Văn phòng ảo – mô hình cho phép doanh nghiệp đăng ký địa chỉ kinh doanh mà không cần duy trì không gian làm việc cố định đang được nhiều startup (doanh nghiệp khởi nghiệp) lựa chọn để tiết kiệm chi phí. Tuy nhiên, mô hình này cũng tiềm ẩn không ít rủi ro về pháp lý và vận hành.
Anh Trần Việt Hoàng, đại diện Công ty Vietcer (kinh doanh lĩnh vực công nghệ, thương mại điện tử), cho biết doanh nghiệp hiện sử dụng văn phòng ảo để đăng ký trụ sở tại P.Kim Liên, TP.Hà Nội, trong khi hoạt động chủ yếu diễn ra tại nhà riêng hoặc quán cà phê.
Theo anh Hoàng, với startup, chi phí luôn là yếu tố cần cân nhắc. “Một văn phòng nhỏ có thể tốn vài chục triệu đồng mỗi tháng – khoản không nhỏ với doanh nghiệp mới. Văn phòng ảo giúp tiết kiệm đáng kể nhưng vẫn đáp ứng yêu cầu về địa chỉ đăng ký kinh doanh”, anh nói.
Ngoài việc giảm chi phí mặt bằng, mô hình này còn mang lại sự linh hoạt. Nhân sự có thể làm việc từ xa, không bị ràng buộc địa điểm, phù hợp với các lĩnh vực công nghệ, thương mại điện tử, dịch vụ.
Tuy nhiên, theo anh Hoàng, đây chỉ là giải pháp tạm thời. “Khi doanh nghiệp phát triển, chúng tôi sẽ chuyển sang văn phòng thực để phục vụ lâu dài và xây dựng hình ảnh chuyên nghiệp hơn”, anh chia sẻ.
Khảo sát cho thấy thị trường văn phòng ảo khá sôi động, giá từ khoảng 379.000 đồng đến hơn 3,5 triệu đồng/tháng, tùy vị trí và dịch vụ đi kèm.
Khi được hỏi về trường hợp cơ quan thuế kiểm tra, tư vấn viên của một công ty cho biết doanh nghiệp sẽ được xác minh dựa trên hợp đồng thuê và bảng tên tại tòa nhà. Điều này cho thấy vai trò của đơn vị cung cấp không chỉ dừng ở việc “cho thuê địa chỉ”, mà còn hỗ trợ khi phát sinh vấn đề.
Tuy nhiên, việc nhiều doanh nghiệp cùng đăng ký một địa chỉ cũng đặt ra câu hỏi về tính minh bạch, khả năng quản lý, đồng thời tiềm ẩn rủi ro liên đới.
Luật sư Nguyễn Trung Tín, Giám đốc Công ty Luật Tín & Associates, cho biết pháp luật Việt Nam chưa có quy định riêng về văn phòng ảo, nhưng không có nghĩa mô hình này nằm ngoài khuôn khổ pháp luật.
“Pháp luật không yêu cầu doanh nghiệp hiện diện thường xuyên tại trụ sở, nhưng địa chỉ phải có thật, rõ ràng và có khả năng tiếp nhận thông tin”, ông Tín nói.
Theo ông, đăng ký tại văn phòng ảo là hợp pháp nếu doanh nghiệp có quyền sử dụng địa chỉ và không dùng vào mục đích vi phạm pháp luật, đồng thời đảm bảo khả năng liên hệ với cơ quan chức năng và đối tác.
Tuy nhiên, không phải ngành nghề nào cũng phù hợp. Các lĩnh vực như ăn uống, lưu trú, y tế, giáo dục đều yêu cầu cơ sở vật chất cụ thể, nên văn phòng ảo không thể thay thế địa điểm kinh doanh thực tế.
Bên cạnh lợi ích chi phí, văn phòng ảo cũng tiềm ẩn rủi ro nếu sử dụng không đúng cách.
Theo luật sư Nguyễn Trung Tín, một rủi ro lớn là doanh nghiệp bị xác định không hoạt động tại địa chỉ đăng ký. “Nếu kiểm tra mà không có bảng hiệu, không có người đại diện hoặc không chứng minh được quyền sử dụng hợp pháp, doanh nghiệp có thể bị đưa vào diện rủi ro cao, thậm chí bị khóa mã số thuế”, ông cho biết.
Ngoài ra, việc phụ thuộc đơn vị cung cấp có thể gây bất cập như thất lạc thư từ, chậm tiếp nhận thông báo hoặc thiếu hỗ trợ khi phát sinh vấn đề pháp lý.
Đáng chú ý, rủi ro còn mang tính “liên đới”. Khi nhiều doanh nghiệp cùng một địa chỉ, nếu một số đơn vị vi phạm (liên quan hóa đơn, thuế), toàn bộ địa chỉ có thể bị giám sát. Khi đó, các doanh nghiệp khác dù không vi phạm vẫn có thể bị kiểm tra thường xuyên hoặc gặp khó khăn khi giao dịch với đối tác, ngân hàng.
Về uy tín, việc sử dụng văn phòng ảo cũng có thể ảnh hưởng đến cách nhìn của đối tác. Một địa chỉ có quá nhiều doanh nghiệp hoặc thiếu hiện diện thực tế dễ khiến đối tác thận trọng, nhất là trong các giao dịch lớn.
Ở góc độ nhà đầu tư, ông Bùi Quang Minh (được biết đến với tên Shark Minh Beta, nhà sáng lập và điều hành Beta Group), cho rằng văn phòng ảo là xu hướng tất yếu khi doanh nghiệp cần tối ưu chi phí và tăng tính linh hoạt.
“Đây là xu hướng dài hạn, nhưng không thay thế hoàn toàn văn phòng truyền thống, mà linh hoạt hơn trong cách sử dụng không gian làm việc”, ông nhận định.
Theo ông, với startup giai đoạn đầu, việc không duy trì văn phòng giúp giảm áp lực chi phí và tạo điều kiện thử nghiệm mô hình. Tuy nhiên, khi doanh nghiệp phát triển, các yếu tố như văn hóa, sự gắn kết và phối hợp nội bộ sẽ trở thành thách thức.
Ở góc độ thẩm định, ông Minh cho biết việc có văn phòng hay không không phải yếu tố quyết định. “Tôi quan tâm nhiều hơn đến đội ngũ, sản phẩm và khả năng phát triển dài hạn. Tuy nhiên, nếu không có ‘hiện diện’ rõ ràng, doanh nghiệp dễ tạo cảm giác thiếu chắc chắn”, ông Minh nói.
Cũng theo ông Minh, trong bối cảnh không có văn phòng cố định, doanh nghiệp cần chủ động xây dựng hình ảnh, uy tín qua cách làm việc, giao tiếp với đối tác và chất lượng sản phẩm.
Ông Minh cũng lưu ý: “Văn phòng ảo không đơn thuần là chi phí thấp hơn, mà là sự chuyển đổi sang chi phí vận hành và quản trị. Trong 3 – 5 năm tới, mô hình kết hợp giữa làm việc linh hoạt và các điểm chạm vật lý sẽ phổ biến hơn, buộc doanh nghiệp cân nhắc chuyển đổi theo quy mô”.
Không dừng lại ở những tấm hình check-in, mỗi chuyến "lên mây, xuống biển" là một lần họ đối mặt với nỗi sợ để hiểu rằng: Thanh xuân chỉ thực sự rực rỡ khi ta dám bước ra khỏi vùng an toàn.
Leo núi, nhảy dù, lặn biển... là những môn thể thao cảm giác mạnh mà Trần Thị Phương Trinh (29 tuổi, ngụ tại Nguyễn Trãi, phường Chợ Lớn, TP.HCM) mải mê theo đuổi. Phương Trinh tâm niệm: "Mỗi người trẻ đều có một giấc mơ. Và giấc mơ của mình là được ngắm nhìn thế giới diệu kỳ này rung động".
Phương Trinh sở hữu một tuổi trẻ đầy màu sắc, cô bạn bày tỏ: "Với mình, mọi sở thích trong cuộc sống đều nhằm mục đích mở mang tầm mắt, đưa mình đi xa hơn. Việc tham gia nhảy dù, leo núi hay lặn biển cũng giúp mình được ngắm nhìn và hiểu thế giới. Ví dụ như được nhìn thấy bầu trời Việt Nam hòa bình để thêm yêu đất nước, được nhìn thấy cảnh quan kỳ thú dưới biển để biết rằng thiên nhiên luôn diệu kỳ theo cách riêng của nó".
Gần đây, cô bạn trẻ vừa thực hiện chuyến đi đáng nhớ chinh phục đỉnh Pangarchulla thuộc miền Bắc Ấn Độ ở độ cao khoảng 4.500m. Phương Trinh chia sẻ về hành trình đầy thử thách khi đoàn người tiến từng bước lên đỉnh núi tuyết: "Chúng mình ngủ lại trên núi giữa hành trình trong thời tiết -5 đến -10 độ. Có khi thì di chuyển lúc sương mờ phủ xuống che kín, tuyết rơi nặng hạt, gió mạnh, tầm nhìn chỉ còn là lưng người phía trước".
Cũng đam mê trải nghiệm mạo hiểm, Vũ Ngọc Phương Uyên (31 tuổi, ngụ tại 2826 đường Phạm Thế Hiển, phường Bình Đông, TP.HCM), lựa chọn nhảy dù lượn để giảm stress: "Mình đăng ký theo học cùng chồng vì thấy đây là hoạt động đáng thử để giải stress. Lúc đầu cảm giác cũng hồi hộp lắm, có chút sợ hãi, nhưng sau một thời gian thì mình thấy thú vị, học hỏi được nhiều từ cách điều khiển dù, tới cách nhìn thời tiết. Khi đó cảm thấy đầu óc thật thoải mái, không bận tâm suy nghĩ gì hết".
Trong khi đó, với Nguyễn Đình Nam Triều Tiên (25 tuổi, ngụ tại phường Phú Thuận, TP.HCM), anh lại yêu thích bộ môn freediving (lặn tự do). Vốn là người thích đi biển, rồi sau đó đem lòng yêu thích bộ môn lặn.
"Mới đầu lặn, mình cảm thấy choáng ngợp khi mới chỉ xuống độ sâu khoảng 5 mét bởi sự rộng lớn của đáy biển. Nhưng khi học freediving, biết cách lấy hơi sao cho tối ưu nhất, cách di chuyển và kỹ thuật cân bằng tai ở độ sâu nhất định. Khi đã lặn được rồi thì cảm giác thật sự rất tuyệt vì ngắm được môi trường sống dưới biển sâu ở khoảng cách gần như vậy".
Ông Cao Hà Tân, Giám đốc sáng lập và huấn luyện viên trưởng tại Công ty TNHH đào tạo thể thao hàng không Việt Nam, chia sẻ một số điều cần lưu ý khi theo đuổi đam mê mạo hiểm. Ông cho biết cần sự đầu tư về thời gian và chi phí, đồng thời học viên phải thật sự kiên trì để có thể chinh phục thành công.
"Với bộ môn dù lượn, chi phí cho một khóa học dao động 16 đến 30 triệu đồng, tùy vào khả năng và năng khiếu của học viên", ông Tân nói.
Cũng theo ông Tân, các bộ môn mạo hiểm đòi hỏi người chơi cần đảm bảo sức khỏe trong trạng thái tốt nhất để hạn chế rủi ro. "Mọi người hay lo lắng khi tiếp cận nhảy dù là chứng sợ độ cao, thật ra rất hay bị nhầm lẫn giữa nỗi sợ tinh thần và bệnh lý. Khi vấn đề chỉ là nỗi sợ thì hoàn toàn có thể vượt qua được sau quá trình tập luyện và được hướng dẫn", ông Tân khẳng định.
Ông Ngô Minh Tính, huấn luyện viên bộ môn freediving tại đảo Phú Quý, cho rằng các yếu tố cần thiết để học lặn là biết kỹ năng bơi cơ bản, không sợ nước, sẵn sàng học và luyện tập kỹ thuật. "Đa số người tham gia là các bạn trẻ. Các bạn theo đuổi lặn vì cảm giác được tự do, kết nối với thiên nhiên, thử thách giới hạn bản thân vượt qua nỗi sợ", ông Tính chia sẻ.
Nhận xét chung về các môn thể thao mạo hiểm, ông Cao Hà Tân cho biết: "Khi người trẻ muốn tham gia các môn mạo hiểm cần tìm hiểu rõ nơi tổ chức hướng dẫn có bằng cấp rõ ràng, giáo trình cụ thể và được cấp phép. Cùng với việc họ có đảm bảo cơ sở vật chất, điều kiện để giảng dạy một cách chuyên nghiệp và an toàn. Khi đáp ứng đầy đủ các yếu tố như vậy thì mới có thể là nơi hỗ trợ các bạn trẻ yên tâm theo học".
Đúc kết kinh nghiệm của những lần phiêu lưu, cô bạn trẻ năng động Phương Trinh nhận xét: "Hiện nay, mình nhận thấy các môn mạo hiểm cũng đều có đầy đủ quy chuẩn an toàn, được hướng dẫn bởi chuyên gia và được phổ biến đến tất cả mọi người, vì vậy không quá khó hay "đáng sợ" để tiếp cận. Các bạn trẻ chỉ cần muốn làm, đầu tư thêm công sức và thời gian tập luyện thì đều có khả năng làm được. Mình mong các bạn trẻ sẽ tự tin hơn trong việc chinh phục giấc mơ của mình".
Mới đây, diễn viên, MC Sam đã lên tiếng cảnh báo về một số bộ sticker hình capybara được bày bán trên thị trường sau khi phát hiện bên trong xuất hiện nhiều hình ảnh mang nội dung bạo lực như cầm dao, thắt cổ hoặc tự gây tổn thương.
Bên ngoài, những bộ sticker này được thiết kế với hình ảnh capybara đáng yêu, màu sắc bắt mắt, dễ thu hút trẻ em. Tuy nhiên, khi quan sát kỹ, không ít phụ huynh tỏ ra bất ngờ trước một số hình minh họa được cho là không phù hợp với lứa tuổi nhỏ.
Là phụ huynh có con nhỏ, chị Trương Khả Di, ngụ ở đường Lê Văn Lương, P.Tân Hưng, TP.HCM, cho biết bản thân cảm thấy hoang mang khi biết một số bộ sticker chứa những hình ảnh mang yếu tố bạo lực đang được bán phổ biến.
“Tôi khá lo lắng nên đã kiểm tra lại những bộ sticker từng mua cho con. Điều khiến tôi băn khoăn là trẻ nhỏ chưa đủ khả năng phân biệt đúng sai trong nhiều trường hợp. Tôi sợ con có thể hình thành những suy nghĩ tiêu cực hoặc vô thức bắt chước các hành động xuất hiện trên sticker khi gặp chuyện không như ý”, chị Di chia sẻ.
Sau sự việc, chị cho biết sẽ cẩn trọng hơn trong việc lựa chọn sản phẩm cho con, ưu tiên mua tại các nhà sách hoặc cửa hàng có nguồn gốc rõ ràng.
Trong khi đó, chị Hoàng Thanh Lam, ngụ ở đường Mới, xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai cho biết ban đầu chị nghĩ đây chỉ là những mẫu sticker hoạt hình thông thường vì thiết kế bên ngoài khá dễ thương.
“Lúc đầu tôi nghĩ đó chỉ là sticker bình thường. Đến khi biết có những hình ảnh như cầm dao hay tự làm hại bản thân thì thực sự rất sốc”, chị Lam nói.
Theo chị Lam, điều khiến chị lo ngại nhất là trẻ nhỏ có thể ghi nhớ những hình ảnh này và vô thức bắt chước trong quá trình phát triển. “Tôi sợ những hình ảnh tiêu cực đó sẽ xuất hiện trong suy nghĩ của trẻ, từ đó ảnh hưởng đến nhận thức hoặc hành vi của các con. Sau chuyện này, tôi sẽ kiểm tra kỹ hơn những đồ dùng mà con sử dụng hằng ngày”, chị chia sẻ.
Từ góc độ nhà trường, bà Nguyễn Thúy Hiền, Phó hiệu trưởng Trường mầm non Thành Công I (xã Thành Công, tỉnh Thái Nguyên), cho rằng những hình ảnh mang yếu tố bạo lực hoặc tiêu cực không nên xuất hiện trên đồ dùng học tập của trẻ.
“Nhà trường không khuyến khích phụ huynh cho trẻ sử dụng những hình ảnh hay sticker mang xu hướng bạo lực, tiêu cực dưới bất kỳ hình thức nào. Trẻ ở lứa tuổi mầm non đang trong giai đoạn hình thành nhận thức nên rất dễ bị tác động bởi những gì các con nhìn thấy hằng ngày”, bà Hiền nói.
Theo bà Hiền, thực tế tại trường học cho thấy không ít trẻ đã tiếp xúc với những nội dung chưa phù hợp thông qua điện thoại, mạng xã hội.
“Chúng tôi gặp khá nhiều trường hợp như vậy. Khi được hỏi, nhiều bé trả lời rằng ‘con thấy trên điện thoại làm thế có sao đâu’. Điều đó khiến chúng tôi rất quan ngại bởi trẻ chưa đủ khả năng nhận thức để phân biệt đâu là hành vi đúng, đâu là hành vi không nên làm”, bà chia sẻ.
Theo thạc sĩ Nguyễn Thị Ngọc Nuôi, giảng viên Khoa Giáo dục Mầm non, Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, trẻ từ 3-6 tuổi là nhóm đặc biệt nhạy cảm với các hình ảnh trực quan. Ở giai đoạn này, trẻ tiếp nhận thế giới chủ yếu thông qua hình ảnh, màu sắc và những gì quan sát được hằng ngày. Chính vì vậy, những hình ảnh xuất hiện trên đồ dùng học tập, đồ chơi hay sticker có thể để lại ấn tượng sâu sắc trong nhận thức của trẻ.
Từ góc độ tâm lý học, thạc sĩ Võ Minh Thành, giảng viên Khoa Tâm lý học, Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, cho rằng người lớn đôi khi có thể xem những hình ảnh như cầm dao, thắt cổ hay tự gây tổn thương trên sticker chỉ là chi tiết mang tính đùa vui hoặc kỳ quặc. Tuy nhiên, với trẻ nhỏ, những hình ảnh này có thể tác động đến nhận thức, cảm xúc và hành vi.
“Trẻ em chưa có khả năng phân biệt đầy đủ giữa hình ảnh để đùa, hình ảnh mang tính cảnh báo và những hành vi nguy hiểm ngoài đời thật. Vì vậy, khi tiếp xúc thường xuyên với các hình ảnh bạo lực hoặc tự gây tổn thương, trẻ có thể bị ảnh hưởng theo nhiều cách khác nhau”, chuyên gia nhận định.
Theo thạc sĩ Thành, về mặt nhận thức, việc các hình ảnh mang tính bạo lực xuất hiện lặp đi lặp lại trên sticker, hộp bút hay đồ dùng học tập có thể khiến trẻ dần xem những hình ảnh nguy hiểm là điều bình thường. Điều đáng lo ngại không phải việc trẻ nhìn thấy một lần sẽ bắt chước ngay, mà là nguy cơ trẻ dần trở nên quen thuộc với những biểu tượng liên quan đến bạo lực hoặc tự gây hại.
Ở khía cạnh cảm xúc, thạc sĩ Thành cho rằng những hình ảnh này có thể tạo ra cảm giác sợ hãi, bất an hoặc ám ảnh đối với một số trẻ nhạy cảm. Đặc biệt, với những trẻ đang gặp khó khăn tâm lý, bị cô lập, buồn bã hoặc thiếu sự kết nối, các hình ảnh tiêu cực có thể vô tình chạm đến những cảm xúc mà trẻ chưa biết cách diễn đạt.
Chuyên gia cũng lưu ý rằng trẻ nhỏ học hỏi rất nhiều thông qua quan sát và bắt chước. Trong một số trường hợp, trẻ có thể lặp lại các hành vi xuất hiện trên hình ảnh theo tâm lý tò mò, muốn gây chú ý mà chưa nhận thức được mức độ nguy hiểm.
“Người lớn không nên xem nhẹ, mỗi món đồ trẻ sử dụng hằng ngày đều góp phần hình thành thế giới cảm xúc và nhận thức của trẻ”, thạc sĩ Thành nhấn mạnh.
Về cách xử lý, thạc sĩ Thành khuyến cáo phụ huynh không nên phản ứng bằng cách la mắng hoặc quy chụp khi phát hiện con sử dụng những sản phẩm có hình ảnh không phù hợp. Thay vào đó, cha mẹ nên bình tĩnh trò chuyện để hiểu vì sao trẻ thích món đồ đó, đồng thời giải thích bằng ngôn ngữ phù hợp với lứa tuổi về những hành vi nguy hiểm xuất hiện trên hình ảnh.
Bên cạnh việc loại bỏ những sản phẩm có nội dung bạo lực hoặc tự gây tổn thương, thạc sĩ Thành cho rằng phụ huynh cũng nên tạo điều kiện để trẻ lựa chọn các sản phẩm thay thế mang nội dung tích cực, phù hợp với độ tuổi. Trong trường hợp trẻ thường xuyên tìm kiếm, sưu tầm các hình ảnh bạo lực hoặc có những biểu hiện bất ổn về cảm xúc kéo dài, gia đình nên chủ động tìm kiếm sự hỗ trợ từ chuyên gia tâm lý hoặc các cơ sở chuyên môn.
Thạc sĩ Ngọc Nuôi cũng cho rằng sự đồng hành của gia đình vẫn là “lá chắn” quan trọng nhất giúp trẻ tiếp cận các nội dung phù hợp với lứa tuổi. Phụ huynh cần chủ động sàng lọc đồ dùng, đồ chơi và các sản phẩm giải trí trước khi cho trẻ sử dụng thay vì chỉ dựa vào vẻ ngoài bắt mắt của sản phẩm.
Theo bà Nguyễn Thị Phương Oanh, Trưởng phòng Nhân sự Công ty TNHH Huaho Hardware Việt Nam (P.Hiệp Bình, TP.HCM), việc chuyển việc hiện nay không còn mang tính thời điểm mà diễn ra quanh năm, phản ánh sự thay đổi trong tư duy nghề nghiệp của người lao động. "Người trẻ không còn đặt nặng chuyện gắn bó lâu dài với một công ty. Họ sẵn sàng rời đi nếu cảm thấy thu nhập không tương xứng, môi trường không phù hợp hoặc thiếu cơ hội phát triển", bà nhận định.
Cũng theo bà Oanh: "Thực tế, áp lực chi phí sinh hoạt tại đô thị lớn ngày càng gia tăng khiến nhiều người lao động khó duy trì sự ổn định. Với mức chi tiêu từ vài triệu đến hơn 10 triệu đồng mỗi tháng cho tiền thuê trọ, ăn uống, đi lại, mức lương tăng chậm dễ khiến người trẻ rơi vào trạng thái "đi làm chỉ để tồn tại". Không chỉ yếu tố tài chính, cảm giác bế tắc trong công việc cũng là nguyên nhân khiến nhiều người muốn rời đi".
Nguyễn Hoàng Minh (26 tuổi, làm việc tại đường Mạc Đĩnh Chi, P.Tân Định, TP.HCM) kể: "Tôi từng có giai đoạn không còn học thêm được gì, công việc lặp lại, thiếu thử thách. Lúc đó, tôi nghĩ đến chuyện nghỉ việc gần như mỗi ngày".
Anh Lê Trung Tân (31 tuổi, ngụ đường Lê Quang Định, P.Bình Lợi Trung, TP.HCM) chia sẻ: "Tôi từng làm ở một công ty có thu nhập khá, nhưng áp lực cao và thường xuyên phải làm ngoài giờ. Sau gần một năm, tôi quyết định nghỉ dù chưa có công việc mới. Tôi chấp nhận giảm thu nhập một thời gian để tìm môi trường phù hợp hơn. Với tôi, nhảy việc không phải lúc nào cũng là tiến lên, mà là chọn lại cách mình muốn làm việc và sống".
Ông Hoàng Văn Đủ, Phó giám đốc Công ty TNHH xây dựng sản xuất Hưng Thịnh (P.Đông Hưng Thuận, TP.HCM), cho biết: "Doanh nghiệp hiện có xu hướng tuyển chọn kỹ lưỡng hơn, ưu tiên ứng viên có kinh nghiệm thực tế và khả năng thích ứng nhanh. Nếu nghỉ việc mà chưa chuẩn bị kỹ, người lao động rất dễ rơi vào thế bị động. Thực tế cho thấy không ít trường hợp mất nhiều tháng để tìm được công việc phù hợp".
Vậy khi nào nên nhảy việc? Ông Đủ cho rằng có thể cân nhắc nhảy việc nếu đã có lời mời chính thức từ nơi khác với điều kiện tốt hơn, hoặc công việc hiện tại ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe tinh thần, hay cảm thấy không còn cơ hội học hỏi, thăng tiến sau thời gian dài cố gắng, và cũng có thể là định hướng nghề nghiệp đã thay đổi rõ ràng. Ngược lại nếu chỉ vì chán, bị so sánh, hoặc nghe theo bạn bè, thì nên dành thêm thời gian suy nghĩ.
Chuyên gia tâm lý học lao động Vũ Phương Huyền, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Khải An (P.Bình Trưng, TP.HCM), nhấn mạnh: "Nhảy việc không có công thức đúng hay sai tuyệt đối. Với người này, đó là bước ngoặt mở ra hành trình mới; với người khác, đó có thể là quyết định vội vàng. Thay vì chỉ hỏi "có nên nhảy việc hay không?", có lẽ người trẻ nên tự hỏi "mình đang xây dựng sự nghiệp theo hướng nào?". Khi mỗi bước đi đều nằm trong chiến lược dài hạn, thì dù ở lại hay rời đi, quyết định đó cũng sẽ bớt cảm tính và bền vững hơn".
Ông Vũ Đình Thắng, Trưởng phòng Nhân sự Công ty Vynex Solutions (P.Bình Trưng, TP.HCM), nhận định: "Lao động trẻ hiện nay không chỉ quan tâm đến lương mà còn chú trọng trải nghiệm làm việc, văn hóa doanh nghiệp và cơ hội phát triển cá nhân. Điều này buộc doanh nghiệp phải thay đổi cách giữ chân nhân sự, nếu không sẽ liên tục đối mặt với tình trạng biến động lao động".