Đây không phải lần đầu xã hội chứng kiến những bi kịch tương tự: cha mẹ “lỡ tay” đánh con bị thương, thậm chí mất mạng, rồi sau đó chìm trong hối hận. Người ta thường lý giải bằng những cụm từ quen thuộc như “nghiêm khắc quá”, “nóng tính”, “giận quá mất khôn”. Nhưng nếu có thể đặt một câu hỏi cho những bậc cha mẹ ấy, có lẽ câu hỏi cần nhất là: Cơn giận đó có thực sự hoàn toàn do con cái gây ra?
Rất nhiều trường hợp cho thấy, câu trả lời là không.
Tại Trung Quốc, Tiến sĩ Châu Nhược Ngu (giảng viên môn Sức khỏe tinh thần của Đại học Sư phạm Vân Nam) từng nghiên cứu hiện tượng cha mẹ bạo hành con thông qua các hồ sơ điều tra của cảnh sát. Một kết luận đáng suy ngẫm được đưa ra: phần lớn những cha mẹ bạo lực đều đang mang trong mình những ức chế lớn từ cuộc sống xã hội.
Cơn giận của họ không thực sự nhắm vào hành vi cụ thể của đứa trẻ, mà là sự tích tụ kéo dài của stress, áp lực, bức bối và bất lực. Họ cố gắng kìm nén những xung động đó mỗi ngày, cho đến khi một lỗi nhỏ của con cái vô tình trở thành chiếc công tắc làm mọi cảm xúc tiêu cực bùng nổ.
Tổ hợp tâm lý “bốc đồng – trút giận – không biết cách giải tỏa cảm xúc tiêu cực” là một thứ vô cùng nguy hiểm. Nó giống như một quả bom nén chặt, chỉ chờ một lý do rất nhỏ để phát nổ.
Vấn đề đáng sợ là trẻ em thường trở thành mục tiêu dễ bị tổn thương nhất.
Bởi trẻ nhỏ yếu thế, phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ, không có khả năng phản kháng và cũng không thể rời bỏ người đang làm tổn thương mình. Trong những gia đình như vậy, đứa trẻ không bị đánh vì lỗi của mình, mà vì chúng vô tình trở thành nơi người lớn trút hết những bất mãn với cuộc sống.
Nghe phũ phàng, nhưng đó là sự thật.
Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng cha mẹ bạo hành thường chuyển cảm xúc tiêu cực sang con cái vì sự bất ổn trong chính đời sống của họ: thất nghiệp, áp lực kinh tế, đổ vỡ hôn nhân, mâu thuẫn gia đình, áp lực xã hội…
Họ không dám phản ứng với những bất công ngoài kia. Họ phải nhẫn nhịn cấp trên, làm hài lòng đồng nghiệp, chịu đựng mâu thuẫn hôn nhân, áp lực mẹ chồng nàng dâu hay sự thiếu thốn cơm áo gạo tiền. Nhưng khi trở về nhà, cảm xúc bị dồn nén ấy lại tìm đến nơi dễ trút nhất: con cái.
Tôi từng trò chuyện với nhiều phụ huynh từng trừng phạt con quá nặng nề trong cơn nóng giận. Hầu hết đều bắt đầu bằng suy nghĩ rất đơn giản: “Con sai thì phải đánh để dạy”.
Nhưng khi bình tĩnh lại và được hướng dẫn nhìn sâu vào cảm xúc của mình, họ mới nhận ra lỗi của con chỉ là giọt nước làm tràn ly.
Thực chất, bản thân họ đã chất chứa quá nhiều uất ức từ trước đó. Khi con phạm lỗi, cơn giận không còn nằm ở hành vi cụ thể nữa mà trở thành sự bùng nổ của tất cả những dồn nén lâu ngày.
Kết quả là mức độ trừng phạt hoàn toàn không tương xứng với lỗi sai của trẻ. Và khi người lớn tỉnh ra, đôi khi mọi thứ đã quá muộn.
Một người mẹ ở Hà Nội có con học cấp 2 từng nhiều lần đánh chửi con rất nặng nề mỗi khi cháu bị điểm kém, đến mức đứa trẻ rơi vào trầm cảm và rối loạn lo âu.
Thoạt nhìn, ai cũng nghĩ nguyên nhân là vì chị quá coi trọng thành tích học tập. Nhưng khi trò chuyện sâu hơn, vấn đề thật sự lại nằm ở mối quan hệ căng thẳng giữa chị và mẹ chồng.
Chị thường xuyên bị áp lực so sánh con mình với những đứa cháu học giỏi bên họ nội. Mỗi lần con điểm thấp, trong đầu chị lập tức xuất hiện cảm giác: “Nhà chồng sẽ nghĩ mình kém cỏi”.
Cơn giận thực chất không đến từ bảng điểm, mà đến từ nỗi bất an và mặc cảm của chính người mẹ.
Đứa trẻ chỉ là nơi gánh chịu.
Một người cha khác từng đánh con đến mức nhập viện sau một ngày làm việc đầy áp lực. Anh trở về nhà trong trạng thái mệt mỏi, bị cấp trên chèn ép, công việc bế tắc. Nhìn thấy nhà cửa bừa bộn, anh mắng con và đứa trẻ cãi lại.
Chỉ một câu phản ứng nhỏ, anh lập tức lao vào đấm đá và hét lên: “Ngay cả mày cũng không coi tao ra gì à? Tao đi làm vất vả thế nào mày có biết không?”
Câu nói ấy cho thấy rõ bản chất của cơn giận: anh không thực sự giận đứa trẻ vì căn nhà bừa bộn. Anh đang trút lên con toàn bộ cảm giác bị coi thường, bị áp bức và bất lực ở nơi làm việc.
Khi bình tĩnh lại, thứ còn sót lại chỉ là sự ân hận.
Năm 2020, dư luận từng rúng động trước vụ một người cha ở Sóc Trăng trói và đánh con gái 6 tuổi nhập viện vì thấy con lấy gạo đổ vào cát để nghịch.
Người đàn ông ấy ít học, nghèo khó, sống bằng những công việc làm thuê lặt vặt. Vợ đã bỏ đi từ lâu. Cuộc sống của anh bị bao phủ bởi nỗi lo cơm áo, bởi cảm giác thiếu thốn kéo dài ngày này qua ngày khác.
Trong hoàn cảnh đó, việc nhìn thấy đứa trẻ “phí phạm” đồ ăn đã khiến cơn giận bùng phát dữ dội. Thứ anh trút lên con không chỉ là sự tức giận trước một trò nghịch dại, mà là nỗi uất ức của cái nghèo.
Đó là bi kịch đau lòng nhất: khi người lớn không đánh con vì ghét con, mà vì họ đang tuyệt vọng với chính cuộc đời mình.
Tất nhiên, trẻ em mắc lỗi thì cần được giáo dục để trưởng thành đúng đắn và lành mạnh. Nhưng sai lầm của trẻ không nên trở thành công tắc kích hoạt toàn bộ cảm xúc tiêu cực của cha mẹ.
Điều cần dạy không chỉ là hành vi của con, mà còn là khả năng kiểm soát cảm xúc của chính người lớn.
Khi cảm thấy bản thân bắt đầu nổi giận với các dấu hiệu như tim đập nhanh, khó thở, giọng nói lớn hơn bình thường, phụ huynh cần chủ động ngắt mạch cảm xúc tiêu cực trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trước hết, hãy rời khỏi tình huống trong vài phút. Có thể nói với con: “Cha/mẹ cần bình tĩnh lại và sẽ quay lại sau”. Chỉ cần 3 phút rời đi, hít thở sâu bằng phương pháp 4-7-8 (hít vào 4 giây, giữ 7 giây, thở ra 8 giây) cũng có thể giúp hệ thần kinh hạ nhiệt đáng kể.
Ngoài ra, những hành động đơn giản như rửa mặt bằng nước lạnh, cầm đá lạnh, bóp bóng cao su hay hít tinh dầu cam quýt cũng có thể giúp giảm nhanh cường độ cảm xúc.
Quan trọng hơn cả là tự nhắc bản thân: “Đây không phải tình huống khẩn cấp”, “Đứa trẻ vẫn có thể dạy dỗ được”, “Mình cần bình tĩnh để chọn cách tốt hơn”.
Sự tự nhắc nhở ấy giúp chuyển sự chú ý từ lỗi của con sang khả năng kiểm soát của chính mình.
Bên cạnh đó, cha mẹ cũng cần thành thật với bản thân: điều gì mới thực sự khiến mình mất kiểm soát?
Là áp lực tiền bạc? Mâu thuẫn vợ chồng? Sự so sánh từ gia đình hai bên? Công việc bế tắc? Hay cảm giác thất bại của chính mình?
Những vấn đề đó là câu chuyện của người lớn, không phải lỗi của con trẻ.
Hãy tìm cách giải quyết tận gốc những áp lực ấy, hoặc học cách buông bỏ để bản thân nhẹ lòng hơn, thay vì để đứa trẻ phải gánh chịu hậu quả.
Bởi một cơn giận chỉ kéo dài vài phút, nhưng hậu quả của nó có thể đi theo con suốt cả cuộc đời.
Ông Phạm Vũ Khiêm (Giám đốc Công ty Herbitech) và vợ là Trần Thị Huệ cùng 17 người khác đã bị Viện KSND tối cao truy tố trong vụ án sản xuất, buôn bán hàng giả là thực phẩm, vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng và rửa tiền. Trong đó Giám đốc Khiêm bị cáo buộc phạm cả ba tội danh này.
Theo cáo trạng, Công ty Herbitech có trụ sở tại phường Nhân Chính, Hà Nội, hoạt động trong lĩnh vực gia công, sản xuất thực phẩm bảo vệ sức khỏe với nhà máy đặt tại huyện Sóc Sơn.
Sau khi mua lại cổ phần và nắm quyền điều hành từ năm 2015, ông Khiêm trực tiếp quản lý toàn bộ hoạt động sản xuất, kinh doanh của doanh nghiệp có vốn điều lệ 40 tỉ đồng này.
Từ năm 2019, ông Khiêm giao cho vợ mình là Trần Thị Huệ tham gia điều hành các mảng kinh doanh, nghiên cứu phát triển và sản xuất.
Dưới mô hình tổ chức gồm nhiều bộ phận chuyên trách như nghiên cứu phát triển sản phẩm, kiểm soát chất lượng, kế hoạch sản xuất, kế toán..., công ty gia công hàng trăm sản phẩm thực phẩm bảo vệ sức khỏe cho nhiều khách hàng trên cả nước.
Theo cơ quan truy tố, bề ngoài quy trình sản xuất của Herbitech được tổ chức khá bài bản và khép kín, từ nghiên cứu công thức, thử nghiệm, đăng ký công bố sản phẩm đến sản xuất hàng loạt. Tuy nhiên, phía sau dây chuyền này là hàng loạt thủ đoạn nhằm giảm chi phí, tăng lợi nhuận.
Viện kiểm sát cáo buộc ông Khiêm đã chỉ đạo nhân viên thay đổi công thức sản xuất so với hồ sơ công bố sản phẩm.
Nhiều nguyên liệu dùng để sản xuất thực phẩm bảo vệ sức khỏe bị cắt giảm, thay thế hoặc giảm hàm lượng hoạt chất chính nhưng hồ sơ công bố vẫn được công ty giữ nguyên để hợp thức hóa.
Từ cuối năm 2019 đến tháng 4-2025, bà Huệ được xác định là người trực tiếp xây dựng công thức sản xuất theo chỉ đạo của chồng.
Các bộ phận nghiên cứu phát triển, kiểm soát chất lượng, kế hoạch sản xuất... đều biết công thức thực tế không đúng hồ sơ công bố nhưng vẫn triển khai sản xuất.
Để đối phó cơ quan chức năng, công ty còn lập song song hai hệ thống hồ sơ sản xuất. Một bộ phản ánh công thức thực tế đã bị thay đổi, bộ còn lại thể hiện đúng hồ sơ công bố nhằm che giấu vi phạm khi thanh tra, kiểm tra, cáo trạng nêu.
Quá trình khám xét công ty, cơ quan điều tra thu giữ 118 mẫu sản phẩm để giám định. Kết luận của Viện Khoa học hình sự Bộ Công an cho thấy nhiều sản phẩm không đạt thành phần, hàm lượng như công bố.
Không chỉ sản xuất hàng giả, giám đốc Herbitech còn bị cáo buộc che giấu doanh thu số tiền lớn thông qua hai hệ thống sổ sách kế toán.
Theo cáo trạng, từ năm 2018 - 2024, ông Khiêm chỉ đạo nhân viên lập một hệ thống sổ nội bộ phản ánh doanh thu thực tế và một hệ thống dùng để kê khai thuế. Một phần doanh thu bán hàng bị để ngoài sổ sách, không kê khai với cơ quan thuế, tổng cộng hơn 190,3 tỉ đồng.
Dù hoạt động kinh doanh thực tế có lãi, ông Khiêm vẫn chỉ đạo bộ phận kế toán kê khai doanh nghiệp thua lỗ trong nhiều năm liên tiếp.
Ngoại trừ năm 2018 ghi nhận lợi nhuận sau thuế hơn 398 triệu đồng, các năm còn lại đều thể hiện kết quả kinh doanh âm.
Cơ quan truy tố xác định tổng lợi nhuận thực tế của công ty từ năm 2018 - 2025 là hơn 54,4 tỉ đồng. Phần lớn khoản tiền này được cho là có nguồn gốc từ việc che giấu doanh thu và hoạt động sản xuất, buôn bán hàng giả.
Từ nguồn tiền sai phạm, ông Khiêm tiếp tục sử dụng để đầu tư xây dựng nhà máy sản xuất thực phẩm bảo vệ sức khỏe mới tại Khu công nghiệp Yên Quang, tỉnh Phú Thọ.
Theo cáo trạng, tháng 6-2023, ông Khiêm thành lập Công ty cổ phần dược phẩm Herbitech, để vợ đứng tên đại diện pháp luật. Doanh nghiệp này sau đó ký hợp đồng thuê gần 5.000m2 đất để xây dựng nhà máy.
Vợ chồng ông Khiêm đã ký hợp đồng thuê đất với tổng giá trị gần 12,69 tỉ đồng. Kết quả điều tra xác định, trong số này chỉ hơn 398 triệu đồng là lợi nhuận hợp pháp của doanh nghiệp, hơn 12,3 tỉ đồng còn lại bị cho có nguồn gốc từ hành vi sản xuất, buôn bán hàng giả và che giấu doanh thu.
Tại Cơ quan điều tra, ông Khiêm thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội cũng như nguồn gốc số tiền sử dụng để đầu tư nhà máy. Trong khi đó cơ quan tố tụng xác định những người đứng tên góp vốn, trong đó có bà Huệ, không biết nguồn tiền có được từ hoạt động phạm pháp.
Năm 2025, Ibaraki đứng đầu danh sách tỉnh có số người nước ngoài làm việc trái phép, với 3.518 trong tổng 13.435 người trên toàn quốc (26%). Đây là năm thứ 4 liên tiếp Ibaraki đã giữ "danh hiệu" này.
Đó là một sự phân biệt mà chính quyền Ibaraki muốn xóa bỏ, vì vậy kể từ 11/5, một chính sách mới đã được ban hành: thưởng 10.000 yên (1,6 triệu đồng) cho những cá nhân báo cáo về việc sử dụng lao động nước ngoài bất hợp pháp trong tỉnh.
Ibaraki là tỉnh đầu tiên treo thưởng kiểu này. Chính sách mới được đưa ra vào thời điểm thái độ chung đối với người nước ngoài ở Nhật Bản đang trở nên kém thân thiện hơn.
Điều này, theo truyền thông Nhật Bản, xuất phát từ sự gia tăng các vụ trộm cắp và tội phạm nghiêm trọng khác do người nước ngoài gây ra, hoặc không tuân thủ các quy tắc ứng xử địa phương.
Phần thưởng này không trao cho những người gọi cảnh sát để tố giác lao động nước ngoài làm việc, cư trú bất hợp pháp. Nó chỉ nhắm đến người sử dụng lao động.
Ngoài ra, các báo cáo ẩn danh không được chấp nhận vì người báo cáo phải cung cấp tên, địa chỉ và số điện thoại của mình để báo cáo được chấp nhận.
Các báo cáo phải được gửi thông qua một mẫu trực tuyến, và chỉ khi báo cáo được xem xét và đánh giá là đáng tin cậy thì chính quyền tỉnh Ibaraki mới phối hợp với cảnh sát để tiến hành điều tra. Chỉ khi hành vi sai trái được xác nhận thì người báo cáo mới nhận được phần thưởng 10.000 yên.
Điều này nhằm mục đích ngăn chặn những cáo buộc sai sự thật hoặc vô căn cứ.
Về lý do tại sao Ibaraki lại có nhiều trường hợp lao động nước ngoài bất hợp pháp, năm 2025, 70% liên quan đến người nước ngoài làm việc trong lĩnh vực nông nghiệp. Vì Ibaraki chủ yếu là vùng nông thôn và có nhiều đất nông nghiệp.
Ngoài ra, với dân số Nhật Bản, đặc biệt là dân số trẻ, đang giảm nhanh nhất ở vùng nông thôn, các tỉnh như Ibaraki là những nơi cần nhất nguồn lao động nước ngoài đổ vào cộng đồng địa phương.
Phát biểu tại một cuộc họp báo tháng trước, Thống đốc Ibaraki Kazuhiko Oikawa nhấn mạnh rằng mục tiêu của hệ thống khen thưởng không phải là để ngăn cản người nước ngoài làm việc trong tỉnh, mà là để đảm bảo những người đang làm việc ở Ibaraki đang làm việc hợp pháp.
Ibaraki là chính quyền đầu tiên đưa ra phần thưởng kiểu này, nhưng chính phủ Nhật Bản, thông qua Cơ quan Dịch vụ Nhập cư (thuộc Bộ Tư pháp), đã thực hiện việc này trong ít nhất 5 năm qua.
Trên thực tế, Cơ quan Dịch vụ Nhập cư còn đưa ra phần thưởng lớn hơn cả Ibaraki, lên tới 50.000 yên cho thông tin dẫn đến việc xác nhận sử dụng lao động bất hợp pháp.
Khoảng 15h ngày 21/5, Tiến, 23 tuổi, trú xã Tân Khánh, đi xe máy đến một cửa hàng điện thoại ở tỉnh Thái Nguyên vờ hỏi mua máy. Tiến sau đó bất ngờ rút con dao chọc tiết lợn kề vào cổ nữ chủ cửa hàng đang mang thai 7 tháng.
Anh ta đe dọa bà bầu, sau đó cướp 20 điện thoại iPhone cùng tiền mặt, tổng trị giá khoảng 500 triệu đồng. Gây án xong, Tiến bỏ trốn bằng xe khách theo hướng Hà Nội – Sơn La.
Nhận tin báo, rạng sáng 22/5, Phòng cảnh sát giao thông và Công an xã Vân Hồ tỉnh Sơn La bắt giữ Tiến khi đang đi trên xe khách. Công an thu giữ trên người nghi phạm một con dao gấp, điện thoại di động và 20 chiếc iPhone trong bao tải.
Hiện, Tiến cùng tang vật đã được bàn giao cho Công an tỉnh Thái Nguyên để hoàn thiện hồ sơ, xử lý.