Mùa thu năm 2026, trong căn nhà nhỏ tại bang North Carolina (Mỹ), Natalie Malouf và Juan Prieto cùng cậu con trai 10 tháng tuổi lật giở lại những bức ảnh cũ. Đã một thập kỷ trôi qua kể từ ngày đầu tiên họ chạm mặt trên chuyến bay định mệnh, Natalie vẫn thầm nghĩ nếu ngày đó cô không đặt đúng chuyến bay hay ngồi sai số ghế, cuộc đời hai người có lẽ đã rẽ sang hướng khác.
Trở lại năm 2016, Natalie, khi đó mới ngoài 20 tuổi, sống tại thành phố Dallas (Mỹ), bắt chuyến bay qua cảnh tại London (Anh) để tới Đức. Ghế kế bên cô là Juan Prieto, một người đàn ông Colombia ngoài 30 tuổi, đang là giáo sư nghiên cứu tại Đại học North Carolina sau khi hoàn thành 5 năm tiến sĩ tại Pháp.
Natalie chủ động bắt chuyện và tìm cách tán tỉnh người bạn đồng hành nhưng không thành công. Do đó, cô thay đổi cách nói chuyện, trở nên nghiêm túc hơn và được Juan đáp lại. Suốt chuyến bay dài, họ chia sẻ về cuộc sống, học tập một cách tự nhiên.
Khi máy bay hạ cánh xuống London, họ trao đổi email và số điện thoại với lời hẹn sẽ liên lạc nếu có dịp ghé thăm thành phố của nhau. Tuy nhiên, guồng quay bận rộn của cuộc sống khiến những trao đổi thưa dần rồi mất hẳn.
Điều Natalie không biết là vào thời điểm gặp cô, Juan đang trong một mối quan hệ trục trặc. Anh đang trên đường sang Pháp để nỗ lực cứu vãn tình yêu. Sự xuất hiện cùng nụ cười rạng rỡ của Natalie lúc lên máy bay chỉ được Juan xem như một sự an ủi nhẹ nhàng cho hành trình phía trước.
“Tôi nghĩ mình đã có một bạn đồng hành dễ mến trong chuyến bay”, Juan nói về ấn tượng với Natalie.
Một năm sau, khi mối tình cũ tan vỡ và cuộc sống dần ổn định, hình ảnh cô gái tràn đầy năng lượng trên chuyến bay năm nào bất ngờ hiện về trong tâm trí Juan. Sau nhiều đắn đo, Juan quyết định gửi cho Natalie một tin nhắn vỏn vẹn biểu tượng bông hồng.
“Sao anh lại gửi tin nhắn này cho em?”, dòng hồi đáp của Natalie khiến tim Juan đập mạnh vì sợ mình quá bạo dạn. Sau khi Juan thẳng thắn chia sẻ rằng mình đã độc thân, cả hai quyết định gọi điện thoại cho nhau. Nghe lại giọng nói của đối phương, cảm giác thân thuộc của một năm trước lập tức quay trở lại.
Thời điểm đó, Natalie đang trải qua giai đoạn khủng hoảng ở trường đại học và không hài lòng với cuộc sống. Những cuộc trò chuyện với Juan trở thành liều thuốc tinh thần vô giá giúp cô vượt qua áp lực. Vài tuần sau, Juan mời cô đến thăm anh tại thành phố Raleigh (bang North Carolina). Khoảnh khắc ôm nhau mừng rỡ tại sân bay đã mở đầu cho những chuỗi ngày yêu xa hạnh phúc.
Năm 2021, sau ba năm duy trì mối quan hệ cách biệt địa lý, Natalie hoàn thành chương trình thạc sĩ. Bất chấp giai đoạn đại dịch bùng phát, cô quyết định chuyển đến North Carolina để chính thức về chung một nhà với Juan. Mùa thu năm đó, một đám cưới nhỏ, ấm cúng được tổ chức dưới sự chứng kiến của vài người bạn thân do lệnh phong tỏa.
Đến mùa thu năm 2022, khi biên giới các nước mở cửa trở lại, cặp đôi quyết định tổ chức hôn lễ lần hai để bù đắp cho đám cưới đơn sơ trước đó. Lần này, họ nhận được lời chúc phúc trực tiếp từ 170 khách mời, bao gồm cả bố mẹ của Juan bay từ Colombia sang.
Hiện tại, tổ ấm của họ tràn ngập tiếng cười với sự xuất hiện của cậu con trai nhỏ. Cặp đôi đang dạy con nói song ngữ gồm tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha (ngôn ngữ mẹ đẻ của Juan). Dù cuộc sống bận rộn và việc chăm con nhỏ gây không ít áp lực,Natalie cho biết sự gắn kết giữa hai vợ chồng ngày càng bền chặt nhờ những điểm chung về sở thích du lịch và quan điểm nuôi dạy con. Họ lên kế hoạch đưa con về Colombia thăm ông bà nội vào tháng 7 tới.
Nhìn lại hành trình 10 năm, Juan nhắn nhủ: “Hãy thử trò chuyện với một người lạ. Bạn không bao giờ biết trước điều gì sẽ xảy ra, nhưng những kết nối tình cờ đó có thể mang lại một kết thúc vô cùng tốt đẹp”.
Từng được xem là thú vui chỉ dành riêng cho những người nghỉ hưu, việc ngắm chim đã thay đổi đáng kể. Ngày nay, những biệt thự sang trọng, khách sạn được thiết kế sáng tạo và phòng ngủ xa hoa đánh dấu điểm khởi đầu cho một loại hình du lịch ngắm chim mới đang mọc lên khắp thế giới.
Từ những con chim quetzal lộng lẫy đến những con chim malkoha mặt đỏ, tất cả các loài chim tuyệt đẹp đều có thể được nhìn thấy ở những điểm nóng ngắm chim dưới đây. Danh sách do tạp chí du lịch Mỹ CN Traveler bình chọn:
Ở Trung Quốc cổ đại, việc đặt những chiếc chum lớn trong sân vườn thường mang ý nghĩa cát tường, giúp trấn giữ ngôi nhà và cải thiện vận may cho gia chủ. Hoàng cung cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, mục đích cốt lõi của những chiếc chum nước trong Tử Cấm Thành là phòng hỏa.
Kiến trúc của Tử Cấm Thành chủ yếu được xây dựng bằng gỗ, khiến hỏa hoạn trở thành mối nguy lớn nhất đối với sự an toàn của cung điện. Do đó, những chiếc chum lớn được đặt ở khắp các sân điện và dọc lối đi, luôn được đổ đầy nước quanh năm. Mỗi chiếc chum có thể chứa từ vài trăm đến vài nghìn lít nước, tương đương với lượng nước của một chiếc xe chữa cháy nhỏ ngày nay.
Nếu hỏa hoạn xảy ra, quân lính và thái giám có thể lấy nước ngay tại chỗ để dập lửa. Những chiếc chum này còn được gọi bằng những cái tên như "Môn Hải" (biển trước cửa), "Cát Tường Cương" (chum cát tường) hay "Thái Bình Cương" (chum thái bình).
Vào mùa đông khắc nghiệt ở Bắc Kinh, để ngăn nước trong chum bị đóng băng, dẫn đến việc không thể dùng chữa cháy khi cần, người trong cung áp dụng các biện pháp sưởi ấm. Họ đặt than củi đang cháy vào bên trong các bệ đá rỗng bên dưới đáy chum. Ngoài ra, những chiếc chum còn được đậy nắp kỹ và mặc thêm "áo khoác bông" - một lớp bọc bằng vải bông dày để cách nhiệt và giữ ấm cho nước bên trong. Nhờ vậy, dòng nước luôn sẵn sàng dù ở nhiệt độ dưới 0 độ C.
Theo ghi chép trong cuốn Đại Thanh Hội Điển, từng có tổng cộng 308 chiếc chum lớn trong Tử Cấm Thành nhưng qua thời gian, hiện chỉ còn 231 chiếc được bảo tồn.
Những chiếc chum này được chia làm ba loại chính dựa trên chất liệu: đồng, sắt và đồng mạ vàng. Vào thời nhà Minh (1368-1644), hầu hết chum được làm bằng sắt. Đến thời nhà Thanh (1644-1911), những chiếc chum đồng mạ vàng bắt đầu xuất hiện.
Quy trình mạ vàng tinh xảo và phức tạp khi vàng được hòa tan trong thủy ngân, quét lên bề mặt đồng, sau đó nung nóng để thủy ngân bay hơi, để lại lớp vàng bám chặt vào bề mặt đồng, tạo nên vẻ ngoài vàng óng rực rỡ.
Hệ thống phân cấp kiến trúc trong Tử Cấm Thành rất nghiêm ngặt và những chiếc chum cũng tuân theo quy tắc đó. Chum đồng mạ vàng là loại cao cấp nhất, hiện chỉ còn 18 chiếc, được đặt tại lối vào của các cung điện quan trọng nhất như điện Thái Hòa và điện Bảo Hòa. Chum đồng và sắt được đặt tại các cung điện bình thường và dọc các con lộ.
Vào cuối thời nhà Thanh, quân xâm lược tràn vào Tử Cấm Thành. Do những chiếc chum quá nặng không thể mang đi, chúng đã dùng lưỡi lê để cạo sạch lớp vàng trên bề mặt. Đến nay, du khách vẫn có thể nhìn thấy những vết xước của lưỡi lê hằn trên thân chum như một phần của lịch sử.
Tử Cấm Thành hay Cố Cung được khởi công từ thời nhà Nguyên trong khoảng năm 1271-1368. Công trình gồm nhiều cung điện, bao phủ diện tích khoảng 720.000 m2, từng là nơi ở của 24 vị hoàng đế nhà Minh và nhà Thanh. Nơi đây được bảo vệ bởi bức tường cao 10 m với các tháp canh cùng hào nước rộng. Hiện nay, Tử Cấm Thành là điểm du lịch nổi tiếng hầu hết du khách sẽ ghé qua khi tới Bắc Kinh.
Khi Emmanuel Jonathan Okello quyết định mở một nhà hàng, anh biết chính xác thực đơn của mình phải có Rolex. Đầu bếp địa phương này chia sẻ một câu nói cửa miệng quen thuộc tại Uganda: "Ở đây chúng tôi không đeo Rolex, chúng tôi ăn nó".
Tên gọi độc đáo của món ăn thực chất không liên quan đến chiếc đồng hồ cao cấp. Món ăn này bao gồm một lớp trứng ốp la cuộn bên trong chiếc bánh mì dẹt chapati kiểu Ấn Độ. Khi phát âm cụm từ "rolled eggs" (trứng cuộn) bằng tiếng Anh với tốc độ nhanh theo ngữ điệu địa phương, nó nghe giống hệt từ "Rolex". Sự đồng âm thú vị này đã biến thành tên gọi cho món ăn từ đó.
Nguyên liệu làm vỏ bánh tương tự như paratha (một loại bánh mì dẹt Ấn Độ) gồm: bột mì, muối, nước ấm và chút dầu ăn. Bột được vo viên, cán mỏng rồi áp chảo. Lớp nhân bên trong là trứng đánh tan chiên mỏng, rắc thêm bắp cải, cà chua rồi cuộn chặt lại.
Ban đầu, đây chỉ là đồ ăn giá rẻ dành cho công nhân ở phía đông đất nước. Sự phổ biến của món ăn đường phố này phần lớn được thúc đẩy bởi giới sinh viên. Một phần Rolex trên đường phố có giá khoảng 0,2 USD, mức giá hoàn hảo cho ngân sách eo hẹp của sinh viên đại học mà vẫn đủ no bụng cả ngày.
Tác giả Jonathan Kabugo, người viết cuốn sách dạy nấu ăn mang tên How to Rolex, cho biết món ăn này đã mang lại sự đổi mới to lớn cho ẩm thực Uganda vốn chuộng thịt, rau nấu nước sốt ăn kèm khoai tây hoặc chuối. Đặc tính nhanh, tiện lợi và dễ làm của Rolex cũng giúp nhiều người dân nghèo khởi nghiệp kinh doanh tự nuôi sống bản thân.
Từ vỉa hè, Rolex ngày nay đã len lỏi vào thực đơn của các quán cà phê thời thượng và nhà hàng sang trọng. Okello nảy ra ý tưởng nâng cấp món ăn sau chuyến đi đến thị trấn du lịch Jinja, nơi anh bắt gặp người bán hàng rong thêm lòng bò chiên vào nhân bánh.
Nhà hàng Rolex Guy của anh tại thủ đô Kampala hiện phục vụ hàng tá phiên bản biến tấu như: Rolex cuộn xúc xích bò, cà ri, thịt xông khói, bơ hay bò băm. Món Rolex hảo hạng ở đây có giá 5,5 USD. Okello thậm chí đang thử nghiệm "pizza Rolex", trong đó bánh chapati được thái nhỏ trộn với trứng để làm đế bánh.
Tại quán cà phê Endiro, thực khách có thể gọi món Rolex biến tấu theo kiểu salad Hy Lạp với cà chua khô, ô liu, rau bina và phô mai feta.
Đến nay, những xe đẩy bán Rolex đã xuất hiện phổ biến ở các quốc gia láng giềng như Kenya, Rwanda và Burundi. Nhận thấy tiềm năng khổng lồ, Bộ Du lịch Uganda thậm chí đã đưa món ăn này vào chiến lược quảng bá quốc gia, tổ chức Lễ hội Rolex thường niên để thu hút du khách quốc tế.
Đầu bếp Fathi Reinarhz, chủ nhà hàng trên tầng thượng Epicure ở Nam Phi, ví von việc đến một nhà hàng Uganda mà không ăn Rolex cũng giống như đến nhà hàng Italy mà không gọi pizza.
"Không có gì thể hiện ẩm thực Uganda rõ nét hơn Rolex", đầu bếp Reinarhz khẳng định.
Về khả năng gây nhầm lẫn với thương hiệu đồng hồ nổi tiếng, giới chuyên gia ẩm thực địa phương hài hước cho rằng hãng đồng hồ Thụy Sĩ nên "cảm thấy hãnh diện" vì sự trùng hợp này.