Cuối tuần trước, một người bạn của tôi đi xem nhà trong hẻm. Xe vừa rẽ vào, anh ấy lắc đầu: “Chắc phải suy nghĩ lại vì hẻm nhỏ quá, mỗi lần đánh xe ra vào rất bất tiện”.
Chiếc SUV của anh vừa rộng vừa dài. Sau vài lần đánh lái, lùi rồi tiến, cuối cùng cũng vào được. Xuống xe, anh cười: “Đổi xe được một năm mà đi đâu cũng ngại tìm chỗ đậu”.
Câu chuyện ấy khiến tôi để ý hơn. Không chỉ riêng bạn tôi, ngày càng nhiều người chuyển từ sedan sang SUV hoặc xe gầm cao. Ra đường, cảm giác những chiếc ôtô đang lớn dần lên. Trong khi đó, đường phố, bãi đỗ xe hay hầm chung cư vẫn gần như vậy.
Nếu nhìn lại khoảng 15-20 năm trước, phần lớn ôtô trên đường là xe cỡ nhỏ. Còn hiện nay, SUV, crossover và bán tải xuất hiện ngày càng nhiều. Theo nhiều nghiên cứu, kích thước trung bình của xe mới bán ra vẫn tiếp tục tăng qua từng năm.
Xu hướng này phản ánh nhu cầu rất thực tế rằng nhiều người mua thích xe rộng rãi, ngồi cao, an toàn hơn và có thể phục vụ nhiều mục đích sử dụng. Điểm chú ý đầu tiên là mùa mưa không sợ đi đường ngập. Nhưng điều đáng nói là hạ tầng giao thông với những con đường nhỏ nhắn làm sao tải được lưu được ôtô đang phình to ra như thế.
Đường phố vẫn chật, nhiều con hẻm chỉ vừa hai xe tránh nhau. Hầm gửi xe ở không ít chung cư được thiết kế từ nhiều năm trước, khi ôtô phổ biến vẫn là sedan cỡ nhỏ. Chỉ cần một chiếc SUV cỡ lớn đỗ lệch là cả dãy xe phía sau đều khó xoay xở.
Điều đáng suy nghĩ hơn là liệu hạ tầng đô thị của chúng ta đã sẵn sàng cho xu hướng ôtô ngày càng “phình to” hay chưa? Nếu đường vẫn nhỏ, bãi đỗ vẫn cũ, còn xe thì tiếp tục lớn lên, áp lực giao thông sẽ không chỉ đến từ số lượng phương tiện mà còn từ chính diện tích mà mỗi chiếc xe chiếm trên đường.
Tin Gốc: Vnexpress

Gần đây, tôi thấy hai chữ "chữa lành" xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội. Chỉ cần áp lực công việc, mâu thuẫn trong cuộc sống hay cảm thấy mệt mỏi, nhiều người trẻ lập tức nghĩ đến việc phải đi "chữa lành" bằng một chuyến du lịch, một khóa thiền, một buổi workshop hay một đêm concert. Theo tôi, khái niệm này đang bị lạm dụng, đặc biệt trong một bộ phận giới trẻ.
Tôi làm việc trong môi trường có nhiều đồng nghiệp trẻ. Thời gian qua, do doanh nghiệp cắt giảm lương, thưởng, đồng thời tăng KPI, không ít người rơi vào trạng thái lo âu, căng thẳng. Có một đồng nghiệp của tôi vì muốn "chữa lành" đã chi hàng chục triệu đồng để đi du lịch, tham gia nhiều hoạt động theo trào lưu trên mạng. Nhưng áp lực công việc vẫn còn, thu nhập lại giảm, trong khi khoản chi quá lớn khiến bạn nợ nần. Cuối cùng, những chuyến đi không giải quyết được gốc rễ vấn đề, tinh thần ngày càng sa sút, thậm chí rơi vào trầm cảm.
Bản thân tôi cũng từng tò mò tham gia một buổi được quảng bá là giúp "chữa lành". Kết thúc buổi đó, tôi nhận ra nó chẳng mang lại cho mình điều gì cả và từ đó không tham gia thêm lần nào nữa. Từ trải nghiệm của mình, tôi nghĩ chữa lành không phải là tìm đến một ai đó, thực hiện một nghi thức hay tham gia một hoạt động nào đó để tâm trạng tạm thời dễ chịu hơn. Những điều ấy có thể mang lại cảm giác thư giãn trong chốc lát, nhưng nếu nguyên nhân gây áp lực vẫn còn thì cảm giác bình yên cũng nhanh chóng biến mất.
Theo tôi, chữa lành là một kết quả, không phải một dịch vụ có thể mua được. Nó chỉ đến khi mỗi người hiểu rõ bản thân mình là ai, điều gì thực sự quan trọng trong cuộc sống, giá trị cốt lõi của mình nằm ở đâu. Khi biết sống đúng với những giá trị đó, biết trân trọng những gì đang có, biết buông bỏ những mối quan hệ độc hại, những kỳ vọng viển vông hay cuộc chạy đua theo hào nhoáng trên mạng xã hội, tâm trí sẽ dần bình yên hơn.
>> Cả ngày ngồi điều hòa, ôm điện thoại, bỗng đòi 'đu trend' leo núi chữa lành
Tôi không phủ nhận du lịch, thiền, âm nhạc hay các hoạt động giải trí đều có giá trị nhất định. Chúng giúp con người nghỉ ngơi, tái tạo năng lượng nếu phù hợp với nhu cầu và điều kiện của mỗi người. Vấn đề là đừng xem chúng như "liều thuốc vạn năng" để giải quyết mọi áp lực trong cuộc sống.
Điều quan trọng hơn là người trẻ cần nhận diện nguyên nhân khiến mình căng thẳng. Nếu áp lực đến từ công việc, hãy tìm cách nâng cao chuyên môn hoặc quản lý tài chính tốt hơn. Nếu đến từ các vấn đề tâm lý, đừng ngần ngại tìm đến chuyên gia tâm lý để được hỗ trợ. Bên cạnh đó, việc trò chuyện với người thân, bạn bè đáng tin cậy cũng giúp giải tỏa rất nhiều.
Mỗi người cũng có thể tạo năng lượng tích cực bằng những cách đơn giản và phù hợp với sức khỏe, sở thích cũng như khả năng tài chính của mình: học thêm một ngoại ngữ hoặc kỹ năng mới, chơi thể thao, học võ, chơi đàn, trồng cây, chạy bộ hay chỉ là đi dạo trong công viên sau giờ làm. Những hoạt động ấy không quá tốn kém nhưng có thể mang lại lợi ích lâu dài cho cả thể chất lẫn tinh thần.
Thậm chí, nếu có một khoản tiền định dành cho một chuyến "chữa lành" đắt đỏ, đôi khi bạn có thể cân nhắc dùng một phần để tham gia hoạt động thiện nguyện. Khi tiếp xúc với những hoàn cảnh khó khăn hơn mình, tôi tin nhiều người sẽ nhận ra bản thân vẫn còn tốt hơn rất nhiều người. Chính cảm giác sẻ chia và lòng biết ơn ấy cũng là nguồn năng lượng tích cực giúp tâm hồn nhẹ nhõm hơn.
Theo tôi, điều người trẻ cần không phải là chạy theo xu hướng chữa lành, mà là học cách đối diện với áp lực, hiểu bản thân và xây dựng nội lực để vượt qua khó khăn. Khi tâm an vì sống đúng với những giá trị của mình, sự chữa lành sẽ đến một cách tự nhiên, thay vì phải đi tìm kiếm ở những trào lưu bên ngoài.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là một sinh viên mới ra trường và may mắn có được công việc ổn định sau khi tốt nghiệp. Nhưng mỗi lần đọc những câu chuyện về người trẻ thất nghiệp, loay hoay tìm chỗ đứng sau đại học, tôi vẫn thấy rất chạnh lòng, bởi có một người bạn thân của tôi - một cử nhân quản trị kinh doanh - cũng đang ở trong hoàn cảnh đó.
Chín tháng trước, ngày nhận bằng tốt nghiệp, bạn tôi từng rất tự tin. Giống như nhiều sinh viên khác, cậu tin rằng tấm bằng đại học sẽ là cánh cửa mở ra cơ hội nghề nghiệp. Hôm liên hoan ra trường, chúng tôi còn ngồi nói với nhau về chuyện công việc tương lai, mức lương khởi điểm, môi trường làm việc mong muốn. Khi ấy, mọi thứ đều rất nhiều hy vọng.
Rồi hành trình tìm việc bắt đầu. Bạn tôi dành nhiều thời gian chỉnh sửa CV, gửi hồ sơ đến hàng chục công ty. Mỗi lần như vậy là một lần chờ đợi và đổi lại phần lớn chỉ là sự im lặng từ phía nhà tuyển dụng. Có nơi không phản hồi, có nơi gửi email từ chối ngắn gọn.
Điều khiến người trẻ mệt mỏi không chỉ là thất nghiệp, mà còn là cảm giác dần mất đi giá trị. Tôi nhớ có lần bạn nói: "Tao bắt đầu ngại gặp người quen, bởi đi đâu cũng là những câu hỏi: 'Đi làm chưa?', 'lương bao nhiêu?', 'sao vẫn chưa xin được việc?'". Không ai cố ý làm tổn thương bạn, nhưng những câu hỏi ấy vẫn trở thành áp lực rất lớn với một người trẻ đang loay hoay tìm chỗ đứng.
>> Tôi đầu tư 600 triệu cho con học đại học đáng giá từng đồng
Rồi bạn tôi quyết định chạy shipper kiếm tiền sau ba tháng thất nghiệp vì cần tiền để tự lo cuộc sống và không muốn tiếp tục phụ thuộc gia đình. Một người học về quản trị, marketing, chiến lược kinh doanh... giờ phải chạy xe ngoài đường giao từng đơn hàng quả là chua chát. Nhưng ít nhất, bạn cũng đang làm việc, tự kiếm tiền bằng sức lao động của mình, bước tiếp thay vì ngồi yên chờ đợi.
Bạn từng nói rằng quãng thời gian chạy shipper giúp cậu học được nhiều thứ hơn tưởng tượng. Đó là cách chịu áp lực ngoài đời thực, cách giao tiếp với đủ kiểu khách hàng, cách quản lý thời gian và cả sự kiên nhẫn... Những điều đó không có trong giáo trình đại học. Quan trọng nhất là dù làm shipper, bạn vẫn không từ bỏ mục tiêu ban đầu. Ban ngày đi giao hàng, tối về bạn vẫn học thêm kỹ năng, vẫn chỉnh sửa CV, vẫn tìm việc chuyên môn.
Tôi nghĩ rất nhiều người trẻ hiện nay cũng đang như vậy. Có người ra trường thuận lợi, có việc đúng ngành ngay lập tức. Nhưng cũng có người phải đi đường vòng, làm nhiều công việc khác để tồn tại và tích lũy kinh nghiệm sống. Điều đó không có nghĩa là họ thất bại. Thực tế cuộc sống không phải lúc nào cũng đi theo lộ trình thẳng theo kiểu học đại học xong phải có việc tốt, lương cao, đúng chuyên ngành.
Nhìn bạn mình chạy xe giao hàng giữa nắng mưa mỗi ngày, tôi không thấy đó là hình ảnh của sự thất bại. Tôi thấy một người trẻ đang cố gắng tự đứng trên đôi chân của mình, đang tìm cách vượt qua giai đoạn khó khăn nhất sau khi ra trường. Và tôi tin rằng, rồi sẽ đến lúc những trải nghiệm hôm nay trở thành hành trang quý giá cho bạn sau này.
Tin Gốc: Vnexpress

Trước cách thức, kết quả hoạt động của hệ thống bảo tàng tại Hà Nội hiện nay, cùng góc nhìn của một cựu sinh viên Đại học Dược Hà Nội, việc chuyển đổi một không gian đào tạo để đổi lấy một không gian trưng bày là thiếu thuyết phục.
Thứ nhất, có nên xây mới khi những bảo tàng cũ vẫn đang loay hoay tìm hướng đi?
Tôi quan sát trên mạng xã hội, cánh cửa khổng lồ để tiếp cận du khách hiện đại, sự hiện diện của nhiều bảo tàng còn rất mờ nhạt. Trong khi Di tích Nhà tù Hỏa Lò luôn duy trì sức nóng, những đêm tour cháy vé thì các bảo tàng khác vẫn giữ lối đăng tin hời hợt trên Facebook, gần như không xuất hiện trên các nền tảng Tiktok, Instagram.
Đồng thời, với chủ trương quy hoạch đô thị mở rộng, việc thêm một bảo tàng mới vào trung tâm thành phố có hợp lý? Lẽ nào cư dân khu vực ngoài không cần những bảo tàng?
Như vậy, có nên chăng việc đổ nguồn lực vào việc cải tạo một bảo tàng mới, hay chúng ta nên tập trung đầu tư, nâng cao chất lượng dịch vụ của những bảo tàng hiện có, hay tìm những địa điểm mới hơn để phục vụ được nhiều người hơn? Bởi lẽ, một bảo tàng thu hút khách không chỉ nằm ở địa điểm, mà nằm ở cách kể câu chuyện lịch sử sao cho sống động, hấp dẫn.
Thứ hai, từ lâu, mỗi khi vấn đề ùn tắc giao thông, áp lực hạ tầng được xới lên, các trường đại học nội đô luôn trở thành tâm điểm của những yêu cầu di dời. Tuy nhiên, áp đặt định kiến này lên Đại học Dược Hà Nội là một sự thiếu công bằng lẫn căn cứ thực tiễn.
Là một cựu sinh viên từng gắn bó với ngôi trường này, tôi hiểu rõ nhịp sống và lưu lượng giao thông tại đây. Khác với các đại học đa ngành có quy mô lên đến hàng vạn người, Đại học Dược Hà Nội có đặc thù đào tạo chuyên sâu ngành Dược, Công Nghệ Sinh Học với tổng học viên, sinh viên khoảng 3000-4000 người. Đây là một con số rất khiêm tốn, không đủ để tạo ra những áp lực hạ tầng cho khu vực.
Hơn nữa, về vị trí địa lý, trường nằm biệt lập tại quận Hoàn Kiếm cũ, không nằm trong các cụm trường đại học san sát nhau nên không tạo ra hiệu ứng cộng hưởng gây quá tải hạ tầng.
Thực tế cho thấy, phố Lê Thánh Tông hay các trục đường quanh trường chưa bao giờ là "điểm nóng" ùn tắc, ngay cả trong giờ cao điểm. Việc di dời một ngôi trường có mật độ thấp như vậy để giải quyết áp lực đô thị là một lập luận không thuyết phục, nếu không muốn nói là đi ngược lại thực tế hiện hữu.
Tôi hoàn toàn đồng tình với phương án của lãnh đạo ĐH Dược Hà Nội: "Giữ lại cơ sở này làm nơi đào tạo sau đại học và nghiên cứu chuyên sâu", nghĩa là chuyển sinh viên sang cơ sở mới, cơ sở 13-15 Lê Thánh Tông đào tạo hệ sau đại học, nghiên cứu khoa học, các nghi lễ học thuật...
Bảo tồn giá trị nguyên bản: Cảnh quan, cơ sở Lê Thánh Tông đã có tuổi đời hơn 120 năm. Ngay từ khi người Pháp xây dựng, mục tiêu của nó đã là một học viện đào tạo con người. Di sản sẽ sống mãi và được nhớ đến khi nó được thực hiện đúng sứ mệnh nguyên bản của mình.
Một giảng đường có tiếng thầy giảng bài, có bóng dáng những dược sĩ, nhà khoa học tương lai sẽ giá trị hơn nhiều.
- Học tập kinh nghiệm quốc tế: Các thành phố lớn trên thế giới như Paris, London hay Cambridge luôn trân trọng và giữ lại các ngôi trường cổ kính ngay trong lòng trung tâm để làm biểu tượng trí tuệ.
- Giá trị lớn nhất của một công trình không chỉ nằm ở vị trí, những viên gạch, mà nằm ở những con người đã trưởng thành từ đó. Đại học Dược Hà Nội không đơn thuần là một địa chỉ trên bản đồ, mà là "thánh đường" tri thức của hơn 80 thế hệ sinh viên, học viên Dược sĩ cả nước.
Sự nhỏ nhắn, yên bình của mái trường này giữa lòng đô thị náo nhiệt đã tạc sâu vào tâm trí bao người. Đó là những giờ thực hành miệt mài trong phòng thí nghiệm cổ kính, là những buổi lên lớp dưới giảng đường trăm năm mang đậm hơi thở lịch sử.
Suốt hơn 80 năm qua, mảnh ký ức ấy vẫn đang được bồi đắp hằng ngày. Một ngôi trường cổ kính vẫn đang hằng ngày đào tạo ra những dược sĩ, những nhà khoa học chính là một di sản đang sống.
Nguyễn Tiến Dũng
Nguồn: https://vnexpress.net/di-doi-dai-hoc-duoc-ha-noi-cac-bao-tang-dang-lam-gi-de-hut-khach-5057027.html

