↵
Tôi 50 tuổi, có công việc ổn định, thu nhập đủ để chi tiêu trong cuộc sống hiện tại. Tôi có ba con. Hai cháu đang học đại học, một cháu đang học phổ thông. Tôi và chồng không hợp tính, thường xuyên cãi vã. Chồng lại có tính lăng nhăng, gia trưởng nên chúng tôi đã ly thân cách đây khoảng 10 năm. Hai người, nhìn chung không ở chung.
Tôi ở nhà, còn chồng ở lại nơi làm việc. Thỉnh thoảng khi các con học đại học về nhà, chồng tôi mới về gặp nhau. Chồng và tôi không còn tình cảm nhưng chồng có trách nhiệm với các con. Hiện tại anh chi tiền để nuôi con học đại học. Tôi chỉ cho các cháu thêm một chút tiền tiêu vặt hàng tháng. Các con yêu quý bố.
Có lẽ do thiếu thốn tình cảm nên tôi không khỏi có lúc buồn tủi, tự ti về cuộc sống không hạnh phúc của mình. Bạn bè tôi chơi không nhiều và chỉ thân với vài người bạn có hoàn cảnh tương tự mình. Với những người bạn ấy, tôi mới dám chia sẻ cuộc sống riêng tư vì thấu hiểu nhau.
Hiện tại tôi lo làm việc để nuôi con học phổ thông và chút tích lũy để lo cho các cháu sau này cũng như dưỡng già. Con út của tôi đang đến tuổi dậy thì, nhiều cái khó bảo. Cháu thường thức khuya dậy muộn, không chia sẻ việc nhà. Nhiều khi tôi thấy cháu ngồi trên bàn học nhưng lại làm các công việc riêng, đến giờ đi học mới cuống quýt làm bài, không kịp cả ăn cơm. Sáng gọi nhiều lần mới dậy đi học.
Đó là những thói xấu làm tôi lo lắng, mệt mỏi, bất an nhưng khuyên bảo cháu thường cãi lại và không nghe theo. Nếu bố ở nhà nói một câu là cháu thực hiện ngay. Có lần đi trên đường, tôi không để ý mà vượt đèn đỏ.
Tôi cảm thấy sức khỏe tinh thần của mình đang có vấn đề. Làm sao để cuộc sống của tôi bớt áp lực, lo lắng, mệt mỏi và có thêm năng lượng tích cực để vui sống? Rất mong được các bạn chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là cô gái trong bài viết: "Vờ đi học để 'cưa' cô giáo, tôi đã cầu hôn thành công" và xin được chia sẻ thêm.
Hôm ấy tôi không đi dạy, ở nhà cũng buồn nên đi siêu thị, không phải cần mua gì, chỉ là đi cho đỡ nhàm chán. Ra đường cũng không trang điểm hay quần áo gì đẹp. Lúc đang đứng, có anh va vào tôi làm rơi đồ. Lúc anh cúi xuống nhặt lên, có nhìn tôi hơi lâu. Khi đó tôi cũng hơi ngại nên cười nhẹ lại, chỉ nghĩ cho qua vậy thôi.
Tôi không biết anh đi theo mình và đăng ký lớp học vì mình cho đến khi anh gửi bài viết cho tôi đọc. Khi trung tâm gọi cho tôi báo rằng có học sinh muốn chính tôi dạy, tôi cũng hơi bất ngờ vì rất ít phụ huynh hay học sinh chỉ định giáo viên cụ thể, lịch dạy đôi khi có thể luân phiên các cô với nhau. Lúc đó tôi có hỏi bên trung tâm tại sao thì được thông báo vì khách hàng muốn như vậy, anh ấy đang ngồi và đóng tiền đây và yêu cầu tôi nhận.
Anh đóng sáu tháng học phí nên được bên trung tâm tạo điều kiện tốt nhất về giờ học cũng như lịch trình theo nhu cầu của anh. Đóng học phí sáu tháng nhưng anh học chỉ gần một tháng đã nghỉ. Sau này tôi nói bên trung tâm hoàn tiền lại nhưng anh không lấy vì không muốn làm sai quy định. Tôi lưỡng lự nhận dạy anh vì tôi sắp chuyển chỗ.
Vào học, nhìn anh khá mệt mỏi, tôi thấy và cảm nhận được vẻ mệt mỏi ấy trên gương mặt anh nhưng mỗi khi hỏi anh đều nói không sao, có thể học được. Tôi biết vừa đi làm vừa đi học sẽ vất vả nên cảm thông nhưng khi tôi giao bài, không lần nào anh hoàn thành. Những buổi đầu, tôi thông cảm nhưng đã gần một tháng, bài tập duy nhất anh gửi thì sai gần như hoàn toàn. Gần một tháng trôi qua, thấy học sinh không tiếp thu được, tôi cũng hơi giận nên báo sẽ có người khác phụ trách. Tôi chuyển chỗ vì có ý định từ trước, không phải do anh.
Tôi nhớ hình ảnh của anh lúc ấy, mặt thì mệt mỏi, vẫn mặc áo đi làm chưa thay. Trong quá trình dạy, tôi hỏi anh có hiểu không, lúc nào anh cũng gật đầu nên tôi an tâm cho qua.
Sau này khi chúng tôi quen nhau, có cơ hội nghe anh nói tiếng Anh với nhiều người thì tiếng Anh của anh ở trình độ cao rồi. Lúc đó tôi hỏi: "Trước đây em dạy, không biết học sinh có cười cô giáo không?". Anh nói: "Những lúc ấy chỉ lo nhìn em thôi, em dạy gì không nhớ, đi làm về đói mệt quá nên học không vô nữa".
Sau buổi hẹn gặp cà phê bên ngoài, anh nói mọi thứ với tôi. Tôi khá bất ngờ, cảm thấy hơi sợ và nghi ngờ người đàn ông này, vì vậy tôi chào và xin phép ra về. Tôi nhớ vẻ mặt anh lúc đó, cười nhẹ nhưng buồn, nghĩ lại cũng thấy thương.
Qua vài ngày, anh nhắn tin xin lỗi tôi. Ban đầu anh xin lỗi vì đã làm tôi hoảng và không làm phiền tôi nữa, nhưng mấy hôm sau anh lại nhắn đừng sợ anh, anh không có ý xấu và đừng chặn số điện thoại. Tôi không trả lời tin nhắn, anh gọi nhưng tôi không nghe. Tôi làm vậy vì sợ mình bị lừa, gặp người xấu. Dù tôi không trả lời, không nghe máy nhưng ngày nào anh cũng nhắn. Tôi có thả tim tin nhắn và anh nói hôm nay tôi thả tim, hy vọng ngày mai tôi sẽ nghe máy của anh.
Tôi đọc lại hai bài viết thật chậm. Tôi nghĩ nếu anh không chân thành, sẽ không viết bài để xin ý kiến. Ở bài đầu tiên, tôi cảm nhận được sự gấp gáp và sợ hãi của anh. Lúc ấy trong lòng tôi cảm thấy quý mến, có thể sự chân thành của anh đã làm tôi nghĩ khác.
Khi qua trung tâm mới dạy, tôi có đăng hình lên mạng xã hội. Tôi rất ít khi đăng hình ảnh, anh vào thả tim và thả 10 bình luận liên tiếp, vì vậy tôi có trả lời. Anh hẹn tôi nhưng tôi từ chối. Mọi thứ đưa đẩy khi tôi cần mua laptop mới nên có nhớ đến anh làm về công nghệ, tôi chủ động nhắn tin hỏi thì anh tư vấn rất nhiệt tình. Anh đề nghị tặng tôi một cái macbook mới nhưng tôi không nhận. Sau khi mua xong, tôi nhờ anh xem giúp, vì cần hỏi nên chúng tôi hẹn đi cà phê với nhau.
Sau bữa tối ấy, anh nói nhờ đi xe tôi về, anh có mang mũ bảo hiểm. Tôi không thể từ chối vì anh vừa giúp tôi. Ngồi trên xe, anh nói hay là đi dạo Sài Gòn nên chúng tôi đi cùng nhau. Không rõ thế nào, ngồi phía sau anh chở, tôi biết anh cố ý không đi xe cũng như mọi thứ diễn ra. Trong lòng tôi cảm thấy thích người đàn ông này. Ngồi phía sau anh cho tôi cảm giác rất gần gũi.
Chúng tôi ngồi ăn vỉa hè, anh nói lâu rồi không ăn những món này. Ra về, lúc băng sang đường lấy xe, anh chạm nhẹ vào tay tôi, chắc dò xem phản ứng của tôi thế nào và rồi anh nắm tay tôi băng sang đường. Sau hôm ấy, chúng tôi cũng nhắn tin, nói chuyện nhiều hơn, có hẹn ra ngoài vài lần.
Một buổi chiều, anh nhắn tôi đi ra được không, hôm nay chúng ta đi ăn món Pháp thử, nhà hàng này khá ngon. Anh mặc chỉnh tề, hơi khác ngày thường và tối ấy anh cũng tỏ tình: "Làm người yêu anh nhé, cô giáo". Chúng tôi bắt đầu hẹn hò từ hôm ấy.
Ngoài đời, anh khá tâm lý và hiểu biết, cho tôi cảm giác được bao bọc, che chở. Khi chúng tôi đi ăn hay hẹn, có dịp gặp bạn anh, có người Việt và người nước ngoài, lúc nào anh cũng nói tôi vào gặp họ thay vì ngồi trong xe. Anh luôn giới thiệu tôi là bạn gái và tương tác với tôi trong cuộc nói chuyện với bạn. Điều này làm cho tôi cảm thấy mình được tôn trọng và không bị bỏ quên, không có khoảng cách, vì tôi biết giữa chúng tôi là hoàn cảnh sống khác nhau.
Đây cũng là điều tôi phân vân, lo lắng khi anh cầu hôn lần đầu. Nhưng khi anh về quê tôi, nhìn anh thân thiện, không khoảng cách với gia đình tôi, anh cũng nói chuyện hỏi thăm ba mẹ nhiều, theo ba tôi ra vườn hái chuối, ngồi nhậu với anh em họ hàng, lễ phép, thân thiện. Ba hỏi tôi về anh và nói: "Họ là người thành phố nhưng gần gũi, ba có nói chuyện, ba thấy cậu này được, thật tình". Anh tâm lý lắm, nhìn thấy điện thoại của ba tôi cũ, anh nói với tôi là sẽ mua cho ba điện thoại khác. Nhưng tôi nói mình sẽ mua để ba không ngại nên tôi không đồng ý. Anh nói vài lần, rồi nói vậy chờ sau khi anh là con rể sẽ tự mua luôn.
Tôi thấy mình là người may mắn, vì anh rất tốt với tôi. Có nhiều thứ khác anh muốn làm cho tôi nhưng tôi không nhận. Tôi không nghĩ có người đàn ông tốt với tôi đến vậy. Anh đang tìm mua nhà để sau cưới chúng tôi sẽ dọn về đó sống. Anh hỏi tôi thích thế nào, đều hỏi ý kiến tôi dù tôi không đóng góp gì nhiều trong việc mua nhà. Anh cho tôi đi học lái xe. Và điều tôi thấy mình may mắn hơn là gia đình anh đều biết và ủng hộ.
Tôi không biết anh có đọc được bài viết không nhưng tôi muốn gửi lời cảm ơn đến anh: Cảm ơn anh vì đã tốt và yêu em nhiều đến vậy. Em biết mình may mắn, vì vậy em sẽ trân trọng tình cảm này. Những gì anh làm và muốn làm cho em, em đều biết và trân trọng trong lòng. Khi chúng ta kết hôn thành vợ chồng, em sẽ cố gắng làm người vợ thật tốt. Hy vọng chúng ta sẽ bên nhau thật lâu, dù cuộc sống sẽ có lúc khó khăn, gập ghềnh.
From "Cô giáo".
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là người chồng trong câu chuyện: Tôi lẳng lặng chấp nhận 'khuyết điểm' có bồ của người chồng tốt. Vợ chồng tôi vốn là độc giả trung thành của mục Tâm sự từ nhiều năm nay, vì cả hai đều muốn hiểu thêm về góc nhìn của mọi người trước những biến cố trong cuộc sống. Hiện tại, với mong muốn xây dựng lại tổ ấm vững chắc hơn, chúng tôi thống nhất mỗi người sẽ viết một bài chia sẻ về câu chuyện của gia đình mình. Rất mong nhận được những góp ý, góc nhìn đa chiều từ độc giả để giúp gia đình tôi tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn trong tương lai.
Tôi và vợ yêu nhau một năm rồi cưới. Ngày đó, cô ấy là dân kinh doanh giỏi, thu nhập cao, lại là con một trong gia đình gia giáo, giàu có. Thú thật, lúc đầu tôi theo đuổi cô ấy vì cái tài và gia thế nhiều hơn là tình cảm. Tôi là tình đầu của cô ấy, cô ấy chưa từng yêu ai ngoài tôi dù trước đó rất nhiều người theo đuổi. Nhưng sau một năm bên nhau và khi đã về chung một nhà, chính sự trong sáng, nền nã của vợ đã làm tôi thay đổi. Tôi cảm thấy bình yên đến lạ và bắt đầu yêu vợ thật lòng, nhất là từ lúc cô ấy mang bầu rồi sinh cho tôi một đứa con gái kháu khỉnh.
Khổ nỗi, con người tôi lại có hai mặt. Ở nhà tôi thích sự an yên nhưng ra đường tôi lại là kẻ thích chinh phục. Lúc vợ mang thai, tôi bắt đầu đổ đốn, cặp kè với mấy cô trẻ tuổi bên ngoài theo kiểu "bóc bánh trả tiền". Lúc đó tôi tự mãn lắm, cứ nghĩ mình giỏi, mình thao túng được tâm lý mọi người xung quanh để vừa có gia đình hạnh phúc vừa có thú vui bên ngoài. Cái sai lớn nhất là tôi tưởng vợ mình khờ, nhưng không phải. Sống hai vai lâu ngày, tính nết tôi thay đổi, tôi bắt đầu thấy nhàm chán, hay cáu gắt và chỉ muốn đi thật nhiều. Chính lúc tôi đang lún sâu nhất, vợ bảo tôi ngồi lại. Cô ấy nói thẳng là đã biết chuyện từ lâu rồi. Câu nói của cô ấy làm tôi đứng hình: "Nếu anh còn xem đây là gia đình thì ở lại, còn nếu không thấy hạnh phúc nữa thì anh cứ đi đi".
Lúc đó tôi nhục nhã lắm, cảm giác sụp đổ hoàn toàn nên đã dọn ra ngoài ở một thời gian. Lúc này, cô nhân tình sinh viên xúi tôi ly hôn để hai đứa làm lại từ đầu. Tôi đứng giữa hai dòng nước: một bên là quay về đối mặt với tội lỗi, một bên là đi xây dựng hạnh phúc mới. Cuối cùng, vợ chồng tôi vẫn thống nhất ly hôn. Cái ngày nhìn vợ dắt con lên xe rời đi, tôi lang thang ngoài đường như một người mất hồn. Lúc đó chẳng còn tương lai gì với cô gái trẻ kia nữa. Tôi chỉ thấy mình vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quý giá mà tiền bạc không bao giờ mua lại được. Tôi bay lên Đà Lạt ngay đêm đó, nơi mà cả nhà tôi vẫn thường đi du lịch mỗi năm. Ở trên đó một tuần, đi lại những quán cũ, ngủ lại khách sạn cũ, tôi mới thấm thía rằng: Gia đình mới là tất cả, mấy cuộc vui ngoài kia chỉ là phù du.
Ngày ra tòa, tôi quyết định để lại hết tài sản cho vợ rồi ra đi tay trắng. Tôi làm vậy để tự cắt đứt với đám bạn chơi bời và những cô gái trẻ bên cạnh, cũng là để giữ một sợi dây liên kết cuối cùng với vợ. Đúng như tôi dự đoán, khi tôi không còn tiền, hội bạn nhậu và nhân tình cũng biến mất sạch. Tôi bắt đầu cuộc sống ở thuê, làm lụng được bao nhiêu tiền là gom góp gửi hết về cho vợ. Nhiều người không hiểu lại trách vợ tôi là "hết lòng tự trọng" hay "sống phụ thuộc" mới đi nhận tiền của chồng cũ. Nhưng họ đâu biết, vợ tôi có cửa hàng kinh doanh riêng, thu nhập thừa sức lo cho hai mẹ con.
Cô ấy nhận tiền nhưng không xài một cắc, cứ để số dư cộng dồn trong tài khoản chung để sau này lo cho con. Vợ tôi sống giản dị lắm, chi tiêu cá nhân một tháng chẳng quá 3 triệu, bao nhiêu tiền cũng dành lo cho con và báo hiếu cha mẹ hai bên, rồi gửi tiết kiệm. Ngay cả khi đã ly hôn, cô ấy vẫn thay tôi chăm sóc ông bà nội chu đáo để bố mẹ tôi khỏi buồn phiền. Cô ấy cũng là nền tảng cho tôi mạnh tay làm ăn kinh doanh, mới có những thành công lớn, vì biết nếu có trắng tay cô ấy vẫn lo được cho gia đình. Việc cô ấy bán bánh online chỉ để vui, có người để trao đổi nói chuyện, vì cô ấy ngoài gia đình ra không có bạn thân, cũng không tiếp xúc với ai, người lạ không bao giờ bắt chuyện được với cô ấy.
Sau một thời gian, thấy tình cảm cô ấy dành cho mình vẫn còn, tôi chủ động nhắn tin hối lỗi. Cô ấy chỉ trả lời nhẹ nhàng: "Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về". Giờ tôi đã được về nhà, được chăm sóc vợ con mỗi ngày. Nhưng tôi biết, cái gương đã vỡ thì dù hàn lại vẫn còn vết nứt. Có những đêm vợ mất ngủ, cô ấy lặng lẽ ra ban công đứng nhìn vào bóng tối một mình. Tôi biết cô ấy vẫn đau, vẫn chưa thể quên được những chuyện tôi đã gây ra. Tôi biết lỗi lầm này có lẽ sẽ theo chúng tôi suốt đời, nhưng tôi tự nhủ sẽ dùng tất cả sự chân thành còn lại để bù đắp, để một ngày nào đó niềm vui của cô ấy sẽ lấn át được nỗi buồn năm xưa.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 26 tuổi, mới tốt nghiêp đại học một năm, sinh ra tại một tỉnh miền núi phía Bắc, gia đình làm nông và làm rừng. Gia đình tôi có sáu anh chị em, tôi là con thứ năm. Gia đình đông con, khó khăn, bố mẹ vẫn tạo điều kiện cho chúng tôi học chuyên nghiệp. Từ nhỏ tôi đã quyết tâm thi vào đại học, sau khi tốt nghiệp phổ thông tôi đi làm hai năm vì thời gian đó các anh tôi vẫn học. Hầu hết tiền lương của tôi chỉ dành để đưa anh trai, cũng chẳng giữ lại chút nào cho mình. Sau khi anh tôi học xong tôi cũng đỗ vào trường Sư phạm Hà Nội. Bố mẹ rất vui mừng, tôi cũng nghĩ đây là một cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời mình, có thể cuộc sống của tôi sẽ tốt đẹp từ đây.
Trong thời gian tôi đi học được anh trai nuôi hoàn toàn, ngoài ra cũng đi làm thêm để không trở thành gánh nặng cho gia đình. Sau bốn năm học hành vất vả, tôi ra trường lẹt đẹt với tấm bằng khá nhưng không xin được việc đúng chuyên ngành. Tôi lại xuống Hà Nội để mở cửa hàng kinh doanh cùng chồng. Trái với ý chí mạnh mẽ quyết tâm đi học đổi đời của tôi thì tôi có đời sống tình cảm khá lụy tình và cố chấp. Tôi nóng tính và bướng bỉnh, điều mà mọi người ngăn cản tôi lại làm bằng được, chính vì thế mới có kết quả ngày hôm nay.
Vào năm thứ ba tôi quen anh, chồng hiện tại, trên mạng xã hội, hai đứa nói chuyện rất hợp gu. Hơn một tháng trò truyện trên mạng và gọi điện, chúng tôi quyết định gặp nhau. Anh hơn tôi 8 tuổi nhưng do làm văn phòng nên nhìn rất trẻ. Vậy là chúng tôi bắt đầu hẹn hò, anh rất quan tâm và chiều chuộng tôi, đi đâu cũng nắm tay không rời. Anh thỉnh thoảng sẽ đón tôi vào buổi tối khi tôi đi làm về. Tôi yêu anh mà như sống trên mây, khoảng thời gian đó thực sự rất hạnh phúc. Chưa có ai yêu tôi nhiều như anh. Vì chỗ trọ hai đứa gần nhau nên hay qua nhà nhau chơi. Một lần tôi qua nhà anh chơi, chị dâu anh hỏi: "Em thấy chú ấy thế nào"? Tôi trả lời: "Anh ấy rất yêu và quan tâm em chị ạ". Chị nói: "Em cứ suy nghĩ kỹ đi, thằng này nhà chị nó vô tâm lắm, không biết quan tâm người khác, người trước bỏ nó cũng vì nó sống không tình cảm. Có thể những gì nó đối với em chỉ là đang cố gắng thôi".
Lúc đó tôi đang yêu, làm sao thấy được có gì bất thường. Vậy là tôi vẫn say đắm yêu anh. Các ngày lễ tôi lại về quê anh chơi. Bố mẹ anh già hơn bố mẹ tôi nhiều lắm, vì nhà toàn con trai nên mẹ anh rất yêu thương các con dâu. Yêu nhau được gần một năm tôi mới biết anh từng ly hôn một lần, có một con trai 5 tuổi sống với mẹ. Tôi rất tức giận vì anh không nói chuyện này cho tôi, mọi người trong gia đình anh cũng giấu. Vậy mà sau gần một tuần suy nghĩ, tôi lại quyết định tha thứ cho anh. Tôi cũng gọi điện hỏi mẹ đẻ rằng có nên tiếp tục yêu một người như thế không? Mẹ nói tôi lớn rồi, mọi chuyện tự suy nghĩ rồi quyết định. Chỉ có những đứa bạn là khuyên tôi nên bỏ. Tôi lúc đó suy nghĩ anh đã đổ vỡ một lần nên muốn bù đắp cho anh. Tôi và anh lại yêu nhau như chưa từng có gì xảy ra. Thỉnh thoảng anh sẽ về thăm con nhưng là về công khai chứ không giấu tôi nữa.
Rồi sau đó một thời gian, mẹ nói tôi phải dừng lại do đã suy nghĩ kỹ, thấy sau này sẽ thiệt thòi cho tôi. Tôi lại cố chấp theo đuổi tình yêu này. Mẹ rất tức giận mà ngăn cản, bố bảo tùy con, các anh chị trong gia đình chỉ khuyên là không nên. Vì bị cấm đoán nên sau khi học xong tôi đã đi đăng ký kết hôn với anh mà giấu hai bên gia đình. Chúng tôi đã làm ăn chung được hơn một năm nay, việc kinh doanh cũng tương đối ổn, công việc vất vả phải đi thị trường nhiều. Vốn làm ăn hầu hết anh vay mượn bạn bè, hiện tại chúng tôi sắp thanh toán hết nợ nần. Bố mẹ cũng xuôi, không còn giận tôi nữa. Bố mẹ chồng đã xem tôi như con trong nhà, cũng rất thương.
Hiện tại anh đã đón con về nuôi do mẹ của bé đi lấy chồng. Lúc đầu cho bé về bên nhà bà nội nhưng do từ nhỏ con đã ở cùng với mẹ, ít tiếp xúc nhà nội nên không nghe lời ông bà lắm, tôi thuyết phục anh đưa con xuống đây học. Trẻ con hiếu động, đôi khi con bướng bỉnh không nghe lời, tôi đánh dọa con, cũng chỉ là muốn con vào nề nếp, học hành, từng lời nói cũng phải uốn nắn con. Chồng tôi nói con từ nhỏ đã không được kèm cặp cẩn thận, lớn lên như một cái cây hoang dại, phải uốn nắn từ từ.
Giờ đây con đã gọi tôi là mẹ rất thân thiết, lúc nào cũng bám theo tôi, đi ngủ cũng ngủ với mẹ rồi nghe kể chuyện, gãi lưng yêu thương mới đi ngủ. Nhiều khi con thơm loạn lên mặt tôi, nói con yêu mẹ làm tôi rất xúc động. Tôi đã nghĩ chỉ cần mình yêu thương con, con sẽ yêu thương lại thôi. Chúng tôi kết hôn hơn một năm nhưng chồng vẫn không có ý cưới xin gì. Tôi hỏi thì anh nói là bao giờ vợ chồng mình dành được tiền mới cưới, cũng chưa muốn có thêm con vì cuộc sống của chúng tôi chưa ổn định. Tôi cũng đồng ý như vậy rồi.
Mẹ chồng nói tôi gọi hỏi bố mẹ cho nhà trai lên nói chuyện được không, tôi bảo anh gọi điện cho mẹ tôi nhưng anh không gọi. Anh cũng không gọi điện hỏi thăm bố mẹ tôi nên họ rất giận, đã gọi tôi nói: "Con cũng sống với nó một năm nay rồi, nếu cảm thấy cuộc sống không ổn định thì bỏ đi, còn lấy nhau thì phải cưới hỏi đàng hoàng". Bố mẹ nói điều họ cần là tình cảm nhưng anh không làm được. Nhà tôi có anh trai lấy vợ khác nếp sống, không biết quan tâm đến bố mẹ nên buồn lắm rồi, nay lại thêm tôi.
Chồng sống không tình cảm với nhà vợ, gia đình chồng không coi trọng tôi và nhà tôi, sau này cuộc sống còn mệt hơn khi con trai anh lớn lên nhưng khác máu tanh lòng. Tôi muốn đi du lịch mấy ngày cho khuây khỏa để suy nghĩ lại nghiêm túc mối quan hệ này. Tôi yêu chồng tôi nhưng cũng không muốn làm bố mẹ phải buồn và khóc thêm vì mình nữa. Xin các anh chị hãy cho tôi lời khuyên. Cảm ơn mọi người đã đọc bài của tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

