Tôi từng bước vào cuộc đời anh khi anh mang theo những lời thở than quen thuộc của một cuộc hôn nhân bế tắc: rằng anh sống với vợ không hạnh phúc, không có tiếng nói chung, rằng gia đình nhà vợ coi thường anh, rằng vợ không biết điều với nhà chồng, vợ dữ dằn hay quát tháo anh,… Những lời tâm sự ấy đã khơi gợi lòng trắc ẩn và sự đồng cảm trong tôi, để rồi tôi tin vào lời hứa hẹn ngày mai anh sẽ ly hôn để danh chính ngôn thuận đến với tôi.
Thế rồi tôi mang thai. Khi gia đình anh biết chuyện và kiên quyết ngăn cấm cũng là lúc tấm mặt nạ rạn nứt. Anh quay ngoắt 180 độ, viện lý do nên không thể ly hôn. Cứ thế, anh kéo dài sự dằn vặt cho đến khi con tôi tròn 18 tháng tuổi, anh dứt khoát quay về trọn vẹn với gia đình bên ấy, bỏ lại mẹ con tôi chơi vơi giữa giông bão cuộc đời. Quãng thời gian đầu khi con mới 4 tháng tuổi, tôi đã phải tất tả đi làm vì mỗi tháng anh chỉ phụ cấp một triệu đồng tiền tã, sữa. Đi làm được hơn 3 tháng, tôi không may gặp tai nạn xe gãy chân, phải bó bột nhưng anh vẫn chỉ chu cấp vỏn vẹn một triệu đồng để mua tã sữa cho con.
Mỗi lần con ốm đau nhập viện là cực hình. Chân chống nạng không thể ẵm con, tôi phải bấm bụng thuê người phụ việc. Cả ngày dài ngồi bên con, đến cả đi vệ sinh cũng chẳng dám nghĩ tới vì sợ con khóc khi con không chịu người lạ. Tủi cực trăm bề, tôi chỉ biết cắn răng nuốt nước mắt chịu đựng vì cái giá của sự lựa chọn sai lầm. Khi con vừa tròn 10 tháng tuổi, vết thương cũ chuyển biến xấu buộc tôi phải bàn mổ lần nữa để cưa xương và bắt ốc vít vào chân. Nhưng vì mưu sinh, tôi chỉ nằm viện một tháng nghỉ ngơi đã phải kẹp nạng lết lên xe buýt mỗi ngày để đi làm. Những ngày con ốm đau tiếp theo, một tay bồng con, một tay chống nạng, tôi lủi thủi đưa con xuống tận bệnh viện thành phố khám bệnh. Tôi chưa từng oán trách nửa lời, bởi tự nhủ tất cả là cái giá phải trả cho một lần chọn sai đường.
Ở cơ quan, tôi được sếp và đồng nghiệp thương nên ngày nào cũng đón ở trạm xe buýt vào chỗ làm và chở từ chỗ làm ra trạm xe buýt để về nhà. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày mình tôi oằn mình chống chọi với cuộc đời để nuôi con. Thời điểm anh vừa rời đi cũng là lúc tôi đang nợ tiền xây nhà. Khi đó anh bắt đầu chuyển sang kinh doanh và công việc gặp khó khăn nên chẳng gửi một đồng phụ cấp. Tôi vừa chật vật kiếm từng đồng nuôi con vừa chắt chiu trả nợ.
Đến khi con tròn 5 tuổi, sức khỏe tinh thần tôi suy kiệt vì chứng trầm cảm và mất ngủ kéo dài triền miên. Cạn kiệt cả thể xác lẫn tinh thần, tôi phải nghỉ việc và đề nghị anh gánh vác trách nhiệm nuôi con: Bắt đầu từ 2 triệu đồng mỗi tháng khi con học lớp một, hai rồi nhích dần lên 3 triệu ở lớp ba, bốn rồi 4 triệu khi con bước vào lớp năm. Hiện tại, khi con đã 13 tuổi và đi học nội trú, mức hỗ trợ là 10 triệu đồng mỗi tháng.
Nhưng 8 năm nay, anh không hề về thăm con, rất ít khi gọi điện thoại hoặc nhắn tin hỏi thăm con. Bạn bè tôi hay đùa rằng tôi may mắn vì anh vẫn phụ cấp cho con. Thực tế, khoản tiền 10 triệu đồng ấy chỉ vừa đủ đóng tiền học nội trú cho con, còn tiền đi lại, tiền học thêm Toán (2 triệu mỗi tháng), tiếng Anh (2 triệu mỗi tháng), tiền bảo hiểm nhân thọ, tiền học cầu lông, tiền học bơi… cùng các chi phí sinh hoạt, chăm sóc khác mỗi tháng tôi chi ra cũng chẳng hề kém số tiền anh gửi. Trách nhiệm kinh tế giữa chúng tôi suy cho cùng là sự chia sẻ, mỗi bên một nửa từ trước đến giờ.
Chuyện xảy ra gần đây nhất là khi tôi đưa con đi du lịch, vô tình anh gọi điện cho con và biết chúng tôi đang ở gần (cách nhà anh khoảng một tiếng rưỡi di chuyển) nên có ghé qua thăm con khoảng 4 tiếng. Khi gặp nhau, anh lấp lửng bóng gió muốn để con biết nó có một anh trai và chị gái ở ngoài kia. Tôi lái sang chuyện khác để gạt phăng đi. Con tôi rất quý ba, ngây thơ và tin tưởng tuyệt đối, ba nói gì cũng là chân lý đối với con bé.
Bạn bè nói tôi ích kỷ khi giấu giếm, không muốn để đứa trẻ biết về các anh chị cùng cha khác mẹ của mình. Nhưng thử hỏi, nếu tôi để con biết, tôi đang bảo vệ con hay đang mở ra một vết thương mới? Những đứa trẻ ở độ tuổi này, liệu có đủ sự chai sạn để đón nhận việc bố mình có một gia đình trọn vẹn khác, còn nó chỉ là một góc khuất không danh phận? Sự tồn tại của anh chị cùng cha khác mẹ có mang lại hạnh phúc gì cho con, hay chỉ gieo vào tâm hồn trong sáng ấy sự hụt hẫng, mặc cảm và tổn thương? Tôi chấp nhận mình từng sai lầm khi bước vào mối quan hệ sai trái và đã phải trả giá bằng cả tuổi thanh xuân. Nhưng hôm nay, trong vai trò người mẹ, tôi chỉ muốn bảo vệ sự bình yên tối thiểu cho con mình.
Ở tuổi 45, nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi tự hào vì mình đã tự đứng vững trên đôi chân. Tôi có nhà, có khoản tiết kiệm, thu nhập ổn định khoảng 35 triệu đồng mỗi tháng (thỉnh thoảng có thêm thu nhập bên ngoài), hoàn toàn dư dả để chăm lo cho hai mẹ con có cuộc sống đủ đầy, an yên. Nhiều lúc tôi tự hỏi: Mình có nên từ chối khoản chu cấp của ba bé, cắt đứt mọi liên lạc để bảo vệ con tuyệt đối khỏi những tổn thương không đáng có từ phía gia đình người đó không? Câu hỏi ấy cứ day dứt mãi vì tiền bạc có thể làm lại nhưng sự bình yên trong tâm hồn của một đứa trẻ tuổi 14, một khi vỡ vụn sẽ rất khó để hàn gắn. Giấu đi sự thật ấy, tôi có ích kỷ không?
Tôi và anh quen và yêu nhau từ thời học sinh. Sau đó cả hai cùng thi vào đại học nhưng anh lên Hà Nội, còn tôi vẫn học ở quê. Khi đi làm, anh vào Nam làm việc trong khi đó tôi vẫn công tác tại quê nhà. Vì quá yêu nhau nên chúng tôi hứa hẹn rất nhiều. Đúng ngót 12 năm yêu nhau nhưng tôi và anh gặp gỡ nhau rất ít. Lâu dần, chúng tôi tính chuyện xa hơn thì anh trở về thành phố quê anh lập nghiệp, cũng là để gần nhau hơn rồi tính chuyện lâu dài. Tôi vỡ òa trong niềm hạnh phúc vì cuối cùng cũng được gần anh.
Chẳng ai học được chữ ngờ, chúng tôi thu xếp công việc để gần nhau hơn, thời gian dành cho nhau nhiều hơn thì tôi phát hiện anh có thật nhiều bí ẩn. Tôi phát hiện sau lưng tôi, anh dùng một chiếc điện thoại khác nhưng khi tôi hỏi, anh chối bay. Ngoài ra, anh thường xuyên "biến mất" không lý do. Tôi hỏi, anh không nói gì hoặc trả lời qua quýt đại khái đó là việc riêng của anh.
Đỉnh điểm, tôi đã cáu mà nói lời khiếm nhã với anh. Sau lần đó, anh thay đổi hẳn thái độ, cực ít nhắn tin, gọi điện cho tôi. Thậm chí nếu tôi có nhớ gọi hay nhắn tin cho anh cũng rất khó. Anh chỉ gặp tôi khi anh chủ động, ngược lại tôi sẽ không bao giờ gặp được anh khi anh không chủ động. Thực sự tôi rất sốc vì khi yêu xa và khi về gần khác nhau quá xa, anh hoàn toàn trở thành con người khác. Tôi mong muốn nói chuyện thẳng thắn với anh nhưng anh không hợp tác.
Xin nói thêm anh là người rất được con gái để ý. Dù yêu tôi nhưng anh chưa khi nào để tôi cảm thấy yên lòng. Tôi ghen tuông, đẩy mối quan hệ vào vực thẳm nhưng linh cảm của tôi rất bất an về anh. Xin độc giả cho tôi lời khuyên, tôi phải làm gì để mối quan hệ này có kết quả. Tôi thực sự rất mệt mỏi.
Từ nhỏ tới giờ, em luôn là người chậm chạp, ù lì, phụ thuộc, thụ động, đầu óc chậm tiêu. Em có vấn đề về khả năng tư duy, không biết tự suy nghĩ khi gặp khó khăn để giải quyết các vấn đề trong cuộc sống, dù là những vấn đề nhỏ, đơn giản. Em phụ thuộc, dựa dẫm, ỷ lại vào người khác rất nhiều. Em không phải người độc lập, tự suy nghĩ, tự tìm cách giải quyết mọi chuyện trong cuộc sống nên người khác cảm thấy rất phiền phức và khó chịu.
Thời đi học, em khó khăn trong việc tiếp thu kiến thức, em chậm hiểu hơn mọi người trong lớp. Em thường xuyên bị bắt nạt hồi còn đi học nhưng không dám phản kháng vì hèn nhát, nhu nhược. Em chậm chạp nhưng vẫn cố gắng học lên được đại học, rồi bỏ dở vì không theo nổi nữa.
Bây giờ lớn lên, ra ngoài xã hội vẫn vậy, em ngại va chạm, lo sợ xung đột, mâu thuẫn trong cuộc sống nên tìm cách né tránh. Em cũng gặp khó khăn trong việc giao tiếp và kết giao với người khác nên không có mối quan hệ nào, vì em bất tài, vô dụng nên không ai muốn giao du cùng.
Em giờ 24 tuổi nhưng vẫn còn ăn bám, ngửa tay xin tiền gia đình, sống cô lập với xã hội, không bạn bè, không công việc, không mục tiêu, định hướng, không bằng cấp. Em cảm thấy tự ti về bản thân, đau khổ, bế tắc và chán nản. Em không biết mình cần phải làm gì? Không biết tại sao mình sinh ra lại chậm chạp và đầu óc có vấn đề, không thể bình thường như người khác được? Em không biết làm sao mình có thể thoát khỏi tình cảnh này. Mọi người có thể cho em lời khuyên và giải pháp được không? Em xin cảm ơn.
Tôi và vợ cưới nhau được 5 năm, cùng làm công nhân trong khu công nghiệp, lương không cao, tăng ca liên tục mà cuối tháng vẫn không dư được bao nhiêu. Thấy cuộc sống cứ đều đều như vậy, hai vợ chồng bàn nhau nghỉ việc, gom chút vốn rồi lên thành phố học làm đồ ăn vặt để về quê mở quán.
Hai đứa khăn gói đi học đủ thứ: nộm sứa, nộm chân gà, cóc lắc, xoài lắc... Về quê, chúng tôi thuê một căn nhà cấp bốn ở mặt đường để bán. Thời gian đầu khá vất vả, sáng sớm đi chợ, trưa sơ chế, chiều tối mở bán tới khuya. Nhưng dần dần quán đông khách, có khách quen, có người đặt mang về, thu nhập ổn hơn đi làm công nhân.
Làm được khoảng một năm thì mọi thứ bắt đầu thay đổi. Người ta thấy chúng tôi bán được nên mở ra khắp nơi. Một đoạn đường vài trăm mét có đến mấy quán đồ ăn sẵn giống nhau. Khách thưa dần, doanh thu giảm mạnh. Sau nhiều tháng cầm cự, vợ tôi quyết định quay lại làm công nhân để có lương cố định, còn tôi ở nhà tiếp tục buôn bán kiếm đồng ra đồng vào.
Hôm vừa rồi, vợ bất ngờ hỏi tôi về sổ đỏ, bảo lấy cho cô ấy xem, vì từ hồi làm xong sổ tới giờ, cô ấy chưa xem kỹ. Nói chung lý do cô ấy đưa ra nghe cũng hợp lý. Sổ đỏ tôi đang gửi nhờ mẹ giữ hộ từ lâu vì nhà bà có két sắt, cách nhà tôi không xa. Nghe vợ hỏi, tôi thấy lạ vì từ trước đến nay cô ấy chưa từng quan tâm chuyện giấy tờ trong nhà.
Linh tính có chuyện không ổn, tôi bắt đầu để ý vợ. Nhưng chưa kịp để tôi phát hiện chuyện gì thì đã có người tìm tới cửa đòi nợ. Hóa ra vợ tôi chơi tài xỉu online từ lúc đi làm công nhân trở lại. Ban đầu chỉ vài trăm nghìn, rồi vài triệu, sau đó vay chỗ này đắp chỗ kia. Nợ từ đồng nghiệp ở công ty, vay công ty tài chính, vay cả họ hàng bên nội, bên ngoại. Tổng số tiền phải gần một tỷ đồng. Lúc ấy tôi mới hiểu vợ hỏi sổ đỏ làm gì. Có lẽ cô ấy muốn mang đi cầm cố để trả nợ.
Tôi ngồi chết lặng, không nghĩ tới người vợ chỉn chu, biết lo toan cho gia đình lại dính vào đỏ đen, nợ nần như vậy. Cô ấy đang đòi tôi bán nhà trả nợ nếu không sẽ ly hôn. Hỏi ra mới biết bên ngoại từng trả nợ cho vợ tôi một lần vài trăm triệu, giờ ông bà cũng chịu. Bên nhà tôi, bố mẹ già yếu và không mấy khá giả. Tôi mệt mỏi vô cùng và chưa biết nên giải quyết thế nào.