Chỉ vì sở thích ca hát ồn ào đến mức ám ảnh của chồng, gia đình tôi từ chỗ vui vẻ, hòa thuận nay bỗng trở thành “cái gai” trong mắt xóm giềng. Đỉnh điểm là những lần anh sẵn sàng xắn tay áo, chửi bới bất cứ ai dám góp ý. Cuộc sống của tôi đang bị bóp nghẹt bởi chính tiếng ồn từ chiếc loa kéo ấy.
Tôi năm nay 35 tuổi, kết hôn đã được 8 năm và có hai cháu nhỏ. Trước đây, cuộc sống gia đình tôi tuy không quá giàu sang, vương giả nhưng lúc nào cũng êm ấm, rộn rã tiếng cười.
Chồng tôi vốn là một người đàn ông chịu thương chịu khó, biết lo làm ăn, không vướng vào tứ đổ tường là rượu chè, cờ bạc hay trai gái. Thế nhưng, khoảng hơn một năm trở lại đây, anh bỗng đam mê hát karaoke bằng loa kéo di động khiến tôi và cả khu phố phải khiếp đảm.
Ban đầu, anh mua một chiếc loa công suất nhỏ, nói là để thỉnh thoảng cuối tuần rảnh rỗi gia đình hát hò giải trí, xả stress sau những ngày làm việc căng thẳng. Tôi vui vẻ đồng tình vì nghĩ đó là một thú vui lành mạnh, lại giúp gắn kết tình cảm vợ chồng con cái.
Nhưng sự việc vượt tầm kiểm soát khi anh thấy chiếc loa cũ hát không đủ đã. Anh đã rinh về một chiếc loa thùng to bự chảng, công suất lớn, đẩy bằng bánh xe lộc cộc. Kể từ ngày đó, chồng tôi như biến thành một người khác.
Không chỉ hát vào dịp cuối tuần, chồng tôi hát mỗi ngày, bất kể thời gian. Cứ chiều đi làm về, chưa kịp thay quần áo hay hỏi han vợ con nửa lời, việc đầu tiên anh làm là kéo loa ra trước sân, bật lớn âm lượng và bắt đầu gào thét.
Đủ mọi thể loại âm nhạc anh tra tấn lỗ tai mọi người, từ nhạc vàng não tình, bolero rên rỉ cho đến nhạc trẻ remix chát chúa giật đùng đùng. Hai đứa con tôi nhốt mình trong phòng kín vẫn không thể tập trung học bài, tôi thì đi làm về mệt lại thêm nhức đầu như búa bổ.
Đáng sợ hơn, chồng tôi coi chiếc loa như vật bất ly thân. Về quê ăn giỗ, anh lôi theo, ép các cụ già phải nghe anh biểu diễn. Đi chơi ở đâu, anh khệ nệ khiêng lên xe bằng được. Thậm chí, có lần cuối tuần cả nhà ra một quán cà phê ngoại ô có không gian yên tĩnh để thư giãn, anh cũng kéo chiếc loa đi cùng.
Vừa ngồi xuống, anh đã bật nhạc vang cả một góc quán, mặc cho ánh mắt ái ngại, khó chịu của hàng chục vị khách khác. Quản lý quán ra nhắc nhở, anh liền sẵng giọng: “Khách hàng là thượng đế, tôi vào đây uống nước mất tiền thì tôi có quyền giải trí!”.
Lần đó, tôi xấu hổ đến mức phải dắt hai con đứng dậy bắt taxi về trước. Nhiều lần tôi khuyên can, anh gạt phắt đi: “Mình đam mê lành mạnh, không trộm cắp của ai thì có gì phải ngại”.
Đỉnh điểm của sự mệt mỏi của tôi là sự va chạm với hàng xóm láng giềng. Khu phố tôi sống trước giờ vốn rất yên tĩnh, văn minh. Tuy nhiên, sự xuất hiện của chiếc loa kéo của nhà tôi đã phá nát sự bình yên ấy.
Có đêm, 9h30 rồi, chồng tôi vẫn say sưa với dàn âm thanh vặn hết cỡ. Chị hàng xóm sát vách sang nói con đang ốm sốt, tiếng ồn khiến đứa trẻ liên tục giật mình khóc thét, không thể nào ngủ được. Thay vì biết ý vặn nhỏ lại hoặc cất loa đi, chồng tôi mặt đỏ gay, ném toẹt chiếc micro xuống rồi lao ra chỉ mặt chị hàng xóm: “Nhà tôi, tôi hát! Đất tôi, tôi đứng! Tôi có sang nhà các người hát đâu mà các người cấm? Có luật nào cấm công dân giải trí ở nhà mình không?”.
Cô hàng xóm xót con, không nhịn được nói thêm vài câu lý lẽ. Chồng tôi chẳng ngần ngại chửi đổng, buông những lời lẽ thô tục nhất, dọa nạt và thách thức: “Có giỏi thì gọi công an đến đây! Để xem ai làm gì được ai! Từ mai tao còn hát to hơn cho mà biết mặt!”. Hôm đó, nếu tôi và mấy người đàn ông trong xóm không can ngăn, ôm chặt lấy anh thì có lẽ anh đã lao vào xô xát với người ta.
Một lần khác, cậu sinh viên xóm trọ đối diện đang trong kỳ ôn thi sang xin anh tắt nhạc để tập trung làm nốt bài thi thử trên máy tính. Chồng tôi cười khẩy, lập tức vặn volume to gấp đôi, cố tình chọn toàn những bài nhạc giật đùng đùng để dằn mặt. Anh còn đứng trước cổng chửi vọng sang, kèm theo câu mỉa mai:“Học dốt thì yên tĩnh cũng không được điểm cao đâu con ạ. Kém cỏi lại đổ tại hoàn cảnh!”.
Hậu quả của những hành xử bốc đồng, thô lỗ và sở thích ích kỷ đó là gia đình tôi bị tẩy chay toàn diện. Bây giờ, cứ thấy chồng tôi rục rịch kéo loa ra là mấy nhà xung quanh đồng loạt đóng sầm cửa lại, kéo rèm kín mít. Buổi sáng đi đổ rác, thấy hàng xóm tụ tập nói chuyện, tôi vừa bước tới là họ lảng đi chỗ khác. Đứa con gái lớn học lớp 3 của tôi đi học về mếu máo khóc, ôm lấy tôi nức nở: “Các bạn nói, nhà mình là nhà phá hoại xóm làng”.
Tôi đã dùng đủ mọi cách. Tôi khóc lóc van xin anh hãy nghĩ đến thể diện của vợ, nghĩ đến tương lai của các con. Tôi khuyên bảo nhẹ nhàng lúc vợ chồng vui vẻ. Thậm chí tôi đã cãi vã nhưng anh vẫn chứng nào tật nấy. Anh bảo tôi là đồ đàn bà hẹp hòi, không biết thưởng thức nghệ thuật, sống mà cứ phải nhìn mặt người khác thì hèn lắm.
Liệu tôi có nên viết đơn ly hôn để giải thoát cho bản thân và các con khỏi môi trường sống độc hại, ồn ào và bị mọi người xa lánh này không? Chỉ vì một chiếc loa kéo mà phá vỡ một gia đình, nghe thì nực cười, nhưng những ai ở trong hoàn cảnh bị tra tấn tinh thần mỗi ngày như tôi mới thấu hiểu sự tuyệt vọng này. Xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên, tôi thực sự đã sức cùng lực kiệt rồi.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Chính phủ vừa ban hành Nghị định số 91/2026 quy định chi tiết và biện pháp tổ chức, hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Giáo dục đại học, trong đó quy định đặt tên cơ sở giáo dục đại học năm 2026, áp dụng từ ngày 30-3-2026.
Theo đó, nguyên tắc đặt tên cơ sở giáo dục đại học phải đảm bảo tính ổn định, lâu dài, không gây nhầm lẫn về loại hình, phạm vi hoạt động, cơ quan quản lý, chất lượng đào tạo hoặc vị thế của cơ sở giáo dục đại học.
Không được sử dụng từ ngữ, cụm từ thể hiện danh hiệu, thứ hạng; không sử dụng trong tên gọi các từ ngữ, ký hiệu trùng hoặc tương tự gây nhầm lẫn với tên của cơ quan nhà nước, đơn vị lực lượng vũ trang, tổ chức chính trị - xã hội hoặc cơ sở giáo dục khác ở trong nước và nước ngoài.
Việc sử dụng các từ “đại học”, “trường đại học”, “học viện” phải phù hợp với điều kiện thành lập, cơ cấu tổ chức và hoạt động.
Đặc biệt, không được sử dụng trong tên gọi các từ, cụm từ mang tính “quốc gia” hoặc thể hiện vị thế đặc biệt (quốc tế, quốc gia, Việt Nam), tên các quốc gia khác và các từ, cụm từ có ý nghĩa tương tự, nếu việc sử dụng đó có thể gây hiểu nhầm về tư cách pháp lý, phạm vi hoạt động hoặc sự bảo trợ của Nhà nước, trừ trường hợp quy định riêng.
Cụm từ “quốc gia” chỉ được sử dụng trong trường hợp công nhận đại học quốc gia; cụm từ “quốc tế” được sử dụng trong trường hợp cơ sở giáo dục đại học đào tạo tất cả các ngành ở các trình độ của giáo dục đại học được giảng dạy bằng tiếng nước ngoài hoặc cơ sở giáo dục đại học có 100% vốn đầu tư nước ngoài hoặc cơ sở giáo dục đại học được thành lập theo Hiệp định giữa Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam với chính phủ nước ngoài.
Cụm từ “Việt Nam” được sử dụng trong trường hợp cơ sở giáo dục đại học có 100% vốn đầu tư nước ngoài tại Việt Nam hoặc cơ sở giáo dục đại học được thành lập theo Hiệp định giữa Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam với chính phủ nước ngoài.
Về đặt tên cơ sở giáo dục đại học, quy định yêu cầu cơ sở giáo dục đại học phải có tên tiếng Việt trừ trường hợp là cơ sở giáo dục đại học có 100% vốn đầu tư nước ngoài hoặc cơ sở giáo dục đại học được thành lập theo Hiệp định giữa Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam với chính phủ nước ngoài.
Tên tiếng Việt gồm: cụm từ xác định loại hình cơ sở giáo dục đại học (đại học, trường đại học, học viện); cụm từ xác định lĩnh vực, ngành đào tạo (nếu cần thiết); tên riêng là địa danh trong nước hoặc tên danh nhân văn hóa, lịch sử hoặc tên tiếng Việt có nghĩa.
Từ ngữ sử dụng trong tên cơ sở giáo dục đại học phải có nghĩa và chuẩn mực trong tiếng Việt; không ghép tiếng Việt và tiếng nước ngoài trong tên tiếng Việt của cơ sở giáo dục đại học trừ trường hợp cơ sở giáo dục đại học có 100% vốn đầu tư nước ngoài hoặc cơ sở giáo dục nước ngoài được cấp phép hoạt động tại Việt Nam hoặc cơ sở giáo dục đại học được thành lập theo Hiệp định giữa Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam với chính phủ nước ngoài;
Tên tiếng nước ngoài hoặc tên giao dịch quốc tế phải được dịch tương đương từ tên tiếng Việt và bảo đảm tính nhất quán; sử dụng các thuật ngữ phù hợp với thông lệ quốc tế; không được làm tăng mức độ, vị thế hoặc thay đổi loại hình so với tên tiếng Việt.
Tên miền Internet, tên thương mại, tên viết tắt sử dụng trong giao dịch phải nhất quán với tên tiếng Việt hoặc tên tiếng nước ngoài. Trường hợp dùng ký tự viết tắt phải bảo đảm không làm phát sinh khả năng hiểu sai về cơ sở giáo dục đại học ở trong nước khác hoặc cơ sở giáo dục nước ngoài.
Cơ sở giáo dục đại học chịu trách nhiệm đăng ký, công khai tên miền phục vụ hoạt động đào tạo, bảo đảm quản lý thống nhất và minh bạch.
Tôi 24 tuổi, bạn trai hơn tôi 2 tuổi. Chúng tôi yêu nhau hơn 2 năm, cũng đã tính đến chuyện gắn bó lâu dài.
Tính tôi hơi trẻ con, thích được quan tâm, đi đâu cũng muốn anh báo một tiếng. Thỉnh thoảng tôi còn giận dỗi vô cớ chỉ vì anh mải làm quên nhắn tin. Bạn bè vẫn bảo tôi hơi thích kiểm soát người yêu, nhưng thực ra chỉ vì tôi yêu nhiều nên lúc nào cũng muốn mình là người được anh ưu tiên.
Đổi lại, bạn trai tôi vốn hiền, ít nói, ít giao du ngoài công việc. Từ trước đến nay anh cũng luôn nghiêm túc trong việc cư xử với nữ giới tôi nên tôi chưa từng phải bận tâm chuyện anh thay lòng đổi dạ.
Cho đến khoảng vài tháng gần đây. Anh có một nhóm đồng nghiệp khá thân ở công ty. Trong nhóm có một chị khoảng 40 tuổi, hơn anh khá nhiều tuổi nên ban đầu tôi chẳng để tâm. Tôi còn nghĩ chắc chỉ như chị em trong cơ quan. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy giữa họ có những điều khiến mình khó chịu.
Mỗi lần công ty đi ăn nhậu, sau khi chương trình kết thúc, cả nhóm của bạn trai tôi lại hẹn nhau đi chơi tiếp. Nếu không phải xuất phát từ cơ quan, bạn trai tôi thường chạy xe máy qua tận nhà đón chị ấy rồi hai người cùng đến điểm hẹn với mọi người. Lúc tan cuộc, anh cũng là người đưa chị về.
Tôi từng thắc mắc anh thì anh bảo là do tiện đường, khuyên tôi không nên để ý chuyện vặt vãnh.
Cho đến một hôm, vô tình cầm điện thoại của bạn trai để xem album ảnh, tôi nhìn thấy tin nhắn chị đồng nghiệp kia rủ anh đi xem triển lãm cây cảnh. Đó không phải là lời rủ cả nhóm, mà là rủ riêng. Sau đó chị ấy bận việc gấp nên nhắn hẹn dịp khác. Vài ngày sau, bạn trai tôi qua đón chị ta đi xem triển lãm ở nơi cách trung tâm thành phố 20km.
Có thể với nhiều người, chuyện đó chẳng có gì đáng nói. Chỉ là đi xem một triển lãm và hai người đều yêu thích cây cối. Nhưng với tôi thì không.
Suốt hơn 2 năm yêu nhau, bạn trai hiếm khi chủ động lên kế hoạch đưa tôi đi đâu xa vào cuối tuần. Nhiều lần tôi rủ anh đi hội sách, triển lãm, anh đều bảo bận hoặc để hôm khác.
Vậy mà khi chị đồng nghiệp ngỏ ý muốn đến triển lãm cây cảnh tổ chức tại địa điểm cách xa 20km và nhờ anh qua đón, anh lại nhận lời rất nhanh.
Có thể anh chỉ nghĩ đó là giúp đỡ, giao lưu cùng đồng nghiệp. Nhưng với tôi, điều khiến mình chạnh lòng là cảm giác anh sẵn sàng dành thời gian và sự nhiệt tình ấy cho một người phụ nữ khác.
Trong nhóm chat công ty, hai người còn thường xuyên trêu ghẹo nhau rất tự nhiên.
Tôi biết mình hay suy nghĩ. Có khi chỉ cần thấy người yêu thân thiết với một cô gái khác là trong lòng đã thấy khó chịu. Nhưng tất cả điều đó cộng lại khiến tôi không thể giả vờ như không có gì.
Không chịu nổi sự nghi ngờ, tôi đã nói chuyện thẳng thắn với anh. Anh bảo giữa hai người hoàn toàn không có gì, chỉ là đồng nghiệp thân thiết. Anh khẳng định anh xem chị kia là chị gái, chị đó cũng không bao giờ tỏ thái độ vượt quá giới hạn.
Những lời giải thích chưa đủ để tôi yên tâm. Chị kia vẫn còn độc thân. Giữa nam và nữ liệu có tình bạn trong sáng? Tôi vẫn liên tục trách móc, khóc lóc, gây sức ép đến anh ấy. Anh ấy thấy tôi làm căng, liền rối rít xin lỗi vì những câu đùa trong nhóm chat và cả chuyện đi xem triển lãm cây cảnh. Anh hứa từ nay về sau sẽ chú ý hơn trong mối quan hệ với đồng nghiệp khác giới để tôi không phải suy nghĩ.
Tôi muốn tin anh. Nhưng càng cố bỏ qua, tôi lại càng thấy băn khoăn. Không phải vì chị ấy lớn hơn anh 14 tuổi nên tôi đang ghen tuông vô cớ. Tôi hiểu tình cảm đâu liên quan đến tuổi tác.
Tôi lấn cấn cảm giác người yêu mình đang dành sự quan tâm cho một người phụ nữ khác mà trước giờ tôi vẫn nghĩ chỉ nên dành cho người yêu.
Liệu tôi đang quá trẻ con, thích kiểm soát nên mới nghĩ nhiều? Nếu tiếp tục nhắc lại chuyện này, tôi sợ anh nghĩ mình nhỏ nhen, ghen tuông vô lý. Nhưng nếu cứ im lặng, tôi lại không biết làm sao để gạt cảm giác bất an trong lòng.
Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ThS Đoàn Dư Mạnh - Hội Bệnh mạch máu Việt Nam - cho hay cơn thiếu máu não thoáng qua hay còn được gọi là đột quỵ thoáng qua, có biểu hiện lâm sàng giống hệt đột quỵ nhưng thời gian diễn ra thường rất ngắn, kéo dài vài phút và hầu hết là dưới một tiếng.
Khác với đột quỵ thực sự, tình trạng này có thể tự phục hồi hoàn toàn mà không để lại bất kỳ tổn thương vĩnh viễn nào cho não bộ.
Triệu chứng của cơn thiếu máu não thoáng qua rất điển hình, bao gồm cảm giác tê hoặc yếu nửa người, méo miệng, yếu tay chân, mờ mắt, nói khó, chóng mặt và thậm chí là ngất xỉu.
"Thế nhưng do các biểu hiện này thoái lui nhanh chóng nên người bệnh thường nảy sinh tâm lý chủ quan. Đa số bệnh nhân tự chẩn đoán mình bị tụt huyết áp, hạ đường huyết hay trúng gió, từ đó có cách xử trí tự ý cạo gió hoặc đi ngủ tiếp. Chính sự lơ là này đã vô tình làm mất đi cơ hội điều trị vàng", bác sĩ Mạnh cho hay.
Theo bác sĩ Mạnh, nếu không được can thiệp xử lý, những người từng trải qua tình trạng này hoàn toàn có nguy cơ đối mặt với một cơn đột quỵ thực sự trong tương lai. Thậm chí, theo nghiên cứu của Hội Tim mạch Mỹ, cơn thiếu máu não có thể chuyển biến thành đột quỵ thực sự chỉ trong vòng một năm.
Bác sĩ Mạnh cho hay việc nhận biết chính xác đâu là cơn thiếu máu não báo trước đột quỵ và đâu là chóng mặt do thoái hóa đốt sống cổ hay tụt huyết áp thực sự rất khó khăn vì các triệu chứng tương đối giống nhau.
Tuy nhiên, đặc trưng của thiếu máu não thoáng qua là các triệu chứng thường xuất hiện đột ngột ở một bên cơ thể và tác động trực tiếp đến các trung khu thần kinh chi phối việc nói, nhìn và vận động.
Ngược lại, chứng chóng mặt do thoái hóa đốt sống cổ thường liên quan mật thiết đến việc thay đổi tư thế như xoay cổ, cúi đầu, nằm lệch hoặc kê gối quá cao. Còn đối với tình trạng tụt huyết áp tư thế, người bệnh thường bị choáng váng khi đột ngột thay đổi tư thế cơ thể.
Để nhận diện đúng nhất, người dân được khuyến cáo áp dụng nguyên tắc kinh điển F.A.C.T. Bác sĩ đặc biệt nhấn mạnh, dù chưa rõ nguyên nhân, nhưng một khi đã xuất hiện triệu chứng ngất hoặc choáng, người bệnh tuyệt đối không được tự xử lý tại nhà.
Khi bệnh nhân có biểu hiện đau nhiều, khó nói hoặc yếu liệt, cần lập tức đưa đến cơ sở y tế gần nhất hoặc gọi cấp cứu 115 để được xử trí. Việc cấp cứu kịp thời là yếu tố mang tính quyết định, bởi nếu bỏ lỡ thời gian vàng, người bệnh có thể phải gánh chịu những di chứng đột quỵ vô cùng nặng nề.
Tại bệnh viện, bước đầu tiên để loại trừ các bệnh lý khác là chụp phim sọ não, bao gồm chụp CT hoặc cộng hưởng từ nhằm kiểm tra tình trạng tụ máu hay xuất huyết.
"Thực tế lâm sàng cho thấy có những bệnh nhân xuất hiện cơn đau rất giống thiếu máu não thoáng qua, nhưng khi thăm khám lại phát hiện ra các dấu hiệu của tăng huyết áp.
Dù chỉ là thoáng qua, các bằng chứng y khoa và kinh nghiệm lâm sàng đều khẳng định nguy cơ tiến triển thành đột quỵ thực sự trong tương lai là rất lớn.
Mục đích cốt lõi của việc tầm soát là tìm ra nguyên nhân gây bệnh, có thể xuất phát từ não bộ, hệ thống mạch máu nuôi não hoặc từ tim. Điển hình như những trường hợp bệnh nhân tăng huyết áp kèm theo rung nhĩ, huyết khối có thể hình thành ngay trong buồng tim và di chuyển lên não gây tắc nghẽn, dẫn đến đột quỵ", bác sĩ Mạnh nói.
Ngay khi xác định được nguyên nhân, bác sĩ sẽ đưa ra các chỉ định điều trị kịp thời, bao gồm kê đơn thuốc chống đông máu hay thuốc điều chỉnh rối loạn lipid máu để chủ động phòng ngừa.
Đối với các ca bệnh có nhiều yếu tố nghi ngờ, người bệnh sẽ tiếp tục được thực hiện các phương pháp chẩn đoán chuyên sâu để truy tìm triệt để các bất thường trong cơ thể.