Nhà tôi có ba anh trai và bốn chị em gái. Tôi là em gái út trong gia đình. Các chị gái của tôi phải nghỉ học sớm để làm việc nhà, đi làm thuê kiếm tiền đỡ đần cho ba mẹ. Ngày các chị lấy chồng, tôi còn nhỏ nhưng vẫn nhớ chị gái không được thuê váy cưới, phải mặc áo dài cũ của mẹ, cũng không có thợ chụp ảnh, không trang điểm. Các chị đưa số tiền mà các chị dành dụm được để nói công khai trong buổi lễ là của ba mẹ cho con gái. Các chị lấy chồng gần nhà, vẫn tới lui chăm lo, có việc cần là về phụ giúp, có món ngon đều nhớ đến ba mẹ.
Các anh trai của tôi được ba mẹ thương nhất, được ba dành hết tâm huyết cho học hành, nhưng các anh bỏ học, rồi trượt dài trong yêu đương, tụ tập nhậu nhẹt. Ba tôi chia đất hương hỏa thành ba phần cho ba anh trai. Vì anh hai đòi nên ba tôi sang tên, cắt sổ cho anh từ rất sớm và anh đã bán mất phần đất này. Tôi là con út, trước đây bà nội cũng muốn tôi nghỉ học nhưng vì các anh không học nữa nên tôi cố gắng, vừa học vừa làm thêm để ba cảm thấy chi phí không quá nặng nề và cho tôi học tiếp.
Tôi ra trường đi làm, hàng tháng ba đều gọi nhắc gửi tiền để ba có tiền đóng hụi, trả tiền nợ giúp các anh. Tất cả lương, thưởng Tết, tôi đều không còn để tiết kiệm, tiêu xài riêng cho bản thân. Nhưng vấn đề là ba tôi dù có tiền cũng không dám tiêu, có đồ ngon không nỡ ăn, tất cả đều để dành hết cho các anh. Đến mức mỗi khi ba biết tôi sắp về thăm nhà, là để nhà hết mắm muối, đồ đạc thiếu thốn, ăn uống kham khổ,… Ba em bắt mẹ phải chịu như vậy để khi về tôi thấy, xót xa không chịu được và sẽ lo.
Trước đây tôi từng rất giận, rất ấm ức, không muốn về nhà nữa nhưng hiện tại khi có cái nhìn rộng hơn, tôi hiểu ra thế nào là được và mất. Nhờ vào những vất vả khi xưa mà các chị luôn chăm chỉ, ngày lấy chồng các chị có chút tiền trong túi và giờ các chị và anh rể có nhà cửa, đất đai. Nhờ vào bao ấm ức, cô đơn khi xưa mà tôi ngày càng mạnh mẽ, không còn bị ảnh hưởng bởi những thị phi, tác động của người khác. Tôi không cần phụ thuộc vào bất cứ ai, không cần phải thừa hưởng của cải có sẵn nữa vì tôi tin mình sẽ tự kiếm được. Nhờ vào việc các chị em vẫn chăm lo, vẫn yêu thương ba mẹ mà các chị em tôi có sự kết nối, gắn bó với nhau.
Các anh dù đang phải lo toan, vất vả nhưng vẫn phí hoài thời gian cho những thứ vô bổ, vẫn chưa ý thức được chữ hiếu, vẫn khiến cho ba mẹ rầu rĩ, lo lắng mỗi ngày. Các chị em gái nhà tôi không ganh tị, ghét bỏ các anh nhưng khó có thể giúp mãi nếu các anh chưa chịu thay đổi. Thôi thì xem như các anh vì kiếp trước có phước nên sinh ra được thuận lợi hơn các chị em, nhưng có giữ được phước, có tạo được thêm phước hay không là do lối sống và cách đối xử trong quá trình lớn lên.
Tôi và chồng cưới nhau được năm năm, sinh liên tiếp hai con. Thời gian đầu, anh cũng quan tâm vợ con nhưng từ khi tôi sinh bé thứ hai, mọi thứ thay đổi dần. Anh hay viện lý do con quấy, ngủ không ngon nên chuyển ra ngủ phòng riêng. Lúc đó tôi nghĩ cũng hợp lý, vì hai đứa nhỏ đúng là hay quấy đêm.
Một thời gian sau, tôi phát hiện anh có người khác. Tôi nói chuyện, anh xin lỗi, hứa dừng lại nên tôi bỏ qua. Nhưng rồi không lâu sau lại phát hiện tiếp. Lần này anh không còn giấu nhiều, thậm chí còn nói kiểu "không chịu được thì ly hôn". Từ đó, tôi không nhắc lại nữa vì không đi làm, phụ thuộc kinh tế vào chồng nên đành "mắt không thấy tim không đau", cố gắng nuôi con cho tốt. Anh vẫn đi làm, vẫn đưa tiền đều, mỗi tháng khoảng 80-100 triệu để tôi lo chi tiêu. Anh chưa bao giờ hỏi tới tiền đã đưa cho tôi tiêu thế nào. Cũng phải công nhận một điều, về vật chất, anh chưa bao giờ tiếc với vợ con và người thân hai bên gia đình.
Mọi thứ cứ vậy một thời gian dài. Hai vợ chồng gần như ly thân, ít nói chuyện, không còn gần gũi. Tôi tập trung vào con, còn anh đi sớm về khuya. Nhưng khoảng hai tháng gần đây, anh thay đổi hẳn. Trong ngày thỉnh thoảng nhắn tin về hỏi tôi đang làm gì, ăn gì chưa, có uống trà sữa không anh mua,... Đi làm về sớm hơn, chịu khó chơi với con để tôi nấu ăn, cuối tuần chủ động rủ đi ăn, đi chơi.... Có hôm tôi đang đứng nấu ăn, anh còn ôm eo từ phía sau, khen tôi xinh, chuyện trước đây gần như không có. Dịp lễ, anh mua hoa tặng tôi, rồi còn muốn ngủ chung.
Tôi thấy lạ nên để ý thêm, sau đó mới biết cô bồ kia đã bỏ anh để quen người khác có điều kiện hơn. Những gì anh làm bây giờ là điều tôi từng rất mong mỏi nhưng khi xảy ra thật và đến một cách bất ngờ thế này lại khiến tôi thấy bối rối, khó hiểu. Tôi không rõ đây vì sao anh lại thay đổi như vậy, cũng không dám hỏi, mà có hỏi chắc gì anh đã nói. Các anh chị độc giả có từng gặp trường hợp như tôi chưa? Mong mọi người cho tôi xin ý kiến.
Em từng là một người học hành tương đối giỏi, ra trường và có công việc ổn định, lương cao. Nhưng em dính vào cờ bạc mạng từ khoảng hai năm trước, làm được bao nhiêu tiền là hết bấy nhiêu. Tiền tiêu xài chỉ bằng một phần tư số tiền em thua vào cờ bạc mạng mỗi tháng. Cứ nhận lương xong được một hai hôm lại hết. Em từng thử nhiều cách để không dính dáng nữa nhưng thật sự cứ có tiền là lại vào, đã quyết tâm biết bao nhiêu lần vẫn vậy. Nhiều lúc bế tắc, em muốn nghĩ quẩn.
Đã hai năm rồi, Tết em không về nhà vì có bao nhiêu tiền bỏ vào đó hết. Tới giờ mọi thứ vẫn thế, em vẫn đi làm với mức lương cao nhưng tháng nào cũng đói. Có cách nào để có thể chặn đường, cai cờ bạc mạng không? Thực sự em không thể nào tự cai được, chỉ cần cảm thấy áp lực là lại vào. Có biện pháp mạnh nào không ạ? Mong anh chị cho em một lời khuyên. Em cảm ơn nhiều.
Trước khi cưới, tôi và anh yêu 4 năm, từ khi còn làm sinh viên. Giờ chúng tôi cưới được hơn 4 năm. Anh là nhân viên kinh doanh ở một công ty tư nhân, tôi làm kế toán với mức thu nhập tạm ổn. Cuộc sống gia đình của một cặp vợ chồng tỉnh lẻ ra Hà Nội kiếm sống gặp không ít khó khăn nhưng cả hai vẫn yêu thương nhau. Vợ chồng tôi có một bé gái 3 tuổi.
Một ngày cách đây không lâu tôi phát hiện chồng có những thay đổi như đi làm về muộn, hay tụ tập bạn bè, đặc biệt là anh đặt mật khẩu điện thoại. Tôi bí mật theo dõi và phát hiện chồng cặp bồ với một cô gái bằng tuổi tôi. Tôi hỏi, anh nhất định phủ nhận, đến khi tôi đưa ra bằng chứng anh mới thừa nhận. Tôi đã đến gặp bồ của chồng, cô ấy kể cho tôi nghe họ đã quan hệ như thế nào, anh mua những gì, chiều chuộng ra sao. Mọi thứ hoàn toàn sụp đổ trước mắt khi cô ấy bảo đang mang thai với chồng tôi. Anh bảo cô ấy rằng anh rất muốn cô ấy là mẹ của con anh, anh sẽ chăm lo cho họ sau lưng. Trước mặt tôi, anh vẫn nói vợ con là nhất, rằng anh biết lỗi và muốn quay về với gia đình.
Tôi buồn lắm, từ khi gặp cô ấy đến giờ ba tháng, cô ấy sắp sinh bé, chồng tôi vẫn thường xuyện liên lạc với người phụ nữ ấy. Tôi cố tỏ ra bình thường, sợ làm căng lại vô tình đẩy anh xa hơn. Anh lạnh lùng, không quan tâm nhiều đến gia đình nữa, có thể để tôi ngồi chờ cơm đến tận 23h đêm chỉ vì đi nhậu cùng bạn bè. Anh cũng không quan tâm tôi và các con sống như nào. Tôi không muốn ly dị chồng, cũng không muốn con mất cha vì còn yêu chồng, yêu con, yêu gia đình này nhiều. Tôi không biết phải làm thế nào để chồng chấm dứt hoàn toàn và quay về với gia đình. Mong được các bạn chia sẻ.