Tôi sinh ra trong một gia đình mà người ta vẫn gọi bằng hai chữ “tài phiệt”. Từ nhỏ đến lớn, tôi không thiếu thứ gì, nhan sắc xinh đẹp, tiền bạc, danh tiếng, những mối quan hệ mà người khác phải mất cả đời để có được.
Khi tôi kết hôn, đó cũng là một đám cưới được nhắc đến trên mạng xã hội suốt nhiều tháng. Váy cưới của tôi được đặt riêng, khách mời toàn những cái tên có tiếng và một người chồng được xem là “môn đăng hộ đối” hoàn hảo.
Chúng tôi có với nhau 2 đứa con, một trai một gái. Trên mạng xã hội, tôi là hình mẫu phụ nữ hiện đại: xinh đẹp, thành đạt, chồng yêu, con ngoan. Mỗi bức ảnh gia đình đăng lên đều nhận hàng trăm nghìn lượt thích. Người ta gọi tôi là người phụ nữ đáng mơ ước.
Chỉ có tôi biết, tất cả những điều đó bắt đầu sụp đổ vào một buổi tối cách đây 2 năm.
Hôm đó, chồng tôi nói đi công tác. Đó vốn là chuyện bình thường. Nhưng có một linh cảm rất kỳ lạ khiến tôi mở chiếc laptop anh để trong phòng, thứ mà trước đây tôi chưa từng đụng đến. Tôi không phải kiểu phụ nữ kiểm soát chồng. Tôi từng tin rằng hôn nhân của mình đủ vững chắc để không cần làm điều đó.
Cho đến khi tôi đọc được những dòng tin nhắn. Đó không phải một lần lỡ dại, cũng không phải một mối quan hệ thoáng qua. Đó là một người phụ nữ khác, tồn tại song song với tôi suốt gần một năm. Những câu nói ngọt ngào mà tôi từng nghĩ chỉ dành cho mình, anh cũng đã nói với người ta. Những chuyến công tác mà tôi tin tưởng, thực chất là những lần họ đi cùng nhau.
Tôi nhớ mình đã ngồi rất lâu trong phòng tối, tôi buồn đến nỗi không khóc nổi. Cảm giác trống rỗng tột độ, toàn bộ những gì tôi tin tưởng bỗng nhiên bị bóc trần.
Nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn thức dậy, trang điểm, đưa con đi học và đăng một bức ảnh gia đình kèm dòng trạng thái: “Hạnh phúc là những điều giản dị”.
Hơn 30 nghìn lượt thích.
Tôi cũng không nói với bố mẹ 2 bên việc chồng tôi ngoại tình. Một “scandal” có thể kéo theo rất nhiều hệ lụy cho công việc kinh doanh của gia đình, cho hình ảnh mà bao năm chúng tôi gây dựng.
Vợ chồng tôi nói chuyện như thỏa thuận một hợp đồng. Cuối cùng, chúng tôi chọn một cách mà nhiều người ngoài không thể tưởng tượng được đó là giữ mọi thứ bình thường như không có chuyện gì.
Trên danh nghĩa, chúng tôi vẫn là vợ chồng. Vẫn đi cùng nhau trong các sự kiện. Vẫn xuất hiện bên nhau trong những bức ảnh gia đình hoàn hảo. Nhưng thực tế, chúng tôi gần như không còn là gì của nhau ngoài trách nhiệm với con cái.
Chúng tôi ngủ ở 2 phòng riêng, không hỏi han đời sống riêng của nhau, cũng không can thiệp vào các mối quan hệ bên ngoài. Một kiểu “tự do có điều kiện” miễn là không để lộ ra ngoài.
Hai năm qua, tôi đã sống như vậy.
Ban ngày, tôi là một người phụ nữ hoàn hảo trước công chúng. Tôi cười, tôi đăng ảnh, tôi viết những dòng trạng thái về gia đình, về hạnh phúc. Mỗi lần đọc những bình luận kiểu “chị đúng là có tất cả”, tôi thấy tủi hổ.
Vì không ai biết, có những đêm tôi ngồi một mình trong phòng, mà không biết mình đang sống vì điều gì.
Tôi từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng nhưng hóa ra, việc phải đóng vai một người hạnh phúc mỗi ngày còn mệt hơn cả việc đối diện với sự thật.
Rồi tôi gặp anh.
Anh không phải kiểu người đàn ông hào nhoáng. Anh làm trong một lĩnh vực rất bình thường, không thuộc thế giới của tôi. Chúng tôi gặp nhau trong một buổi thiện nguyện. Ban đầu chỉ là vài câu chuyện xã giao, rồi dần dần, tôi nhận ra mình bắt đầu mong chờ những lần gặp đó.
Anh không biết quá nhiều về cuộc sống thật của tôi. Anh nhìn tôi bằng một cách rất khác, không phải ánh mắt của sự ngưỡng mộ hay tò mò, mà là sự quan tâm rất đơn giản.
Lâu lắm rồi, tôi mới có cảm giác được lắng nghe.
Tôi không chủ động vượt qua ranh giới nhưng tình cảm thì không phải thứ có thể kiểm soát hoàn toàn.
Điều khiến tôi dằn vặt nhất không phải là việc tôi có tình cảm với người khác. Mà là việc tôi không biết mình có quyền làm điều đó hay không.
Trên lý thuyết, chồng tôi và tôi đã không còn là vợ chồng đúng nghĩa. Anh cũng có cuộc sống riêng, và tôi chưa từng can thiệp. Vậy thì việc tôi mở lòng với một người khác có phải là sai?
Nhưng thực tế không đơn giản như vậy.
Hai bên gia đình tôi đều có danh tiếng. Tôi là mẹ của hai đứa trẻ đang lớn lên trong một môi trường mà hình ảnh gia đình rất quan trọng. Tôi là một cái tên có ảnh hưởng trên mạng xã hội, nơi mỗi hành động đều có thể bị soi xét.
Một quyết định ly hôn, hay một mối quan hệ bị lộ ra, có thể khiến tất cả sụp đổ.
Tôi đã quen với việc kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống nhưng lần này, tôi không biết phải chọn thế nào.
Có những lúc tôi nhìn 2 đứa con ngủ, tôi tự hỏi, liệu chúng cần một gia đình “trọn vẹn” trên danh nghĩa, hay cần một người mẹ sống thật và hạnh phúc?
Nhưng rồi sáng hôm sau, tôi lại trang điểm, lại đăng một bức ảnh mới, lại mỉm cười trước hàng nghìn người.
Hai năm rồi, tôi vẫn chưa dám thay đổi điều gì.
Tôi không biết mình đang đúng hay sai. Tôi chỉ biết, mỗi ngày trôi qua, tôi càng cảm thấy mình đang sống cuộc đời của người khác, một người phụ nữ hoàn hảo mà tôi đã tự tạo ra.
Còn tôi thật sự là ai… có lẽ chính tôi cũng không biết rõ nữa. Tôi khát khao tình yêu thật sự, mong ước một gia đình hạnh phúc như mọi người vẫn thường khen. Tôi phải làm sao đây?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chiều 2-4, tại họp báo định kỳ, ông Lưu Văn Tấn - Trưởng Phòng Quản lý đường thủy (Sở Xây dựng TP.HCM) - đã thông tin về kế hoạch khởi công, khánh thành các công trình trọng điểm nhân dịp lễ 30-4 và 1-5.
Trong số đó có 2 dự án quy mô lớn tại khu vực trung tâm và Thủ Thiêm sẽ được động thổ trong dịp này.
Cụ thể, dự án khu vực cảng Nhà Rồng - Khánh Hội kết hợp mở rộng khu di tích, Bảo tàng Hồ Chí Minh do Công ty TNHH Đầu tư và Phát triển Mặt trời Sài Gòn làm chủ đầu tư.
Giai đoạn 1 triển khai khoảng 9ha tại khu số 1 - khu trung tâm Bến Nhà Rồng, bao gồm công viên cảnh quan, quảng trường, không gian công cộng ven sông và hạ tầng kỹ thuật.
Tổng mức đầu tư hơn 20.000 tỉ đồng, trong đó giai đoạn 1 khoảng 1.224 tỉ đồng từ nguồn vốn PPP (BT). Dự kiến động thổ ngày 30-4.
Dịp này, dự án trung tâm hành chính mới và công viên cảnh quan tại hồ trung tâm Thủ Thiêm cũng sẽ được động thổ.
Dự án gồm trung tâm hành chính cao 33 tầng, nhà hát đa năng, công viên cảnh quan khoảng 10ha, mặt nước hơn 12ha và hầm đậu xe ngầm. Tổng mức đầu tư dự kiến khoảng 30.800 tỉ đồng theo đề xuất của nhà đầu tư, hình thức PPP (BT).
Theo Sở Xây dựng TP.HCM, trong dịp này thành phố dự kiến có 2 công trình, hạng mục hoàn thành, gồm nhánh cầu N3 thuộc dự án nút giao An Phú và công viên Tân Chánh Hiệp.
Bên cạnh đó tổng cộng 10 dự án dự kiến được triển khai, gồm 3 dự án khởi công và 7 dự án động thổ.
Cụ thể 3 dự án khởi công thuộc lĩnh vực xây dựng dân dụng và công nghiệp gồm nâng cấp Trường THPT Long Trường; xây dựng mới Trường cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật TP.HCM (cơ sở 2, giai đoạn 2); Trường THPT chuyên Hùng Vương.
Với 7 dự án động thổ, ngoài 2 dự án nêu trên, còn có các dự án ở nhiều lĩnh vực.
Trong đó lĩnh vực giao thông đường bộ có dự án đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - Cảng hàng không quốc tế Long Thành. Lĩnh vực đường sắt đô thị có tuyến metro số 2 đoạn Bến Thành - Thủ Thiêm.
Lĩnh vực đường thủy có các dự án cảng Cái Mép Gemadept - Terminal Link (giai đoạn 2), cảng tổng hợp và container Cái Mép Hạ, và cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ (giai đoạn 1).
Tôi từng nghĩ mình đã chọn đúng người. Anh không đào hoa, không cờ bạc và không lười biếng. Anh biết lo cho gia đình và rất thương con. Trong mắt mọi người, anh gần như là hình mẫu người chồng lý tưởng.
Mọi chuyện bắt đầu từ những buổi tiếp khách của công việc. Ban đầu chỉ là vài ly bia với đối tác. Sau đó là những cuộc nhậu kéo dài đến đêm khuya. Tôi biết tính chất công việc của anh nên chưa bao giờ cấm cản.
Lần đầu tiên anh tát tôi là sau một buổi liên hoan công ty. Chỉ vì tôi hỏi rằng, sao anh về muộn. Anh nổi nóng. Anh quát lớn. Rồi bàn tay ấy bất ngờ giáng xuống mặt tôi. Tôi đứng chết lặng vì không tin chuyện vừa xảy ra.
Sáng hôm sau, anh quỳ xuống xin lỗi. Anh khóc. Anh nói bản thân không làm chủ được khi say. Anh hứa sẽ không bao giờ để chuyện ấy lặp lại. Nhìn người đàn ông hối hận trước mặt, tôi mềm lòng và tha thứ.
Tôi nghĩ ai cũng có lúc sai lầm. Tôi nghĩ đó chỉ là một lần duy nhất. Tôi nghĩ gia đình nào rồi cũng có những va chạm. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm.
Khoảng 3 tháng sau, anh lại đi nhậu. Tối đó anh về nhà với hơi men nồng nặc. Chỉ vì bữa cơm đã nguội, anh bắt đầu kiếm chuyện. Những lời trách móc vô lý xuất hiện. Rồi mọi thứ kết thúc bằng một cái tát nữa.
Lần này anh xin lỗi còn nhiều hơn lần trước. Anh mua quà. Anh đưa tôi đi ăn. Anh hứa sẽ hạn chế uống rượu. Anh bảo nếu tái phạm thì tôi có quyền trách anh cả đời.
Tôi lại tin. Có lẽ phụ nữ khi còn yêu thường rất giỏi tự lừa dối chính mình.
Những năm sau đó, mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như một vòng tròn. Khi tỉnh táo, anh là người chồng tốt. Khi có rượu vào, anh trở thành một con người khác. Một con người mà chính tôi cũng không nhận ra.
Có lần anh đập vỡ chiếc bình hoa vì cho rằng tôi coi thường anh trước mặt bạn bè. Có lần anh hất tung mâm cơm chỉ vì tôi không nghe điện thoại. Những lý do đều nhỏ nhặt đến mức sáng hôm sau chính anh cũng không nhớ nổi.
Nhưng cơ thể tôi thì nhớ. Những vết bầm rồi sẽ tan. Những vết sưng rồi sẽ hết. Chỉ có nỗi sợ là ở lại rất lâu. Mỗi khi nghe tiếng xe anh về muộn sau một cuộc nhậu, tim tôi lại đập nhanh. Tôi không biết tối nay sẽ là một người chồng hay một cơn giận bước vào nhà.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là các con. Con trai lớn của tôi từng chạy đến ôm chân bố và khóc khi thấy bố quát mẹ. Đứa nhỏ hơn có lần trốn vào phòng rồi bịt tai lại. Tôi nhìn các con mà lòng đau như cắt.
Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với chồng. Khi tỉnh táo, anh luôn nhận lỗi. Anh luôn hứa sẽ thay đổi. Anh luôn nói rằng mình thương mẹ con tôi hơn bất cứ điều gì trên đời.
Nhưng cứ sau vài tháng, mọi chuyện lại tái diễn. Lời hứa của anh giống như những nét phấn viết trên bảng. Mỗi cuộc nhậu lại xóa sạch tất cả.
Tôi từng đề nghị anh đi gặp chuyên gia tâm lý. Anh đồng ý rồi lại bỏ dở. Tôi từng đề nghị anh hạn chế tiếp khách. Anh nói công việc không cho phép. Tôi từng đề nghị anh cai rượu. Anh bảo mình vẫn kiểm soát được.
Nhưng nếu kiểm soát được thì tại sao tôi vẫn phải sống trong nỗi sợ hãi?
Cách đây 2 tuần, một chuyện xảy ra khiến tôi thức trắng nhiều đêm. Hôm đó, anh về nhà sau tiệc tiếp khách. Các con đã ngủ. Tôi chỉ hỏi anh có muốn ăn gì không. Vậy mà anh lại nổi nóng vì cho rằng tôi đang mỉa mai mình.
Anh đẩy tôi ngã vào cạnh bàn. Đó không phải cú ngã quá mạnh. Nhưng khi nằm trên nền nhà lạnh ngắt, tôi bỗng thấy mình kiệt sức. Sáng hôm sau, anh lại xin lỗi. Anh lại khóc. Anh lại hứa. Những lời hứa ấy quen thuộc đến mức tôi có thể đọc thuộc lòng từng câu. Tôi không tin anh nữa.
Tôi biết chồng mình không phải người xấu. Khi tỉnh táo, anh là người cha tốt và người chồng có trách nhiệm. Nhưng tôi cũng biết một sự thật khác. Mỗi lần uống rượu, anh lại trở thành người khiến tôi tổn thương nhất. Tôi không biết mình còn đủ sức tha thứ bao nhiêu lần nữa?
Bây giờ tôi đang đứng giữa 2 lựa chọn. Một bên là cuộc hôn nhân mà tôi đã cố gắng gìn giữ suốt nhiều năm. Một bên là sự bình yên của chính mình và các con. Theo các bạn, tôi có nên tiếp tục tin vào những lời hứa thay đổi của chồng hay nên chấm dứt cuộc hôn nhân này trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn? Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì?
Tôi làm nghề kỹ sư công trình. Cái nghề quanh năm đi theo những khối bê tông và tiếng máy nổ, ở công trường nhiều hơn ngày ở nhà. Nhiều lúc nhìn bức ảnh 2 đứa con trong điện thoại, tôi giật mình nhận ra thằng lớn đã cao hơn lần gặp trước, còn thằng út thì đã thay răng lúc nào chẳng biết.
Vợ tôi làm công ty, lương tháng cũng đủ để xoay xở những việc lặt vặt trong nhà. Tôi vẫn thường nói đùa rằng đàn ông kiếm tiền, đàn bà giữ tiền là hợp lý. Vậy nên mỗi lần lĩnh lương hay thưởng công trình tôi đều chuyển hết cho vợ.
Những khoản thưởng có khi vài chục triệu đồng, có khi cả trăm triệu đồng sau một công trình kéo dài mấy tháng. Tôi chưa từng giữ lại ngoài chút tiền ăn uống và xăng xe. Tôi vẫn nghĩ, tiền nằm trong tay vợ cũng là tiền của gia đình, rồi mai này sẽ gom lại xây căn nhà khang trang hơn.
Bao năm như thế, tôi chưa một lần hỏi vợ tiết kiệm được bao nhiêu. Không phải tôi giàu có đến mức không cần biết, mà vì tôi tin. Đã là vợ chồng thì còn điều gì đáng quý hơn niềm tin, tôi vẫn nghĩ vậy.
Cho đến một buổi tối cách đây ít hôm. Tôi đang tính đầu tư một mảnh đất gần khu công nghiệp, nhẩm đi nhẩm lại số tiền mình từng chuyển về chắc cũng hơn 500 triệu đồng. Chỉ cần lấy số ấy cộng với ít vốn vay nữa là đủ xoay một thương vụ.
Tôi gọi điện cho vợ, giọng rất bình thường. Tôi hỏi: "Em này, nhà mình có bao nhiêu tiến để dành?". Đầu dây bên kia im lặng khá lâu rồi chỉ đáp gọn: “Không có”. Tôi thảng thốt: “Thế tiền bao lâu nay anh gửi về thì sao?”. Cô ấy lại im lặng, sau đó lại đáp gọn lỏn y như câu trước: "Hết rồi!".
Tôi tưởng mình nghe nhầm, 500 triệu đồng đâu phải 5 triệu đồng mà bảo hết là hết. Trong khi đó lương vợ tôi mỗi tháng đã hơn 10 triệu đồng. Tôi hỏi dồn, vợ chỉ nói tiền nuôi con, tiền sinh hoạt, tiền về quê, tiền thăm bố mẹ hai bên và đủ thứ chi tiêu khác.
Tôi bắt đầu thấy nóng mặt. Những con số trong đầu tôi chạy loạn lên, còn câu trả lời của vợ thì càng lúc càng ngắn. Đến khi tôi bảo em liệt kê cụ thể từng khoản thì cô ấy chỉ nói một câu: "Em nhớ làm sao được mà ghi".
Câu nói ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Tôi cúp máy mà trong lòng đầy bực bội. Đêm ấy, tiếng máy điều hòa chạy đều đều nhưng tôi không sao ngủ được, cứ nằm nhìn trần nhà rồi tự tính toán.
Sáng hôm sau tôi nhắn cho vợ. Tôi bảo từ nay tiền lương và tiền thưởng tôi sẽ tự quản lý để dành xây nhà. Hằng tháng tôi sẽ gửi 5 triệu đồng, cộng với lương 15 triệu đồng của vợ là 20 triệu đồng, thiếu thì báo tôi thêm.
Tin nhắn hiện chữ "đã xem". Suốt cả ngày không có thêm một dòng nào nữa. Đến tối tôi gọi thì vợ không nghe máy.
Tôi xin nghỉ phép một ngày rồi bắt xe về nhà. Cửa vẫn mở, hai đứa nhỏ vẫn học bài, còn vợ tôi vẫn cặm cụi nấu cơm như chẳng có chuyện gì xảy ra. Chính sự bình thản ấy lại làm tôi thấy nặng nề hơn cả một trận cãi vã.
Tôi chưa kịp nói gì thì con trai út chạy vào phòng, mang ra một chiếc hộp giấy cũ. Nó bảo mẹ dặn khi nào bố về thì đưa. Tôi mở hộp, bên trong không phải tiền, cũng chẳng phải sổ tiết kiệm.
Đó là một cuốn sổ dày đã ngả màu. Trang đầu ghi ngày tháng từ gần 5 năm trước, phía dưới là những dòng chữ nhỏ ngay ngắn. Tiền học của con, tiền thuốc của mẹ chồng, tiền sửa mái nhà sau bão, tiền thay bình nóng lạnh, tiền viện phí... mọi khoản đều được ghi rất rõ.
Tôi lật từng trang mà bàn tay bắt đầu run. Có những khoản chỉ vài trăm nghìn đồng, có khoản vài chục triệu đồng. Tôi ngước lên nhìn vợ. Cô ấy vẫn lặng lẽ gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ, như thể cuốn sổ kia chẳng liên quan đến mình. Còn tôi thì bỗng thấy những phép tính mình từng rất tự tin đang sụp đổ từng chút một.
Đến trang cuối, tôi bỗng khựng lại. Một hóa đơn viện phí hơn 120 triệu đồng mang tên tôi được kẹp cẩn thận. Đó là lần tôi bị tai nạn ở công trình cách đây 2 năm.
Ngày ấy tôi chỉ nhớ mình tỉnh dậy đã thấy mọi việc ổn thỏa. Tôi cứ nghĩ bảo hiểm thanh toán hết. Hóa ra bảo hiểm chỉ chi trả một phần, số còn lại là tiền tiết kiệm của gia đình mà vợ chưa từng nhắc đến.
Tôi hỏi nhỏ: "Sao em không nói?". Vợ nhìn tôi rất lâu rồi cười buồn. Cô ấy bảo nếu kể ra thì khác gì biến sự chăm sóc thành một món nợ để chồng phải mang theo suốt đời.
Tôi tưởng câu chuyện đến đó là hết. Nhưng vợ lại mở ngăn tủ, lấy thêm một xấp giấy chuyển khoản. Hóa ra nhiều năm qua, bố mẹ tôi đau ốm, em trai tôi thất nghiệp, phần lớn đều do cô ấy âm thầm lo liệu mà chưa từng kể với tôi.
Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao tài khoản cứ vơi dần. Những đồng tiền tôi nghĩ đang nằm yên chờ xây nhà, thật ra đã lặng lẽ biến thành thuốc men, học phí, những cái Tết đủ đầy và cả sự bình yên của hai bên nội ngoại. Chỉ có người đi biền biệt như tôi là không nhìn thấy.
Đêm ấy tôi lại trở về công trình. Tiếng máy trộn bê tông vẫn đều đều như mọi ngày, nhưng lòng tôi thì khác hẳn. Hóa ra xây một cây cầu còn có bản vẽ để sửa, còn khi niềm tin trong gia đình rạn nứt thì chẳng có kỹ sư nào tính được cách hàn gắn nhanh chóng.
Ngồi giữa đêm khuya, tôi cứ tự hỏi mình đã sai ở đâu? Có phải tôi sai vì chỉ nhớ số tiền mình kiếm được mà quên mất những điều vợ đã âm thầm làm vì gia đình?