Tôi 35 tuổi, ly hôn đã 4 năm. Tôi kết hôn sớm, khi chưa hiểu rõ người mình yêu. Biết anh lăng nhăng từ lúc tìm hiểu nhưng vì quá yêu và bi lụy nên tôi không đủ dũng cảm rời đi. Cuộc hôn nhân kéo dài hơn 10 năm. Điều quý giá duy nhất tôi có được là cô con gái.
Sau ly hôn, tôi tự hứa sẽ chỉ sống vì con và bản thân, không để mình lún sâu vào tình cảm thêm lần nào nữa. Nhưng rồi trong lúc chênh vênh, tôi quen một người đàn ông hơn vài tuổi. Anh chín chắn, thông minh, là người kéo tôi ra khỏi những tháng ngày tuyệt vọng sau đổ vỡ. Ngay từ đầu, anh nói không muốn ràng buộc hay nghĩ đến chuyện kết hôn nhưng tôi vẫn nuôi hy vọng, tin rằng nếu mình đủ chân thành, một ngày anh sẽ thay đổi.
Gần 3 năm qua, chúng tôi quan tâm, chăm sóc nhau như một gia đình. Tôi nấu ăn, giặt giũ, lo cuộc sống hàng ngày. Tiền bạc anh cũng để tôi quản lý, thậm chí tôi còn dành dụm, hỗ trợ anh nhiều hơn. Anh đối xử với tôi tử tế nên tôi càng không nỡ rời đi. Nhưng cách đây ít ngày, anh nói muốn dừng lại. Gia đình giục cưới, anh quyết định về quê lấy vợ. Anh bảo chưa từng hứa sẽ cưới tôi, chỉ là tôi nghĩ nhiều hơn những gì anh từng nghĩ.
Từ hôm đó đến giờ, tôi cứ đi làm rồi về nhà, đêm nào cũng thức rất khuya. Ba năm qua, tôi cứ ngỡ hai đứa đang cùng xây dựng tương lai, hóa ra chỉ có mình tôi nghĩ vậy. Giờ anh chuẩn bị cưới vợ, còn tôi lại phải tập quen với cảm giác chênh vênh, hụt hẫng và bắt đầu lại từ con số không. Có lẽ tôi lại phạm sai lầm khi quá bi lụy vào tình yêu và đặt niềm tin vào người không nên đặt. Chẳng biết phải mất bao lâu tôi mới thoát khỏi cảm giác khó chịu này.
Tin Gốc: Vnexpress

Cuộc sống này nhiều khi thấy quá mệt mỏi. Nhiều khi bên ngoài và bên trong của một con người và một gia đình là bức tranh hai mặt. Tôi là nữ, 34 tuổi, lấy chồng xa được 10 năm. Chồng hơn tôi 3 tuổi, làm nhà nước. Chúng tôi có một con trai, một con gái học lớp một và lớp năm, rất quấn mẹ và thương mẹ. Nhìn bề ngoài, gia đình tôi thật đẹp, thật hạnh phúc khi tôi ở nhà có công việc buôn bán ổn định, nhẹ nhàng, chồng làm gần nhà. Những ai tiếp xúc hay cấp dưới đều nói chồng tôi hiền, nhẹ nhàng. Nhưng ở cùng mới biết anh gia trưởng và khó tính thế nào.
10 năm cưới nhau, mỗi lần nhận lương anh luôn nói bóng gió so sánh rằng ước gì lấy vợ nhà nước thì mỗi tháng hai lương đều như vắt tranh, không phải khổ như giờ. Trong khi đó tôi ở nhà buôn bán đủ thứ, cố gắng làm để không phụ thuộc chồng. Việc buôn bán của tôi cũng được do có lượng khách quen, rồi vừa nhà cửa, bát chén, cơm nước, con cái, rồi lấy hàng,... Một ngày của tôi lúc nào cũng rất mệt, vậy mà nhiều lúc gạt chân chống xe xuống là anh chê bai, nói móc tôi. Anh là kiểu người muốn hay thích gì là tự quyết định, chẳng cần tôi đồng ý hay không. Nhưng tôi thì không được như thế.
Chị gái lấy chồng cách tôi 40 cây số nhưng cả năm hoặc may lắm thì năm tôi lên chị chơi được một hai ngày. Chị rất muốn xuống tôi chơi nhưng tôi luôn lấy lý do về nội vì biết chị xuống thì tôi vui nhưng chồng tôi không thích, chị về là anh nói tôi, dùng những từ rất tệ, xúc phạm để chửi. Ngay cả việc về quê cũng rất khó khăn, phải gia đình có việc cưới hỏi mới được về. 10 năm tôi mới về được hai lần. Ba mẹ con về từ Nam ra Bắc, anh chỉ đưa 2 triệu. Anh nhiều lần xúc phạm gia đình tôi, cả sau lưng và trước mặt. Nhưng bố mẹ và chị gái tôi đều bảo "kệ nó, nói gì kệ nó, nhịn cho con, ly hôn khổ con". Hai lần tôi bỏ về ngoại, anh không gọi điện thoại, không nói gì. Bố mẹ không chịu nên tôi lại phải tự vào.
Vì vậy tôi cứ sống, kiếm tiền mặc kệ bản thân vì sống với nhau nhưng luôn trong trạng thái sợ bị chửi, bị so sánh, khinh thường. Nhiều người bảo tôi sao không ly hôn, giờ người ta ly hôn đầy nhưng tôi không dám vì ly hôn, tôi không có gì để giành quyền nuôi con. Không có tiền để làm lại không có ai chống lưng. Vậy nên 10 năm tôi nghĩ mình còn cố được thì cố.
Hôm nay có biến cố. Anh bảo bố mẹ mua cho mảnh đất gần nhà bố mẹ, hai vợ chồng bán đi về ở gần để lo cho mẹ vì bố mới mất. Anh là con trai một, không thể bỏ mẹ được. Tôi bảo đón mẹ qua thì không ai chịu. Tôi nói luôn tôi với gia đình chồng không hợp, mẹ chồng 65 tuổi rất khó tính và nghe lời con gái (nhà có 3 cô con gái lấy chồng gần). Mấy ngày gần đây, chúng tôi cãi nhau liên tục vì tôi không chịu. Nếu đi như vậy, tôi phải làm lại từ đầu, ở nơi mới đó không phù hợp với những sản phẩm tôi đang buôn bán ở đây. Nếu tôi không kiếm được tiền, sẽ không thể ở được với anh vì anh sẽ chửi rất ác dù tôi không ăn chơi, không tụ tập, không ăn hàng, không mua sắm gì lung tung. Nếu mua, tôi tự kiếm tiền mua được nhưng phải giấu vì nếu anh biết lại chửi.
Nhiều khi muốn bỏ đi làm công ty nhưng không được vì mới ba mấy tuổi mà tôi đã thoái hóa gai đốt sống lưng, làm nhiều, ngồi nhiều là tôi đau lắm. Giờ tôi chẳng biết mình tồn tại vì cái gì. 10 năm lấy chồng, tôi không có gì ngoài hai đứa con. Nếu ly hôn, tôi cũng không còn được ở bên con nữa. Khi viết những dòng này, tôi rất buồn vì không có ai để bám víu, chia sẻ. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 28 tuổi, cưới chồng được 4 năm, có con gái 2 tuổi. Chồng hơn tôi 3 tuổi, là kỹ sư xây dựng, còn tôi là nhân viên văn phòng. Chúng tôi quen nhau từ thời đại học. Quen nhau được 2 năm, chúng tôi chia tay vì thực sự hai người không đồng điệu trong suy nghĩ, hành động, thường xuyên cãi nhau, tôi thực sự chán. Nhưng trong thời gian chia tay, cảm giác tôi cứ muốn quay lại, nhớ nhung. Thế rồi sau một năm chia tay, chúng tôi quay lại, quen nhau cỡ một năm nữa thì cưới. Trong thời gian quay lại có đi quá giới hạn. Lúc đó tôi chưa hề muốn nhưng anh cố ý, rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Sau thời gian đó, tôi lại chán nản vì quá nhiều mâu thuẫn, luôn cãi nhau.
Trong lúc quen anh, tôi có làm bạn với một anh bạn cùng quê. Tôi rất thích người cùng quê. Chúng tôi nói chuyện với nhau nhưng không nhiều vì công việc anh cũng khá bận rộn, ít gặp nhau nhưng tôi lại thấy sự đồng điệu trong tâm hồn của mình ở đó. Nhưng vì đã đi quá giới hạn với bạn trai nên tôi mặc cảm, tự ti và cảm thấy mình không xứng đáng, vì lúc đó tôi luôn cho rằng việc đó rất quan trọng, sẽ không ai chấp nhận một người con gái không còn trong trắng. Dù có nói bâng quơ với anh nhưng anh vẫn nói là theo anh thì vấn đề đó không quan trọng, quan trọng là họ sống như thế nào thôi. Nhưng tôi vẫn rất lo sợ. Thực sự lúc đó tôi thấy chán, muốn chia tay nhưng không mạnh mẽ, không quyết đoán.
Rồi gia đình hối cưới, chúng tôi cũng cưới nhưng phải nói là tôi cưới mà trong lòng chẳng thấy hân hoan hay sung sướng gì cả. Tôi cũng nhận thấy điều đó ở anh, không nồng cháy hay nồng nhiệt như những cặp uyên ương tôi thường thấy. Tôi luôn thích một chút lãng mạn nhưng chồng hoàn toàn không có điều đó. Ngày cưới tôi rất buồn, thường thấy chú rể hay ôm cô dâu đi chúc rượu, chụp hình nhưng chồng tôi thì không. Tôi cũng chẳng thấy chồng mình đỡ váy cưới giùm mình. Tôi tủi thân vô cùng nhưng rồi tất cả nén lại trong lòng.
Chúng tôi về sống riêng. Lúc đó công việc tôi khá nhiều và thường về trễ. Chồng đi chợ nấu ăn, tôi chỉ về ăn, rửa chén, dọn dẹp. Nhưng tôi vẫn chưa cảm nhận được sự nồng nàn của tình yêu nên thực sự chưa muốn có con. Rồi tôi bị dày nội mạc tử cung, bác sĩ khuyên có con sớm nên chúng tôi có con. Trong suốt thời gian mang thai, chồng tôi chưa bao giờ chủ động mua cho tôi thứ gì ngon để tẩm bổ hay hỏi han. Tôi tủi thân vô cùng.
Rồi lúc sinh con, tôi lên nhà chị gái ở để đi vào viện cho gần. Lúc đi sinh là 12 giờ đêm, có chị và mẹ ruột tôi đi cùng. Lúc đó tôi điện thoại cho chồng, cứ nghĩ anh sẽ lên nhưng khi sinh xong, ra phòng sinh, bệnh viện nhắn thì hỏi ra mới biết anh đang trên đường lên. Tối đó anh vẫn ở nhà ngủ, nhà tôi cách đó 40 km đường thành phố. Tôi thực sự thất vọng kinh khủng, trong lúc sinh huyết áp tôi tăng, được chẩn đoán tiền sản giật mức độ thấp.
Rồi trong thời gian chăm con, chồng cũng chưa bao giờ mua gì cho tôi tẩm bổ lấy lại sức hay chăm sóc tôi. Anh chỉ làm việc nhà, đi chợ nấu ăn. Chúng tôi không có ông bà nên tự chăm con. Tôi chán nản kinh khủng, thấy cuộc sống gia đình sao nhạt nhẽo thế kia. Chúng tôi cưới 4 năm nhưng nhiều lúc tôi cứ nghĩ như 40 năm. Có lúc tôi nghĩ hay là mình chia tay để giải thoát cho cả hai nhưng rồi nghĩ đến con, tôi không can đảm làm điều đó.
Anh chị trong gia đình luôn cho rằng tôi sướng, chồng làm việc nhà, không gia trưởng. Kinh tế chúng tôi không giàu có nhưng cũng không phải tất bật chạy ăn từng bữa, cũng có chút tiết kiệm. Rồi chuyện vợ chồng, trong ngần ấy thời gian chăn gối, tôi chưa bao giờ có được cảm giác thỏa mãn nên nhiều lúc chỉ làm cho xong nhiệm vụ.
Gần đây tôi gặp lại anh bạn cùng quê ngày xưa, chỉ là gặp trên zalo nói chuyện thôi. Thời gian tôi có gia đình, anh đi Nhật làm việc một thời gian. Sau khi nói chuyện, anh mới hỏi tại sao tôi lại đi lấy chồng vội vàng thế. Tôi nói thật lúc đó cũng thích anh nhưng không biết anh thích mình, thấy anh cứ tất bật với công việc. Anh trách tôi tại sao không nói cho anh biết: "Em để anh đoán thì làm sao anh biết được". Giờ anh vẫn chưa có vợ, 34 tuổi.
Suy nghĩ của chúng tôi rất giống nhau, những người con xa quê, trải qua tuổi thơ khổ cực, cùng cố gắng ở đất thành phố này. Rồi chúng tôi cứ nói chuyện như thế, cứ chia sẻ những kỷ niệm lúc nhỏ như thế, rồi những vấn đề về cuộc sống, những lời khuyên. Anh nói còn nợ tôi. Nhiều lúc chia sẻ, anh hay khuyên chia tay đi. Trong cách nói của anh, tôi nhận ra có sự tán tỉnh trong đó, mong muốn được trở lại.
Tôi suy nghĩ rất nhiều, liệu cứ sống vậy vì con thì tôi có hạnh phúc không? Liệu chia tay thì con tôi sẽ ra sao? Con tôi rất yêu ba. Tôi chỉ thấy chồng thương con, còn tôi thì kiểu như không có chút tình yêu nào trong đó. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Thực sự tôi rất đắn đo mới viết ra những dòng này mà thực sự không biết nói cùng ai.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là lao động chính trong gia đình. Sau giờ làm, tôi vẫn phụ trách nấu cơm, còn vợ rửa bát và làm các việc nhà khác. Cuộc sống vốn dĩ không có gì quá bất thường cho đến khi vợ theo đuổi một chương trình giải trí mà cô ấy yêu thích. Khoảng một tháng trước mỗi sự kiện của chương trình, gần như toàn bộ sự quan tâm của vợ dành cho gia đình đều biến mất. Cô ấy dành phần lớn thời gian cho điện thoại, trò chuyện với bạn bè trong nhóm fan, theo dõi tin tức, chuẩn bị cho các hoạt động liên quan. Tình trạng này lặp lại suốt 3 năm qua, mỗi năm hai mùa, chưa kể các buổi fan meeting.
Điều khiến tôi mệt mỏi không chỉ là sự thiếu quan tâm mà còn là cách vợ ưu tiên thời gian và tiền bạc. Số tiền cô ấy chi cho việc đu idol trong một năm còn nhiều hơn tổng số tiền cô ấy mua sắm cho cả tôi và con trai. Trong khi đó, quần áo của con tôi chỉ vài chục nghìn đồng một bộ, còn bản thân tôi 5 năm chưa mua thêm áo sơ mi mới, chỉ xoay vòng vài bộ cũ. Tôi hiểu chương trình không có lỗi nhưng việc này kéo dài khiến tôi dần sinh ra cảm giác khó chịu, thậm chí là ác cảm với chính chương trình đó. Mỗi lần đến mùa, tôi lại cảm thấy ngột ngạt, bức bối đến mức chỉ muốn ôm con trai rời đi thật xa.
Hiện tại, tôi biết rõ sắp tới vợ lại tham gia, có những hôm đến 3 giờ sáng mới về, sau đó còn một đợt nữa vào tháng 6. Tôi thực sự đã đến giới hạn chịu đựng của mình. Tôi không biết nên tiếp tục chịu đựng hay phải làm gì để thay đổi tình trạng này.
Tin Gốc: Vnexpress

