Tôi 29 tuổi, chồng hơn tôi ba tuổi, cưới nhau được gần hai năm, hiện tôi mang thai bé đầu lòng ở tháng thứ bảy. Chồng làm kỹ sư phần mềm cho một công ty nước ngoài, tính hiền, chăm chỉ nhưng rất ít nói. Trước khi cưới, anh đã mua được một căn hộ nên sau cưới tôi dọn về ở cùng.
Tôi có hai chú mèo nuôi từ thời còn độc thân, coi chúng như thành viên trong nhà. Cuối tuần tôi hay mua đồ chơi, tự may khăn quàng cổ, chụp ảnh cho chúng. Chồng thì chịu được chuyện nuôi mèo nhưng luôn than nhà nhiều lông, ngày nào cũng phải hút bụi. Anh nhiều lần bảo tìm người nhận nuôi bớt một con nhưng tôi không đồng ý.
Từ ngày mang thai, tôi nghén nặng, ăn uống thất thường. Chồng vẫn dậy sớm đưa tôi đi làm, tối về nấu cơm nhưng thấy tôi ăn vài miếng rồi bỏ thì anh lại cáu gắt. Có hôm anh bực quá nói: “Anh làm hết rồi, em chỉ cần ăn để con khỏe mà cũng không làm được”. Tôi tủi thân, cãi lại. Anh nóng giận, buột miệng bảo: “Không chịu nổi thì về nhà mẹ đẻ đi”. Nghe vậy, tôi ôm mèo, bắt xe về nhà ngoại. Tối đến anh gọi liên tục, chạy sang xin lỗi, muốn đón tôi về, hứa sẽ không thế nữa.
Chuyện này đã lặp lại vài lần. Mỗi khi cãi nhau, anh đều nói những lời đuổi vợ rồi hôm sau lại hối hận. Tôi đang nghĩ chắc anh cậy nhà của anh nên lúc nào muốn đuổi tôi là đuổi, anh có quá đáng lắm không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 29 tuổi, ngoại hình ổn, tốt nghiệp đại học, quê tỉnh lẻ, sống và làm việc tại Hà Nội với mức thu nhập khiêm tốn. Cách đây hơn nửa năm, tôi quen và tìm hiểu một người đàn ông 48 tuổi, đã ly hôn. Tôi cảm nhận anh là người chín chắn, lời nói và hành vi nhẹ nhàng, dễ mến, tình cảm dành cho tôi rất chân thành. Anh có chỗ ở đơn giản tại một quận ngoại thành và thu nhập chỉ ở mức trung bình. Tôi nói vậy để không ai hiểu lầm rằng tôi đến với anh vì vật chất. Ở tuổi của anh, có lẽ mọi thứ đã ổn định, không còn nhiều cơ hội để thay đổi lớn, nhưng đó không phải điều khiến tôi bận tâm.
Điều tôi bận tâm lúc này là gần đây, tôi phát hiện ra anh có ba con riêng chứ không phải chỉ một bạn đã ra trường đi làm như anh nói. Bạn thứ hai đang học cấp ba và ở với bà nội ở quê. Còn bạn thứ ba học cấp hai và sống cùng mẹ. Khi tôi chất vấn, anh giải thích rằng anh sợ tôi rời đi như những người trước nếu biết sự thật. Anh dự định sẽ nói khi hai người gắn bó và hiểu nhau hơn. Dù có thể hiểu lý do của anh nhưng tôi vẫn thấy không ổn. Tôi nghĩ mình có quyền biết sớm để cân nhắc và chuẩn bị tâm lý, nhất là khi mục tiêu của chúng tôi là hôn nhân.
Khi biết anh từng đổ vỡ hôn nhân và có con riêng (con riêng ở với mẹ), mẹ tôi đã phản đối dù không quá gay gắt. Tôi chấp nhận hoàn cảnh của anh và yêu nghiêm túc, cố gắng thuyết phục gia đình, dự định cưới vào năm sau. Nhưng tới giờ lại phát hiện sự thật này. Tôi rất tổn thương khi bị che giấu và đau lòng vì đã yêu anh quá nhiều, cũng xác định tiến tới với nhau.
Một vấn đề nữa khiến tôi băn khoăn là thói quen sinh hoạt của anh. Anh ăn cơm khá lâu, vừa ăn vừa xem tivi hoặc điện thoại nên một bữa cơm bình thường có thể kéo dài 1–2 tiếng. Bên cạnh đó, anh khá bừa bộn, nhà cửa không gọn gàng: đồ đạc để không đúng chỗ, quần áo thay ra thường vứt tạm, bát đũa đôi khi để lâu mới dọn, không gian sống nhìn chung thiếu ngăn nắp, đồ đạc bụi bặm.... Tôi ưa sạch sẽ nên nhìn vào thấy khá khó chịu.
Mấy hôm nay anh xin lỗi tôi, tha thiết xin tôi cho anh cơ hội chuộc lỗi, nói rất yêu tôi và sợ mất tôi nên cứ lần lữa không dám nói ra sự thật. Giờ anh sẵn sàng làm mọi việc tôi yêu cầu miễn đừng rời xa anh. Tôi không phân biệt nổi là anh yêu tôi thật lòng hay chỉ muốn lấy một người vợ về quán xuyến gia đình, chăm sóc lúc già yếu như bạn bè tôi cảnh báo. Tôi buồn và hoang mang quá, mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Chồng 40 tuổi, tôi 35 tuổi, cưới được 4 năm, có con ba tuổi. Chúng tôi quen 6 tháng là tiến tới hôn nhân vì cả hai thấy phù hợp với nhau. Tôi suy nghĩ khá đơn giản, chia sẻ với chồng mọi thứ, chẳng giấu anh điều gì. Mật khẩu các tài khoản tôi đều cho anh biết, còn anh thì không. Có lần tôi hỏi vì sao anh phải giấu, anh lảng sang chuyện khác.
Vừa rồi tôi phát hiện chồng sử dụng một tài khoản cá nhân khác trên mạng xã hội. Anh thường xuyên cập nhật trạng thái cá nhân, không im lìm như tài khoản vẫn liên lạc với tôi. Vợ chồng tôi cưới hơn bốn năm nhưng gần gũi chắc chưa được chục lần. Nhu cầu sinh lý của tôi không cao, nhưng cũng có tình cảm và muốn gần gũi chồng, vậy mà vài tháng anh chẳng thèm ngó ngàng gì tới tôi. Có lúc tôi mặc đồ gợi cảm, cố tình gần anh, anh cũng không có ý kiến, còn bảo mệt nên đi ngủ sớm.
Tôi có khuôn mặt ưa nhìn, cao 1m65, da sáng, sinh xong tôi về lại dáng nhanh. Tôi chưa phát hiện chồng có biểu hiện ngoại tình. Anh thường ngồi máy tính đến đêm rồi đi ngủ luôn. Có hôm tôi giận dỗi, anh cũng ra sofa ngủ, chẳng dỗ dành tôi. Cuộc sống vợ chồng mới 4 năm mà anh cứ như này, liệu tôi chịu đựng được bao lâu? Tôi nên hiểu như nào với những hành động và việc làm của anh? Anh là người cha mẫu mực, yêu thương và chiều con, cũng biết phù tôi việc nhà. Lương anh hơn 30 triệu đồng mỗi tháng, đưa tôi phần lớn, chỉ giữ lại ít tiêu. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều ý kiến khác nhau được đưa ra trước câu chuyện của một người vợ cùng chồng đi lên từ hai bàn tay trắng, xây dựng được căn nhà ba tầng sau nhiều năm cố gắng nhưng lại không được mẹ chồng ghi nhận. Sau khi câu chuyện được chia sẻ, nhiều độc giả để lại bình luận và kể lại trải nghiệm thực tế trong gia đình mình. Dưới đây là một số góc nhìn và chia sẻ đáng chú ý từ bạn đọc.
Xây rào chắn không cho mẹ và em gái sang nhà vì họ coi thường vợ tôi
Tôi là con trai quê miền Trung, từ 18 tuổi đã học hành ở Sài Gòn, có gia đình nhưng ly hôn sau 13 năm chung sống và không con. Tôi để hết tài sản, đi ở trọ và bốn năm sau lập gia đình mới. Vợ còn học đại học nên tôi gánh vác. Từ đó, ấn tượng của mẹ và em gái tôi không tốt, không tôn trọng con dâu hiện tại như dâu trước.
Khi vợ tôi đi làm và cả hai tích cóp mua được căn chung cư. Khi con 15 tuổi chung sức mua thêm căn thứ hai, nhưng mẹ và em gái vẫn không trọng vợ tôi dù tôi nói vợ có một nửa tài chính. Cô ấy quà cáp và gửi tiền hàng tháng chăm sóc, họ vẫn mặc nhiên là của tôi. Có mặt vợ tôi, họ vẫn cứ nói vậy. Tôi bực và nói thẳng mẹ và em gái (lớn hơn vợ 20 tuổi). Bực quá, tôi xây rào ngăn đôi vườn để khỏi qua lại, dù mỗi năm vợ chồng tôi chỉ về hai lần. (nguyenhung21065)
Tôi mặc kệ khi mẹ vợ đi khoe đất do vợ tôi mua
Tôi là đàn ông, sau khi cưới được 2-3 năm, vợ chồng tôi mua được mảnh đất. Mẹ vợ đi khoe với họ hàng bên vợ là vợ tôi mua được mảnh đất (chỉ nhắc một mình vợ tôi thôi, chứ không nhắc đến tên tôi) nhưng tôi mặc kệ. Ba mẹ nào chả vậy, con họ thì họ phải khen là đúng rồi, miễn là không nói xấu mình hoặc bố mẹ mình là được. Suy nghĩ thoáng ra cho nhẹ đầu. (Hello World)
Bị bố chồng xem như ở nhờ dù 70% tiền xây nhà là của tôi
Vợ chồng tôi xây nhà ba tầng trên đất bố mẹ chồng, 100% là tiền của chúng tôi. Nếu nói ai đóng góp nhiều hơn thì tôi chiếm 70%. Vậy mà bố chồng vẫn xem tôi như đứa ở nhờ, còn muốn chồng tôi đi lấy vợ mới, trong khi vợ chồng tôi đi làm xa, cả 3-4 năm mới về một lần, nhà đó chỉ có ông bà ở. Mỗi lần về Tết, ông xem tôi như đứa ăn nhờ ở đậu vậy đó, khó chịu ra mặt. Xác định là nếu vợ chồng có ly hôn thì tôi ra đi tay trắng. Tôi không đồng ý xây nhà nhưng chồng tôi quyết nên đành chịu. Bởi vậy, nếu phụ nữ thông minh, đừng bao giờ xây nhà trên đất bố mẹ chồng nếu chưa được sang tên cho hai vợ chồng. (cherrynguyenht29)
Vợ lẳng lặng đứng tên riêng tài sản bố mẹ đẻ cho
Nhà bạn tôi đang ở đều do bên ngoại mua cho hết, mà mẹ chồng đi khoe là nhà của bà và con trai bà. Nó mặc kệ, im lặng nói ba mẹ ruột sang tên nhà cho mỗi mình nó rồi ngồi cười khẩy, nhìn mẹ chồng múa may. Nó là trưởng phòng, là nhân viên rất có năng lực, được ban giám đốc coi trọng nhưng về nhà nó bảo mình là nhân viên quèn, lương chỉ nói con số bằng 1/5 thực lãnh. Các em chồng khinh thường nó là đồ vô dụng, nó cũng tỉnh bơ và nói nhỏ với tôi: "Vậy đi cho khỏi mượn, khỏi nhờ vả".
Cả ba đứa cháu của tôi đều nhờ nó xin vào tập đoàn làm nhưng cháu chồng nó thì chạy mửa mật vẫn không vào nổi. Trong khi nếu họ biết nó có vị trí như vậy, chỉ cần một câu nói của nó là vào được ngay. Ngày nghỉ nó ở nhà, lượn ra ngõ, hàng xóm mới tới còn tưởng nó là giúp việc. Khi biết nó là chủ nhà, họ không tin rằng đứa ăn mặc lùi xùi như nó lại là chủ căn nhà to đùng khi tuổi còn quá trẻ. Nó chỉ cười cười: "Phụ huynh mua cho thì ở, chứ em nào có tài cán gì". Thật ra nó mua quá trời nhà, đất bằng thu nhập riêng. Rồi tài sản ba mẹ ruột cho, nó cũng xin đứng tên riêng và yêu cầu người nhà không nói gì với chồng.
Ta sống thế nào chỉ cần ta biết, còn thiên hạ nên bỏ ngoài tầm mắt, bỏ ngoài tai. (Minh Phương)
Hùa theo khi mẹ chồng bảo tôi sướng vì lấy được anh
Mẹ chồng tôi cũng vậy, suốt ngày nói tôi sướng thế này thế kia. Tôi hùa theo mẹ chồng luôn. Bà nói một, tôi hùa theo năm: "Tại số con tu chín kiếp, tu kỹ nên mới được chồng vậy đó, hay không bằng hên" rồi cười ha ha. Còn có mặt chồng, tôi cũng chơi theo kiểu "có tiếng phải có miếng". Tôi cứ "em mà không có anh thì mệt lắm luôn đó, việc nhà anh làm xịn hơn em luôn, nhà ngoại ai cũng thương cái nết này của anh đó....".
Rồi rốt cuộc là gì? Mẹ chồng tôi phấn khởi vì con trai giỏi giang nhưng vợ nó hưởng, chồng tôi được khen nức nở nên việc nhà thành ra trách nhiệm của anh chứ không "phụ, giúp" gì hết. (Mẹ Sề)

