Trả lời Thanh Niên chiều 14.4, đại diện khu nghỉ dưỡng cho biết, có khoảng 60% khách là người Việt Nam, 40% là nước ngoài.
Tin Gốc: Thanh Niên

Có những vùng đất lớn lên từ lớp lớp phù sa bồi đắp qua hàng trăm năm, từ những mùa nước nổi và từ sự nhẫn nại của con người sống giữa bốn bề sông nước. Cù Lao Giêng (tỉnh An Giang) là một vùng đất như thế.
Sau sáp nhập đơn vị hành chính, xã Cù Lao Giêng hôm nay có diện tích tự nhiên gần 69km² với hơn 70.000 dân sinh sống hoàn toàn trên dải cù lao nằm giữa sông Tiền. Bốn bề sông nước vừa tạo nên vẻ biệt lập đặc trưng, vừa hình thành nên một không gian văn hóa, sinh kế và đời sống rất riêng của cư dân miền Tây Nam Bộ.
Hàng thế kỷ qua, dòng phù sa đỏ nặng từ thượng nguồn vẫn lặng lẽ bồi đắp cho vùng đất này những cánh đồng màu mỡ, những vườn cây trái sum suê và cả một nếp sống đặc trưng của cư dân miền sông nước. Nhưng nếu chỉ nhìn Cù Lao Giêng hôm nay qua những vườn xoài trĩu quả hay những tuyến đường bê tông rộng mở thì vẫn chưa đủ để kể hết câu chuyện của vùng đất này.
Bởi trước khi trở thành vùng trồng xoài lớn nhất tỉnh An Giang, nơi đây từng là một xứ lúa nghèo giữa sông Tiền, nơi cuộc sống của nhiều thế hệ người dân gắn với ruộng đồng, mùa nước nổi và những chuyến xuồng ghe xuôi ngược theo con nước.
Người già ở Cù Lao Giêng vẫn nhớ rất rõ hình ảnh của những cánh đồng ngày trước. Khi ấy, quanh cù lao gần như là ruộng lúa nối tiếp nhau. Mùa nước nổi về, phù sa phủ lên mặt ruộng một lớp màu mỡ, người dân xuống giống rồi chờ ngày gặt hái. Nhà nào cũng sống nhờ đất. Có người làm thêm nghề chài lưới, bắt cá trên sông, nhưng cái gốc của cuộc sống vẫn là cây lúa.
Những buổi sáng trên cù lao ngày ấy bắt đầu bằng tiếng người gọi nhau ra đồng, mùi rơm mới, tiếng máy suốt lúa vọng giữa cánh đồng còn đẫm hơi sương. Cuộc sống tuy nghèo nhưng bình yên theo cách rất riêng của miền Tây.
Người dân khi đó không nghĩ nhiều đến những khái niệm lớn lao như phát triển hay hội nhập. Điều họ mong mỏi chỉ đơn giản là mùa màng đừng thất bát, nước đừng lên quá lớn và con cái có cơ hội học hành tốt hơn cha mẹ.
Ít ai biết rằng Cù Lao Giêng cũng là một trong những vùng đất được khai phá khá sớm ở Nam Bộ. Từ thế kỷ XVIII, khi những đoàn lưu dân người Việt theo hành trình Nam tiến xuôi về phương Nam mở cõi, vùng đất giữa sông Tiền này đã dần hình thành những xóm làng đầu tiên.
Khi ấy, nơi đây vẫn còn là vùng đất hoang sơ với lau sậy, rừng rậm và những bãi bồi ngập nước. Những cư dân đầu tiên chủ yếu đến từ miền Trung và miền Bắc, mang theo tập quán trồng lúa nước, đào mương, đắp bờ và dựng xóm làng ven sông. Họ sống nhờ phù sa, nhờ con nước và mở đất bằng chính đôi tay mình.
Suốt hàng trăm năm, phù sa sông Tiền không chỉ bồi đắp nên ruộng đồng màu mỡ mà còn tạo nên chiều sâu văn hóa rất riêng cho vùng cù lao này. Dòng họ Nguyễn Tộc ở Cù Lao Giêng đến nay vẫn gìn giữ tục thờ Ba quan thượng đẳng - những bậc tiền nhân được vua Gia Long truy phong danh hiệu cao quý để ghi nhận công lao mở đất và giữ gìn xóm làng.
Mảnh đất phù sa ấy cũng sản sinh nhiều nhân vật có ảnh hưởng lớn trong lịch sử Việt Nam hiện đại, trong đó có cố Bộ trưởng Nguyễn Văn Hưởng - một trong những bác sĩ tiêu biểu của nền y học cách mạng Việt Nam, và cố Bộ trưởng Ung Văn Khiêm - nhà ngoại giao nổi bật trong giai đoạn đầu xây dựng nền ngoại giao cách mạng.
Người dân nơi đây vẫn nhắc về họ bằng niềm tự hào của một vùng đất nhỏ nhưng đã góp phần làm nên những con người mang tầm vóc quốc gia.
Điều đặc biệt của Cù Lao Giêng không chỉ nằm ở lịch sử khai phá hay những mùa trái ngọt, mà còn ở chiều sâu văn hóa hiếm nơi nào ở miền Tây còn giữ được nguyên vẹn như vậy.
Từ cuối thế kỷ XIX, các giáo sĩ phương Tây đã đến đây truyền giáo, xây dựng nhà thờ, trường học và bệnh viện.
Đến nay, Nhà thờ Cù Lao Giêng vẫn được xem là một trong những nhà thờ cổ kính nhất Nam Kỳ còn giữ gần như nguyên vẹn kiến trúc châu Âu cổ.
Mỗi buổi chiều, khi ánh nắng phủ xuống những bức tường vàng cũ kỹ và tiếng chuông ngân lên giữa hàng cây cổ thụ, không gian nơi đây khiến người ta có cảm giác như thời gian đang trôi chậm lại.
Nhưng Cù Lao Giêng không chỉ có Công giáo. Trên cùng một dải cù lao nhỏ, đình thần chùa chiềng và tín ngưỡng dân gian cùng tồn tại suốt hàng trăm năm như một phần tự nhiên của đời sống cộng đồng.
Chùa Ông Đạo Nằm gắn với câu chuyện tu hành khổ hạnh của Hòa thượng Tịnh Nghiêm, còn Chùa Chim gây ấn tượng với quần thể tượng Phật quy mô lớn giữa không gian sông nước thanh tịnh.
Không ngại đường xa, khách hành hương vẫn tìm về nơi này mỗi ngày. Anh Văn Thắng, một du khách đến từ Tân Châu, chia sẻ rằng đây đã là lần thứ ba anh đưa gia đình đến Cù Lao Giêng để cầu an và vãn cảnh.
"Không gian ở đây rất thanh tịnh, yên bình và có cảm giác khác hẳn nhiều nơi khác. Đến đây thấy lòng nhẹ lại", anh nói.
Không chỉ có chiều sâu văn hóa, Cù Lao Giêng còn đang mở ra hướng đi mới bằng du lịch sinh thái và du lịch cộng đồng. Ở nơi này, thiên nhiên, kiến trúc và ký ức làng quê hòa quyện với nhau theo cách rất tự nhiên.
Khu du lịch sinh thái Cồn Én là một trong những điểm đến tiêu biểu. Không gian nơi đây tái hiện ký ức miền quê bằng chất liệu gỗ lũa, những mái nhà mộc mạc và cảnh quan gần như giữ nguyên vẻ nguyên sơ của vùng sông nước.
Chị Nguyễn Thị Ngọc Yến, Giám đốc điều hành khu du lịch, cho biết đơn vị đang hướng đến mở rộng dịch vụ lưu trú, đầu tư thêm các hoạt động trải nghiệm để phục vụ khách quốc tế nhiều hơn trong thời gian tới.
Theo chị, du khách tìm đến Cù Lao Giêng không phải để tìm sự náo nhiệt mà để tìm sự bình yên, cảm giác được sống chậm giữa miền quê còn giữ nguyên bản sắc.
"Du lịch ở Cù Lao Giêng vì thế cũng không đi theo hướng đô thị hóa ồn ào. Người ta tìm đến nơi này vì những con đường nhỏ chạy dọc bờ sông, vì tiếng chuông chùa buổi chiều, vì những khu vườn xanh rợp bóng và vì cảm giác được trở về một miền Tây cũ kỹ nhưng đầy sức sống".
Dẫu vậy, gốc rễ của Cù Lao Giêng vẫn là nông nghiệp. Và sự chuyển mình lớn nhất của vùng đất này bắt đầu khi người dân nhận ra đất phù sa nơi đây đặc biệt phù hợp với cây xoài.
Ban đầu chỉ vài hộ chuyển đổi từ đất lúa sang cây ăn trái. Nhưng rồi từ những khu vườn nhỏ lẻ, cây xoài dần phủ xanh cả cù lao. Những cánh đồng lúa năm nào lần lượt nhường chỗ cho những vườn xoài trải dài đến tận mé sông.
Đến nay, Cù Lao Giêng đã trở thành vùng trồng xoài lớn nhất tỉnh An Giang với gần 5.000ha. Trên hơn 4.300ha đất sản xuất, phần lớn diện tích hiện là cây ăn trái với nhiều vùng trồng được cấp mã số xuất khẩu và áp dụng tiêu chuẩn VietGAP.
Hợp tác xã GAP Cù Lao Giêng thành lập năm 2020 được xem là bước ngoặt lớn của nông nghiệp địa phương. Anh Nguyễn Minh Hiền – Chủ tịch HTX cho biết xoài Cù Lao Giêng có ưu thế nhờ thổ nhưỡng và khí hậu đặc biệt, giúp trái xoài có độ bóng đẹp và chất lượng cao hơn nhiều nơi khác.
"Từ trước tới nay, xoài Cù Lao Giêng luôn được thị trường đánh giá cao về mẫu mã và chất lượng. Khi làm theo quy trình VietGAP, GlobalGAP và có mã số vùng trồng, trái xoài đi được vào các thị trường khó tính hơn, đầu ra cũng ổn định hơn cho nông dân", anh Hiền nói.
Từ một vùng sản xuất nhỏ lẻ, xoài nơi đây giờ đã xuất khẩu sang Mỹ, Hàn Quốc, Úc và New Zealand. Hiện HTX có hơn 50 thành viên chính thức cùng hàng trăm hộ liên kết sản xuất theo quy trình tiêu chuẩn nhằm xây dựng sinh kế bền vững cho người dân.
Không chỉ có cây trái, nghề nuôi cá bè cũng phát triển mạnh với hơn 1.000 lồng bè nuôi cá tra và cá diêu hồng, cho sản lượng khoảng 3.600 tấn mỗi năm. Những bè cá nối dài trên sông cùng các vườn xoài xanh ngút mắt đang tạo nên diện mạo kinh tế mới cho vùng cù lao giữa sông Tiền.
Sự đổi thay ấy hiện diện rõ nhất trong cuộc sống của người dân. Ông Lê Ngọc Bia, năm nay 71 tuổi, vẫn nhớ những năm tháng vợ chồng ông phải bán bún tươi, bán trứng vịt để nuôi hai con ăn học.
"Ngày đó cực lắm, chỉ mong đủ tiền cho con học hết phổ thông", ông kể.
Giờ đây, con trai lớn của ông đã là giáo viên, người con út làm việc trong doanh nghiệp thủy sản, cuộc sống gia đình cũng ổn định hơn sau hàng chục năm chắt chiu từ đất.
Ông Phạm Văn Khang cũng từng bắt đầu chỉ với hai công ruộng, một chiếc xuồng nhỏ đánh cá và một con bò cái gây giống. Sau nhiều năm tích cóp, ông đã dựng được căn nhà mới khang trang bên con đường ven sông.
Những câu chuyện như vậy không hiếm ở Cù Lao Giêng, bởi sự đổi thay nơi đây không đến từ những dự án đồ sộ mà đến từ từng gia đình, từng khu vườn và từng mùa trái ngọt.
Suốt nhiều năm, yếu tố địa lý sông nước từng khiến Cù Lao Giêng gặp không ít khó khăn trong phát triển hạ tầng, y tế, giáo dục và đời sống dân sinh. Nhưng từ khi chính thức được công nhận là xã đảo của tỉnh An Giang, vùng đất này bắt đầu bước sang một giai đoạn phát triển mới.
Danh xưng "xã đảo" không chỉ mang ý nghĩa địa lý mà còn mở ra nhiều cơ chế đặc thù về đầu tư giao thông, điện, nước sạch, trường học, y tế và an sinh xã hội. Người dân được hỗ trợ phát triển sản xuất, tiếp cận vốn ưu đãi và các chương trình giảm nghèo.
Đặc biệt, toàn bộ cư dân trên địa bàn được hỗ trợ 100% bảo hiểm y tế - một chính sách được người dân xem là rất thiết thực đối với một vùng còn nhiều lao động nông nghiệp và lao động tự do.
Theo ông Võ Minh Nâng – Bí thư Đảng uỷ xã Cù Lao Giêng, trong nhiệm kỳ 2025–2030, địa phương đặt mục tiêu phát triển toàn diện trên nền tảng kinh tế bền vững và thích ứng với biến đổi khí hậu.
Theo đó, Cù Lao Giêng sẽ lấy nông nghiệp công nghệ cao và đặc sản xoài làm trọng tâm, đồng thời đẩy mạnh chuyển đổi số, phát triển du lịch cộng đồng và xây dựng nông thôn mới hiện đại.
Chiều xuống trên sông Tiền, nắng cuối ngày phủ vàng những vườn xoài trải dài ven sông. Cuộc sống ở Cù Lao Giêng hôm nay đã khác rất nhiều so với thời chỉ sống bằng ruộng lúa và những mùa nước nổi. Đường sá rộng hơn, nhà cửa khang trang hơn, người trẻ có thêm cơ hội học hành và làm ăn, du lịch bắt đầu tìm đến, nông nghiệp bước vào hành trình chuyển đổi mới.
Nhưng giữa tất cả những đổi thay ấy, vùng đất này vẫn giữ được điều quý nhất: tinh thần của một miền Tây sống nhờ phù sa, nhờ đất và nhờ sự bền bỉ của con người.
Và có lẽ, đó mới chính là vẻ đẹp sâu nhất của Cù Lao Giêng hôm nay - một xã đảo đang bước vào tương lai mới nhưng vẫn giữ nguyên hồn vía của miền sông nước Nam Bộ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sáng 3/4, ông Triệu Hinh, trưởng thôn Lài Han, xã Xuân Dương cho biết người dân địa phương đã hỗ trợ một khách người Áo đi lạc trong rừng.
Trước đó, một người trong thôn đi tìm trâu và phát hiện có vết lốp xe trượt dài xuống một con dốc sâu vào khoảng chiều muộn ngày 31/3. Nghi ngờ có người ngã xe, gặp nạn, người dân đã báo tin để kêu gọi một nhóm đi tìm kiếm. Do trời tối, thông tin vị trí không rõ ràng, cuộc tìm kiếm trong phạm vi khoảng 1 km quanh khu vực không có kết quả.
Đến rạng sáng ngày 1/4, ông Triệu Văn Hội, người dân trong thôn thấy một nam du khách trước cửa nhà trong tình trạng tiều tụy, người xây xát. Do bất đồng ngôn ngữ, nam du khách Áo sử dụng Google dịch để giao tiếp, đồng thời quỳ xuống xin hỗ trợ.
Tuy nhiên, ông Hội không biết chữ nên không hiểu du khách nước ngoài viết gì. Ông lập tức gọi điện báo chính quyền thôn. Sau khi xác minh người đi lạc, ông Hinh cùng một số người dân đưa du khách đến nơi nghỉ ngơi và cung cấp đồ ăn.
"Thôn này vốn ở vị trí hẻo lánh nên ít người ngoài đến, không ngờ có người nước ngoài đi lạc tới đây", ông Hinh nói.
Chiếc xe nam du khách sử dụng được thuê ở Đà Nẵng. Người này ban đầu không định đến thôn Lài Han nhưng Google Maps chỉ sai đường, dẫn đến bị lạc. Nam du khách cho biết khoảng 15h ngày 31/3, chiếc xe máy của anh bị trượt bánh lao xuống một con dốc sâu. Do kỹ năng chạy xe địa hình và kỹ năng xử lý tình huống yếu, nam du khách không thể tự đưa xe lên. 17h, anh bỏ xe lại, tìm cách ra khỏi khu rừng. Rạng sáng hôm sau, anh tìm được nhà của anh Hội.
Chiếc xe máy được anh Hoàng Lăng Huy, sống ở Lạng Sơn, chuyên gia về xe địa hình, đến cứu hộ và đưa lên, gửi về Đà Nẵng. Theo anh Huy, chủ xe không đồng ý cho khách thuê thêm vì sợ nếu gặp sự cố tương tự sẽ khó giải quyết.
Nam du khách Áo sau đó đi cùng anh Huy về trung tâm Lạng Sơn và được dẫn đi tham quan một số điểm du lịch. Tới ngày 2/4, anh Huy lái ôtô đưa nam du khách Áo tới Hà Nội để kịp chuyến bay về nước.
"Thấy bạn chỉ có một mình nên tôi hỗ trợ luôn, không suy nghĩ nhiều", anh Huy cho biết.
Trước du khách người Áo, nhiều sự việc tương tự cũng từng xảy ra với khách quốc tế đến Việt Nam và tự thuê xe đi trekking theo chỉ dẫn của Google Map. Vào tháng 10/2025, hai du khách Hà Lan cũng dùng Google Maps để di chuyển và lạc hơn 5 km vào rừng sâu thôn Khe Me, Quảng Trị. Do đường lầy lội, một xe phân khối lớn rơi xuống suối khiến du khách bị thương và kẹt lại trong đêm tại khu vực mất sóng điện thoại.
Lực lượng công an xã Cồn Tiên cùng người dân đã phải huy động máy cày chuyên dụng, băng rừng trong mưa lớn để giải cứu. Trong thư cảm ơn, các du khách bày tỏ sự xúc động trước tấm lòng nồng hậu của người dân Việt Nam – những người đã xuất hiện kịp thời với "đèn pin và những nụ cười ấm áp" giữa hoàn cảnh tuyệt vọng.
Trước các sự cố của một số khách quốc tế, các chuyên gia du lịch mạo hiểm và đại diện lực lượng cứu hộ đưa ra ba lời khuyên cho du khách khi di chuyển tại vùng núi Việt Nam.
"Nguyên tắc 17h": Tuyệt đối không cố di chuyển trên các cung đường lạ sau 17h chiều. Bóng tối ở miền núi sụp xuống rất nhanh, đi kèm sương mù khiến việc định vị bằng mắt thường trở nên bất khả thi.
-"Đứng yên để được cứu": Nếu nhận thấy đường đi dần trở nên lầy lội hoặc quá dốc so với năng lực lái xe, du khách nên dừng lại ngay lập tức thay vì cố gắng vượt qua. Việc cố tình "mở đường" chỉ khiến xe sa lầy sâu hơn vào khu vực mất sóng viễn thông, gây khó khăn cho việc tìm kiếm.
Cuối cùng, ưu tiên "bản đồ chạy bằng cơm": Tại các bản làng xa xôi, Google Maps chỉ cập nhật quãng đường ngắn nhất mà không tính đến địa hình đất đá. Các chuyên gia khuyên du khách nên hỏi đường người dân địa phương hoặc thuê hướng dẫn viên bản địa. Trong trường hợp bất đồng ngôn ngữ, hãy chuẩn bị sẵn các thẻ thông tin ghi địa chỉ bằng tiếng Việt hoặc sử dụng các ứng dụng dịch thuật ngoại tuyến để duy trì sợi dây liên lạc với cộng đồng xung quanh.
Tú Nguyễn
Nguồn: https://vnexpress.net/khach-tay-quy-xin-cuu-giup-khi-lac-trong-rung-lang-son-5058218.html

Các quan chức kiểm lâm tại Ấn Độ bắt đầu điều tra vụ việc liên quan tới một con voi 65 tuổi bị sơn màu hồng rực để phục vụ việc chụp ảnh nghệ thuật.
Sau đó, con vật đã chết. Sự việc hiện nhận được sự quan tâm của dư luận Ấn Độ và thế giới, được các hãng truyền thông đưa tin vào ngày 1/4.
Các nhà hoạt động vì quyền động vật đã cáo buộc Julia Buruleva, một nhiếp ảnh gia nghệ thuật vốn sinh sống và làm việc tại Barcelona (Tây Ban Nha) có hành vi ngược đãi động vật khi sơn màu hồng lên con voi đực để phục vụ buổi chụp ảnh tại thành phố Jaipur, thuộc bang Rajasthan ở phía tây Ấn Độ.
Những bức ảnh cho thấy một người phụ nữ được phủ màu hồng đang ngồi trên lưng con voi cũng được sơn màu. Bối cảnh buổi chụp hình diễn ra tại một ngôi đền Hindu bỏ hoang. Khi hình ảnh được đăng tải vào tháng 12/2025 đã gây ra làn sóng tranh cãi gay gắt.
"Bộ ảnh không phải là nghệ thuật. Đây là hành vi ngược đãi động vật, hoàn toàn không thể chấp nhận được", một bình luận trên Instagram lên tiếng.
"Tự do sáng tạo không phải là cái cớ thể hiện sự thiếu trách nhiệm", một ý kiến khác đưa ra quan điểm.
Mới đây, nhiếp ảnh gia Buruleva chính thức lên tiếng. Nhiếp ảnh gia cho biết, buổi chụp ảnh diễn ra vào tháng 11/2025 trong chuyến đi tới Ấn Độ kéo dài 6 tuần. Bộ hình không nhằm biện minh, quảng bá hay lên án các tập quán liên quan ở địa phương.
Cũng theo nữ nhiếp ảnh gia, trong suốt quá trình chụp ảnh, con voi không bị gây bất cứ tổn hại tới cơ thể. Bà khẳng định loại sơn sử dụng trên cơ thể con vật là sơn tự nhiên, không độc hại.
"Loại sơn này chỉ dùng trong thời gian ngắn, có thể rửa sạch. Toàn bộ buổi chụp diễn ra nhanh chóng và có sự giám sát của người quản tượng chịu trách nhiệm chăm sóc con voi", bà Buruleva nói.
Suốt quá trình diễn ra buổi chụp, nữ nhiếp ảnh gia cho rằng, con vật không có dấu hiệu căng thẳng mà vẫn bình tĩnh, thoải mái, phản ứng bình thường.
Trong khi đó, ông Shadik Khan là chủ sở hữu con voi cho biết, con vật có tên Chanchal, đã 65 tuổi vào thời điểm chụp ảnh. Trước đó, nó từng phục vụ chở du khách đi tham quan. Khi đã tuổi cao, con vật được nghỉ ngơi. Tuy nhiên vào tháng 2 năm nay, Chanchal đã chết.
"Con vật được sơn lên cơ thể là một loại bột màu làm từ nguyên liệu tự nhiên, có thể dễ dàng rửa trôi và không để lại dấu vết. Buổi chụp hình kéo dài khoảng 10 phút", người quản tượng nói.
Về phần mình, nữ nhiếp ảnh gia cho biết đã nhận được thông báo về cái chết của con voi. Theo thông tin của bà, con vật chết vì tuổi già.
Các quan chức thuộc Sở Lâm nghiệp tại Ấn Độ cho biết, họ đã ghi nhận vụ việc và bắt đầu điều tra. Theo báo cáo, cơ quan chức năng sẽ xem xét liệu các giấy phép cần thiết có được cấp hay không và các quy định về phúc lợi động vật có được tuân thủ hay không.
Được biết, việc dùng voi chở khách du lịch ở Ấn Độ, đặc biệt tại các điểm như pháo đài Amber (Jaipur), đang gây tranh cãi lớn do lo ngại về phúc lợi động vật, bao gồm việc voi bị ép làm việc quá sức, gây thương tích. Nhiều hoạt động bảo vệ động vật đã kêu gọi chấm dứt dịch vụ này, phản ánh xu hướng hướng tới du lịch bền vững và nhân đạo hơn.
Vào tháng 2/2018, một công ty lữ hành ở Ấn Độ chịu chỉ trích dữ dội vì để 2 con voi phải thay nhau phục vụ chở 16 du khách suốt một tiếng. Điều này càng khiến những người yêu động vật phản đối mạnh mẽ công ty này.

