Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, kết hôn gần 7 năm và đang mang thai bé thứ hai được 6 tháng. Vợ chồng tôi cùng quê, hai bên gia đình vốn quen biết nhau từ lâu. Khi đi học đại học và xin việc tại thành phố, chúng tôi dần gắn bó, rồi tiến tới hôn nhân.
Trước khi biến cố xảy ra, tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn. Ngày mới cưới, chồng tôi là người sống trách nhiệm. Anh làm giám sát bán hàng tại một công ty phân phối.
Công việc anh bận rộn, áp lực doanh số, nhưng đi làm về là phụ vợ cơm nước, tắm cho con, cuối tuần thường đưa cả nhà đi chơi. Bạn bè, người thân ai cũng khen anh thương vợ, ít tụ tập, không rượu chè. Những năm qua, tôi cũng tin tưởng chồng tuyệt đối.
Nhưng từ khi tôi mang thai bé thứ hai, cuộc sống gia đình bắt đầu thay đổi. Thai kỳ lần này khiến tôi mệt mỏi hơn nhiều, thường xuyên nghén, mất ngủ, tâm trạng thất thường nên không còn đủ sức chăm chút bản thân hay quan tâm chồng như trước. Tôi dành phần lớn thời gian cho con đầu lòng và giữ gìn sức khỏe thai nhi.
Trong khi đó, chồng cũng bước vào giai đoạn áp lực công việc. Anh thường xuyên tăng ca, đi sớm về muộn, có hôm về nhà khi con đã ngủ. Những bữa cơm gia đình thưa dần, vợ chồng ít trò chuyện hơn trước. Nhiều tối nằm cạnh nhau nhưng mỗi người cầm một chiếc điện thoại.
Tôi từng nghĩ đó chỉ là giai đoạn bình thường của hôn nhân khi ai cũng bận rộn và mệt mỏi. Tôi không ngờ chính khoảng cách âm thầm ấy lại là lúc người thứ ba xuất hiện.
Cách đây 1 tháng, trong lúc vô tình xem điện thoại của chồng, tôi phát hiện anh có những tin nhắn mập mờ với một nữ nhân viên cùng công ty. Hai người nhắn tin rất thân mật, lời lẽ quan tâm nhau như người yêu. Họ liên lạc thường xuyên từ khi tôi mang bầu tháng thứ 4. Người phụ nữ này hơn tuổi chồng, là mẹ đơn thân.
Khi tôi hỏi, chồng nói chỉ là đi ăn uống, cà phê như bạn bè. Thấy tôi làm căng thì chồng thừa nhận có rung động nhưng chưa làm gì vượt giới hạn. Chồng hứa sẽ chấm dứt ngay, xóa toàn bộ liên lạc với người phụ nữ đó và xin tôi cho thêm một cơ hội vì nghĩ đến hai con còn nhỏ.
Nhìn chồng xuống nước van nài, lại nghĩ đến đứa bé trong bụng, tôi đau đớn nhưng vẫn chọn tha thứ.
Những ngày sau đó, anh tỏ ra hối lỗi, chủ động báo lịch trình đi lại, về nhà sớm hơn, quan tâm vợ con nhiều hơn và cố gắng bù đắp để lấy lại niềm tin nơi tôi.
Tôi tự nhủ rằng trên đời không ai hoàn hảo, nếu mọi chuyện chỉ mới dừng ở mức cảm nắng, chưa xảy ra điều gì nghiêm trọng, có lẽ tôi nên rộng lòng cho chồng cơ hội sửa sai.
Thế nhưng vài hôm trước, tôi lấy điện thoại của chồng để đặt hàng online thì tình cờ phát hiện lịch sử đặt mua đồ của anh có một chiếc váy ngủ gợi cảm, địa chỉ giao về cơ quan, tên và số điện thoại người nhận là người phụ nữ kia. Anh còn cẩn thận nhắn người bán không ghi tên sản phẩm bên ngoài gói hàng.
Không một người đàn ông có gia đình nào mua váy ngủ cho người phụ nữ khác nếu giữa họ chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường. Sau khi bị tôi tra hỏi lần nữa, chồng mới thú nhận đó là “món quà chia tay” vì cô ta nói thích chiếc váy ngủ đó. Nhưng khi tôi hỏi sau khi tặng, hai người còn làm gì nữa không thì chồng tôi ấp úng. Anh nói rằng lần này hứa chấm dứt thực sự để quay về với gia đình.
Nhưng càng nghe, tôi càng rối bời. Tôi không biết đâu là sự thật. Nếu thật sự muốn dừng lại, vì sao anh vẫn tặng váy ngủ cho cô ta?
Những ngày này, tinh thần tôi suy sụp. Đêm nào tôi cũng trằn trọc đến sáng, đầu óc quay cuồng với hàng trăm câu hỏi. Chỉ cần nhắm mắt lại là những dòng tin nhắn, những lời nói dối và hình ảnh chồng bên người khác lại hiện ra.
Tôi thương hai con vô cùng. Một đứa còn quá nhỏ, một đứa chưa kịp chào đời. Tôi sợ các con lớn lên trong gia đình tan vỡ, thiếu vắng cha. Tôi cũng thương mái ấm mà mình đã dành bao năm vun đắp, từng tin rằng đó sẽ là nơi bình yên nhất đời mình.
Hiện tại, tôi rơi vào tình thế khó khăn. Nếu tha thứ thì tôi sợ nỗi đau này sẽ lặp lại, rằng tôi sẽ sống trong nghi ngờ và tổn thương suốt những năm tháng sau này. Tôi không muốn sống mà luôn phải dò xét, đoán già đoán non chồng có người khác hay không. Nhưng là nhân viên văn phòng với đồng lương ít ỏi, lại đang mang bầu, tôi có thể làm gì lúc này? Nếu chia tay, tôi sẽ là người thiệt thòi nhất.
Xin hãy cho tôi lời khuyên để có lựa chọn tốt nhất cho tôi và các con.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Những năm gần đây, tình hình khí hậu, thời tiết tại khu vực Nam Bộ nói chung và TP HCM nói riêng có nhiều diễn biến bất thường do tác động của biến đổi khí hậu.
Các hiện tượng mưa lớn trái mùa, ngập lụt kéo dài tại khu vực thượng lưu và các vùng lân cận Thành phố, cùng với nguy cơ xâm nhập mặn ngày càng gia tăng trên lưu vực sông Sài Gòn và sông Đồng Nai, đã và đang tác động trực tiếp đến chế độ dòng chảy cũng như chất lượng nguồn nước thô phục vụ cấp nước sinh hoạt.
Hệ thống cấp nước hiện nay chưa đảm bảo khả năng điều tiết toàn diện khi xảy ra sự cố tại các nhà máy nước mặt hoặc tuyến ống truyền tải chính. Nhiều nhà máy đã vận hành trên 80% công suất, trong khi các tuyến ống trọng điểm chưa hoàn thiện do vướng giải phóng mặt bằng, hạn chế khả năng san sẻ nguồn.
Việc giảm khai thác nước ngầm cũng làm tăng áp lực lên hệ thống nước mặt, nhất là tại các khu vực cuối nguồn và đô thị hóa nhanh. Đồng thời, Nhà máy nước Bình An đang bảo trì, dự kiến hoạt động lại vào cuối Quý I/2026, khiến khả năng dự phòng nguồn nước ngắn hạn bị hạn chế.
Trước tình hình đó, Sawaco tập trung đảm bảo cấp nước ổn định, liên tục, duy trì chất lượng, áp lực và lưu lượng; đồng thời tăng cường xử lý sự cố, ưu tiên khu vực áp lực yếu. Công tác dự báo nhu cầu trong dịp lễ, Tết và mùa khô cũng được chú trọng để tối ưu vận hành hệ thống.
Để hiện thực hóa các mục tiêu đã đề ra, Tổng Công ty triển khai đồng bộ nhiều nhóm giải pháp từ nguồn, nhà máy đến mạng lưới phân phối và công tác ứng phó sự cố.
Tất cả các nhà máy và trạm cấp nước trên địa bàn Thành phố như cụm Nhà máy nước Thủ Đức, cụm Nhà máy nước Tân Hiệp, Nhà máy nước ngầm Tân Phú… luôn sẵn sàng vận hành tối đa theo điều độ.
Tổng Công ty đồng thời phối hợp chặt chẽ với ngành điện lực để bảo đảm nguồn điện ổn định, liên tục; tăng cường phối hợp với các đơn vị quản lý hồ Dầu Tiếng, hồ Trị An nhằm kiểm soát chất lượng nguồn nước thô đầu vào.
Chất lượng nước sau xử lý được kiểm soát nghiêm ngặt, bảo đảm đáp ứng quy chuẩn kỹ thuật quốc gia QCVN 01-1:2024/BYT của Bộ Y tế. Các nhà máy chủ động chuẩn bị đầy đủ vật tư, hóa chất, thiết bị dự phòng; thực hiện bảo trì, bảo dưỡng định kỳ để sẵn sàng ứng phó khi xảy ra sự cố, đặc biệt tại các trạm bơm, nhà máy xử lý và tuyến ống truyền tải chính.
Trước nguy cơ xâm nhập mặn và tác động của biến đổi khí hậu, Tổng Công ty xây dựng các kịch bản điều phối công suất giữa các nhà máy, sẵn sàng vận hành các trạm cấp nước dự phòng theo kế hoạch cấp nước an toàn. Các giải pháp cấp nước tạm thời như xe bồn, túi nước được chuẩn bị để phục vụ các khu vực trọng yếu khi cần thiết.
Ở cấp độ mạng lưới, các đơn vị quản lý chủ động rà soát hiện trạng, xây dựng phương án điều phối nhằm tăng áp lực và lưu lượng cho các khu vực nước yếu, đặc biệt là khu vực cuối nguồn. Các biện pháp như điều tiết van, đấu nối tăng áp, kiểm tra và sửa chữa kịp thời hệ thống van, đồng hồ tổng, trụ cứu hỏa được triển khai đồng bộ.
Công tác phối hợp với lực lượng phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ được duy trì thường xuyên để bảo đảm các trụ cứu hỏa luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Bên cạnh đó, việc súc xả mạng lưới định kỳ và đột xuất được thực hiện nhằm bảo đảm chất lượng nước sinh hoạt. Công tác tuần tra, bảo vệ các tuyến ống nước thô và ống truyền tải nước sạch được tăng cường; phối hợp với chính quyền địa phương xử lý tình trạng lấn chiếm hành lang an toàn tuyến ống, bảo đảm vận hành an toàn, liên tục.
Các trạm cấp nước dự phòng cũng được vận hành thử, bảo trì định kỳ để sẵn sàng đưa vào hoạt động khi cần thiết.
Trong trường hợp xảy ra sự cố, Sawaco kích hoạt ngay các phương án ứng phó theo từng cấp độ, phân công rõ trách nhiệm và tăng cường điều phối giữa Tổng Công ty với các đơn vị trực thuộc.
Nguồn nhân lực, vật tư, phương tiện và thiết bị sửa chữa luôn trong trạng thái sẵn sàng để xử lý nhanh các sự cố rò rỉ, xì bể, đặc biệt trên các tuyến ống truyền tải chính. Các phương án cấp nước bằng xe bồn tới bệnh viện, trường học và khu dân cư trọng điểm cũng được chuẩn bị nhằm bảo đảm nhu cầu sinh hoạt tối thiểu của người dân.
Với sự chuẩn bị chủ động và đồng bộ, Sawaco hướng tới mục tiêu bảo đảm cấp nước an toàn, ổn định, phục vụ hiệu quả nhu cầu sinh hoạt và phát triển đô thị của TP.HCM trong mùa khô năm 2026.
Tôi 32 tuổi, làm giáo viên ở một trường huyện. Nghề giáo ở quê cũng chỉ đủ ăn. Tôi từng nghĩ mình học hành đàng hoàng, có nghề ổn định thì lấy vợ không khó. Nhưng tôi nhầm.
Bây giờ con gái nhìn đàn ông trước hết bằng phương tiện anh ta đi. Một cô giáo cùng trường từng nói nửa đùa nửa thật: “Đàn ông ngoài 30 mà chưa có ô tô thì khó lấy vợ lắm thầy ạ”. Tôi cười, nhưng lòng nhói như bị kim châm.
Tôi từng quen một cô làm kế toán trên thị trấn. Cô ấy cũng hiền. Những buổi đầu ngồi sau xe tôi, cô còn vui vẻ ôm nhẹ eo. Nhưng rồi một hôm trời mưa, nước tạt ướt cả chiếc váy đẹp. Tôi ngại ngùng, cô ấy thì im lặng.
Một tháng sau, cô chủ động chia tay. Lý do cô ấy đưa ra là thấy không hợp. Nhưng chỉ không lâu sau, tôi tận mắt thấy cô ấy cùng với một người đàn ông đứng tuổi bước xuống từ một chiếc ô tô vào tiệm cà phê. Tôi hiểu. Cái thời này, tình yêu cũng cần mui che nắng mưa.
Bố tôi có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng. Đó là số tiền ông bán một mảnh đất rộng khi giá đất ở thời điểm cao nhất. Người làng luôn nói ở quê mà có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng là đại gia rồi. Chỉ có điều, con trai ông vẫn đi chiếc xe máy cũ bạc màu như một anh sinh viên mới ra trường.
Tôi nói bố cho tôi vay tiền mua ô tô. Chỉ cần xe cũ cũng được. Với đồng lương giáo viên của tôi, trả góp 10 năm cũng xong. Nhưng bố lắc đầu. Ông nói: “Không cần”. Tôi hỏi vì sao? Ông bảo: “Đàn bà yêu vì cái xe thì cưới về cũng khổ”.
Tôi nổi nóng. Tôi bảo thời của bố khác, thời nay khác. Ngày xưa bố đi bộ vẫn cưới được mẹ. Còn bây giờ không có ô tô thì người ta coi như thất bại. Bố im lặng rất lâu rồi chỉ nói: “Nếu con phải mượn cái xe để người ta yêu mình, thì tình yêu ấy có đáng không?”.
Câu nói ấy khiến tôi bực hơn. Người già bao giờ cũng thích nói đạo lí. Họ sống trong thời nghèo khó nên nghĩ chỉ cần tử tế là đủ. Nhưng họ đâu hiểu bây giờ người ta yêu nhau bằng cả áp lực vật chất. Ra mắt nhà gái mà đi xe máy, nhiều khi còn chưa kịp nói chuyện đã bị đánh giá rồi.
Từ hôm ấy, tôi ít nói chuyện với bố. Tôi đi dạy về là vào phòng. Bố vẫn sống như mọi ngày: Sáng tưới cây, chiều đánh cờ, tối xem thời sự. Cái dáng bình thản của ông khiến tôi càng khó chịu. Tôi nghĩ ông keo kiệt, có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng mà để con trai 30 tuổi vẫn lủi thủi một mình.
Ở làng tôi bây giờ, đám cưới giống một cuộc trình diễn. Người ta khoe xe cưới, khoe vàng, khoe nhà cửa. Có đứa học còn không hết cấp ba mà nhờ bố mẹ cho chiếc ô tô đã cưới được cô vợ xinh đẹp. Còn tôi, mang danh thầy giáo trường huyện, tối về ăn cơm với bố già rồi ngủ một mình.
Một hôm, tôi đi xem mắt theo lời mai mối của dì họ. Nhà cô gái khá giả. Lúc tôi dựng xe trước cổng, tôi thấy ánh mắt mẹ cô ấy lướt qua chiếc xe máy của tôi nhanh như người ta nhìn một món hàng giảm giá. Bữa cơm hôm ấy nhạt hơn nước ốc. Tôi biết mình bị loại từ lúc bước xuống xe rồi.
Tối về, tôi cáu với bố. Tôi nói: “Con không hiểu bố giữ tiền làm gì? Sau này chết cũng mang theo được đâu”. Bố đang ăn cơm thì dừng đũa. Ông nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt buồn đến mức tôi bỗng thấy mình giống đứa trẻ hỗn láo.
Ông chậm rãi kể ngày xưa quen mẹ tôi. Khi ấy ông chỉ là anh công nhân sửa máy. Tài sản lớn nhất là chiếc xe đạp cọc cạch. Muốn gặp người yêu phải đạp gần 20 cây số. Có hôm trời mưa, ngã xuống ruộng vẫn cười. Mẹ tôi chưa bao giờ hỏi ông có bao nhiêu tiền?
Rồi ông nhìn tôi: “Bố không tiếc tiền với con. Nhưng bố sợ con quen dùng tiền để đổi lấy tình cảm. Đời đàn ông một khi đã nghĩ phải khoác lên mình thứ gì đó mới được yêu, thì sẽ sống mệt lắm”.
Nhưng tôi vẫn phân vân. Bởi ngoài kia, biết bao cuộc hôn nhân bắt đầu bằng điều kiện vật chất. Người ta có thể nói yêu sự tử tế, nhưng khi chọn chồng, họ vẫn thích người đàn ông thành đạt hơn, có điều kiện kinh tế hơn. Nếu có thể dùng tiền mà mua được hạnh phúc thì có gì là không tốt?
V.Q
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Một vụ kẹt xe ở Nam Phi bất ngờ biến thành màn “so tài” khi hai tài xế đối đầu nhau bằng trò oẳn tù tì - Video: Instagram
Trong bối cảnh tắc đường kéo dài vào một buổi chiều thứ sáu tại Gauteng (Nam Phi), một khoảnh khắc hài hước đã được tài khoản Monique Prinsloo ghi lại và chia sẻ lên mạng xã hội. Đoạn video cho thấy hai tài xế ở hai xe khác nhau "thách đấu" nhau bằng trò oẳn tù tì để giết thời gian.
Không chỉ dừng lại ở việc tự giải trí, hành động này còn mang lại tiếng cười cho những người xung quanh - những người cũng đang mắc kẹt và không biết làm gì để giết thời gian.
Sau khi được đăng tải, đoạn clip nhanh chóng lan truyền, thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Nhiều người đặt ra hàng loạt câu hỏi: Hai tài xế có quen biết nhau không? Nếu là người lạ, họ đã bắt đầu trò chơi như thế nào? Và quan trọng nhất, ai là người chiến thắng?
Nhờ sức mạnh của mạng xã hội, danh tính hai nhân vật chính nhanh chóng được xác định là Zane và Jaco. Trong cuộc trao đổi với chương trình The Drive with Rob and Roz, cả hai cho biết đơn giản họ chỉ "quá chán nên nghĩ ra trò này để giết thời gian".
Dù vậy, điều khiến nhiều người tiếc nuối là cả hai vẫn chưa tiết lộ kết quả cuối cùng của màn oẳn tù tì gây sốt này.