Theo Hãng tin Reuters, Liên đoàn Quốc tế các hiệp hội phi công hàng không (IFALPA) ngày 10-4 cho biết nhiều phi công quốc tế đang đối mặt với áp lực nặng nề khi phải chấp nhận rủi ro bay vào vùng xung đột tại Trung Đông, nếu không sẽ phải chịu các hình phạt như cắt lương, sa thải.
Ông Ron Hay, Chủ tịch IFALPA, nhận định “nỗi sợ bị trả đũa” này đang bao trùm giới phi công từ Lebanon đến Ấn Độ khi họ phải bay trong điều kiện khó lường – nơi không phận có thể đóng cửa đột ngột do các cuộc không kích giữa bối cảnh chiến sự tại Trung Đông chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Phát biểu với Reuters, ông Hay nói một số phi công lo ngại mất việc nếu từ chối nhiệm vụ, trong khi những người khác có thể không bị sa thải nhưng sẽ không được trả lương nếu không bay.
Ông từ chối nêu tên các hãng hàng không liên quan, nhưng cho rằng cách họ đối xử với phi công (như đe dọa, gây áp lực nếu không bay) là cách làm sai vì nó không tạo ra môi trường làm việc an toàn, nơi các phi công được khuyến khích lên tiếng.
Thông tin này được đưa ra khi một số hãng hàng không Trung Đông đang dần khôi phục hoạt động bay, sau khi thỏa thuận ngừng bắn kéo dài 2 tuần giữa Mỹ và Iran được công bố. Dù vậy, giới quan sát cho rằng lệnh ngừng bắn này “khá mong manh” khi các cuộc tấn công trong khu vực vẫn đang tiếp diễn.
Trước tình hình trên, các hãng hàng không châu Âu đã tiếp tục gia hạn lệnh cấm bay qua không phận một số quốc gia vùng Vịnh – bao gồm UAE và Qatar – đến ngày 24-4. Trong khi đó, các hãng hàng không tại Dubai, Doha và Ấn Độ vẫn tiếp tục khai thác hoạt động bay qua khu vực này.
Điều này cũng đẩy phi công vào thế khó khi họ không có quyền quyết định về vấn đề an toàn của bản thân và chuyến bay – điều vốn không nên bị ép buộc hay thương lượng.
Trước những lo ngại gia tăng, IFALPA đã công bố tài liệu này nhằm nhấn mạnh quyền của phi công trong các quyết định liên quan đến an toàn.
Một bản tin trước đó của Cơ quan hàng không Liên hợp quốc cũng cảnh báo rủi ro về sức khỏe tâm lý khi hoạt động trong vùng xung đột, khi phi hành đoàn đối mặt với mức độ căng thẳng, lo âu và mệt mỏi nghiêm trọng hơn, cả trên mặt đất lẫn trên không. Cơ quan này cho rằng đây là yếu tố then chốt đối với an toàn bay.
Ông Ron Hay cho biết các phi công bay đến khu vực này cũng phàn nàn về việc thiếu hướng dẫn rõ ràng về rủi ro, khiến việc lập kế hoạch trở nên khó khăn nếu một sân bay bất ngờ bị đóng cửa do các cuộc tấn công.
Trước đó hồi cuối tháng 3, nhóm phi công Ấn Độ đã gọi việc hãng Air India tiếp tục bay đến khu vực vùng Vịnh là “mối lo ngại nghiêm trọng”, đồng thời đề nghị cơ quan quản lý tạm dừng khai thác cho đến khi có “đánh giá rủi ro” tập trung và minh bạch.
Không chỉ nguy hiểm trên không, các phi công tại những điểm nóng như Beirut (Lebanon) còn đối mặt với rủi ro ngay sau khi hạ cánh. Ông Ron Hay dẫn chứng trường hợp các phi công không thể về nhà vì các tuyến đường từ sân bay đã bị san phẳng hoàn toàn do bom đạn.
Hiện tại, nhiều hãng hàng không lớn tại vùng Vịnh vẫn khẳng định họ ưu tiên an toàn và bay theo các hành lang chuyên dụng. Tuy nhiên việc các phi công tại đây từ chối trả lời phỏng vấn – ngay cả khi ẩn danh – đã cho thấy “văn hóa im lặng” và “nỗi sợ bị trù dập” đang hiện hữu rõ rệt trong ngành hàng không khu vực này.
Mùa thu năm 2026, trong căn nhà nhỏ tại bang North Carolina (Mỹ), Natalie Malouf và Juan Prieto cùng cậu con trai 10 tháng tuổi lật giở lại những bức ảnh cũ. Đã một thập kỷ trôi qua kể từ ngày đầu tiên họ chạm mặt trên chuyến bay định mệnh, Natalie vẫn thầm nghĩ nếu ngày đó cô không đặt đúng chuyến bay hay ngồi sai số ghế, cuộc đời hai người có lẽ đã rẽ sang hướng khác.
Trở lại năm 2016, Natalie, khi đó mới ngoài 20 tuổi, sống tại thành phố Dallas (Mỹ), bắt chuyến bay qua cảnh tại London (Anh) để tới Đức. Ghế kế bên cô là Juan Prieto, một người đàn ông Colombia ngoài 30 tuổi, đang là giáo sư nghiên cứu tại Đại học North Carolina sau khi hoàn thành 5 năm tiến sĩ tại Pháp.
Natalie chủ động bắt chuyện và tìm cách tán tỉnh người bạn đồng hành nhưng không thành công. Do đó, cô thay đổi cách nói chuyện, trở nên nghiêm túc hơn và được Juan đáp lại. Suốt chuyến bay dài, họ chia sẻ về cuộc sống, học tập một cách tự nhiên.
Khi máy bay hạ cánh xuống London, họ trao đổi email và số điện thoại với lời hẹn sẽ liên lạc nếu có dịp ghé thăm thành phố của nhau. Tuy nhiên, guồng quay bận rộn của cuộc sống khiến những trao đổi thưa dần rồi mất hẳn.
Điều Natalie không biết là vào thời điểm gặp cô, Juan đang trong một mối quan hệ trục trặc. Anh đang trên đường sang Pháp để nỗ lực cứu vãn tình yêu. Sự xuất hiện cùng nụ cười rạng rỡ của Natalie lúc lên máy bay chỉ được Juan xem như một sự an ủi nhẹ nhàng cho hành trình phía trước.
"Tôi nghĩ mình đã có một bạn đồng hành dễ mến trong chuyến bay", Juan nói về ấn tượng với Natalie.
Một năm sau, khi mối tình cũ tan vỡ và cuộc sống dần ổn định, hình ảnh cô gái tràn đầy năng lượng trên chuyến bay năm nào bất ngờ hiện về trong tâm trí Juan. Sau nhiều đắn đo, Juan quyết định gửi cho Natalie một tin nhắn vỏn vẹn biểu tượng bông hồng.
"Sao anh lại gửi tin nhắn này cho em?", dòng hồi đáp của Natalie khiến tim Juan đập mạnh vì sợ mình quá bạo dạn. Sau khi Juan thẳng thắn chia sẻ rằng mình đã độc thân, cả hai quyết định gọi điện thoại cho nhau. Nghe lại giọng nói của đối phương, cảm giác thân thuộc của một năm trước lập tức quay trở lại.
Thời điểm đó, Natalie đang trải qua giai đoạn khủng hoảng ở trường đại học và không hài lòng với cuộc sống. Những cuộc trò chuyện với Juan trở thành liều thuốc tinh thần vô giá giúp cô vượt qua áp lực. Vài tuần sau, Juan mời cô đến thăm anh tại thành phố Raleigh (bang North Carolina). Khoảnh khắc ôm nhau mừng rỡ tại sân bay đã mở đầu cho những chuỗi ngày yêu xa hạnh phúc.
Năm 2021, sau ba năm duy trì mối quan hệ cách biệt địa lý, Natalie hoàn thành chương trình thạc sĩ. Bất chấp giai đoạn đại dịch bùng phát, cô quyết định chuyển đến North Carolina để chính thức về chung một nhà với Juan. Mùa thu năm đó, một đám cưới nhỏ, ấm cúng được tổ chức dưới sự chứng kiến của vài người bạn thân do lệnh phong tỏa.
Đến mùa thu năm 2022, khi biên giới các nước mở cửa trở lại, cặp đôi quyết định tổ chức hôn lễ lần hai để bù đắp cho đám cưới đơn sơ trước đó. Lần này, họ nhận được lời chúc phúc trực tiếp từ 170 khách mời, bao gồm cả bố mẹ của Juan bay từ Colombia sang.
Hiện tại, tổ ấm của họ tràn ngập tiếng cười với sự xuất hiện của cậu con trai nhỏ. Cặp đôi đang dạy con nói song ngữ gồm tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha (ngôn ngữ mẹ đẻ của Juan). Dù cuộc sống bận rộn và việc chăm con nhỏ gây không ít áp lực,Natalie cho biết sự gắn kết giữa hai vợ chồng ngày càng bền chặt nhờ những điểm chung về sở thích du lịch và quan điểm nuôi dạy con. Họ lên kế hoạch đưa con về Colombia thăm ông bà nội vào tháng 7 tới.
Nhìn lại hành trình 10 năm, Juan nhắn nhủ: "Hãy thử trò chuyện với một người lạ. Bạn không bao giờ biết trước điều gì sẽ xảy ra, nhưng những kết nối tình cờ đó có thể mang lại một kết thúc vô cùng tốt đẹp".
Báo Mainichi đưa tin đầu tuần này, tỉnh Hokkaido (Nhật Bản) đã ra mắt robot tự lái Sói Quái Vật (Monster Wolf) tại sân bay Kushiro, nhằm ngăn chặn động vật hoang dã xâm nhập đường băng. Đây là lần đầu tiên Monster Wolf tự hành được triển khai tại Nhật Bản.
Sân bay Kushiro nằm trên vùng đồi núi cách trung tâm thành phố Kushiro khoảng 20km. Từ lâu đã gặp nhiều vấn đề do các loài động vật nhỏ như cáo và thỏ xâm nhập.
Thực tế để giải quyết vấn đề nói trên, sân bay đã thử nghiệm thiết bị Monster Wolf do Công ty Ohta Seiki (thị trấn Naie, tỉnh Hokkaido) sản xuất từ năm 2024. Kết quả thử nghiệm cho thấy thiết bị xua đuổi hiệu quả, làm giảm thiểu rõ rệt sự xuất hiện của những con thú đi lạc.
Thiết bị Monster Wolf mới được lắp đặt trên một máy cắt cỏ tự động, dẫn đường bằng hệ thống định vị GPS. Robot di chuyển chậm rãi qua lại dọc theo lộ trình dài khoảng 250m bên trong khu vực ở phía bắc sân bay Kushiro, duy trì hoạt động tuần tra liên tục 24 giờ.
Khi cảm biến hồng ngoại tích hợp phát hiện động vật nhỏ tiếp cận, robot sẽ tự động phát ra âm thanh từ bộ sưu tập gồm 50 loại tiếng động, bao gồm cả tiếng sói hú, để xua đuổi chúng tránh xa đường băng.
Ông Akihiro Mikami, Trưởng bộ phận vận hành sân bay tại Văn phòng sân bay Kushiro, bày tỏ kỳ vọng: "Thiết bị này sẽ giúp giảm thiểu nguy cơ động vật va chạm với máy bay, đồng thời nâng cao hiệu suất xua đuổi động vật nhỏ tại sân bay".
Ngày 5/5, chính quyền tỉnh Tứ Xuyên cho biết cô gái họ Lưu, 16 tuổi, tử vong khi chơi trò xích đu vách đá tại khu du lịch thác nước Maliuyan, thành phố Hoa Anh hôm 3/5. Nguyên nhân là dây an toàn bị đứt ngay khi nạn nhân rời khỏi bệ phóng.
Video ghi lại hiện trường cho thấy cô gái liên tục cảnh báo thiết bị bảo hộ chưa được thắt chặt. "Không đủ chặt", cô hét lên nhiều lần trước khi bị nhân viên đẩy ra khỏi khu vực an toàn. Ngay lập tức, dây cáp bảo hộ bị đứt khiến cô rơi thẳng xuống vách đá.
Giới chức bước đầu xác định tai nạn liên quan đến trách nhiệm an toàn sản xuất. Khu du lịch Maliuyan bị đình chỉ hoạt động đến ngày 10/5 để phục vụ điều tra và kiểm tra toàn bộ thiết bị.
Đơn vị vận hành trò chơi là công ty du lịch mạo hiểm Chongqing Adventure Camp đang bị điều tra về trách nhiệm hình sự. Trước đó, trò chơi này từng được quảng bá là trải nghiệm cảm giác mạnh hàng đầu tại khu vực.
Xích đu vách đá là trò chơi cảm giác mạnh có tính chất mạo hiểm cao. Tại các khu du lịch, loại hình này thường được lắp đặt ở mép các vách núi hoặc các vị trí có độ cao lớn để tạo cảm giác rơi tự do.
Khác với zipline di chuyển theo đường thẳng trên dây cáp, xích đu vách đá vận hành theo nguyên lý con lắc. Người chơi được treo vào dây cáp, sau đó, hệ thống sẽ đẩy hoặc thả tự do từ bệ phóng để người chơi văng ra không trung theo hình vòng cung.
Vụ việc trở thành chủ đề nóng nhất trên mạng xã hội Weibo sáng 6/5 với hàng chục triệu lượt thảo luận. Đa số ý kiến chỉ trích sự tắc trách của nhân viên vận hành khi phớt lờ cảnh báo của khách hàng. "Họ đã coi thường mạng sống con người. Một sơ suất nhỏ đã tước đi tương lai của cô gái trẻ", người dùng Tư Mã bình luận.