Tính ra, một bữa sáng như vậy chưa đến 20 nghìn đồng.
Tôi hiểu giá thịt bò tăng, xương tăng, hành ngò, rau thơm, gas, điện, tiền thuê mặt bằng, lương nhân viên... đều tăng. Một bát phở không thể giữ mãi mức giá của vài năm trước nếu chi phí đầu vào đã thay đổi. Nhưng thay vì nói với khách rằng quán phải tăng lên 45 hay 50 nghìn đồng, nhiều nơi lại chọn cách giữ nguyên bảng giá rồi âm thầm giảm chất lượng. Đó mới là điều khiến khách hàng khó chấp nhận vì nhìn bát phở "mỏng" hơn so với lúc trước.
Tôi cho rằng cảm giác hụt hẫng ấy khiến nhiều người mất thiện cảm với quán hơn là việc phải trả thêm tiền.
Tôi nghĩ rằng khách hàng thường không phản ứng với việc tăng giá nếu họ thấy giá trị nhận lại vẫn tương xứng. Một bát phở đầy đặn, nước dùng ngon, thịt nhiều hơn, phục vụ tử tế với giá 45-50 nghìn đồng đôi khi vẫn được chấp nhận dễ dàng hơn một bát 40 nghìn đồng nhưng ngày càng ít thịt.
Tôi vẫn thích cảm giác ngồi ở quán phở buổi sáng, húp một bát nước dùng nóng rồi bắt đầu ngày mới. Nếu quán quen bán bát phở 50 nghìn đồng nhưng đầy đặn và ngon như trước, tôi vẫn sẵn sàng quay lại.
"Tôi rất tâm đắc với một câu chuyện có nội dung chính như sau: người bố dẫn con trai vào một quán kem. Tiệm phục vụ 31 vị kem khác nhau. Người cha hỏi con 'thích món nào nhất?', nhưng đứa bé không biết lựa chọn thế nào? Thấy vậy, người cha nói rằng: 'Để biết được món mình thích nhất trong 31 vị kem, thì trước hết con phải thử hết tất cả chúng đã'.
Cho nên, muốn biết mình thích công việc gì, mỗi người cứ phải thử trước đã. Ở đây không phải là đầu tư mạnh ngay từ đầu, mà chỉ cần trải nghiệm vài tiếng làm thêm là được. Hãy thử xem bạn có thấy vui khi làm nó lâu dài hay không, có thực sự thích không? Nếu một ngày bạn thấy công việc đó như gánh nặng kéo mình xuống, thay vì làm bạn hứng khởi mỗi ngày để thức dậy, thì hãy mạnh dạn chuyển việc.
Bản thân tôi trong 10 năm qua cũng đã làm đủ loại công việc. Tôi từng làm nhân viên văn phòng nhưng thấy chán nên nhảy ra kinh doanh sữa hạt. Làm chủ được năm tháng tôi lại nghỉ, và đi học nghề may. Ba tháng sau, tôi nghỉ tiếp và đi bán nước ép trái cây. Sau ba tháng, tôi hết chịu nổi nên mua máy ảnh để làm thợ chụp ảnh sản phẩm trong bốn tháng tiếp theo trước khi phải nghỉ vì chán.
Tôi nhận ra rằng, trong 10 năm đó, có một việc tôi luôn làm mà không thấy chán, đó là học ngoại ngữ. Mặc dù chưa phải tới mức quá giỏi vì trước giờ tôi nghĩ đó không phải thứ mình thích. Giờ thì tôi biết mình thực sự thích ngoại ngữ, nên ngày nào cũng học, cũng xem phim, nghe nhạc nước ngoài. Mỗi khi đi làm về, tôi lại ngồi học 3-4 tiếng. Thay vì thấy mệt, tôi lại rất vui sau mỗi buổi học như thế. Và tôi đã tìm ra việc mình muốn làm, đó là giáo viên ngoại ngữ".
Đó là chia sẻ của độc giả Ranh về câu chuyện chọn nghề theo đam mê. Giữa vô vàn lựa chọn nghề nghiệp trong cuộc sống, không ít người từng hoang mang trước câu hỏi: "Mình thực sự phù hợp với công việc nào?". Có người sớm tìm được hướng đi, nhưng cũng có người phải trải qua nhiều lần thử sức, thay đổi và thất bại mới nhận ra điều mình thật sự yêu thích. Thực tế cho thấy, đam mê không phải lúc nào cũng xuất hiện ngay từ đầu, mà đôi khi chỉ được khám phá sau những trải nghiệm.
>> Kỹ sư 'việc nhẹ lương cao' ngày gồng 8 tiếng vì không đam mê
Đồng tình với quan điểm trên, bạn đọc Sơn Hải kể về trường hợp của bản thân:"Đúng là phải thử hết mới biết mình hợp và thích làm việc gì. Tôi cũng từng học kỹ thuật theo định hướng của gia đình. Tôi xác định ngay từ năm nhất đại học rằng sẽ không theo nghề đó đến cùng. Lúc đó, tôi vẫn học vì chưa biết mình thực sự thích gì?
Đến cuối năm hai đại học, tôi mới bắt đầu mơ hồ có ý nghĩ muốn mở công ty riêng. Tất nhiên, tôi chưa biết sẽ kinh doanh gì? Chỉ là vì mỗi đi lên sàn chứng khoán, thấy mọi vác túi lớn, túi bé đi đầu tư, nên tôi cũng ước có công ty để người ta đầu tư như vậy.
Giờ đã gần 20 năm trôi qua, ước mơ của tôi đã sáng tỏ rất nhiều, vì trải qua rất nhiều ngành nghề, học đủ thứ để tìm đúng cái mình thích, đến khi tìm được rồi lại thiếu tiền và phải quay về cái nghề cũ - làm kỹ thuật. Tôi cố 'cày' để lấy vốn mở công ty. Nhưng buồn cười không hiểu sao tôi có thể leo lên tới vị trí Phó Giám đốc ở cái nghề mà mình không thích đó".
Tôi từng ngồi cùng bàn với một nhóm đồng nghiệp. Sau khi ăn xong món sườn nướng, một người vô thức mút từng ngón tay rồi tiếp tục cầm đũa gắp thức ăn chung. Sau đó người này lại dùng khăn giấy ướt lau qua loa, sau đó tỉnh bơ cầm ly bia đi mời khắp các bàn khác.
Đây là thói quen không hiếm, đặc biệt khi ăn những món cần dùng tay, giống như bóc vỏ tôm mà tác giả bài viết "Món tôm chưa bóc vỏ giết chết sự tinh tế trên bàn tiệc" đề cập.
Nhưng dùng tay ăn xong lại mút tay khác ở chỗ vấn đề nằm ở chỗ hành động này thường diễn ra một cách tự nhiên trong vô thức, đến mức người thực hiện không nhận ra nó gây phản cảm.
Tiện thể, tôi xin kể thêm hai trường hợp mà bản thân từng chứng kiến, và mỗi lần như vậy đều để lại cảm giác khó chịu, lấn cấn và không biết nói cùng ai:
Gắp đồ ăn cho người khác
Thoạt nghe, đây có vẻ là hành động thể hiện sự quan tâm. Nhưng trong nhiều tình huống, nó lại trở thành sự quan tâm áp đặt. Tôi từng dự một bữa tiệc, trong đó một người liên tục dùng đũa của mình gắp thức ăn vào bát người bên cạnh, bất chấp người kia đã khéo léo từ chối.
Có món họ không thích, có món họ dị ứng, nhưng cuối cùng vẫn phải nhận vì ngại. Thế rồi mọi người lại chuyền những món ăn được gắp sang một cái đĩa to. Tàn tiệc, chiếc đĩa đó không khác gì một món thập cẩm.
Sự tinh tế không phải là làm thay người khác, mà là để họ được lựa chọn. Tôi không bàn đến vấn đề vệ sinh, vì người gắp món ăn dùng đũa riêng.
Vừa ăn vừa nói
Không khó để bắt gặp cảnh nhiều người miệng còn đầy thức ăn nhưng câu chuyện vẫn không ngừng lại. Âm thanh nhai, mùi thức ăn, thậm chí là những mảnh vụn vô tình bắn ra tất cả đều khiến người đối diện không biết phải làm sao.
Không gian bàn tiệc cũng là không gian giao tiếp. Ông bà ta có câu: Học ăn, học nói, học gói, học mở. Vì thế "ăn và "nói" rất quan trọng.
Nhìn rộng ra, cả ba câu chuyện trên đều có một điểm chung: Sự thiếu ý thức về không gian chung. Trên bàn ăn, mỗi hành vi cá nhân đều có tác động đến người khác, dù lớn hay nhỏ. Nhưng nhiều người lại coi đó là "chuyện bình thường".
Chúng ta thường nói về sự văn minh trong những điều lớn lao hơn như ứng xử nơi công cộng, văn hóa giao thông, hay cách tranh luận trên mạng xã hội.
Nhưng thực tế, văn minh bắt đầu từ những điều rất nhỏ như cách cầm đũa, cách ăn uống, cách giữ ý tứ khi ngồi chung bàn với người khác. Chỉ cần mỗi người tiết chế một chút, quan sát một chút, và nghĩ đến cảm nhận của người đối diện nhiều hơn một chút, thì bàn tiệc sẽ ngon hơn rất nhiều.