Hơn một tháng qua, cô sử dụng dịch vụ thuê người đi chợ và nấu cơm tại nhà. Trước đây, do tính chất công việc Ngọc phải túc trực máy tính. Để tiết kiệm thời gian, cô đặt mua bánh mì hoặc cơm hộp qua ứng dụng. Sau vài lần ngộ độc thực phẩm và bệnh dạ dày tái phát, cô tìm đến dịch vụ nấu cơm theo yêu cầu.
Dịch vụ có tiền công nấu 100.000 đồng mỗi giờ. Tiền đi chợ Ngọc khoán trong khoảng 200.000 đồng, yêu cầu các món “chuẩn vị Bắc truyền thống”. Với chi phí này, cô có cơm nhà đủ ăn hai ngày.
“Đặt đồ ăn ngoài cũng tốn khoảng 150.000 đồng – 200.000 đồng mỗi ngày nhưng bữa ngon, bữa dở, phải chờ một, hai tiếng nên dịch vụ nấu cơm nhà này không đắt”, cô nói.
Tại TP HCM, Minh Thư, 31 tuổi, nhân viên sáng tạo nội dung, đặt dịch vụ thuê người đến nấu ăn tại bếp công ty cho mình và hai đồng nghiệp.
Với 188.000 đồng tiền công cho 2,5 tiếng đứng bếp, nhóm của Thư có bữa trưa đủ món mặn, canh và rau xào. Tính cả tiền mua thực phẩm, nhóm ba người của cô tốn khoảng 600.000 đồng. “Món ăn đúng khẩu vị. Khẩu phần đủ cho 5-6 người ăn. Trong quá trình nấu, chúng tôi có thể quan sát trực tiếp cách chế biến nên rất yên tâm”, Thư nói.
Không chỉ người đi làm, nhiều sinh viên cũng coi việc thuê người nấu ăn là giải pháp tiết kiệm. Nguyễn Khánh An, sinh viên năm ba Đại học Văn Lang, TP HCM, cho biết hơn một tháng nay, nhóm 5 người trọ cùng cô đã bỏ thói quen ăn ngoài để chuyển sang mô hình “cơm nhà thuê nấu”.
Trước đây, mỗi người tốn khoảng 150.000 đồng một ngày cho các bữa ăn hàng hoặc đồ ăn nhanh. Hiện tại, họ chi khoảng 300.000 đồng mua thực phẩm và thuê người nấu trong một giờ với giá 90.000 đồng. Với tổng chi phí gần 400.000 đồng, nhóm của An có đủ ba món mặn, canh, rau để ăn trong hai ngày.
“Tính ra mỗi người chỉ tốn vài chục nghìn đồng một ngày cho bữa cơm đủ chất, rẻ hơn rất nhiều”, An nói.
Ở Việt Nam, dịch vụ đến nấu ăn tại nhà không mới, trước đây phục vụ nhóm khách hàng gia đình đông người, bận rộn hoặc có con nhỏ. Nhưng từ cuối năm 2025 đến nay, nhóm khách hàng độc thân hoặc gia đình trẻ chiếm đa số.
Bà Tú Anh, Trưởng phòng nhân sự công ty dịch vụ giúp việc Guvi tại TP HCM, cho biết từ đầu năm đến nay, mỗi tháng có hơn 25.000 lượt khách hàng là người độc thân hoặc cặp đôi trong độ tuổi 25-34 đặt dịch vụ nấu ăn, đi chợ. Tệp khách này tăng trưởng 27%, vượt qua nhóm gia đình.
“Từ việc đặt thử do tò mò, nhiều người trẻ đã hình thành thói quen dùng dịch vụ để có cơm nhà mà không tốn thời gian, công sức”, bà Tú Anh nói. “Tệp khách trẻ này thường mua sẵn thực phẩm chỉ thuê người nấu hoặc gửi danh sách mua sắm để kiểm soát chi phí”.
Hiện tại, phí dịch vụ của công ty dao động 80.000-107.000 đồng mỗi giờ, tùy địa điểm và thời gian. Mỗi ca ít nhất hai giờ.
Bà Phương Thanh, đại diện ứng dụng giúp việc tại nhà bTaskee, ghi nhận dịch vụ thuê nấu cơm tại nhà tăng gần 30% tính từ đầu năm 2026. Phần lớn khách dưới 35 tuổi, độc thân hoặc các cặp đôi, sống trong chung cư ở Hà Nội, TP HCM và Đà Nẵng. “Nhu cầu tăng cao khi người trẻ ưu tiên thời gian nghỉ ngơi hoặc phát triển bản thân thay vì tự làm việc nhà”, bà nói.
Chi phí đi chợ hộ ở bTaskee dao động 95.000-115.000 đồng một giờ; nấu ăn từ 150.000-180.000 đồng mỗi giờ. “Khách trẻ thường ưu tiên thực đơn cá nhân hóa như chế độ ăn ít dầu mỡ hoặc thử nghiệm đa dạng phong cách ẩm thực”, bà Thanh cho biết thêm.
Xu hướng này cũng mở ra cơ hội việc làm cho những lao động tự do. Chị Nguyễn Thị Tú, 38 tuổi, ở TP HCM với 7 năm kinh nghiệm giúp việc nay chuyển nghề nấu cơm nhà cho các sinh viên ở ghép hoặc vợ chồng trẻ từ 26-35 tuổi. Nhóm khách này thường mua sẵn thực phẩm, chỉ yêu cầu nấu trong một giờ. Việc chuyển từ giúp việc toàn thời gian sang làm theo giờ giúp chị linh hoạt hơn.
“Hiện tại, tôi nhận hai ca mỗi ngày, tối về chăm con. Riêng tệp khách sinh viên, mỗi tháng tôi nhận hơn chục đơn. Thu nhập ổn định hơn mà vẫn có thời gian cho gia đình”, chị Tú nói.
PGS TS Phạm Ngọc Trung, nguyên Trưởng khoa Tuyên truyền, Học viện Báo chí và Tuyên truyền, nhận định đây là sự phân chia lao động của thị trường đô thị. Trước đây, giúp việc thường được thuê theo tháng để chăm sóc người già, trẻ nhỏ. Hiện nay, người trẻ độc thân ưu tiên thuê theo giờ để tiết kiệm chi phí và tránh bất tiện khi có người lạ ở cùng nhà.
Theo ông Trung, xu hướng này xuất phát từ hai nhóm: người trẻ kém kỹ năng nội trợ và nhóm biết nấu nướng nhưng thiếu thời gian do áp lực công việc.
“Việc thuê nấu ăn giúp giải phóng sức lao động, đồng thời tránh mệt mỏi, cãi vã trong việc chia sẻ việc nhà của các cặp vợ chồng. Điều này cũng mở thêm thị trường lao động tại các đô thị lớn”, ông Trung nói.
Dưới góc độ xã hội học, thạc sĩ Hoàng Hà, giảng viên Học viện Phụ nữ Việt Nam cho biết việc người trẻ chi tiền cho dịch vụ giúp việc bị định kiến là lười biếng hoặc hoang phí. Tuy nhiên, ông nhận định đây là cách cân bằng cuộc sống khi áp lực mưu sinh chiếm phần lớn năng lượng.
“Nữ công gia chánh không nên là thước đo duy nhất của hạnh phúc. Chi tiền giảm bớt gánh nặng bếp núc giúp gia đình có thêm thời gian gắn kết, tránh xung đột khi phân bổ việc nhà không hợp lý”, ông Hà nói.
Chuyên gia này ủng hộ xu hướng “thuê nấu cơm nhà” vì giúp tạo việc làm cho xã hội, song lưu ý người trẻ nên chọn các nền tảng có pháp nhân và quy trình kiểm định để đảm bảo an toàn.
Người miền Tây vốn gắn bó với sông nước, quen với những loài cá dân dã như cá linh, cá kèo, cá lóc, cá tra… nhưng nhắc đến cá cháy, nhiều người chỉ biết mà chưa từng thấy. Bởi loài cá này cực kỳ hiếm, chỉ sinh sống ở một đoạn sông nhỏ thuộc xã Tích Thiện, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long – nơi nước mặn và nước ngọt giao thoa. Chính sự "độc địa" ấy khiến cá cháy không thể sống ở nơi khác.
Theo người dân địa phương, cá cháy chỉ xuất hiện khi gió chướng bắt đầu thổi, tầm tháng Hai âm lịch. Đó là mùa sông Hậu đẹp nhất, nước trong, phù sa hiền hòa. Ngư dân Tân Vinh hay Vàm Tấn khi ấy lại rủ nhau thả lưới từ tờ mờ sáng, mong có cơ may gặp cá cháy. Bởi ai cũng biết, có khi cả chục năm trời mới may mắn bắt được một con.
Theo người dân địa phương, cá cháy chỉ xuất hiện vào mùa gió chướng, tức khoảng tháng Hai Âm lịch hằng năm. Khi ấy, những chiếc xuồng gỗ ở Tân Vinh, Vàm Tấn lại tấp nập quăng lưới đón mùa cá cháy – mùa của no đủ và mong chờ.
Thời xưa, cá cháy từng là nguồn sống chính của nhiều hộ dân ven sông. Chỉ cần một buổi sớm ra sông, người dân đã có thể mang về vài con cá cháy tươi rói, đem kho, nấu canh hoặc bán ra chợ.
Nhưng nay, theo lời các ngư dân lâu năm, loài cá này gần như đã biến mất, để lại trong lòng người miền Tây một nỗi tiếc nhớ không nguôi.
Thoạt nhìn, cá cháy có hình dáng khá giống cá mè dảnh, thân thon, vảy ánh bạc, nặng 2–4kg. Tuy nhiên, thịt cá cháy lại mang vị ngọt thanh, béo nhẹ và thơm đặc trưng của sông nước, điều mà không loài cá nào có được.
Cá cháy nhiều xương, nhưng xương nhỏ, mềm, và đặc biệt là khi kho kỹ thì gần như tan ra. Người dân Trà Ôn thường kho mặn bằng lửa riu riu, để cá thấm đều gia vị, xương nhừ, thịt săn lại, vừa đậm vừa béo. Món cá cháy kho mặn ăn với cơm trắng, dưa chua thì không gì sánh bằng.
Ngoài ra, người dân còn nấu canh chua cá cháy – món ăn đặc trưng nhất của vùng sông nước. Nồi canh chua bốc khói nghi ngút, tỏa hương thơm từ vị chua nhẹ của xoài xanh, vị ngọt của cá, hòa cùng rau đồng nội như bông súng, rau muống, lục bình non. Trứng cá cháy vàng óng, béo ngậy, cắn một miếng là thấy vị béo lan khắp đầu lưỡi. Nhiều người sành ăn còn thích cách nấu đơn giản hơn – chỉ thả cá vào nước sôi, không nêm gì nhiều – để giữ trọn hương vị ngọt lành của sông Hậu.
Với người ưa vị đậm, cá cháy kho tiêu lại là lựa chọn hoàn hảo. Thịt cá săn chắc, quyện vị cay của tiêu, ăn cùng cơm nóng là đủ ấm lòng trong những chiều mưa. Còn cháo cá cháy, món ăn dân dã mà thanh mát lại hợp với những buổi sáng yên bình, khi khói bếp quê lan nhẹ theo gió.
Đặc biệt, cá cháy còn góp mặt trong món lẩu mắm, niềm tự hào của miền Tây. Thịt cá cháy hòa quyện vị đậm đà của mắm, ăn kèm bông điên điển, rau nhút, kèo nèo, càng cua, tạo nên hương vị khó quên. Hoặc với những ai thích vị chua thanh, gỏi cá cháy ăn kèm khế chua, chuối chát, rau thơm cũng là một trải nghiệm thú vị.
Dù nay cá cháy gần như vắng bóng trên sông Hậu, người dân Trà Ôn vẫn luôn tự hào về loài cá "độc nhất vô nhị" này. Với họ, cá cháy không chỉ là món ăn, mà là ký ức, là hương vị quê nhà.
Mỗi mùa gió chướng về, người dân nơi đây lại hướng ánh mắt về dòng sông, mong một ngày nào đó, chiếc lưới sớm mai sẽ "vướng" một con cá cháy như một phép màu của thiên nhiên. Bởi với họ, cá cháy không chỉ là món ăn, mà là niềm tin, là chứng nhân của một thời no ấm, là câu chuyện mà ông bà vẫn kể bên hiên nhà mỗi chiều.
Một bi kịch đã xảy ra trong cộng đồng giáo dục ở Argentina. Jazmín Miqueo Cuello Luna, 6 tuổi, học sinh lớp một, đã qua đời hôm 26/4 sau khi nhập viện do một tai nạn nghiêm trọng xảy ra ở sân trường trong giờ ra chơi.
Vụ việc xảy ra vào 3h chiều hôm 24/4. Theo báo cáo của cảnh sát, cô bé đang chơi thì vô tình giẫm phải dây giày, khiến bé mất thăng bằng và đập đầu mạnh vào một chiếc ghế đá xi măng.
Sau cú va chạm, các giáo viên lập tức gọi cấp cứu. Jazmín được đưa đến bệnh viện cùng với cha của em. Tại trung tâm y tế, các chuyên gia đã hồi sức và ổn định tình trạng ban đầu; tuy nhiên, tình trạng của em vẫn nguy kịch do chấn thương đầu nghiêm trọng.
Bất chấp những nỗ lực của đội ngũ y tế, Jazmín đã tử vong vào ngày 26/4.
Thông tin này đã gây ra sự bàng hoàng trong phụ huynh, giáo viên và học sinh. Ngôi trường đã mở cửa vào sáng 27/4 với một thông điệp đầy xúc động được dán ở lối vào.
"Với nỗi đau buồn sâu sắc, chúng tôi viết thư này để thông báo về sự ra đi của học sinh Jazmín Miqueo Cuello, lớp 1D. Trong thời khắc đau thương này, nhà trường xin chia sẻ nỗi đau với gia đình em, gửi đến họ những lời chúc tốt đẹp nhất", ban giám hiệu nhà trường bày tỏ.
Bộ Giáo dục địa phương và cộng đồng Rosario đã bày tỏ lời chia buồn sâu sắc tới gia đình Miqueo Cuello Luna.
Khảo sát Tình trạng làm việc từ xa của nền tảng Buffer cho thấy 21% lao động tại Mỹ xem quán cà phê là địa điểm làm việc chính. Báo cáo của tổ chức nghiên cứu thị trường World Coffee Portal cũng chỉ ra hơn 50% người làm tự do và lao động từ xa ghé quán cà phê ít nhất ba lần mỗi tuần. Thời gian lưu lại trung bình từ 2 đến 4 giờ.
Hiện tượng trên thường được gọi là "hiệu ứng quán cà phê". Việc thay đổi môi trường mang lại những kích thích sinh học hiệu quả cho não bộ.
Bà Catherine Franssen, phó giáo sư tại Đại học Virginia Commonwealth (Mỹ), cho biết não bộ thường hoạt động theo chế độ tự động trong môi trường quen thuộc. Khi chuyển sang không gian mới, hệ thống chú ý sẽ được kích hoạt trở lại.
Quán cà phê tạo ra lượng kích thích vừa đủ để duy trì sự tỉnh táo mà không gây quá tải. Những tín hiệu cảm giác như mùi cà phê hay đồ ăn giúp kéo sự chú ý trở lại môi trường xung quanh thay vì chìm trong suy nghĩ.
"Tiếng ồn nền còn giúp che lấp những âm thanh gây gián đoạn như tiếng còi xe hoặc tiếng động đột ngột", tiến sĩ Nicole Moshfegh, nhà tâm lý học lâm sàng tại Los Angeles (Mỹ), nói.
Một số nghiên cứu cũng chứng minh tiếng ồn nền vừa phải giúp cải thiện hiệu suất đối với các công việc mang tính sáng tạo như viết lách hoặc động não ý tưởng.
Bên cạnh đó, áp lực xã hội tại không gian chung là yếu tố thúc đẩy năng suất. Khi ngồi giữa những người đang làm việc, con người có xu hướng duy trì sự tập trung và điều chỉnh hành vi dù không trực tiếp tương tác. Sự hiện diện của người khác làm tăng mức độ tỉnh táo. Ngay cả khi không ai chú ý, áp lực vô hình này vẫn khiến nhiều người tiếp tục làm việc.
Môi trường quán cà phê giải quyết được các yếu tố gây xao nhãng tại nhà riêng. Mọi người thường chỉ đến để tập trung làm việc rồi rời đi. Năng suất tại đây còn được tối ưu hóa nhờ cảm giác giới hạn về thời gian như lịch đóng cửa hay giờ đỗ xe.
Tuy nhiên, không gian này không phù hợp với tất cả mọi người. Những người dễ quá tải cảm giác hoặc nhóm có hệ thần kinh đa dạng gặp khó khăn khi phải liên tục lọc thông tin âm thanh. Các nhiệm vụ cần tập trung cao độ và kéo dài như phân tích dữ liệu vẫn phù hợp hơn với không gian yên tĩnh, ít kích thích.