Tôi năm nay 33 tuổi, có chồng và một cô con gái 5 tuổi. Chồng tôi không đẹp trai, không kiếm được nhiều tiền. Nhưng anh là kiểu người đàn ông tử tế, đàng hoàng và dịu dàng.
Chính vì những ưu điểm ấy, nên tôi dù ngoại hình được mệnh danh “đẹp như hoa hậu”, lúc nào cũng có rất nhiều chàng trai săn đón, lại nhất quyết lấy anh, một chàng trai quá đỗi bình thường về mọi thứ.
Mẹ tôi từng nói: “Lấy chồng, không cần giàu có hay đẹp trai, quan trọng nhất đó là một người có đạo đức, yêu con và hết lòng vì con”. Tôi tin vào tình yêu của mình, tin vào mắt nhìn người của mẹ. Sáu năm hôn nhân trôi qua, tôi vẫn chưa bao giờ nghĩ mình lựa chọn sai người.
Tôi có một cô bạn thân. Cô ấy nhan sắc bình thường, cá tính mạnh mẽ. Hình như đàn ông cũng rất dễ bị hấp dẫn bởi những cô gái có cá tính mạnh mẽ nên cô ấy có rất nhiều người theo đuổi.
Yêu rồi chia tay, không biết đã trải qua bao nhiêu cuộc tình nhưng không có cuộc tình nào khiến cô ấy quá đau khổ. Ở tuổi ngoài 30, Linh vẫn chưa tìm được bến dừng. Cô ấy từng nói với tôi: “Khi nào gặp được một người đàn ông hiền lành, tử tế, ấm áp như chồng cậu, tớ sẽ chốt đơn luôn”.
Tôi và Linh không chỉ là bạn, còn coi nhau như chị em. Hồi tôi mang thai rồi sinh nở, chồng tôi bận việc, chủ yếu là cô ấy chở tôi đi khám thai, chăm sóc tôi ở viện ngày sinh vì mẹ ở quê chưa kịp lên. Con gái tôi gọi cô ấy là “mẹ Linh” và luôn khoe với mọi người con có tới 2 người mẹ.
Những dịp lễ, Tết, sinh nhật hay ngày nghỉ, tôi vẫn thường rủ Linh tới nhà bày biện nấu nướng. Chỉ cần một tin nhắn, cô ấy đến ngay không ngần ngại. Từ bao giờ, Linh giống như người nhà, thân thiết với cả chồng tôi.
Người ta vốn chỉ đề phòng kẻ thù, không ai đề phòng người thân. Cho đến một đêm khuya, tôi đang lơ mơ ngủ thì bỗng nghe tiếng từ đâu vọng lại. Tôi mở mắt, nhìn bên cạnh không thấy chồng đâu. Rõ ràng, tiếng tôi vừa nghe là tiếng của anh ấy.
Tôi rời khỏi giường, lần cầu thang lên tầng 2, tiếng chồng tôi càng lúc càng rõ dần: “Anh nói lại, cái thai này không thể giữ. Còn nếu em nhất định muốn sinh ra, anh chỉ còn cách mặc kệ em”.
“Anh đang nói cái thai nào thế?”, tôi hỏi anh mà như tự hỏi chính mình. Chồng tôi quay lại. Trong ánh sáng của chiếc đèn bàn hắt lên, tôi nhìn rõ vẻ thảng thốt trên mặt anh: “Em đã nghe thấy những gì rồi?”. Tôi hỏi dò, vẫn hi vọng anh ấy đang nói chuyện của ai đó: “Anh làm người khác có con à?”.
Một sự im lặng bao trùm, nó khiến tôi sợ. Bởi câu hỏi đó đâu khó để trả lời. Nếu khó, thì vì đó là sự thật. Vừa nghĩ tới đó, tôi lập tức lao đến cào cấu người anh: “Anh nói mau, có phải thế không?”.
Chồng tôi ngoại tình, nhưng sự thật còn tồi tệ hơn cả như thế. Bởi người anh ấy qua lại, chính là Linh, cô bạn thân của tôi. Một bên là người chồng tôi hết mực yêu thương, một bên là cô bạn thân như chị em gái. Làm sao họ có thể làm vậy với tôi?
Chồng tôi nói, đó chẳng qua chỉ là phút yếu lòng. Cả hai người họ đã biết sai, đã quyết định dừng lại rồi. Chỉ là không ngờ, Linh mới phát hiện có thai và cô ấy muốn sinh đứa bé.
Tôi sốc đến nỗi không khóc nổi. Một đêm dài như hàng vạn năm trôi qua.
Sáng hôm sau, Linh đến. Hẳn là chồng tôi đã kịp báo với cô rồi. Bình thường, cô ấy không bao giờ ra khỏi nhà mà không trang điểm. Nhưng hôm nay, trông cô ấy phờ phạc, tiều tụy như thể người bị phản bội là cô ấy chứ không phải tôi.
Linh ngồi bệt xuống sàn nhà, nắm lấy tay tôi, òa khóc: “Xin lỗi cậu. Mình biết mình sai, anh ấy cũng không muốn dây dưa dối lừa cậu. Bọn mình đã quyết dừng lại rồi, nhưng đứa bé bất ngờ xuất hiện.
Mình đã từng bỏ thai rất nhiều lần trước đó. Bác sĩ cảnh báo, nếu mình còn tiếp tục phá thai, tương lai khó có khả năng làm mẹ nữa. Cả đời này cậu không tha thứ cho mình cũng được, nhưng mình phải sinh đứa con này”.
Tôi ngồi đó, lặng đi giữa tiếng khóc. Chồng tôi cũng im lặng, thuốc lá liên tục đỏ trên môi. Những phân trần, van xin, hứa hẹn, anh đã nói suốt đêm qua rồi. Giờ phút này chắc cũng chẳng còn lời nào để nói nữa.
Và tôi, tôi cũng suy nghĩ suốt một đêm không ngủ. Chồng ngoại tình đã là việc khó mà tha thứ, đằng này lại còn là với cô bạn thân nhất của tôi. Người phụ nữ mà con gái tôi luôn ngọt ngào “mẹ Linh”, cũng chính là người phá nát gia đình con bé. Giây phút này, chỉ nhìn mặt 2 người họ thôi cũng đã là sự khó khăn với tôi.
Chẳng phải họ thích nhau sao? Chẳng phải họ đã bất chấp nghĩa vợ chồng, bất chấp tình bạn, bất chấp đạo lý mà ngã vào lòng nhau sao? Vậy thì bây giờ, tôi tác thành cho họ.
Sau này, khi đã ly hôn rồi, nhiều người vẫn nói tôi tôi vội vàng quá, làm vậy là nhẹ nhàng cho họ quá. Nhưng đau thì cũng đau rồi, việc tôi có thể làm là dứt khoát cắt bỏ đi như cắt bỏ một khối u ác tính trong người mình, càng chần chừ chỉ càng đau đớn.
Cũng không hiểu, sao trước đây thì lén lút vụng trộm, sau này có cơ hội rồi, 2 người họ lại không đến với nhau. Nhưng tôi cũng không quan tâm, vì họ không còn liên quan đến tôi nữa…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Thời gian qua, phim cổ trang Hoa ngữ Trục Ngọc trở thành tâm điểm trên mạng xã hội vì ồn ào "tướng quân kem nền" của Trương Lăng Hách.
Nếu như nam diễn viên bị chỉ trích vì trang điểm quá lố, không phù hợp với tướng quân ra chiến trận hình Điền Hi Vi lại nhận về "mưa lời khen" bởi hình ảnh nữ tướng kiên cường, dám xông pha nơi chiến trường.
Thực tế, hình tượng nữ tướng không quá mới lạ trong phim cổ trang Hoa ngữ. Trước đó, nhiều phim đã khai thác chủ đề này và đều đạt thành công rực rỡ tương tự Trục Ngọc.
Lạc du nguyên là phim cổ trang huyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn. Phim kể về Lý Nghi (Hứa Khải), hoàng tôn của triều đình. Vì không được cha yêu thương và muốn tránh xa cuộc tranh giành ngôi vị đẫm máu, anh giả vờ ngu ngơ, yếu đuối, tránh dính líu vào triều chính.
Thôi Lâm (Cảnh Điềm) là một nữ tướng tài giỏi, dũng cảm và có chí khí mạnh mẽ. Cô thay anh trai dẫn quân ra trận, trở thành một trong những nữ tướng xuất sắc nhất.
Hai người gặp nhau trong hoàn cảnh chiến tranh và hỗn loạn. Từ sự đối đầu ban đầu, qua thời gian đồng hành cùng nhau, cả hai dần nảy sinh thì cảm. Tình yêu của họ không chỉ là tình nam nữ ngọt ngào mà còn gắn liền với trách nhiệm, lòng trung thành và những lựa chọn khó khăn giữa tình yêu, gia tộc.
Nhất tiếu tùy ca là phim cổ trang chuyển thể từ tiểu thuyết của Sí Dực Thiên Vũ. Câu chuyện mở đầu bằng cuộc chiến giữa hai nước Cẩm Tú và Túc Sa. Trong trận Bình Lăng, nữ xạ thủ Phó Nhất Tiếu (Lý Thấm) bắn trọng thương Phụng Tùy Ca (Trần Triết Viễn) đại hoàng tử Túc Sa, làm xoay chuyển cục diện.
Tuy nhiên, chiến thắng nhanh chóng tan biến khi cả hai đều bị ám sát. Số phận khiến họ gặp lại tại Trấn Niệm Sơn Trang, nhưng chỉ Phụng Tùy Ca nhận ra đối phương. Lợi dụng việc Phó Nhất Tiếu mất trí, hắn đưa cô về tra khảo tàn nhẫn.
Mối quan hệ thù hận giữa Phó Nhất Tiếu và Phụng Tùy Ca bắt đầu thay đổi khi cả hai nhận ra họ cùng là nạn nhân trong một chuỗi âm mưu sâu xa.
Vì mục tiêu lớn là tìm ra kẻ chủ mưu làm rối loạn chiến trường và triều đình, họ buộc phải tạm thời bắt tay, trở thành đồng minh bất đắc dĩ.
A Mạch tòng quân xoay quanh A Mạch (Trương Thiên Ái), con gái của Nam Hạ Tĩnh Quốc Công, người sống sót sau khi gia đình bạn thân phản bội và tàn sát. Để trả thù và tìm lại công lý, A Mạch cải trang nam giới, rời bỏ thân phận nữ nhi và lang bạt giang hồ.
Trên đường đi, cô cứu được Thương Dịch Chi (Trương Hạo Duy. Từ đó hai người đồng hành cùng nhau đối mặt với nhiều hiểm nguy, chiến tranh và mưu đồ trong hoàng cung.
Khi chiến tranh nổ ra, A Mạch gia nhập quân đội, nhờ tài năng chỉ huy và chiến đấu xuất sắc trở thành một nữ tướng quân oai hùng, lãnh đạo binh lính chống lại kẻ thù và bảo vệ đất nước.
Cẩm nguyệt như ca kể về Hà Yến (Châu Dã) con gái một đại gia tộc, từ nhỏ phải cải trang nam làm con trai để bảo toàn danh phận và tước vị gia tộc. Khi trưởng thành, cô rời bỏ nơi học hành để khẳng định bản thân, gia nhập quân đội và chứng minh năng lực xuất sắc trên chiến trường.
Tại đây, Hà Yến gặp Tiêu Giác (Thừa Lỗi), một tướng quân lạnh lùng nhưng tài năng, ban đầu nghi ngờ thân phận cô nhưng dần nảy sinh tình cảm. Qua hành trình gian truân, Hà Yến không chỉ khẳng định bản lĩnh nữ cường mà còn tìm được hạnh phúc đích thực.
Sơn hà chẩm kể về Sở Du (Tống Thiến), con gái của đại tướng quân. Sau khi cha và anh bị hãm hại nơi sa trường, cô giả danh thành quả phụ nhà Vệ, âm thầm tra lại chân tướng vụ thảm án Bạch Đế Cốc.
Tại đây, cô gặp Vệ Uẩn (Đinh Vũ Hề) - người duy nhất còn sống sót sau vụ diệt môn, cũng đang ôm mối hận thù tương tự.
Từ mối nghi kỵ, Sở Du và Vệ Uẩn dần trở thành tri kỷ, cùng nhau vượt qua hiểm cảnh, chống lại âm mưu triều đình và thế lực ngoại bang. Cả hai cùng trải qua chiến loạn, cùng điều tra vụ án bảy vạn binh sĩ tử trận và cuối cùng chọn hy sinh để bảo vệ giang sơn.
Vợ chồng tôi cưới nhau hơn 4 năm, có 2 đứa con nhỏ. Ba năm, 2 đứa trẻ lần lượt chào đời. Có người bảo đó là niềm hạnh phúc lớn. Nhưng cùng với niềm vui nghe tiếng cười con trẻ là những đêm thức trắng, những bữa cơm ăn vội, những lần ôm con sốt cao co giật phải ôm con chạy vào bệnh viện lúc nửa đêm.
Vợ tôi từng làm ở một công ty luật. Công việc ổn định, môi trường tử tế, đồng nghiệp tốt. Đến khi sinh con đầu lòng, vì là sinh non, con cần mẹ chăm nhiều hơn những đứa trẻ bình thường nên cô ấy tạm nghỉ việc.
Đứa đầu mới 3 tuổi thì sinh đứa thứ 2. Những dự định quay trở lại văn phòng cứ lùi dần theo từng cơn ho, từng trận sốt, từng lần con quấy khóc vì mọc răng hay đổi thời tiết của hai đứa nhỏ.
Chúng tôi sống riêng. Ông bà nội, ông bà ngoại không ở quá xa những cũng chẳng gần để chạy qua chạy lại đỡ đần. Vả lại, người già cũng có cuộc sống của người già. Tôi không muốn phiền hà bố mẹ hai bên, càng không nghĩ chăm cháu là trách nhiệm ông bà phải làm.
Chúng tôi thuê một bác hàng xóm ở gần sang phụ vài tiếng mỗi ngày. Công việc cũng chẳng có gì lớn lao. Có hôm bác sang bế con giúp để vợ tôi tranh thủ tắm. Có hôm, bác nấu giúp bữa cơm hay lau dọn cái nhà. Có hôm, bác trông em bé để mẹ đưa anh lớn đi khám, đi nhà trẻ. Tôi chấp nhận bỏ ra một khoản, đổi lại là vài giờ đồng hồ để vợ được ngồi ăn bữa cơm còn nóng, được chợp mắt khi đêm trước gần như thức trắng.
Tôi từng nghĩ đó là một quyết định bình thường. Người có điều kiện thì thuê người phụ giúp. Người không có thì tự xoay xở. Cuộc sống vốn vẫn như thế. Nhưng hóa ra điều bình thường với mình lại không bình thường trong mắt người khác.
Mỗi lần mẹ tôi đến chơi, nhìn thấy bác hàng xóm đang quét nhà hay bế cháu, mẹ lại lắc đầu. Mẹ bảo con dâu đã nghỉ làm ở nhà rồi thì còn thuê người làm gì. Một người ở nhà chỉ có việc chăm con, lo cơm nước có gì nặng nhọc đâu mà không kham nổi. Nhà chỉ một người đi làm thì nên chi tiêu tiết kiệm, vất vả một chút có sao.
Tôi hiểu vì sao mẹ nói vậy. Cuộc đời mẹ đầu tắt mặt tối với ruộng đồng để nuôi mấy anh em tôi. Ngày ấy đâu có máy giặt, đâu có điều hòa, đâu có robot hút bụi, càng không có khái niệm thuê người giúp việc nhưng mọi chuyện đều đâu vào đó cả.
Nhưng tôi cũng hiểu vợ mình. Một đứa trẻ đã đủ khiến người lớn bận rộn. Hai đứa trẻ cách nhau rất gần, lại thường xuyên ốm đau, thì đó không còn là chuyện chăm con đơn thuần nữa. Nó là một guồng quay gần như không có giờ nghỉ. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy cô ấy ở nhà. Chỉ người sống cùng mới biết có những hôm đến 11h trưa, cô ấy vẫn chưa kịp ăn bữa sáng.
Có một lần mẹ lên nhà tôi chơi chừng một tuần. Vừa thấy bác hàng xóm sang phụ giúp, mẹ đã tỏ rõ sự không hài lòng. Mẹ bảo từ mai không cần sang nữa, ở đây đã có mẹ rồi. Bác ấy nghe vậy thì ái ngại, lặng lẽ xin phép về.
Những ngày mẹ ở đó, đúng là mẹ quán xuyến hết việc nhà, chăm cháu cũng rất chu đáo. Nhưng tôi biết rồi mẹ sẽ về. Còn cuộc sống của vợ chồng tôi vẫn tiếp tục như cũ, với 2 đứa trẻ còn quá nhỏ suốt ngày đau ốm và những bận rộn khó gọi thành tên.
Tôi không muốn mẹ nghĩ con dâu lười biếng. Càng không muốn vợ cảm thấy những cố gắng của mình không được nhìn nhận. Hai người phụ nữ đều yêu gia đình theo cách riêng. Chỉ tiếc rằng giữa 2 cách yêu ấy lại tồn tại một khoảng cách mà tôi chưa biết phải lấp đầy như thế nào.
Mẹ vẫn hay tự hào kể về ngày xưa, cái thời một mình mẹ vừa làm nông vất vả, vừa tự tay nuôi nấng 3 anh em tôi khôn lớn mà chẳng cần đến một ai phụ đỡ. Với mẹ, đó là tiêu chuẩn vàng của một người phụ nữ đảm đang. Chính vì đã đi qua ngần ấy gian truân, mẹ lại càng không muốn con dâu bây giờ sướng quá rồi sinh hư, ỷ lại vào người khác mà quên đi bổn phận của mình.
Tôi chưa bao giờ trách mẹ. Người từng đi qua những ngày bữa đói bữa no thường rất quý đồng tiền. Trong suy nghĩ của mẹ, con dâu đã nghỉ làm thì việc chăm con, dọn dẹp, cơm nước là điều đương nhiên. Thuê thêm người nghĩa là tốn kém. Mà đã tốn kém thì trước hết phải tự mình gánh được đã. Đó là cách sống đã nuôi lớn cả một gia đình.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải là vài lời trách. Điều khiến tôi suy nghĩ là đôi khi những người phụ nữ lại vô tình đặt lên vai nhau những tiêu chuẩn khắt khe nhất. Mẹ từng vất vả nên mong con dâu cũng chịu được như mình.
Tôi vẫn nhớ có người từng nói, sự tiến bộ không phải là con cháu chịu khổ giỏi như cha ông, mà là cha ông đã chịu khổ để con cháu không còn phải chịu khổ như trước. Nghĩ đến câu ấy, tôi cứ thấy lòng mình lặng đi. Nếu ngày xưa không có máy giặt thì hôm nay mình dùng máy giặt đâu phải là lười.
Dẫu vậy, tôi vẫn chưa từng cãi mẹ. Tôi biết có những điều không thể phân thắng bại bằng vài câu lý lẽ. Mẹ nói từ trải nghiệm của mẹ. Tôi quyết định từ hoàn cảnh của gia đình mình. Chỉ mong thời gian sẽ khiến mọi người hiểu nhau hơn, thay vì cố chứng minh ai đúng ai sai. Gia đình vốn không phải là một phiên tòa.
Vì thế tôi muốn hỏi những người đọc đến đây một điều rất chân thành. Nếu là bạn, trong hoàn cảnh vợ nghỉ việc để ở nhà chăm 2 con nhỏ, gia đình có điều kiện thuê thêm 1 người phụ giúp vài giờ mỗi ngày, bạn có thuê không? Hay bạn sẽ để vợ tự xoay xở vì cho rằng đó là bổn phận của người “xây tổ ấm”?
Một người đàn ông đang sống hạnh phúc (hoặc có thể chỉ là tôi tưởng vậy), bỗng một ngày phát hiện người phụ nữ mình yêu thương và người bạn thân thiết cùng phản bội mình, dùng hai từ “đau đớn” có lẽ cũng không lột tả hết cảm giác mà tôi phải chịu.
Khi bị phát hiện, một người quỳ xuống khóc lóc xin tôi tha thứ vì con, người còn lại tự đánh vào mặt mình, tự sỉ vả mình là “thằng bạn khốn nạn”. Tôi ngồi im lặng như đang xem người ta diễn tuồng, lòng tê dại vì đau đớn.
Tôi chẳng mất quá nhiều thời gian để do dự mà quyết định ly hôn ngay sau đó. Không có đánh ghen, không chửi rủa, nhiếc móc. Tôi chỉ cần một tờ giấy để kết thúc cuộc hôn nhân từng bắt đầu từ một tình yêu đẹp.
Gia đình, người thân, bạn bè đều tức giận thay tôi. Họ nói, tôi phải làm gì đi chứ, phải phơi bày sự xấu xa của hai người kia cho thiên hạ thấy. Những kẻ làm tổn thương tôi phải trả giá, đáng bị mọi người phỉ nhổ, khinh miệt.
Nhưng trong đau đớn, tôi vẫn đủ tỉnh táo. Mẹ vợ bị bệnh tim, bố vợ bị cao huyết áp. Nếu họ biết con gái mình như thế không biết có chịu nổi không? Tôi càng không muốn để con gái mình chịu tổn thương vì sai lầm của người lớn.
Tôi và vợ cưới nhau vì yêu nhau, giờ không còn yêu nữa thì kết thúc. Đau thì cũng đau rồi, vỡ tan là chuyện không cần bàn cãi nữa. Vậy thì có tìm cách trút giận, chắc gì nỗi đau trong lòng mình sẽ vơi đi.
Tất nhiên, để làm được như vậy, tôi cũng phải đấu tranh tâm lý với chính bản thân rất nhiều. Điều đau đớn nhất với tôi lúc đó không phải là bị vợ phản bội mà chính là, lúc khổ đau nhất lại luôn nhớ về những tháng ngày hạnh phúc. Tôi muốn kết thúc mọi chuyện nhanh nhất có thể, bởi càng kéo dài chỉ càng khiến bản thân đau đớn thêm.
Thời gian kỳ diệu đã làm lành mọi vết thương. Bây giờ, tôi đã có hạnh phúc mới. Còn vợ cũ mỗi lần gặp tôi vẫn đều hổ thẹn, tự trách mình. Cô ấy nói sẽ ở vậy chăm sóc con vì cảm thấy bản thân không xứng đáng được yêu nữa. Tôi bảo cô ấy, nếu có cơ hội thì hãy cứ mở lòng.
Nỗi đau từ cuộc hôn nhân cũ giờ chỉ như một vết sẹo trên người. Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ về nó, nhưng không còn thấy đau.
Sở dĩ hôm nay tôi kể lại câu chuyện của mình vì đọc được bài tâm sự Bị vợ sắp cưới lừa “đổ vỏ”, tôi uất hận muốn trừng phạt cô ấy đăng trong mục Tình yêu - Giới tính của báo Dân trí, từ một chàng trai đang đứng trước ngưỡng cửa hạnh phúc lại phát hiện mình bị lừa dối.
Chuyện của tác giả không biết đã giải quyết thế nào nhưng tôi rất muốn nói vài lời.
Tôi biết, trong tình yêu, ai yêu nhiều là người đó thua. Và bạn đã thua ngay từ đầu khi quyết định đi đường tắt, bỏ qua giai đoạn tìm hiểu yêu đương để đến luôn đám cưới. Bạn nghĩ, chỉ mình yêu thôi là đủ rồi. Nhưng hôn nhân bắt đầu từ tình yêu cả hai phía chưa chắc đã hạnh phúc, huống hồ là bắt đầu từ một cuộc tình đơn phương.
Bạn gái lừa dối bạn là sai hoàn toàn. Cô ấy lợi dụng tình yêu của bạn để che đậy những sai lầm của bản thân là điều khó tha thứ. Tôi ủng hộ bạn hủy hôn nhưng việc phơi bày sự thật này ngay tại đám cưới của mình để hạ bệ cô ấy thì không nên.
Không phải vì cô ấy không đáng bị như thế, mà là vì bạn làm thế chẳng qua cũng chính là phơi vết thương của mình ra cho thiên hạ xát muối vào.
Tung hê sự dối trá của vợ sắp cưới ngay tại đám cưới rồi hủy hôn, có thể bạn sẽ hả hê trong lúc ấy, nhưng hệ lụy có thể còn kéo dài. Bởi chuyện tình cảm là của hai người, nhưng hôn nhân là chuyện của hai gia đình, hai dòng họ. Cô ấy sai thì phải trả giá, nhưng còn bố mẹ cô ấy, bố mẹ bạn và gia đình hai bên, họ sẽ đối diện chuyện này như thế nào?
Có một câu rất hay tôi từng đọc đâu đó: “Khi bạn ném bùn vào người khác thì tay bạn cũng bị lấm bùn”. Làm người khác xấu hổ, mình cũng chẳng tự hào. Làm người khác đau, bản thân mình cũng chịu sự tổn thương không nhỏ.
Nhiều người cứ nghĩ bí mật có thể che giấu. Thật ra, người đang làm, trời đang nhìn. Và ông trời đã giúp bạn khi để bạn biết được sự thật ngay trước thềm đám cưới. Không phải vì bạn không tốt mà là vì bạn xứng đáng có một người phụ nữ tốt hơn.
Mình là đàn ông, yêu được thì bỏ được, cầm lên được thì buông xuống được. Huống hồ, cô ấy hoàn toàn không xứng đáng để bạn phải lao tâm khổ tứ tìm cách trả thù.
Có thể người ngoài cuộc nói gì cũng dễ nhưng xin bạn hãy tin tôi, làm cô ấy khổ sở, bạn cũng sẽ không hạnh phúc gì. Dừng lại đúng lúc, bao dung cho cô ấy một lần để cô ấy tự ăn năn và hối tiếc. Tha thứ chính là sự trả thù vinh quang nhất, bạn ạ.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.