Nhà tôi có ba anh trai và bốn chị em gái. Tôi là em gái út trong gia đình. Các chị gái của tôi phải nghỉ học sớm để làm việc nhà, đi làm thuê kiếm tiền đỡ đần cho ba mẹ. Ngày các chị lấy chồng, tôi còn nhỏ nhưng vẫn nhớ chị gái không được thuê váy cưới, phải mặc áo dài cũ của mẹ, cũng không có thợ chụp ảnh, không trang điểm. Các chị đưa số tiền mà các chị dành dụm được để nói công khai trong buổi lễ là của ba mẹ cho con gái. Các chị lấy chồng gần nhà, vẫn tới lui chăm lo, có việc cần là về phụ giúp, có món ngon đều nhớ đến ba mẹ.
Các anh trai của tôi được ba mẹ thương nhất, được ba dành hết tâm huyết cho học hành, nhưng các anh bỏ học, rồi trượt dài trong yêu đương, tụ tập nhậu nhẹt. Ba tôi chia đất hương hỏa thành ba phần cho ba anh trai. Vì anh hai đòi nên ba tôi sang tên, cắt sổ cho anh từ rất sớm và anh đã bán mất phần đất này. Tôi là con út, trước đây bà nội cũng muốn tôi nghỉ học nhưng vì các anh không học nữa nên tôi cố gắng, vừa học vừa làm thêm để ba cảm thấy chi phí không quá nặng nề và cho tôi học tiếp.
Tôi ra trường đi làm, hàng tháng ba đều gọi nhắc gửi tiền để ba có tiền đóng hụi, trả tiền nợ giúp các anh. Tất cả lương, thưởng Tết, tôi đều không còn để tiết kiệm, tiêu xài riêng cho bản thân. Nhưng vấn đề là ba tôi dù có tiền cũng không dám tiêu, có đồ ngon không nỡ ăn, tất cả đều để dành hết cho các anh. Đến mức mỗi khi ba biết tôi sắp về thăm nhà, là để nhà hết mắm muối, đồ đạc thiếu thốn, ăn uống kham khổ,… Ba em bắt mẹ phải chịu như vậy để khi về tôi thấy, xót xa không chịu được và sẽ lo.
Trước đây tôi từng rất giận, rất ấm ức, không muốn về nhà nữa nhưng hiện tại khi có cái nhìn rộng hơn, tôi hiểu ra thế nào là được và mất. Nhờ vào những vất vả khi xưa mà các chị luôn chăm chỉ, ngày lấy chồng các chị có chút tiền trong túi và giờ các chị và anh rể có nhà cửa, đất đai. Nhờ vào bao ấm ức, cô đơn khi xưa mà tôi ngày càng mạnh mẽ, không còn bị ảnh hưởng bởi những thị phi, tác động của người khác. Tôi không cần phụ thuộc vào bất cứ ai, không cần phải thừa hưởng của cải có sẵn nữa vì tôi tin mình sẽ tự kiếm được. Nhờ vào việc các chị em vẫn chăm lo, vẫn yêu thương ba mẹ mà các chị em tôi có sự kết nối, gắn bó với nhau.
Các anh dù đang phải lo toan, vất vả nhưng vẫn phí hoài thời gian cho những thứ vô bổ, vẫn chưa ý thức được chữ hiếu, vẫn khiến cho ba mẹ rầu rĩ, lo lắng mỗi ngày. Các chị em gái nhà tôi không ganh tị, ghét bỏ các anh nhưng khó có thể giúp mãi nếu các anh chưa chịu thay đổi. Thôi thì xem như các anh vì kiếp trước có phước nên sinh ra được thuận lợi hơn các chị em, nhưng có giữ được phước, có tạo được thêm phước hay không là do lối sống và cách đối xử trong quá trình lớn lên.
Tôi lấy chồng 5 năm, có hai bé gái, bé 5 tuổi và 2 tuổi. Từ khi sinh bé thứ hai, tình cảm vợ chồng tôi, đặc biệt là chuyện chăn gối, ngày càng lạnh nhạt. Tôi không có tình cảm với bất kỳ ai bên ngoài, nhưng mỗi khi chồng nhắc đến chuyện gần gũi, tôi lại cảm thấy khó chịu, bực bội và thường cáu gắt. Điều đó khiến vợ chồng thường xuyên mâu thuẫn.
Chồng tôi thương vợ con nhưng mọi việc trong gia đình gần như một mình tôi gánh vác. Dù không ghét bỏ hay hết yêu chồng, tôi vẫn luôn cảm thấy sợ hãi và không còn hứng thú với chuyện vợ chồng. Nhiều người cho rằng tôi bị ảnh hưởng tâm lý do áp lực từ việc phải sinh con trai (bố mẹ chồng nhiều lần nói kiểu gì cũng phải có đứa cháu trai nối dõi tông đường).
Tôi từng đề nghị ly thân để cả hai có thời gian suy nghĩ nhưng chồng không đồng ý. Anh hứa sẽ không gây áp lực về chuyện chăn gối nữa; thế nhưng sự quan tâm, những tin nhắn ngọt ngào của anh còn khiến tôi cảm thấy ngột ngạt và khó chịu hơn. Tôi thực sự không biết nên tiếp tục hay dừng lại để cả hai bớt đau khổ. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi gặp và quen anh sau khi ra trường đi làm được hai tháng. Sau khoảng một năm tìm hiểu, tôi nhận lời yêu anh bởi ngoài sự đồng điệu về tâm hồn còn thấy anh là người đáng tin cậy. Rồi vì công việc, tôi phải tới thành phố khác làm việc. Chúng tôi yêu xa, hơn tháng lại gặp nhau, tình cảm tốt đẹp.
Xin kể thêm với các bạn về một người xuất hiện trong câu chuyện này của tôi. Đó là bạn thân của bạn trai tôi. Họ rất thân thiết, thậm chí có thể hiểu và tin tưởng nhau hơn cả anh em ruột trong nhà. Tôi cũng rất quý mến anh bạn đó, thế nên ngoài những giây phút riêng tư dành cho hai đứa, chúng tôi cùng tụ tập ở nhà anh ấy và bạn gái anh, cô bé xinh xắn và rất dễ thương. Tôi thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm anh bạn vì thật tâm rất quý và coi anh như anh trai mình.
Cách đây nửa năm, bạn trai thay đổi, không còn quan tâm và nhiệt tình với tôi như trước. Tôi tìm hiểu thì được biết anh đã có người khác, họ còn tính chuyện xa hơn. Phải nói thêm rằng, thời gian đấy tôi không hay gọi điện về cho bạn của anh vì anh tỏ ra ghen mỗi khi tôi gọi điện cho anh bạn đó. Tôi chỉ gọi điện cho người yêu anh bạn và bạn trai đã giấu tôi về việc có người con gái khác. Sau khi biết chuyện, tôi đã chia tay. Bạn trai cũng chẳng có một lời giải thích nào. Những tháng ngày sau đó tôi sống trong địa ngục với nước mắt và đau khổ.
Cách đây hai tháng, tôi được điều đi học nâng cao ở thành phố. Trở lại nơi cũ, tôi vừa vui vì được thăm gia đình, cũng đau khổ nhiều bởi nỗi đau bị lừa dối chưa nguôi ngoai. Anh bạn của người yêu cũ biết tôi về và đến thăm, hôm đó tôi ở nhà một mình. Chúng tôi đã nói rất nhiều, chủ yếu về người yêu cũ của tôi. Anh bạn an ủi, sẻ chia với tôi và ôm tôi an ủi. Rồi anh bạn đó còn định có những hành động muốn tiến xa hơn. Tôi phản kháng mạnh mẽ, anh ấy xin lỗi vì đã không kiềm chế được cảm xúc, nói dành tình cảm cho tôi từ lâu nhưng không dám thổ lộ vì đang có bạn gái, với lại tôi đang có người yêu.
Anh còn bảo sẽ chia tay bạn gái nếu tôi nhận lời yêu anh. Tôi thật lòng chẳng có tình cảm gì với anh nhưng cũng bối rối khi người mình quý mến lại dành tình cảm cho mình như này. Tôi nên làm gì đây? Tôi rất muốn giữ tình bạn với người đàn ông này.
Tôi có nhà riêng, hai vợ chồng ở với nhau. Vợ 27 tuổi, tôi 34 tuổi. Hôm vừa rồi vợ chồng cãi nhau, nguyên nhân là lúc đang ngồi ăn cơm, tôi có nói bà bán thịt heo lừa mình, rõ ràng bảo lấy cho đoạn nhiều mỡ nhưng bà ấy lại lấy toàn thịt nạc. Xong vợ bảo tôi ngu, suốt ngày bị lừa. Tôi tức quá nên lỡ miệng chửi lại. Vợ liền bảo: "Tao sẽ về nhà ở". Lúc đó đang nóng giận nên tôi cũng bảo: "Thế về nhà mày mà ở". Vợ đùng đùng thu dọn quần áo, bế con đi luôn. Con tôi mới gần hai tuổi. Được khoảng một tuần, vợ nhắn tin bảo bây giờ có hai lựa chọn: một là ly hôn, hai là tôi phải sang bên đó ở. Nhà vợ tôi chỉ còn mẹ vợ, bà cũng đi làm suốt.
Thật ra lúc vợ sinh con, tôi đã ở bên đó một thời gian rồi. Vài lần vợ nói kiểu: "Anh về nhà anh mà ở", khiến tôi khá bực. Tuy vậy tôi vẫn bỏ qua vì nghĩ mình chỉ ở tạm một thời gian thôi. Giờ tôi phân vân không biết có nên sang đó ở không và nói gì với vợ. Nhà vợ gần cửa hàng, đi bộ là tới. Nhà bên này của tôi không biết nên cho thuê hay cứ để đấy phòng trường hợp sau này lại bị đuổi về.
Tôi biết vợ mình còn trẻ, bố mất sớm nên sự giáo dưỡng có phần chưa được đầy đủ. Tôi có nên chiều theo yêu cầu của vợ không? Tôi sợ sang đó ở rồi sau này lại nghe câu: "Anh về nhà anh mà ở", thế coi như xong. Mong nhận được lời khuyên của các anh chị.