Chồng tôi vô tâm, không giúp đỡ việc nhà và chăm lo con cái, cũng không chia sẻ tiền chi tiêu, để mình tôi gồng gánh. Nhiều người khuyên tôi nên ly hôn, thắc mắc sao lại chịu đựng giỏi vậy, còn nghi ngờ tôi nói có đúng sự thật không. Tôi đã gửi đơn rồi nhưng vẫn chưa dứt nổi vì đang làm việc ở một nơi xa, không có người thân bên cạnh, một mình vừa làm vừa chăm hai con không nổi, vì thế lại thôi.
Lần này tôi bất lực thật, em trai tôi 18 tuổi vừa từ Bắc vào Nam chơi. Nghe em kể lại, chồng tôi luôn nhân cơ hội rình rập để sờ mó em. Do chỗ ăn ở chật chội, em nằm chung với chồng tôi và hai con, tôi nằm chỗ khác. Hai con nằm giữa em và chồng tôi nhưng nửa đêm anh lại đổi qua chỗ em rồi sờ đùi, vỗ mông em. Chồng tôi nằm sát vào, không để cho em phản kháng rồi nói những từ ngữ thô tục. Tôi muốn thu thập bằng chứng để ra tòa được nuôi hai con nhưng không biết làm bằng cách nào. Điện thoại chồng giữ cẩn thận, làm gì cũng xóa và ít khi để lại dấu vết, thay đổi mật khẩu liên tục.
Còn căn nhà tôi không biết chia chác ra sao. Do trước giờ tiền tôi để ăn tiêu, sinh hoạt… tiền anh làm thì anh giữ nên khi mua nhà tôi đóng một phần, anh đóng hai phần. Trước chồng tôi nói, nếu ly hôn thì con mỗi người một đứa, tiền nhà ai đóng góp bao nhiêu sẽ nhận bấy nhiêu. Như thế tôi thấy thiệt thòi, bao nhiêu năm tôi làm và cống hiến cho gia đình mà không hề tính toán gì.
Nếu không có em trai vào, tôi không biết được chồng biến thái vậy. Đến em trai vợ mà chồng tôi cũng làm trò như vậy. Thực ra tôi cũng chịu đựng 10 năm rồi, có những lúc tôi gần như phát điên, nghẹt thở. Chồng không mặn mà với tôi, tôi thấy hay nhắn tin qua lại với một bạn khác giới, hay xem sex, không bao giờ tâm sự và chia sẻ với vợ. Tôi làm việc cật lực, bệnh và mệt đến rã rời, chồng cũng kệ. Tám năm chồng không đưa tiền chi tiêu, hai năm nay thì đóng được tiền học cho các con.
Giờ tôi nghĩ lại, thấy tiền mua vật dụng như máy lạnh, máy giặt… chồng cứ trả trước một nửa, còn người ta lắp đặt xong là tôi trả một nửa, mới thấy anh tính toán với tôi từ trước. Trước tôi không để ý, nay nghĩ lại mới thấy mình bị lợi dụng, uất ức quá. Tôi làm sao để có bằng chứng những việc anh đã làm, bất lực quá. Hãy giúp tôi, phải làm gì để có lợi cho mình?
Tôi 30 tuổi, làm việc ở Sài Gòn và chưa lập gia đình. Nhà tôi ở Tây Nguyên. Tôi có người mẹ 60 tuổi đang làm nông (cà phê) gần nhà, người chị cả đã lấy chồng gần nhà và ổn định. Câu chuyện tôi nhắc đến là người chị thứ hai hơn tôi 8 tuổi. Bố tôi mất cách đây 10 năm. Kể từ đó, kinh tế gia đình đi xuống và nợ khá nhiều. Cũng may từ khi ra trường, tôi cố gắng làm việc trả hết nợ cho gia đình và cuộc sống ổn thỏa hơn nhiều.
Ngày bố còn sống, ông và gia đình đã nhắc chị thứ hai lấy chồng nhưng chị mặc kệ. Đến khoảng năm 2022, chị thứ hai của tôi dính vào cờ bạc. Lần đầu tiên, tôi giấu gia đình và gửi cho chị 50 triệu đồng để trả nợ. Bẵng đi một thời gian, Tết 2024, chị mang bụng bầu về và không nói là của ai, chỉ nhất quyết sinh ra và nói "tự nuôi được" rồi bỏ nhà đi. Đến lúc sinh cháu, gia đình tôi mới biết, ra bệnh viện để đón thì không may cháu bị chẩn đoán mắc hội chứng Down. Tôi nghĩ với một người kỹ tính như chị mà không đi xét nghiệm hay làm các phương pháp trước khi sinh, nhưng mọi chuyện đã đến thì gia đình cũng phải chấp nhận.
Ngay sau khi sinh cháu, gia đình lại biết chị thứ hai tiếp tục vỡ nợ vì cờ bạc. Tôi và mẹ lại bỏ ra 150 triệu để trả cho xong. Nhưng sau đó, năm 2025, chị lại giấu gia đình bán mảnh vườn cà phê 200 cây mẹ cho chị để làm ăn. Đến lúc này, tôi không còn lời nào để nói. Chị vừa ích kỷ, cố chấp, vừa không nghe lời ai. Đến mức cuối tuần chị về là hai đứa cháu con nhà chị cả sẽ về nhà vì không muốn chơi với dì do toàn bị dì chửi, theo lời hai đứa nói.
Cuối năm 2025, chị nói không chơi nữa và đã bỏ được cờ bạc. Nhưng đêm 30 Tết bước sang năm mới 2026 vừa rồi, chị và mẹ cãi nhau chỉ vì một bình cắm hoa. Ý mẹ tôi là muốn mượn để ra đồng thắp hương, chị đập vỡ bình hoa và khiến mẹ dẫm phải. Tôi tức điên người nhưng vì là Tết nên bỏ qua. Sau Tết, tôi vô tình thấy chị vẫn tiếp tục chơi. Tôi bắt mở điện thoại ra mới vỡ lở là vẫn không bỏ được.
Mọi chuyện sẽ đỡ hơn nếu đứa cháu bị Down, nay đã 2 tuổi, có thể tự đi lại. Nhưng suốt hai năm nay, bà ngoại vừa phải đi làm nông vừa chăm cháu ở nhà, còn mẹ của cháu thì cờ bạc, khi nào bà ngoại nhắc mới đi mua được hộp sữa mang về cho con. Chị làm cách nhà 50 km, cuối tuần sẽ về nghỉ thứ bảy, chủ nhật nhưng chỉ ở nhà xem tivi và ôm con. Tôi nói cuối tuần ở lại đi làm thêm nhưng vẫn đâu vào đấy.
Thật sự tôi hết cách với người chị thứ hai này. Mẹ nói sau này tôi lấy vợ sẽ xây nhà khác để về ở cùng tôi, nhường lại căn nhà đang ở cho chị và cháu vì chị nói sẽ không lấy chồng. Với tính cách của chị như vậy, tôi cũng không thể ở chung được.
Tôi muốn xin ý kiến từ mọi người về trách nhiệm của tôi với người chị này, với người cháu bị Down và với mẹ. Tôi thương mẹ vì phải gánh một người con như chị, rồi bây giờ đến người cháu như vậy. Trong khi bản thân tôi sau này còn có gia đình riêng nữa. Cảm ơn độc giả.
Vợ chồng tôi kết hôn 8 năm. Tôi chỉ làm công nhân, lương ba cọc ba đồng, vợ thăng tiến thần tốc, giờ lương hơn 50 triệu đồng. Mọi người có lẽ thắc mắc tại sao tôi lại lấy được cô ấy. Đó là ngày xưa tôi ở trọ gần công ty cô ấy làm, thầm yêu nhưng biết vị thế mình không với tới một người có học như thế nên không dám tiến tới.
Rồi có một chuyện đã thay đổi cuộc đời tôi. Cô ấy bị người yêu bỏ khi đã mang bầu, lại không thể bỏ thai, lúc đó tôi ngỏ ý làm cha đứa bé. Cô ấy không còn cách nào khác đành chấp nhận, dù tôi biết cô ấy không yêu tôi. Khi cưới, gia đình cô ấy đã phản đối rất nhiều khi con gái họ chỉ lấy một người không học cao, còn gia đình tôi thì khỏi phải nói, ai cũng khen tôi số hưởng khi lấy được vợ đẹp, học cao. Thế nhưng biết con gái có bầu nên nhà gái đành chấp nhận cho cưới.
Sau khi cưới, chúng tôi trọ gần công ty vợ. Vợ làm tròn vai người phụ nữ trong gia đình nhưng tôi biết cô ấy không thật sự yêu tôi. Rồi chúng tôi có thêm một bé gái, con riêng của cô ấy là con trai. Sau 8 năm chung sống, chúng tôi mua được căn chung cư, đa số từ tiền của vợ. Dạo này, tôi thấy vợ thay đổi, ăn diện hơn. Tôi thuê thám tử, biết vợ cặp bồ với đồng nghiệp nam ở công ty, người này đẹp trai và lịch lãm. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nếu làm bung bét thì người chịu thiệt sẽ là bố con tôi. Mọi người có thể chửi tôi hèn cũng được, nhưng tôi không muốn chia tài sản và con cái, tôi biết mình sẽ không thể lấy ai hơn cô ấy.
Tôi biết vợ rất tin vào tâm linh, vì vậy đã có cách của riêng mình. Tôi tạo một tài khoản ảo kết bạn qua mạng xã hội với vợ, tự giới thiệu là thầy bói. Do đã biết hết những gì vợ có nên tôi nói cô ấy tin sái cổ. Tôi đã nói những điều tốt về mình, là người chồng hiện tại, nếu cô ấy sống có lỗi sẽ bị thân bại danh liệt, bệnh tật và tôi là số tốt của mệnh cô ấy. Từ đấy về sau, tôi thấy vợ thay đổi rõ rệt, quan tâm đến bố con tôi hơn. Thám tử có báo là không bắt gặp vợ tôi đi ngoại tình nữa. Vì muốn giữ gia đình và rất yêu vợ, tôi đành phải dùng kế hạ sách như vậy, liệu có đúng không và tôi có nhu nhược quá không? Xin quý độc giả cho tôi những cách giải quyết tốt hơn.
Vợ chồng tôi đều 37 tuổi, có một bé gái 5 tuổi, đang làm việc tại TP HCM. Thu nhập của hai vợ chồng ở mức 35 triệu đồng/tháng. Trong đó chi phí thuê nhà, điện nước, wifi và tiền học của bé là 12 triệu đồng/tháng. Các chi phí: tiền ăn, sinh hoạt phí của gia đình, sữa của bé, tổng một tháng khoảng 24 triệu đồng. Một năm gia đình tôi sẽ về quê hai lần, hai mẹ con về vào dịp hè ở khoảng một tuần, hai ba con về khoảng 4-5 ngày dịp giỗ ba chồng. Tết cả gia đình sẽ về cùng nhau vì vợ chồng cùng quê (cách nhau 70 km), vì thế hầu như 9 ngày nghỉ tết sẽ chia nhau qua lại giữa hai bên nội ngoại. Chi phí đi lại, về quê một năm khoảng 30 triệu đồng.
Tôi đang cảm thấy với thu nhập và chi phí như thế sẽ không ổn khi ở lâu dài nên đắn đo việc về quê. Công việc của chồng đang ổn định so với trước đây, nếu nghỉ cũng hơi tiếc. Về quê thì hai vợ chồng đã mua căn nhà cấp bốn, chi phí bé đi học ở quê tầm hai triệu đồng/tháng, chi phí đi lại về quê sẽ không phát sinh. Thêm nữa nếu về quê, khi bé vào lớp một tôi có thể nhờ ông bà rước lúc bé chỉ học một buổi, hoặc gửi ông bà ở ngay trường rồi đi làm về đón sau. Công việc của mình là kế toán nên thấy ngoài quê cũng tuyển nhiều, lương ở tầm từ 8-10 triệu đồng. Chồng tôi làm cơ khí nên ở quê không có việc chuyên môn EDM, việc khác có nhưng tôi muốn một năm đầu sẽ nhận trợ cấp thất nghiệp 9 triệu đồng để chồng có thời gian đi học thêm lái xe và trau dồi thêm vài kiến thức để sử dụng sau này.
Về quê tôi được gần ba mẹ hơn, có thời gian gần gũi ông bà hai bên và đặc biệt bé con có không gian và bạn bè hơn so với ở Sài Gòn. Đã ở Sài Gòn 15 năm nên tôi vẫn có chút lo lắng nếu về quê không ổn định được thì vào lại Sài Gòn sẽ rất khó khăn, vì thế bản thân có chút lăn tăn. Mong các anh chị chia sẻ. Từ trẻ, nhiều người bảo tôi tuổi Ngọ phải xa quê, gần đây lại có người bảo về quê không hợp, sẽ trắng tay nên bản thân càng lo sợ. Bao năm làm ăn xa quê, mãi mới mua được nhà nhỏ ở quê nên nghe vậy tôi do dự lắm.