Trong suốt hành trình phát triển của thương hiệu Naruto, nhiều kỹ thuật từng gây ấn tượng mạnh lại hiếm khi được khai thác trở lại. Dưới đây là 3 kỹ thuật tiêu biểu từng xuất hiện đầy tiềm năng nhưng chưa được tận dụng xứng đáng, và hoàn toàn có thể “hồi sinh” trong tương lai của loạt truyện.
Một trong những kỹ thuật đáng nhớ nhất của Rock Lee lại không đến từ chakra, mà từ trạng thái say rượu. Khi kích hoạt Drunken Fist, lối đánh của Rock Lee trở nên hỗn loạn, khó lường nhưng lại cực kỳ hiệu quả, khiến đối thủ gần như không thể đoán trước.
Chiêu thức này chỉ thực sự tỏa sáng trong trận chiến giữa Rock Lee và Kimimaro ở phần Naruto gốc. Trong trạng thái mất kiểm soát, anh thể hiện sức mạnh vượt trội mà chính anh cũng không nhận thức rõ.
Tuy nhiên, vì chỉ là “tai nạn nghề nghiệp” do uống nhầm rượu, Rock Lee gần như không sử dụng lại kỹ thuật này. Sang Boruto: Naruto Next Generations, anh cũng ít xuất hiện hơn, nhường lại vai trò cho Metal Lee. Nếu Túy Quyền được tái sử dụng, đây chắc chắn sẽ là điểm nhấn thú vị cho mạch truyện.
Với vai trò Hokage Đệ Ngũ, Tsunade không chỉ nổi bật ở sức mạnh thể chất mà còn ở trình độ y thuật bậc thầy. Điều này giúp cô phát triển những nhẫn thuật phức tạp, tiêu biểu là Body Pathway Derangement (Ranshinshō).
Trong trận chiến với Kabuto Yakushi, Tsunade đã sử dụng dòng chakra mang tính chất điện để làm rối loạn hệ thần kinh đối phương, khiến hắn mất khả năng điều khiển cơ thể.
Dù mang tính chiến thuật cao và cực kỳ hiệu quả, kỹ thuật này lại hiếm khi được sử dụng lại về sau. Trong các phần Boruto, Tsunade cũng không còn giữ vai trò trung tâm. Nếu được truyền lại cho Sakura Haruno hoặc Sarada Uchiha, đây có thể là cách hợp lý để đưa chiêu thức này trở lại.
Một trong những kỹ thuật nguy hiểm nhưng ít được khai thác là Clone Great Explosion (Bakuretsu Bunshin) của Uchiha Itachi. Nhẫn thuật này tạo ra các phân thân có thể phát nổ theo ý muốn, gây sát thương lớn lên đối thủ.
Dù sở hữu nhiều năng lực mạnh mẽ từ Sharingan, Itachi vẫn cho thấy sự linh hoạt trong chiến đấu thông qua chiêu thức này. Tuy nhiên, sau khi nhân vật qua đời, kỹ thuật gần như biến mất khỏi mạch truyện.
Trên thực tế, chưa có bằng chứng cho thấy chỉ tộc Uchiha mới có thể sử dụng Bakuretsu Bunshin. Vì vậy, nếu Boruto Uzumaki học được, đây hoàn toàn có thể trở thành “át chủ bài” mới của thế hệ ninja tiếp theo.
Nguồn: https://tuoitre.vn/3-jutsu-bi-lang-quen-trong-naruto-xung-dang-tro-lai-20260410121040033.htm

Không phải ngẫu nhiên mà Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM ban hành văn bản yêu cầu tăng cường kỷ cương, đảm bảo tính trung thực trong hoạt động biểu diễn nghệ thuật.
Động thái này đến vào một thời điểm nhạy cảm khi câu chuyện hát nhép, hát đè - vốn tồn tại âm ỉ nhiều năm - đang trở lại như một điểm nóng, buộc người làm nghề lẫn công chúng phải nhìn thẳng vào một câu hỏi cốt lõi: Rốt cuộc khán giả đang được nghe gì trên một sân khấu được gọi là "live"?
Sân khấu ca nhạc từng là nơi giọng hát ở vị trí trung tâm. Một ca sĩ cất giọng và thành bại được quyết định ngay trong khoảnh khắc ấy. Không có lớp đệm kỹ thuật nào đủ dày để che giấu sự chênh phô, cũng không có công cụ nào đủ mạnh để "cứu" một màn trình diễn thiếu nội lực. Chính sự mong manh ấy lại tạo nên sức hấp dẫn: khán giả không chỉ nghe mà còn chứng kiến.
Nhưng cùng với sự phát triển của công nghệ và sự thay đổi trong cách sản xuất và biểu diễn, sân khấu hôm nay đã khác. Hát nhép (cử động môi theo bản thu sẵn) và hát đè (hát thật nhưng dựa trên một lớp vocal đã được thu trước) dần trở thành những "giải pháp an toàn" được dùng mỗi ngày.
Trong nhiều chương trình, đặc biệt là các sự kiện lớn hoặc truyền hình trực tiếp, yếu tố kỹ thuật được đặt lên hàng đầu và giọng hát thật đôi khi bị xem như một rủi ro.
Điều đáng nói là không ít trường hợp hát nhép hay hát đè không hoàn toàn xuất phát từ sự thiếu trung thực của nghệ sĩ. Áp lực trình diễn đa năng - vừa hát, vừa nhảy vừa tương tác - khiến việc giữ ổn định giọng hát trở nên khó khăn hơn. Hệ thống âm thanh ở nhiều sân khấu chưa đồng bộ cũng là một rào cản.
Thêm vào đó là thực tế không ít ca sĩ trẻ nổi tiếng quá sớm, được đẩy lên sân khấu lớn trước khi kịp hoàn thiện kỹ năng thanh nhạc. Khi đứng trước hàng nghìn khán giả, lựa chọn dựa vào công nghệ đôi khi trở thành một phản xạ tự vệ.
Trước hết, cần một sự minh bạch rõ ràng hơn giữa người làm nghề và khán giả. Ca sĩ Đức Tuấn cho rằng khi một chương trình sử dụng hát đè hoặc playback vì lý do kỹ thuật, điều đó không nhất thiết phải bị che giấu.
Ngược lại, việc công bố hình thức biểu diễn có thể giúp khán giả thông hiểu và đưa ra lựa chọn phù hợp. "Minh bạch không làm giảm giá trị của nghệ sĩ mà giúp xây dựng niềm tin" - Đức Tuấn nói.
Bên cạnh đó, cần xác lập lại chuẩn mực cho các loại hình sân khấu. Với những live concert - nơi khán giả bỏ tiền để "nghe" một giọng hát mà họ mến mộ, việc hát nhép là điều không thể chấp nhận.
Thực tế đã chứng minh những nghệ sĩ kiên trì với hát live như Thanh Lam, Hồng Nhung, Quang Dũng, Mỹ Tâm, Tùng Dương, Võ Hạ Trâm, Hoàng Dũng, Phùng Khánh Linh... luôn có được vị trí đẹp, vững chắc trong lòng khán giả. Vị trí đó hẳn nhiên không phải nhờ sự hoàn hảo tuyệt đối mà nhờ cảm xúc thật.
Ở chiều ngược lại, ông Minh Đức - biên tập viên âm nhạc của VOV - cho rằng các chương trình mang tính trình diễn cao, kết hợp vũ đạo phức tạp hoàn toàn có thể sử dụng hát đè như một công cụ hỗ trợ, miễn là không đánh tráo khái niệm giữa "trình diễn" và "biểu diễn âm nhạc".
Một giải pháp mang tính nền tảng khác nằm ở đào tạo. Nhạc trưởng Hoàng Điệp nhận định: "Trong một thị trường mà tốc độ nổi tiếng ngày càng nhanh, dễ dàng nhờ sự trợ giúp của công nghệ, việc đầu tư cho kỹ năng thanh nhạc thường bị xem nhẹ.
Tuy nhiên không có công nghệ nào có thể thay thế hoàn toàn nội lực của giọng hát. Việc xây dựng một hệ thống đào tạo bài bản, từ trường lớp đến công ty quản lý, là điều kiện tiên quyết nếu muốn nâng chuẩn biểu diễn trong dài hạn".
Ca sĩ Mỹ Lệ cũng có cùng quan điểm này khi cho rằng đội ngũ ca sĩ cần trải qua quá trình đào tạo nhất định để hiểu được những ưu - khuyết trong giọng hát, đâu là sở trường - sở đoản để có những lựa chọn phù hợp trong phong cách âm nhạc và biểu diễn.
Chị nói: "Tôi từng xem vài chương trình truyền hình thực tế, nơi mà các ca sĩ bị "đẩy" vào thế phải trình diễn những sở đoản. Xem qua chương trình thu hình phát lại thấy vẫn ổn, thậm chí khá hay nhưng cũng tiết mục đó khi các bạn đem ra concert thì... ôi thôi "bể" hết!".
Một điều quan trọng không kém là sự thay đổi trong tư duy sản xuất. Trong nhiều năm, sân khấu ca nhạc Việt Nam có xu hướng chạy theo hiệu ứng thị giác: màn hình LED lớn hơn, vũ đạo phức tạp hơn, dàn dựng hoành tráng hơn. Nhưng nếu âm nhạc, phần lõi của trải nghiệm, không được đầu tư tương xứng, mọi thứ còn lại chỉ là "nước sơn".
Câu chuyện hát nhép vì vậy không chỉ là câu chuyện của một vài nghệ sĩ hay một vài sự cố. Đó là biểu hiện của một sự lệch pha của việc công nghệ đi quá nhanh, còn chuẩn mực nghề nghiệp chưa kịp điều chỉnh.
Có một thực tế khác, khán giả hôm nay cũng đang thay đổi. Họ không còn dễ dãi với những màn trình diễn "đẹp nhưng giả".
Sự thành công của các concert thiên về live band của nhiều ca sĩ trẻ vừa qua: Bảo tàng của nuối tiếc - Vũ., Giữa muôn vạn tour - Phùng Khánh Linh, Xoay tròn - Hoàng Dũng... cho thấy nhu cầu trở về với giá trị thật, giọng hát thật vẫn luôn tồn tại, thậm chí ngày càng mạnh mẽ.
Suy cho cùng, âm nhạc không phải là một sản phẩm có thể "lắp ghép" hoàn toàn bằng công nghệ. Một bản thu có thể được chỉnh sửa đến mức hoàn hảo nhưng chỉ một khoảnh khắc live, nơi giọng hát rung lên vì cảm xúc, mới là thứ khiến khán giả nhớ lâu.
Khi sân khấu đánh mất giọng hát thật, nó không chỉ đánh mất một yếu tố kỹ thuật mà đánh mất chính linh hồn của mình. Và nếu muốn lấy lại niềm tin của khán giả, có lẽ điều đầu tiên cần làm không phải là thêm công nghệ mà là dũng cảm quay lại với điều giản dị nhất: cất cao tiếng hát và chấp nhận mọi rủi ro đi kèm.
Bởi chính trong những rủi ro ấy, âm nhạc mới thực sự sống (live).
Nguồn: https://tuoitre.vn/hat-nhep-hat-de-danh-lua-khan-gia-de-qua-nen-lam-tran-lan-20260331225527312.htm

Rạp nằm trên trên đường Lữ Gia, cạnh nhà thi đấu và trường đua Phú Thọ (quận 11 cũ), hoàn thành sau hơn hai năm thi công. Sáng 18/4, hàng trăm khán giả đăng ký từ trước có mặt để tham quan không gian, kiến trúc sân khấu.
Tòa nhà gồm hai tầng hầm và 12 tầng nổi, tổng diện tích hơn 31.600 m2, mức đầu tư từ ngân sách TP HCM. Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao TP HCM Trần Thế Thuận từng cho biết đây là công trình mang tầm quốc tế, với trang thiết bị hiện đại, đáp ứng tiêu chuẩn nghệ thuật biểu diễn xiếc quy mô lớn. Dự án góp phần đa dạng nghệ thuật xiếc, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của công chúng.
Rạp nằm trên trên đường Lữ Gia, cạnh nhà thi đấu và trường đua Phú Thọ (quận 11 cũ), hoàn thành sau hơn hai năm thi công. Sáng 18/4, hàng trăm khán giả đăng ký từ trước có mặt để tham quan không gian, kiến trúc sân khấu.
Tòa nhà gồm hai tầng hầm và 12 tầng nổi, tổng diện tích hơn 31.600 m2, mức đầu tư từ ngân sách TP HCM. Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao TP HCM Trần Thế Thuận từng cho biết đây là công trình mang tầm quốc tế, với trang thiết bị hiện đại, đáp ứng tiêu chuẩn nghệ thuật biểu diễn xiếc quy mô lớn. Dự án góp phần đa dạng nghệ thuật xiếc, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của công chúng.
Điểm nhấn là sân khấu chính 2.000 chỗ ngồi, chiều cao khoảng 24 m, thiết kế 360 độ, giúp khán giả có tầm nhìn trọn vẹn. Đại diện đơn vị quản lý cho biết hệ thống ánh sáng, âm thanh được đầu tư có thể đáp ứng tiêu chuẩn dàn dựng những vở xiếc quy mô lớn.
Điểm nhấn là sân khấu chính 2.000 chỗ ngồi, chiều cao khoảng 24 m, thiết kế 360 độ, giúp khán giả có tầm nhìn trọn vẹn. Đại diện đơn vị quản lý cho biết hệ thống ánh sáng, âm thanh được đầu tư có thể đáp ứng tiêu chuẩn dàn dựng những vở xiếc quy mô lớn.
Sân khấu có ba tầng, tạo thành khu đa năng phục vụ các chương trình khác nhau. Một số hàng ghế có thể gấp lại, mở rộng không gian biểu diễn. Mặt sàn được thiết kế với cấu tạo phù hợp với các loại hình xiếc, chịu được sức nặng của thú như voi, ngựa.
Sân khấu có ba tầng, tạo thành khu đa năng phục vụ các chương trình khác nhau. Một số hàng ghế có thể gấp lại, mở rộng không gian biểu diễn. Mặt sàn được thiết kế với cấu tạo phù hợp với các loại hình xiếc, chịu được sức nặng của thú như voi, ngựa.
Hệ thống sân khấu nước được bơm tự động nhờ dưới sàn có một bể nước kích thước lớn, có thể nâng lên hạ xuống, hỗ trợ các tiết mục biểu diễn kỹ thuật cao. Rạp được thiết kế cho thời gian sử dụng 100 năm.
Hệ thống sân khấu nước được bơm tự động nhờ dưới sàn có một bể nước kích thước lớn, có thể nâng lên hạ xuống, hỗ trợ các tiết mục biểu diễn kỹ thuật cao. Rạp được thiết kế cho thời gian sử dụng 100 năm.
Các nghệ sĩ tập luyện tiết mục Vùng đất kỳ bí - vở từng gây sốt của Nhà hát Nghệ thuật Phương Nam năm 2025.
Các nghệ sĩ tập luyện tiết mục Vùng đất kỳ bí - vở từng gây sốt của Nhà hát Nghệ thuật Phương Nam năm 2025.
Các nghệ sĩ tập luyện trên sân khấu nước. Video: Mai Nhật
Rạp xiếc sẽ là nơi diễn ra Liên hoan xiếc quốc tế TP HCM vào tháng 11. Đại diện Trung tâm Nghệ thuật TP HCM - đơn vị quản lý, vận hành công trình - cho biết nhiều đoàn của các quốc gia nhận lời tham gia liên hoan.
Rạp xiếc sẽ là nơi diễn ra Liên hoan xiếc quốc tế TP HCM vào tháng 11. Đại diện Trung tâm Nghệ thuật TP HCM - đơn vị quản lý, vận hành công trình - cho biết nhiều đoàn của các quốc gia nhận lời tham gia liên hoan.
Các nghệ sĩ biểu diễn xiếc thăng bằng. Video: Mai Nhật
Các nghệ sĩ tập dượt tiết mục rối trên sân khấu nước.
Các nghệ sĩ tập dượt tiết mục rối trên sân khấu nước.
Cuối buổi tham quan, nhiều khán giả được mời mặc đồ bảo hộ, thử điều khiển rối nước, chụp ảnh kỷ niệm cùng các nghệ sĩ.
Cuối buổi tham quan, nhiều khán giả được mời mặc đồ bảo hộ, thử điều khiển rối nước, chụp ảnh kỷ niệm cùng các nghệ sĩ.
Bé Ngọc Điềm, ba tuổi, chạm thử vào rối nước. Mẹ bé Điềm cho biết nhà chị ở gần rạp, từ lâu đã mong chờ công trình đi vào hoạt động. Hay thông tin ban quản lý mở đợt tour đầu tiên cho khán giả, vợ chồng chị đăng ký ngày cho con vì biết bé thích xem xiếc.
Bé Ngọc Điềm, ba tuổi, chạm thử vào rối nước. Mẹ bé Điềm cho biết nhà chị ở gần rạp, từ lâu đã mong chờ công trình đi vào hoạt động. Hay thông tin ban quản lý mở đợt tour đầu tiên cho khán giả, vợ chồng chị đăng ký ngày cho con vì biết bé thích xem xiếc.
Theo ban tổ chức sự kiện, sau khi mở link, số lượng khách đăng ký trong bốn ngày đạt gần 1.900 người. Ban quản lý tiếp tục mở cửa đón khách vào các ngày 19/4, 16 và 17/5.
Theo ban tổ chức sự kiện, sau khi mở link, số lượng khách đăng ký trong bốn ngày đạt gần 1.900 người. Ban quản lý tiếp tục mở cửa đón khách vào các ngày 19/4, 16 và 17/5.
Ngoài sân khấu chính, công trình còn có một số hạng mục sắp hoàn thành, như khán phòng 300 chỗ ngồi, phù hợp tổ chức sự kiện, hội nghị.Rạp xiếc và biểu diễn đa năng Phú Thọ là một trong tám công trình văn hóa lớn trong kế hoạch xây mới ở TP HCM. Bảy dự án còn lại gồm bảo tàng Tôn Đức Thắng, Trung tâm văn hóa thành phố, Trung tâm Nghệ thuật truyền thống, Bảo tàng TP HCM, mở rộng Công viên Bảo tàng Hồ Chí Minh, Nhà văn hóa Thanh niên và Cung Thiếu nhi thành phố.
Ngoài sân khấu chính, công trình còn có một số hạng mục sắp hoàn thành, như khán phòng 300 chỗ ngồi, phù hợp tổ chức sự kiện, hội nghị.Rạp xiếc và biểu diễn đa năng Phú Thọ là một trong tám công trình văn hóa lớn trong kế hoạch xây mới ở TP HCM. Bảy dự án còn lại gồm bảo tàng Tôn Đức Thắng, Trung tâm văn hóa thành phố, Trung tâm Nghệ thuật truyền thống, Bảo tàng TP HCM, mở rộng Công viên Bảo tàng Hồ Chí Minh, Nhà văn hóa Thanh niên và Cung Thiếu nhi thành phố.
Tin Gốc: Vnexpress
Giải Trí
Lê Phương khiến khán giả 'xỉu lên xỉu xuống' với 'Vì mẹ anh phán chia tay' và 'Bóng ma hạnh phúc'

Hai phim có sự góp mặt của Lê Phương đều gây bão mạng, nhận được sự quan tâm và thảo luận của khán giả.
Lê Phương là diễn viên quen thuộc của màn ảnh nhỏ, được yêu mến qua các phim Gạo nếp gạo tẻ, Thương con cá rô đồng, Trận đồ bát quái, Một đời giông tố, Bìm bịp kêu chiều, Cuộc chiến hạ lưu…
Nhiều lần hóa thân vào vai phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó, cam chịu và hy sinh quá mức, cô được khán giả gọi là "chị hai quốc dân", "nữ hoàng nước mắt"…
Trong phim Bóng ma hạnh phúc đang phát trên THVL1, Lê Phương vào vai Mai, một bà nội trợ hết lòng vun vén cho gia đình, cuối cùng bị chồng Hoàng Dũng (do Lương Thế Thành đóng) phản bội và "tiểu tam" (Ngân Hòa) chính là người mà cô cưu mang.
Xem phim, cả giới nội trợ "tức giùm" Mai, thậm chí đòi vô phim 5 giây để xử lý cặp "mèo mả gà đồng" kia, buộc Lê Phương phải lên tiếng trên trang cá nhân, kêu gọi khán giả "bình tĩnh".
Còn trong Vì mẹ anh phán chia tay trên VieON, vai Phương Khánh - một phụ nữ quyến rũ, độc lập, cá tính, táo bạo, "mỏ hỗn", nói câu gì dậy sóng mạng xã hội câu đó, khiến Lê Phương (cùng với Quốc Huy) "nổi bần bật" không kém gì dàn diễn viên chính (Võ Điền Gia Huy, Tam Triều Dâng, Trần Ngọc Vàng, Thùy Anh).
Vai diễn mang đến "làn gió mới", tiếp tục làm dày hơn bộ sưu tập diễn xuất của Lê Phương, đồng thời giúp cô dần thoát khỏi khung nhân vật nữ yếu mềm.
Nếu Mai khiến khán giả thương cảm, xót xa thì Khánh lại khiến khán giả "xỉu lên xỉu xuống" bởi độ "ngầu điên", tưng tửng của cô. "Chị đóng phim này khoái quá khoái", "mê Lê Phương ghê á trời"… là bình luận của khán giả trên một số diễn đàn giải trí.
Việc cùng lúc "cân" hai vai diễn có hai sắc thái khác nhau, và cả hai đều nhận được tình cảm của khán giả trong hai phim viral cùng thời điểm hiện tại tiếp tục cho thấy khả năng diễn xuất đa dạng của diễn viên sinh năm 1985.
Trước Bóng ma hạnh phúc, Vì mẹ anh phán chia tay, năm ngoái Lê Phương cũng gây bất ngờ khi vào vai Kimmie trong phim Cô đừng hòng thoát khỏi tôi nói về buôn người, lừa đảo trực tuyến và tội phạm xuyên biên giới.
Không còn là cô thôn nữ chịu thương chịu khó hay phụ nữ hiền lành bị ức hiếp, trong phim này, diễn viên vào vai con gái lớn của ông trùm vùng Tam giác vàng đầy gai góc, đậm chất "chị đại", cho thấy Lê Phương đang cố vượt khỏi… vùng an toàn của mình.
Hai thập niên làm nghề, đây có lẽ là thời điểm "chín nhất" trong sự nghiệp của cô. Diễn viên dần được các đạo diễn, nhà sản xuất trao cho những dạng vai đa dạng hơn, khác biệt hơn.
Lê Phương từng kể cô đã từ chối rất nhiều kịch bản vì sợ mình đóng khung mình. Thà chờ đợi một kịch bản gây cảm hứng hơn là ồ ạt nhận những dạng vai 10 như một trước đây.
Hồi nhận đóng Cô đừng hòng thoát khỏi tôi, lần đầu cắt tóc ngắn trên màn ảnh, nghệ sĩ được khán giả cổ vũ, càng tiếp thêm động lực mới cho cô.
Với Lê Phương, dù khổ cỡ nào cũng được. Chỉ cần khán giả còn đón nhận, cô luôn sẵn sàng. "Tôi không ngại khổ, chỉ sợ nhàm chán", diễn viên tâm sự.

