Phùng Minh Huy, 36 tuổi, quê Hà Giang từng có 7 năm chạy xe khách tuyến Bắc – Nam. Với anh, điều đáng sợ nhất của những chuyến xe đêm là cơn buồn ngủ, những cú tạt đầu ở tốc độ cao và sương mù trên đường đèo.
Năm 2019, anh Huy thành lập công ty xe khách, chuyên tuyến Hà Giang đi TP HCM và các điểm dừng ở Quảng Nam, Kon Tum, Gia Lai, Đăk Lăk, Vũng Tàu. Hiện anh quản lý 5 xe giường nằm. Mỗi xe có hai tài xế, hai phụ xe cùng một quản lý, luân phiên đổi ca.
Anh Huy cho biết trước đây mỗi chuyến xe kéo dài khoảng 40 tiếng. Kể từ khi các tuyến đường cao tốc từ Phú Thọ đến Huế dần hoàn thiện, hành trình rút ngắn xuống còn khoảng 35 tiếng. Nhưng mặt đường phẳng, ít đi qua khu dân cư, không gian cabin tối, lạnh và im ắng lại dễ trở thành “liều thuốc mê” đối với người cầm lái buồn ngủ.
“Cơn buồn ngủ ập đến như sóng cuộn, càng cố mở mắt càng bị dìm xuống”, Huy nói.
Để giữ tỉnh táo, nam tài xế thường dùng trái cây chua, uống chè đặc và yêu cầu phụ xe ngồi cùng nói chuyện. Khi các biện pháp không hiệu quả, anh tấp xe vào trạm dừng nghỉ đổi lái. “Nước tăng lực chỉ có tác dụng tức thời và gây hại sức khỏe”, tài xế Phùng Minh Huy nói.
Trên hành trình qua các tỉnh Tây Nguyên, đoạn quốc lộ 14 qua đèo Lò Xo cũng là thử thách. Đường đèo chắp vá, chi chít ổ gà. Sương mù nhiều đêm giăng đặc quánh, tầm nhìn dưới 3 m. Anh kể từng chứng kiến nhiều ôtô lao xuống vực do mất phanh. Khi gặp sương mù dày đặc, anh bật đèn cảnh báo, cử phụ xe đi bộ dẫn lối và giữ tốc độ 20-30 km/h.
Áp lực khi cầm vô lăng khiến tài xế Hoàng Phúc, quê Phú Thọ, từng bỏ nghề lái xe khách suốt 8 năm. Anh chọn lái xe du lịch cự ly ngắn, có nhiều thời gian nghỉ.
Đầu năm nay, anh trở lại chạy xe giường nằm tuyến Phú Thọ – TP HCM với điều kiện công ty không ép chỉ tiêu thời gian. Công ty khoán mỗi chuyến chạy hai ngày, xe về bến được nghỉ một ngày mới quay đầu. Để an toàn, anh chọn đi cao tốc Bắc – Nam và Quốc lộ 1.
Ngủ đủ giấc trước giờ xuất phát giúp nam tài xế không dùng cà phê, trà đặc hay nước tăng lực. “Vào ca đêm, tôi đắp khăn ướp đá lên gáy và mở truyện ma đủ nghe để kích thích thần kinh luôn hoạt động”, anh Phúc nói.
Theo các nghiên cứu tại Anh, Australia và Brazil, mệt mỏi chiếm 20% nguyên nhân các vụ tai nạn nghiêm trọng trên cao tốc. Ở Mỹ, mỗi năm ghi nhận 56.000 vụ tai nạn liên quan đến giấc ngủ, khiến hơn 1.500 người tử vong.
Tại Việt Nam, nhiều vụ tai nạn do xe giường nằm đã xảy ra. Ví dụ, rạng sáng 21/7, một xe khách bốc cháy trên Quốc lộ 1 làm 7 người chết, 5 người bị thương. Tài xế bị khởi tố do ngủ gật, mất lái. Tháng 10/2023, tài xế xe tải 29 tuổi ở Thái Nguyên ngủ gật, lấn làn tông ôtô 16 chỗ khiến một người tử vong, 12 người bị thương, đoạn qua thị xã Buôn Hồ (Đăk Lăk).
Nghiên cứu của Viện Sức khỏe nghề nghiệp và môi trường năm 2021 ghi nhận tài xế đường dài luôn chịu căng thẳng thần kinh do thời gian làm việc kéo dài, thức đêm, đổi ca thiếu ổn định và ngồi lâu sai tư thế. Khảo sát thực tế ghi nhận 52,5% người cầm lái rơi vào trạng thái mệt mỏi, l44,5% kém kiên nhẫn, 42,5% thiếu thư giãn, 35% lo lắng và 30% kiểm soát rủi ro kém… làm tăng nguy cơ tai nạn gấp 2,1 lần.
Tiến sĩ Khương Kim Tạo, Hiệp hội Vận tải ôtô Việt Nam, cho biết xe giường nằm thường chạy đêm, tầm nhìn hạn chế và quãng đường dài dễ gây mệt mỏi. Ông đề xuất giải pháp đồng bộ từ ba phía. Cơ quan quản lý cần chuyển đổi số công tác giám sát tốc độ thông qua dữ liệu camera hành trình và thiết bị giám sát khoang lái. Hệ thống tự động phát hiện, cảnh báo vi phạm về trung tâm điều hành thay cho phương thức tuần tra, bắn tốc độ thủ công. Ngành giao thông cũng cần bổ sung hệ thống biển cảnh báo rủi ro tại các cung đường phức tạp.
Riêng tài xế, yêu cầu bắt buộc là tuân thủ hạn mức giờ lái, đảm bảo ngủ đủ giấc và đổi ca khi mệt mỏi. “Chỉ khi nhà xe, tài xế và cơ quan chức năng cùng vào cuộc bằng giải pháp công nghệ lẫn ý thức, rủi ro tai nạn giao thông mới có thể được kiểm soát”, vị chuyên gia nói.
Phía sau các số liệu là những bài học đắt giá. Cuối năm 2011, anh Hồ Hoàng, hiện 50 tuổi, quê Nghệ An, chạy xe tải liên tục 15 tiếng. Dù dội nước lạnh và uống nước tăng lực, anh vẫn gục trên vô-lăng đoạn qua thị xã Hoàng Mai (Nghệ An). Ôtô tông vào đuôi container ở vận tốc 60 km/h khiến anh nứt hộp sọ, gãy cột sống. Sau ba tháng điều trị, anh chuyển sang làm thợ xây và từ chối mọi lời mời lái xe giường nằm.
“Không tự giữ được mạng mình, tôi không có quyền gánh vác sinh mạng người khác”, cựu tài xế nói.
Cách đây 30 năm, anh Châu khi đó 26 tuổi, công nhân tại TP HCM, tình cờ đọc được bài báo về gia đình ông Phan Lồng và bà Nguyễn Thị Hoa ở xã Quế Cường, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam (cũ).
Gia đình ở trong một xóm núi, quanh năm bữa đói bữa no nhưng cả 8 người con đều có thành tích học tập xuất sắc. "Lúc đó lương công nhân của tôi chỉ hơn 600.000 đồng một tháng. Đọc xong bài báo, tôi muốn về tận nơi tặng bọn trẻ một món quà", anh Châu, hiện 56 tuổi, trú tại phường Thủ Đức, nhớ lại.
Tranh thủ kỳ nghỉ, mùa đông năm 1996, anh theo địa chỉ trên báo, bắt xe khách về miền Trung. Giữa cơn mưa tầm tã, chàng thanh niên xuất hiện trước ngôi nhà dột nát của ông Lồng. Đàn con nhỏ của ông đứng khép nép nhìn người lạ. Khi nghe anh trình bày lý do tìm đến nhà, vợ chồng ông lặng người vì xúc động.
Tối đó, anh Châu được xếp chỗ ngủ trên chiếc chiếu rách góc nhà. Sáng hôm sau, anh theo bà Hoa đi bộ ra chợ huyện, dùng toàn bộ số tiền mang theo mua 10 kg gạo, ít nhu yếu phẩm và vài chiếc chiếu mới. Biết con trai lớn của ông Lồng chuẩn bị học đại học, anh tháo chiếc tai nghe mang theo người tặng lại.
"Nhờ 10 kg gạo của anh ấy, các con tôi lần đầu được ăn bát cơm đầy", bà Hoa kể.
Anh Châu ở lại xóm núi một tuần, cùng lũ trẻ đi chăn bò, vào rừng hái củi. Trước ngày trở lại TP HCM, anh nhận ông Lồng, bà Hoa làm cha mẹ nuôi.
Thời đó phương tiện liên lạc còn khó khăn, gia đình ông Lồng giữ liên lạc với anh Châu qua những lá thư. Khi người con trai thứ hai của ông vào TP HCM nhập học, anh lại đến đón, hỗ trợ những ngày đầu.
Đến khoảng năm 2000, anh Châu gửi một lá thư thông báo mình đã mất việc vì công ty giải thể. Hai bên bặt tin nhau từ ngày đó.
Gánh nặng cơm áo và việc nuôi đàn con ăn học lấy hết thời gian của gia đình nên không ai có điều kiện đi tìm chàng trai tặng 10 kg gạo năm xưa. Trong 20 năm (1996 - 2016), các con của bà Hoa và ông Lồng lần lượt bước chân vào giảng đường. Anh chị lớn ra trường, đi làm lại tiếp tục nuôi các em sau.
Khi cuộc sống dần ổn định, các con ông Lồng bắt đầu hành trình tìm lại người anh nuôi biệt tích.
Chị Phan Kiều Trinh (con gái thứ tư) nhớ lại, từ năm 2010, cứ cuối tuần, hai chị em chị lại bắt xe buýt xuống Thủ Đức. Họ tìm đến địa chỉ công ty cũ của anh Châu nhưng nơi này đã giải thể, công nhân cũ tản mát mỗi người một nơi.
Hai chị em mở rộng phạm vi tìm kiếm sang các khu nhà trọ tại phường Tam Bình, TP Thủ Đức (cũ) nơi anh Châu từng ghi địa chỉ trong thư. Với tấm ảnh chụp anh năm 26 tuổi, họ đi dọc các con phố, gõ cửa từng nhà để hỏi thăm nhưng đều nhận được cái lắc đầu.
Sau hơn một năm tìm kiếm không có kết quả, chị Trinh tìm vào UBND phường Tam Bình nhờ tra cứu. May mắn, một cán bộ địa phương nhận ra người trong ảnh là bạn mình và cung cấp địa chỉ.
Tìm đến nơi, chị thấy anh Châu đang sống một mình trong căn nhà cấp bốn cũ cha mẹ để lại. Chàng thanh niên năm xưa nay đã già đi nhiều, gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi. Anh Châu cũng không nhận ra hai cô gái trước mặt chính là những đứa trẻ 9 tuổi, 10 tuổi trong ngôi nhà dột ở xóm núi năm xưa.
Anh kể một lần gặp tai nạn gãy xương bả vai, sức khỏe giảm sút, không thể tiếp tục lao động nặng. Khi công ty giải thể, anh cầm cố sổ đỏ ngôi nhà được 40 triệu đồng để khởi nghiệp nhưng thất bại. Năm 2007, anh tiếp tục vay vốn mở cửa hàng kinh doanh và thua lỗ, lâm vào cảnh nợ nần. '
"Có lẽ cũng vì vậy mà anh mặc cảm nên cắt liên lạc và cũng để không làm ai phải lo lắng'', chị Trinh nói.
Các con ông Lồng mua vé, đưa anh về lại Quảng Nam. Ngôi nhà dột nát năm xưa giờ đã được thay bằng căn nhà khang trang gần đường lộ. "Biết tin các em trưởng thành, đều học đại học, tôi mừng lắm", anh Châu nói.
Ngày anh trở lại, ông Lồng giờ đã mắc bệnh Alzheimer, không còn ký ức để nhận ra người con nuôi. Nhưng bà Hoa thì bật khóc ngay khi thấy dáng anh ở cửa.
Biết hoàn cảnh của anh, các thành viên trong gia đình góp một khoản tiền nhỏ để anh trang trải nợ nần. Anh Châu từ chối, nói: "Chút gạo, chiếc chiếu ngày xưa có đáng là bao mà mọi người phải bận lòng".
"Nhưng mẹ và anh chị em tôi đều bảo: Với anh nó là chút gạo, nhưng với nhà em ngày đó nó quý như vàng", chị Trinh nói.
Từ ngày tìm lại được nhau, cứ vài năm một lần, anh Châu lại bắt xe về thăm gia đình cha mẹ nuôi.
Khi bà Hoa chuyển về sống tại An Khê, Đà Nẵng, thi thoảng lại gọi điện thúc giục con về chơi, tâm sự đủ điều. "Má nuôi và các em vẫn tử tế và trọng nghĩa tình như xưa", anh Châu nói.
Đầu tháng 7 này, khi viết cuốn tự truyện về hành trình của gia đình từ thuở hàn vi đến lúc trưởng thành, chị Trinh coi cuộc gặp lại anh Châu như một phép màu. "Sau những thăng trầm và biến cố số phận, chúng tôi đều nhận ra chỉ cần có những tình cảm đủ sâu đậm và đáng trân trọng, sẽ có thể vượt qua thời gian và khoảng cách để đoàn tụ'', chị nói.
Một sự cố tang lễ gây xôn xao dư luận quốc tế vừa xảy ra tại Guyana – quốc gia nói tiếng Anh nằm ở Nam Mỹ.
Trong lúc linh cữu được khiêng từ xe tang vào khu vực tổ chức tang lễ, phần đáy của chiếc quan tài bất ngờ bung ra ngay trước sự chứng kiến của đông đảo người thân và khách viếng.
Theo đoạn video lan truyền trên mạng xã hội, nhóm người khiêng quan tài vừa di chuyển được vài bước thì chiếc quan tài màu xanh bất ngờ bị bật đáy. Thi thể bên trong lập tức rơi xuống bãi cỏ khiến nhiều người có mặt hoảng loạn, la hét trong kinh hãi. Không khí tang lễ vốn đã nặng nề càng trở nên hỗn loạn sau sự cố bất ngờ này.
Một số người khiêng quan tài đã bối rối trong vài giây trước khi vội vàng xử lý tình huống. Sau đó, họ cố gắng nâng thi thể trở lại và tìm cách sửa chữa tạm thời chiếc quan tài nhằm giữ gìn sự trang nghiêm cho buổi lễ cũng như bảo vệ phẩm giá của người đã khuất.
Theo một số nguồn tin quốc tế, sự việc xảy ra hôm 24/5 và nhanh chóng lan truyền trên Facebook sau khi video được đăng tải. Chỉ trong thời gian ngắn, đoạn clip đã thu hút lượng tương tác lớn.
Nhiều người cho biết họ chưa từng chứng kiến tình huống tương tự trong một tang lễ. Một tài khoản mạng xã hội bình luận: "Hơn 50 năm sống ở Guyana, tôi chưa từng thấy chiếc quan tài nào mục nát đến mức bung đáy như vậy, dù là loại rẻ tiền nhất".
Hiện nguyên nhân khiến chiếc quan tài bị hỏng vẫn chưa được xác định. Tuy nhiên, một số ý kiến cho rằng sản phẩm có thể được đóng không chắc chắn hoặc sử dụng vật liệu kém chất lượng.
Dù không gây thương vong, sự cố vẫn để lại cú sốc lớn đối với gia đình người đã khuất và những người tham dự tang lễ. Không ít cư dân mạng cho rằng đây là một trong những tình huống đau lòng và khó xử nhất có thể xảy ra trong một nghi thức tiễn đưa. Câu chuyện cũng làm dấy lên tranh luận về chất lượng dịch vụ tang lễ, đặc biệt là việc kiểm tra kỹ lưỡng quan tài trước khi sử dụng để tránh những sự cố đáng tiếc tương tự.
Chị Đ.T.N. thường xuyên phải đối mặt với những cơn đau âm ỉ vùng thượng vị, cảm giác khó chịu kéo dài ở đường tiêu hóa. Với chị, mỗi lần đại tiện là một lần ám ảnh vì chảy máu, đau rát và cảm giác khó chịu kéo dài sau đó.
Dù các triệu chứng ngày càng nặng, ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày và công việc, nhưng chị vẫn lựa chọn chịu đựng thay vì đi khám. Đây cũng là tâm lý phổ biến ở nhiều người mắc bệnh lý hậu môn - trực tràng vì cho rằng đây là vấn đề tế nhị, đồng thời lo sợ phẫu thuật sẽ đau và cần nhiều thời gian để hồi phục.
Chỉ đến khi tình trạng không còn cải thiện và bắt đầu ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng sống, chị mới quyết định đến Bệnh viện Đa khoa Vinmec Hải Phòng để thăm khám.
Qua khám lâm sàng, nội soi và các xét nghiệm chuyên sâu, các bác sĩ xác định chị Đ.T.N. mắc trĩ độ III, đồng thời ghi nhận viêm dạ dày do vi khuẩn HP và viêm đại tràng. Thay vì chỉ tập trung xử lý bệnh lý trĩ, ê-kíp điều trị đã đánh giá toàn diện tình trạng tiêu hóa của người bệnh để xây dựng phác đồ phù hợp cho từng vấn đề bệnh lý.
Theo ThS.BS Vũ Văn Quân - Trưởng khoa Ngoại Tiêu hóa - Gan mật - Tiết niệu, Bệnh viện Đa khoa Vinmec Hải Phòng, nhiều bệnh nhân vì tâm lý e ngại hoặc sợ đau nên chần chừ thăm khám, khiến bệnh chỉ được phát hiện khi đã tiến triển nặng.
"Trĩ là bệnh lý khá phổ biến nhưng nhiều người vẫn âm thầm chịu đựng trong thời gian dài. Người bệnh không chỉ đau, chảy máu khi đại tiện mà còn ảnh hưởng đáng kể đến sinh hoạt, công việc và chất lượng cuộc sống. Việc thăm khám sớm giúp đánh giá chính xác mức độ bệnh để lựa chọn phương pháp điều trị phù hợp, tránh để bệnh kéo dài gây thêm nhiều phiền toái", ThS.BS Vũ Văn Quân chia sẻ.
Điều trị trĩ bằng công nghệ laser kết hợp kỹ thuật xâm lấn tối thiểu
Sau khi được bác sĩ tư vấn kỹ lưỡng về tình trạng bệnh và các lựa chọn điều trị, chị Đ.T.N. quyết định phẫu thuật. Ca phẫu thuật do ThS.BS Vũ Văn Quân trực tiếp thực hiện, áp dụng phương pháp điều trị trĩ bằng công nghệ laser kết hợp kỹ thuật xâm lấn tối thiểu.
Phương pháp này sử dụng năng lượng laser để xử lý chính xác búi trĩ từ bên trong, đồng thời hạn chế tối đa tổn thương các mô lành xung quanh.
So với các phương pháp truyền thống, kỹ thuật này giúp giảm chảy máu, giảm đau sau can thiệp, đồng thời hạn chế phù nề, giúp người bệnh sớm trở lại sinh hoạt bình thường. Bên cạnh điều trị bệnh lý trĩ, các bác sĩ cũng xây dựng phác đồ điều trị đối với tình trạng viêm dạ dày do HP và viêm đại tràng, nhằm giải quyết đồng thời các vấn đề tiêu hóa mà chị N. đang gặp phải.
Ca phẫu thuật diễn ra thuận lợi. Sau điều trị, chị hồi phục tốt, các triệu chứng đau và chảy máu khi đại tiện giảm rõ rệt, giúp người bệnh nhanh chóng trở lại các hoạt động thường ngày mà không còn phải lo lắng như trước.
Theo ThS.BS Vũ Văn Quân, sự phát triển của kỹ thuật ngoại khoa hiện đại giúp việc điều trị bệnh trĩ trở nên nhẹ nhàng hơn trước. Nhiều trường hợp có thể được can thiệp bằng các phương pháp ít xâm lấn, giảm đau, rút ngắn thời gian nằm viện và phục hồi nhanh, giúp người bệnh xóa bỏ tâm lý e ngại khi điều trị.
Tại Vinmec Hải Phòng, các bệnh lý hậu môn - trực tràng được tiếp cận theo hướng điều trị toàn diện và cá thể hóa, không chỉ tập trung xử lý tổn thương tại chỗ mà còn đánh giá các bệnh lý tiêu hóa đi kèm để xây dựng phác đồ phù hợp cho từng người bệnh.
Sự phối hợp giữa đội ngũ ngoại tiêu hóa, gây mê hồi sức, nội soi tiêu hóa cùng hệ thống trang thiết bị hiện đại và quy trình chăm sóc chuyên sâu giúp người bệnh được điều trị trong không gian riêng tư, an toàn và hiệu quả.