Tôi 40 tuổi, chồng 39 tuổi, đến với nhau khi cả hai đều đổ vỡ. Chồng có một con gái sống với vợ trước. Còn tôi có một con trai riêng với chồng trước. Ban đầu anh đối xử với con trai riêng của tôi rất tốt, thậm chí bé rất thương quý anh. Tôi cứ nghĩ đã tìm thấy người đàn ông yêu thương thật lòng hai mẹ con nên tiến tới hôn nhân nhanh chóng sau thời gian ngắn tìm hiểu. Đây có lẽ là cái sai lầm lớn nhất dẫn đến những mất mát và đau khổ của tôi và gia đình tôi sau này.
Chúng tôi không làm đám cưới mà chỉ là một bữa gặp mặt thân mật giữa hai gia đình. Xin nói thêm, ba chồng mất lúc chồng tôi ly hôn với vợ cũ và anh không ưa thích gia đình phía nội nên trong ngày gặp mặt chỉ có mẹ và các dì cậu phía ngoại thôi. Sau khi cưới, chồng lên Sài Gòn với hai mẹ con tôi. Anh tạo ra vỏ bọc hình ảnh là một người cha, người chồng, người con rất hoàn hảo. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn gặp được người chồng sau này. Chính tôi cũng không ngờ, tất cả là kịch bản hoàn hảo anh dựng lên để qua mặt lừa dối hai mẹ con tôi, gia đình và cả mẹ ruột của anh ấy.
Sau kết hôn, tôi có bé gái chung với anh, hiện nay bé được 3 tuổi. Khi tôi thông báo có thai, anh chẳng vui chẳng buồn, giờ nghĩ lại kiểu như là ngoài kịch bản của anh vậy. Lúc mới lên Sài Gòn, anh nói không có tiền tiết kiệm, nếu tôi thương anh thì hỗ trợ vốn để anh làm ăn. Tôi vì thương chồng và tin tưởng, cũng muốn tạo điều kiện nên đưa hết tiền tiết kiệm trước hôn nhân cho anh làm ăn. Kết quả nhận được là thua lỗ không còn đồng nào. Tôi cũng bỏ qua và động viên anh cố gắng làm lại.
Trong quá trình mang thai, anh vẫn đưa đón tôi đi làm. Anh cũng đi làm nhưng làm gì tôi không biết vì tôi tin tưởng nên không hỏi và anh cũng không nói cụ thể. Tôi phát hiện anh lấy hết vàng và nữ trang của tôi bán và cầm cố. Tôi đưa tiền anh chuộc về mà không kiểm tra lại vàng cầm về là giả hay thật. Anh hứa hẹn và xin tha thứ nên tôi cũng cho qua. Tôi sinh đã có bảo hiểm chi trả nên anh không phải lo nhiều về tiền viện phí sinh mổ. Đến khi tôi sinh bé được một tháng, hai vợ chồng thống nhất là sẽ mua vàng tích lũy. Tôi lấy hết tiền thai sản đưa anh mua vàng.
Trong thời gian nghỉ thai sản 6 tháng, rất nhiều lần anh bỏ đi cả đêm nếu tôi nói hay làm gì anh không vừa ý. Đến khi tôi đi làm lại, anh ở nhà chăm con giúp tôi. Chiều tối tôi về thì anh đi làm, còn làm gì tôi không được biết. Hàng tháng tiền lương tôi nhận chuyển cho anh mua vàng để dành. Vì tôi tin tưởng chồng và không nghĩ anh sẽ mua vàng giả nên khi anh mua về là tôi mang cất kỹ, xem là tài sản tích lũy để lo cho gia đình sau này.
Nhưng đâu ngờ hai năm trời ròng, anh lừa dối, qua mặt tôi mua vàng giả mang về cho tôi. Tính tổng lại số tiền rất lớn, hơn 2 tỷ đều là vàng giả. Tôi phát hiện ra khi mẹ tôi vào Sài Gòn ở cùng, mẹ mới kể là anh cũng nói và làm đủ mọi cách để mẹ thương xót mà cho mượn tiền. Lúc này, mẹ ruột anh kể cho tôi biết là anh cũng lấy của bà số tiền lớn, nếu không đưa là anh sẽ bán thận.
Chuyện vỡ ra, anh không một lời xin lỗi, chỉ giải thích là làm ăn thua lỗ, nặng lãi nên bị người ta dí đòi nợ. Anh chỉ nói là sẽ đi làm rồi kiếm lại dần. Tôi vì còn thương và cũng muốn cho anh cơ hội làm lại nên cho anh quay về. Nhưng khi quay về, anh làm gì không nói cho tôi biết, khi tôi nói nặng lời gì là anh bỏ nhà đi thật lâu, khi nào tôi nhắn tin gọi mới về. Chuyện này cứ lặp đi lặp lại. Anh cũng chẳng đóng góp tiền bạc gì với tôi hàng ngày. Tôi cũng chẳng muốn hỏi, anh đưa thì tôi nhận, lúc nhiều lúc ít, lúc thì không đưa. Anh đưa tôi theo cảm xúc vui buồn thất thường của anh nhưng gom chung một tháng không quá 6 triệu phụ tôi nuôi con.
Lúc còn ở với vợ cũ và mẹ ruột, anh cũng hay bỏ đi nếu ai nói động tới. Tôi vẫn làm tròn trách nhiệm người vợ, người mẹ, người con, vẫn chăm lo cho anh. Nhưng từ ngày anh bỏ đi và quay về thì anh xem nhà tôi như nhà trọ. Những lúc bình thường, sáng anh chở tôi đi làm, chiều về anh chơi với con khoảng một hai tiếng đồng hồ thì đi làm tiếp đến một hai giờ sáng mới về. Ngoài ra, anh chẳng quan tâm, lo lắng với mẹ và con riêng của tôi. Vì quá yêu mà tôi bỏ qua, không quá đặt nặng.
Đối với con chung, anh là người cha yêu thương, chăm sóc từ lúc mới sinh đến giờ rất tốt. Vì nghĩ thương con và còn tình cảm nên bao nhiêu lần tôi muốn ly hôn nhưng không nỡ. Có một lần tôi nói chuyện qua Messenger với một người đàn ông lạ, người này tôi không quen biết, câu chuyện chỉ xoay quanh hỏi thăm và nói chuyện con cái cho vui vì tôi nghĩ người lạ họ không biết tôi. Vì điện thoại tôi không cài mật khẩu nên chồng biết và gán cho tôi tội ngoại tình. Tôi có giải thích và đưa cho chồng nói chuyện với người đó, rồi người đó gửi hình nhạy cảm, chồng nói là của tôi. Tôi đã giải thích rất nhiều lần nhưng anh không tin, từ đó chì chiết tôi rất nhiều mỗi khi có mâu thuẫn.
Tôi cố gắng nhẫn nhịn vì con và gia đình và vì vẫn còn tình cảm. Nhưng càng nhịn anh càng lấy điều đó ra xúc phạm, chì chiết tôi. Đến khi tôi muốn ly hôn thuận tình thì anh bắt đầu làm khó dễ đủ chuyện. Không biết đơn phương ly hôn có bị đi lại, tòa yêu cầu gì nhiều không.
Tôi chỉ muốn kể câu chuyện của mình để nhẹ lòng hơn vì biết chắc chắn mọi người sẽ khuyên tôi ly hôn sớm và gấp người chồng này. Mọi người sẽ nói tôi yếu đuối, lụy tình. Tôi nhận thức được hết nhưng khi yêu nhiều thì nặng lòng quá.
Tôi là tác giả bài viết: "Bạn trai đối xử với tôi như 'mối quan hệ tiện lợi'". Rất cảm ơn cô chú, anh chị cho tôi lời khuyên sáng mắt ra. Thú thật ban đầu tôi không có nhiều tình cảm với anh ta, bởi anh ta có tài chính, ngoại hình cũng ổn, điểm cộng là kiên nhẫn tán tôi, tôi nghĩ yêu mình thật lòng nên mới chọn làm người yêu mình. Ban đầu quen nhau, chúng tôi chia sẻ quan điểm hôn nhân. Tôi muốn anh ở lại Sài Gòn lập nghiệp rồi lập gia đình, quê cách 1.700 km thì năm về một hai lần nếu có điều kiện kinh tế. Anh cũng nói với tôi là để xem hai đứa gắn bó tới đâu, thời gian trôi anh có ý định ở lại Sài Gòn hay không.
Thế là quen nhau đến tháng 4/2025 thì xuất hiện tin nhắn em gái anh bảo: "Yêu con em vậy yêu đi, khi nào lấy vợ thì bỏ". Tôi "show" bằng chứng là tin nhắn chụp màn hình cho anh xem vì anh bảo em anh không hề nói câu đó, anh cũng không hề có ý định quen rồi bỏ và cũng chưa từng để tâm mấy lời nói đó, anh còn thề nói sai ra đường xe đâm chết nữa. Khi tôi đưa ra bằng chứng, anh mới nói em gái anh nói đùa, tôi không phân biệt được đâu là đùa đâu là thật và suy nghĩ theo hướng tiêu cực. Anh nói thôi anh không giải thích thêm nữa vì anh là người đứng giữa gia đình và bạn gái.
Cuối cùng anh cũng bộc bạch suy nghĩ sau cả ngày dài im lặng với nhau. Anh nói yêu tôi là thật, khi yêu, anh chỉ muốn yêu thôi chứ chưa nghĩ xa xôi gì cả. Con tim thì yêu nhưng lí trí lại không cho phép vì tôi là con một, anh muốn sau này về già cha mẹ hai bên có người chăm sóc, muốn 20-30 năm nữa về quê sống, làm những thứ anh thích. Tôi đề nghị rằng, hiện tại yêu nhau, cưới nhau thì sẽ ở Sài Gòn sinh sống và làm việc, về quê mỗi năm một hai lần như anh vẫn thường. Sau này ba mẹ tôi trăm tuổi già, tôi sẽ theo anh về quê anh luôn. Anh bảo "nói thì dễ nhưng thực tế khó lắm em à".
Thật ra tôi thấy người trong dòng họ nhà anh vào Sài Gòn sống và làm việc (làm cùng ngành với anh nhưng thành công hơn anh), họ có ba đứa con, lễ Tết vẫn về quê thăm ông bà, cha mẹ. Tôi chia sẻ đến như vậy, đề xuất giải pháp đến như thế, anh vẫn không thể chấp nhận nên tôi đề nghị rằng dừng lại. Anh nói anh rất yêu tôi nhưng yêu tiếp thì tôi lỡ dở tuổi xuân, còn dừng lại thì hụt hẫng. Tôi quyết định dừng lại vì không muốn vòng lặp mỗi tháng lo sợ có thai hay không có thai. Anh ta cũng không lo lắng được cho tôi. Mấy ngày tôi mệt lả, đi khám bệnh hay đi tiêm phòng HPV đều đi một mình dù tôi có đề nghị anh đi cùng. Ban đầu tôi ho cảm, anh còn mua thuốc quan tâm nhưng sau đó hoàn toàn không. Còn anh bệnh, tôi chủ động đem thuốc, nước cam, đồ ăn qua cho anh nhưng chỉ được vài lần, sau đó anh từ chối toàn tập, bảo đừng đem qua anh ngại lắm.
Tôi đề nghị qua phòng trọ anh nấu cơm cùng nhau ăn rồi tôi về, hoặc qua cửa hàng anh ngồi làm việc nhưng anh từ chối. Từ lúc yêu tới giờ, tôi chưa hề đặt chân đến phạm vi nhà trọ, cửa hàng anh. Buồn lắm chứ, suy nghĩ lại cảm giác mình bị ra rìa toàn tập. Thêm nữa, lúc cha mẹ anh vào đây, tôi chủ động mua quà là yến chưng đem tận nhà, nói anh gửi biếu bác gái. Tôi không biết anh có đưa cho mẹ anh không nhưng anh vẫn bảo bác cảm ơn tôi nhiều. Ngoài ra, tôi hay về nhà với ba mẹ vào cuối tuần nhưng không bao giờ anh chủ động hỏi thăm sức khỏe hoặc biếu quà bánh để tạo sự kết nối (cái này tôi không bắt nhưng thấy anh không quan tâm đến gia đình tôi).
Chuyện chia tay tôi cũng nói với cha mẹ rồi. Họ an ủi và bảo có người muốn làm quen ở quê, động viên tôi quen người ở quê luôn cho dễ cưới xin, đi lại. Dù chia tay được rồi nhưng trong lòng tôi vẫn tiếc thời gian vừa qua, tiếc bao kỷ niệm vui vẻ bên nhau. Yêu đương vui thật đấy nhưng đó là khi không suy nghĩ về chuyện cưới xin như thế này, không suy nghĩ về lâu dài. Nhưng đằng trai 31 tuổi, đằng gái 25 rồi mà không xác định yêu để tiến đến hôn nhân thì chỉ mất thời gian. Nói đến tuổi tôi mới nhớ Tết năm nay anh bảo về xem bói, thầy bói nói hai đứa tứ hành xung - lục xung nên không hợp kết hôn. Từ dạo đó bọn tôi hay cãi nhau về vấn đề tương lai.
Tôi ra thời hạn ba năm nhưng thực chất hiện tại chia tay chỉ 1,5 năm thôi. Tôi sợ rằng về lâu dài, phát sinh thêm chuyện có bầu, anh ta lại như thế thì chỉ có tôi khổ. Không lo lắng được cho tôi sao lo được cho con. Giờ tôi chỉ mong sao bản thân có thể thông suốt hơn, bớt suy nghĩ đau buồn về mối tình này. Chỉ khi có thể nhìn cuộc sống của anh một cách dửng dưng mà không chút xao động, tôi mới thực sự không còn tình cảm nữa.
Tôi 35 tuổi, là con trai út trong nhà, trên còn hai chị gái đã lập gia đình và ở riêng. Hai năm trước, ba mẹ dành toàn bộ số tiền tích cóp cả đời để xây một căn nhà khang trang với mong muốn sau này vợ chồng tôi về ở chung, vừa tiện chăm sóc ông bà lúc tuổi già, vừa giữ gìn nhà thờ tổ tiên. Hơn một năm trước, tôi kết hôn qua mai mối.
Vợ là giáo viên, công việc ổn định. Khi tôi cưới, chị gái thứ hai cũng đang ở nhờ nhà ba mẹ vì anh chị xây nhà mới, anh rể thường xuyên đi công trình, chị có con nhỏ (lỡ bé thứ ba) nên ở cùng để bố mẹ đỡ đần cho. Kinh tế anh chị khá nên thuê người giúp việc toàn thời gian. Vì vậy, từ ngày về làm dâu, vợ tôi gần như không phải đụng tay vào việc nhà. Mẹ tôi cũng rất thương con dâu, chưa từng bắt cô ấy làm gì.
Mọi chuyện chỉ thay đổi khi người giúp việc xin nghỉ, còn ba mẹ tôi ra Bắc thăm họ hàng gần hai tháng. Chị gái vừa đi làm vừa chăm con nên khá vất vả. Có lần vì đang dọn dẹp nhà cửa, chị sơ ý để con gái bị ngã. Mẹ gọi điện về, nhờ tôi động viên vợ tranh thủ phụ chị vài việc trong lúc nghỉ hè, còn tôi đi làm về sẽ làm những việc nặng hơn.
Tôi nghĩ đó chỉ là chuyện giúp đỡ người nhà lúc khó khăn nên góp ý với vợ. Không ngờ cô ấy phản đối gay gắt. Vợ cho rằng việc quét dọn nhà cửa là trách nhiệm của đàn ông, còn phụ nữ chỉ lo việc nấu ăn, bếp núc thôi và cô ấy về làm dâu chứ không phải giúp việc. Nếu chị tôi bận thì nên thuê thêm người. Nói xong, vợ giận dỗi, thu dọn đồ về nhà mẹ đẻ. Lúc đó tôi cũng giận nên không chủ động xuống đón.
Hơn nửa tháng sau, khi ba mẹ sắp về, tôi gọi điện bảo vợ về để cùng giải quyết nhưng cô ấy từ chối. Vợ nói thất vọng vì tôi nghe lời mẹ bắt cô ấy làm việc nhà, càng thất vọng hơn khi suốt hơn hai tuần tôi không hề xuống tìm. Mẹ vợ yêu cầu tôi sang xin lỗi thì vợ mới quay về nhưng tôi thấy mình không làm gì sai nên không đồng ý.
Giờ vợ tôi đã nộp đơn ly hôn. Tôi còn muốn giữ cuộc hôn nhân này vì nghĩa vợ chồng và vì ba mẹ đã lớn tuổi nhưng cũng rất mệt mỏi. Ngoài chuyện lần này, vợ nhiều lần trách tôi không được ba mẹ cho tiền mua nhà riêng, luôn so sánh với bạn bè lấy chồng đều được ra ở riêng. Tôi là con trai một, ba mẹ đều ngoài 70 tuổi, không thể bỏ ông bà sống một mình.
Với thu nhập của hai vợ chồng, việc mua nhà ở thành phố lúc này cũng là điều không thể. Tôi thật sự băn khoăn, liệu mình nên tiếp tục níu kéo hay chấp nhận buông tay, thuận theo ý vợ? Hay ngay từ đầu, vợ chồng tôi đã quá khác nhau trong cách nhìn về gia đình và trách nhiệm?
Tôi và bạn trai quen nhau gần hai năm, tình cảm khá nghiêm túc và cũng tính tới chuyện cưới xin. Anh chăm chỉ, sống có trách nhiệm, đối xử tốt với tôi và gia đình hai bên. Bố mẹ anh cũng rất thoải mái, chưa từng khó dễ gì tôi.
Tuy nhiên, sau một thời gian quen nhau, bố mẹ tôi bắt đầu phản đối vì thấy anh có tính gia trưởng. Có lần tôi đi ăn với bạn về muộn, anh gọi liên tục rồi giận dỗi cả ngày. Anh cũng hay góp ý chuyện ăn mặc, bảo con gái có người yêu rồi thì nên biết giữ ý hơn. Hoặc sang nhà anh chơi, tôi là con gái, phải biết năng nổ làm mọi việc cùng mọi người. Nhiều chuyện nhỏ lúc yêu tôi thấy bình thường nhưng khi kể lại, bố mẹ tôi lại cho rằng đó là dấu hiệu kiểm soát và ích kỷ.
Bản thân tôi vẫn còn rất thương anh nên đứng giữa gia đình và tình cảm hiện tại thật sự rất mệt mỏi. Mong mọi người chia sẻ cùng tôi.