Tôi và chồng kết hôn hơn nửa năm, sau 5 năm yêu nhau. Cuộc sống vợ chồng trẻ nhìn chung tạm ổn mặc dù nhiều lúc bất đồng quan điểm và tranh cãi gay gắt. Tôi khá ngang bướng nên những cuộc cãi vã thường kết thúc bằng sự im lặng của chồng. Chiến thuật của anh gần đây là im lặng, đợi tôi hết nóng rồi sẽ tự lành chứ không dỗ dành như ngày còn yêu. Ba tháng trước chúng tôi mở một cửa hàng dịch vụ nhỏ và đồng thời tôi chuyển sang cơ quan mới. Giai đoạn mới khai trương, tôi phải cáng đáng mọi việc kinh doanh, thích nghi với môi trường hoàn toàn mới nên bị stress nặng, bất đồng càng nhiều hơn.
Tôi là người cầu toàn, mọi việc phải được trau chuốt và hoàn hảo nhất có thể. Tính cách chồng ngược lại, anh chịu khó và ủng hộ công việc của tôi nhưng hời hợt, từ tốn nên nhiều lúc tôi không hài lòng. May thay, nhờ sự cố gắng và trời thương, việc kinh doanh của tôi khá tốt. Xin nói thêm, tôi là mẫu người ham công việc, chung thủy, chịu khó, được gia đình chồng yêu quý, mọi người nhận xét có vẻ ngoài dễ thương.
Một đêm chồng say, vô tình tôi thấy có tin nhắn: “Em nhớ anh, không hiểu sao mỗi khi say em đều nhớ đến anh, anh đừng im lặng như thế”. Tôi tò mò, đóng vai chồng để nói chuyện xem sao. Qua cách nói chuyện, tôi đoán cô này chưa có gia đình, khuôn mặt trên mạng bình thường, luôn nói nhớ chồng tôi. Hôm sau anh tỉnh, tôi hỏi thì anh bảo không biết cô ta là ai, tự nhiên cứ nhắn tin cho anh, anh thấy có vẻ không bình thường nên chưa từng trả lời lại. Tôi hỏi tại sao tên trong chát trên mạng là em yêu, anh nói cô ta tự để thế chứ anh làm sao biết. Tôi tìm trong danh bạ điện thoại nhưng không thấy tên nào lưu như vậy thật, có điều tìm trên mạng xã hội bằng điện thoại khác lại không thể tìm ra cô đó.
Chồng nói chưa hề gặp nhưng trong quá trình giả vờ là anh để nói chuyện với cô ta, tôi bảo:” Từ nay đừng gặp nhau nữa vì anh đã có vợ rồi”. Cô ta lại bảo đang khóc và đồng ý không gặp nữa. Lời cô ta và chồng tôi sao lại mâu thuẫn thế? Khi chat online tôi quen đưa biểu tượng cảm xúc mặt cười vào, lập tức cô ta bảo đó không phải anh Hoàng (tên chồng tôi). Tôi gửi lại hình động trong bộ sưu tập chồng hay dùng thì cô ta mới tiếp tục câu chuyện. Chứng tỏ cô ta quen cách trò chuyện của chồng tôi rồi.
Từ hôm đó, chồng tôi không có biểu hiện gì khác. Anh vẫn làm việc như thường, rảnh cũng ở nhà hoặc bên tôi. Tôi vốn không phải người đa nghi nhưng khi yêu nhau anh cũng say nắng và lừa dối tôi một lần, dù đã tha thứ nhưng tôi thực sự bị ám ảnh. Chính vì vậy, tôi thường dè dặt và không tin tuyệt đối anh. Tôi phải làm sao đây?
Vợ chồng tôi kết hôn được 13 năm. Trước khi lấy anh, tôi đã qua một đời chồng và có con trai. Chồng là trai tân trước khi cưới tôi. Anh có công việc ổn định sau cưới. Bố mẹ tôi cho đất, anh bỏ tiền làm nhà, còn nợ một ít thì cũng đi làm trả hết. Con trai tôi ở cùng hai vợ chồng. Anh đối xử rất tốt với hai mẹ con và sau này chúng tôi có thêm con trai nữa, anh không phân biệt đối xử gì. Phải nói anh là người có trách nhiệm, việc nhà cửa lo hết, tôi đi làm về chỉ việc nghỉ ngơi, cuộc sống cứ êm đềm như thế.
Rồi một chuyện đã xảy ra, tôi say nắng cậu đồng nghiệp có vợ, chúng tôi đã đi quá giới hạn. Tôi biết sai nhưng không dừng được. Đến khi chồng đọc được tin nhắn, anh sốc. Tôi cứ nghĩ anh sẽ đánh mắng hay làm ầm lên nhưng anh bảo sẽ tha thứ, còn tùy tôi lựa chọn. Anh giữ thể diện cho tôi và không làm ầm chuyện này. Nếu tôi muốn ly hôn, anh chấp nhận và ra đi không cần gì.
Sau đó, đúng như anh nói, anh sống bình thường, vẫn gần gũi vợ, không đả động gì, tùy tôi quyết định. Tôi lại không thấy được sự cao thượng ở anh mà chỉ thấy anh không có lập trường. Có lần tôi hỏi, anh đang trả thù em à?
Anh nói bản thân có tư cách, không bao giờ làm chuyện có lỗi và trái lương tâm. Có ai từng giống tôi không, đáng lẽ phải biết ơn chồng, đằng này tôi cứ thấy anh sao sao, không còn cảm xúc với anh nữa. Tôi phải làm sao đây? Tôi có bị bệnh tâm lý nào không?
Con và bạn gái học chung từ thời mới bước vào cấp 3. Cô ấy rất yêu con, chịu thể hiện tình cảm trước đám đông. Cô ấy quan tâm con rất nhiều và con cũng vậy. Thật không may, trong lớp con có một người con trai rất tốt, cậu ấy giỏi về mọi mặt, bạn gái con rất để ý tới cậu ta. Nhiều lần con cấm bạn gái không nói chuyện với cậu ta nhưng cô ấy vẫn giấu giếm để nói. Cô ấy đòi xưng anh em với cậu kia dù hai người cùng tuổi, còn bắt con chấp nhận điều này. Mặc dù không muốn nhưng con phải đồng ý vì cô ấy rất dễ nói lời chia tay.
Cách đây vài ngày, cô ấy đi chơi với cậu ta mà không nói cho con biết, con buồn lắm nhưng không dám cắt đứt tình cảm này. Tình yêu con dành cho cô ấy lớn lắm. Con phải làm gì khi cô ấy vẫn yêu con và con cũng vậy. Khi nói chia tay, cô ấy chỉ lấy lý do là muốn làm theo cảm xúc của bản thân, hãy để cô ấy tự do, cô ấy không xứng với tình cảm của con. Cô chú cho con xin lời khuyên được không ạ? Thật sự con yêu cô ấy nhiều lắm, sắp thi đại học rồi, con không muốn phải xa cô ấy.
Tôi và anh yêu nhau được hai năm, có những lúc hạnh phúc khiến cho đối phương tin vào đây là một nửa của đời mình. Nhưng kể từ khi được hơn một năm, chúng tôi bắt đầu cãi nhau nhiều hơn. Anh quyết định đi nước ngoài và chìm đắm trong game, dần thờ ơ với tôi. Anh khá ít nói và mỗi lần cãi nhau, đều im lặng để cả hai suy nghĩ rồi làm hòa. Nhưng việc suốt ngày chơi game bỏ mặc tôi thiến tôi rất khó chịu.
Đỉnh điểm hôm đó, chúng tôi cãi nhau và anh lại im lặng nhưng tôi muốn nói chuyện rõ ràng và cả hai cãi nhau to. Cuối cùng anh nói chia tay. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi không muốn mất anh nên đã níu kéo. Tôi đến tìm anh mấy lần, cuối cùng anh cũng quay lại và nói nếu không thay đổi, sớm muộn cũng chia tay thôi. Sau lần đó, tình cảm chúng tôi lại đi lên, được khoảng tầm 6 tháng thì anh lại như vậy. Tôi hỏi lý do, anh nói do tôi hay nói chuyện với người khác nên chán. Tôi thấy mình sai nên đã sửa nhưng thái độ của anh vẫn không thay đổi.
Gần đây, công việc của anh bận rộn nên chúng tôi không có thời gian nói chuyện, toàn là tôi chủ động nên khá buồn. Tôi quyết định muốn gặp để nói chuyện nhưng không hiểu sao anh lại im lặng, không nói gì. Tôi đến tìm anh nhưng anh không muốn gặp. Tôi đã tìm cách gặp nhưng anh không nói gì với tôi và đưa tôi về. Thỉnh thoảng hỏi mấy câu, anh mới trả lời. Về đến nhà, tôi nhắn tin bình thường, anh vẫn không trả lời. Bực quá tôi nói rất nhiều và anh bảo nên dừng lại. Thật sự tôi chỉ muốn anh quan tâm hơn thôi chứ không muốn kết thúc như vậy. Tôi không hiểu sao lại như vậy. Giờ tôi phải làm sao? Tôi không muốn kết thúc như vậy.