Tại hội thảo, luật sư Đỗ Ngọc Thịnh (Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt nam) cho rằng trang phục hiện hành chưa có tính đặc thù cao, khả năng nhận diện còn hạn chế, luật sư dễ bị nhầm lẫn với các chủ thể khác tham gia phiên tòa như người đại diện, người tham dự phiên tòa, cán bộ tòa án…
Việc chấp hành quy định về trang phục chưa đồng bộ giữa các địa phương, giữa các luật sư, chưa phù hợp với điều kiện khí hậu, chưa thể hiện rõ vị thế, vai trò của luật sư.
Việc đổi mới trang phục luật sư để nâng cao hình ảnh và chất lượng đội ngũ, giúp tăng tính nhận diện, sự trang nghiêm và vị thế bình đẳng của luật sư tại phiên tòa, góp phần xây dựng nghề luật sư chuyên nghiệp, nâng cao chất lượng đội ngũ và cải cách tư pháp, mang lại cảm giác thiêng liêng và vinh dự cho luật sư khi cống hiến cho nghề.
Theo ông Thịnh, đề xuất trang phục mới dựa trên nghiên cứu và kinh nghiệm quốc tế, tạo sự uy nghi và nhận diện. Đề án đã được Hội đồng Luật sư toàn quốc thông qua và đang trong giai đoạn triển khai.
Quy trình triển khai gồm 7 bước: tổ chức hội thảo, lấy ý kiến, khảo sát online, hoàn thiện đề án, áp dụng thí điểm, áp dụng thống nhất và tổng kết. Giai đoạn thí điểm dự kiến từ 1-7-2026 đến 30-6-2027 tại Hà Nội và TP.HCM.
Là một luật sư trải qua xuyên suốt quá trình lịch sử của nghề luật sư, từ trước năm 1975 đến nay, luật sư Trương Thị Hòa chia sẻ áo choàng luật sư đã được sử dụng từ khi có nghề luật sư ở Việt Nam (trước năm 1975).
Luật sư Hòa đồng tình cao với đề án luật sư mặc áo choàng khi tham gia phiên tòa, vì độ nhận diện luật sư cao, thể hiện vị thế của luật sư tại phiên tòa.
Bà Hòa cho rằng nên chọn thống nhất 1 mẫu áo choàng để thể hiện sự bình đẳng trước tòa, dù là chủ nhiệm đoàn luật sư hay sau này nếu luật cho phép luật sư tập sự được ra tòa thì cũng sẽ mặc áo như vậy.
Áo choàng thể hiện truyền thống của nghề luật sư, Liên đoàn Luật sư đã chọn mẫu áo choàng của Pháp, có rất nhiều nét đẹp, tay áo rộng vừa phải.
Bà Hòa chia sẻ cơ duyên đến với nghề luật sư là vào 1 chiều mưa, khi bà ghé vào tòa án trú mưa thì gặp 1 nữ luật sư từ Sài Gòn xuống Trà Vinh dự phiên tòa, mặc trang phục rất đẹp. Hình ảnh đẹp của vị nữ luật sư đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng bà.
Luật sư Hòa cho rằng việc bố trí nhiều nút áo cũng rất ý nghĩa. Khi mặc áo choàng vào, phải gài nút thật nhiều để nhớ rằng tôi đang hành nghề luật sư và tôi phải cẩn thận. Mỗi lần gài nút thể hiện chúng ta phải hết sức cẩn trọng, không chừa, bỏ 1 nút nào không cài.
Trên vai áo choàng có 1 dải tai áo thể hiện cán cân công lý trên vai người luật sư. Hai màu trắng đen là hắc bạch phân minh, trắng đen rõ ràng. Đặc biệt phần dải màu trắng phía trước ngực áo tượng trưng cho “lưỡi” của luật sư, thể hiện người luật sư luôn phải nói thẳng thắn.
Bên cạnh đó, luật sư Hòa cũng góp ý thay đổi một số chi tiết nhỏ trên áo choàng để trang phục đẹp hơn.
Hầu hết các luật sư đều đồng tình về việc áp dụng trang phục của luật sư tại phiên tòa. Luật sư Lê Hồng Nguyên cho rằng việc có áo choàng luật sư là hết sức cần thiết, để nâng cao vị thế của nghề luật sư.
Có nhiều ý kiến trái chiều nêu ra như thời tiết ở Việt Nam nóng nên bất tiện khi mặc… Tuy nhiên ở Thái Lan, Lào, Campuchia… cũng có điều kiện thời tiết như nước ta họ vẫn có thể mặc được.
Luật sư Nguyên cho rằng nên áp dụng đồng bộ, bỏ thí điểm áp dụng vì việc thí điểm sẽ khiến cho người mặc vest, người mặc áo choàng, làm ảnh hưởng đến uy nghiêm của phiên tòa. Thay vì thí điểm thì chúng ta nên dời thời điểm áp dụng lại, tổ chức hội thảo, lấy ý kiến đồng thuận của các đoàn, sau đó tổ chức thực hiện.
Vụ việc xảy ra ở Trường THCS Tam Giang Tây, tỉnh Cà Mau. Theo quyết định đình chỉ điều tra của Công an tỉnh Cà Mau, thầy Trần Văn Tâm khi mua sắm thiết bị cho nhà trường đã dùng hóa đơn ghi giá cao hơn thực tế.
Số tiền bị xác định chiếm đoạt là 6.140.000 đồng, phần chi sai nguyên tắc tài chính là 6.900.000 đồng.
Ngay từ tháng 7-2024, bị can đã tự nguyện nộp 23.000.000 đồng, nhiều hơn cả phần phải khắc phục. Quan trọng hơn, chính kết luận điều tra thừa nhận tài sản làm ra có lợi cho nhà trường, giá trị thực còn cao hơn số tiền bỏ ra.
Điều đáng quý ở đây là cơ quan tố tụng đã chọn cách dừng lại. Khoản 2 điều 8 Bộ luật Hình sự năm 2015 từ lâu đặt ra một nguyên tắc nền tảng, rằng những hành vi tuy có dấu hiệu của tội phạm nhưng tính chất nguy hiểm cho xã hội không đáng kể thì không phải là tội phạm và được xử lý bằng các biện pháp khác.
Một khoản chênh lệch hơn 6 triệu đồng, đã khắc phục từ sớm, trong một việc mà nhà trường rốt cuộc được lợi, khó có thể coi là mối nguy cho xã hội.
Việc miễn trách nhiệm hình sự theo điểm a khoản 2 điều 29, trên cơ sở điểm a khoản 1 điều 230 Bộ luật Tố tụng hình sự vì thế là một lối ra hợp lý mà luật đã trao sẵn.
Trước đó cấp phúc thẩm đã hủy bản án sơ thẩm và trả hồ sơ để điều tra lại, rồi cơ quan điều tra cho bị can được bảo lĩnh. Đó là một chuỗi tự điều chỉnh của hệ thống và điểm dừng hôm nay là phần kết tử tế của chuỗi ấy.
Quyết định này còn có ý nghĩa vượt ra ngoài một con người. Cả nước đang nói nhiều về việc phân định rạch ròi trách nhiệm hình sự với hành chính và dân sự.
Nghị quyết 68 của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế tư nhân yêu cầu ưu tiên áp dụng biện pháp dân sự, kinh tế, hành chính trước khi nghĩ đến hình sự.
Tinh thần ấy nêu cho khu vực tư nhân nhưng nguyên lý đằng sau không của riêng ai. Một cái sai về nguyên tắc tài chính nếu hậu quả không đáng kể và đã được khắc phục thì nên được xử lý bằng kỷ luật và thu hồi, chứ không nhất thiết bằng còng số 8.
Hóa đơn sai là chuyện nhỏ có thể cho qua. Nó vẫn phải bị xử lý bằng chế tài hành chính tương xứng và người làm sai vẫn phải chịu trách nhiệm về mặt quản lý. Hoan nghênh quyết định đình chỉ không phải là cổ vũ cho sự dễ dãi mà là cổ vũ cho sự đúng mực. Dùng đúng công cụ cho đúng loại vi phạm mới là một nền tư pháp biết tiết chế.
Cái được lớn nhất không nằm ở một bản án không tuyên. Nó nằm ở tín hiệu gửi tới những người đứng đầu các đơn vị sự nghiệp ở cơ sở rằng nếu họ xoay xở vì việc chung một cách ngay thẳng, pháp luật sẽ không vội biến họ thành bị can. Đó là thứ giữ cho người ta còn dám làm.
Ngôi trường ở Tam Giang Tây ngày mai vẫn cần có người lo cho nó từng cái bàn, từng thiết bị. Một quyết định biết dừng lại đúng lúc xét cho cùng cũng đang lo cho những ngôi trường như thế.
Ngày 20/5, đại diện Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Công an thành phố Huế cho biết, đã mời làm việc những cá nhân thường xuyên theo dõi, tiếp cận và tương tác với các thông tin giả, bịa đặt, xuyên tạc, chống phá từ những đối tượng phản động lưu vong như Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài...
Lực lượng chức năng đã xác minh, mời làm việc với 45 trường hợp. Qua làm việc, đa số các trường hợp đều thừa nhận vi phạm.
Nguyên nhân ban đầu được xác định là do nhận thức chính trị của những cá nhân này còn hạn chế, thiếu kỹ năng nhận diện các thông tin sai lệch, âm mưu thâm độc của thế lực thù địch, vô tình tiếp tay lan truyền rộng rãi nội dung tiêu cực, xuyên tạc tình hình đất nước.
Sau khi được cán bộ công an tuyên truyền, giáo dục, các cá nhân đã nhận thức rõ sai phạm, thành khẩn khai báo, tự nguyện gỡ bỏ bài viết, bình luận vi phạm, rời khỏi những trang, nhóm phản động và ký cam kết không tái phạm,
Công an thành phố Huế khuyến cáo người dân không đăng tải, chia sẻ, tán phát hoặc bình luận các thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức, danh dự, nhân phẩm cá nhân.
Người dân cần nâng cao cảnh giác, tỉnh táo khi tiếp cận thông tin trên không gian mạng; chỉ theo dõi nguồn tin chính thống, tuyệt đối không tin, nghe theo luận điệu kích động của các đối tượng phản động.
Ngày 22-5, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Bình ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can với Trần Công Tùng (30 tuổi) và Lã Văn Ước (34 tuổi, cùng ở Ninh Bình) để điều tra về hành vi "xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp", quy định tại khoản 2, điều 226 Bộ luật Hình sự.
Trước đó, ngày 13-5, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Ninh Bình phối hợp Chi cục Quản lý thị trường tỉnh Ninh Bình kiểm tra cửa hàng, kho chứa giày, dép của hai người nói trên và phát hiện việc giả mạo nhãn hiệu.
Cụ thể, tại kho chứa trong cửa hàng của Tùng ở phường Nam Định có trên 5.000 đôi giày thể thao, dép với tổng trị giá trên 3,7 tỉ đồng.
Kiểm tra cửa hàng, kho chứa hàng của Ước (địa chỉ ở xã Yên Mô, cùng ở Ninh Bình) phát hiện trên 2.600 đôi giày với tổng trị giá hơn 500 triệu đồng.
Quá trình kiểm tra lực lượng chức năng xác định toàn bộ số giày, dép trên đều giả mạo nhãn hiệu của một số thương hiệu nổi tiếng được bảo hộ tại Việt Nam.
Tại cơ quan công an, hai bị can khai nhận không được chủ sở hữu nhãn hiệu đã được bảo hộ tại Việt Nam ủy quyền, đồng ý cho phép sử dụng nhãn hiệu để sản xuất, kinh doanh, phân phối hàng hóa trên thị trường.
Tuy nhiên những người này vẫn mua giày dép giả mạo nhãn hiệu của thương hiệu nổi tiếng để kinh doanh, gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng và để bán kiếm lời.
Hiện Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Bình đang tiếp tục mở rộng vụ án và hoàn chỉnh hồ sơ để xử lý theo quy định.