Gia đình tôi có bốn anh chị em, tôi là con thứ ba. Bố mẹ làm nông, tích cóp nhiều năm mới mua được mảnh đất hơn 600 m² ở ven thị trấn. Khoảng bốn năm trước, khi sức khỏe còn ổn, bố mẹ gọi cả bốn anh chị em về nhà ăn cơm rồi nói chuyện. Bố nói đất sẽ chia đều, mỗi người một phần, ai muốn xây nhà thì xây, ai không ở thì giữ đó làm vốn sau này. Bố mẹ cũng để dành được khoảng gần 200 triệu tiền mặt phòng lúc ốm đau và để lo việc ma chay sau này. Hôm đó chỉ nói miệng, không lập giấy tờ, mọi người đều gật đầu vì nghĩ anh em trong nhà không cần quá rõ ràng.
Sau đó anh cả xây tạm một căn nhà nhỏ ở góc đất để tiện chăm bố mẹ. Chị hai đi làm xa nên chưa sử dụng phần đất của mình, còn tôi và em út cũng chỉ thỉnh thoảng về thăm. Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến khi bố mẹ lần lượt qua đời trong vòng hai năm. Sau đám tang, anh cả vẫn ở lại căn nhà cũ, quản lý toàn bộ mảnh đất. Khi chị hai đề nghị làm thủ tục chia lại đất theo lời bố mẹ đã nói trước đây, anh cả không đồng ý. Anh cho rằng mình là người ở cùng, chăm sóc bố mẹ nhiều năm, sau này sẽ hương khói nên có quyền giữ lại 300 m2, phần còn lại chia đều cho ba em. Anh cũng nói lúc bố mẹ còn sống chưa làm giấy tờ nên không thể coi là đã chia.
Gia đình bắt đầu họp nhiều lần nhưng không thống nhất được. Chị hai muốn đo đạc và tách sổ theo diện tích đã thỏa thuận trước kia là chia đều, còn anh cả nói nếu muốn chia thì phải tính công chăm sóc bố mẹ. Chị hai nói anh cả giữ lại 200 triệu tiền mặt và lấy phần đất 150 m2 có căn nhà bố mẹ đang ở là được rồi, còn lại chia đều. Tôi và em út chưa có ý kiến gì vì không nghĩ chuyện tưởng như bình thường, đã được quyết định từ trước giờ lại trở nên phức tạp thế này. Tôi có nói riêng với anh cả rằng phương án như chị hai nói là hợp lý, tôi sẵn sàng bớt 50m2 đất qua cho anh, chỉ lấy 100 m2 nhưng anh vẫn không đồng ý.
Khi vợ biết tôi nói với anh cả như vậy, em cũng không đồng ý và cho rằng anh cả tôi quá ích kỷ, tham lam. Câu chuyện căng thẳng đến mức anh em tôi sắp không thỏa thuận được nữa, anh cả và chị hai còn đòi thuê luật sư hoặc ra tòa. Khu đất nhà tôi giờ có giá trị lớn hơn trước đây nhiều nên có lẽ ai cũng muốn được sở hữu nhiều một chút. Tôi cảm thấy rất buồn, không hề muốn vì chuyện này mà anh em không còn nhìn mặt nhau nữa. Liệu có cách nào toàn vẹn và hợp lý hơn để anh cả và chị hai tôi đồng ý không? Mong mọi người cho lời khuyên.
Minh Đức

Tôi 30 tuổi, là nhân viên ngân hàng với mức lương ổn định, vừa hoàn tất thủ tục ly hôn vào tháng một năm nay, đang có bé hơn 10 tháng tuổi. Tôi cưới chồng vào năm 2025, ngay sau cưới là chuỗi ngày tôi nếm đủ loại trái đắng. Đầu tiên là chồng tự ý lấy đi gần 100 triệu đồng tiền cưới do ba mẹ tôi cho hai vợ chồng. Anh chuyển đi nhiều lần trong im lặng, không nói với tôi một tiếng. Từ đó đến khi chia tay, anh vẫn không nhận lỗi sai về mình.
Anh là người rất coi trọng bạn nhậu và sau này còn cặp kè với một người phụ nữ đã ly dị trong nhóm đó. Khi tôi sinh mổ xong về nhà được hai ngày, anh đi nhậu, bỏ mặc tôi cùng con nhỏ. Con khóc kế bên, tôi còn đau dạ con, từng chút một gắng gượng ngồi dậy bế dỗ con. Cảm giác bất lực vô cùng khi vừa sinh xong, ngồi dậy còn khó khăn, con thì khóc cạnh bên nhưng không thể quay qua bế ngay được, trong khi chồng vẫn vui vẻ cùng bạn nhậu.
Khi con 3-4 tháng tuổi có trận sốt cao đầu tiên, anh vẫn bỏ mặc đi nhậu. Nhậu với bạn thì anh rất vui vẻ, còn phụ vợ chăm con anh cảm thấy bị ràng buộc. Tối hôm đó trời mưa lớn, sấm chớp dữ dội, anh vẫn mặc áo mưa đi luôn. Tôi có nhờ anh mua giúp hộp cơm tấm ăn tối, anh lại nói: "Mưa gió còn bắt chạy đi chạy lại", rồi phóng xe đi. Viết ra những dòng này tôi rất đau lòng, trái tim hiện tại vẫn chưa hết đau vì đã bị đối xử như vậy.
Rồi có lần vợ chồng cãi nhau vì hơn 11 giờ khuya anh mới nhậu về, tôi thức chờ vì sợ anh say rượu gặp tai nạn. Anh bỏ nhà đi và đêm đó ra khách sạn ngủ với gái gọi (tôi biết do đọc tin nhắn đã xóa trong thùng rác). Lúc đó tôi đang mang thai 8 tháng nhưng vẫn chọn tha thứ. Đây là lần tha thứ thứ hai, vì trước khi cưới đã từng có một cô gái nhắn tin đưa bằng chứng họ quen nhau 3 năm, tuần trước còn ngủ chung, tuần này đã bị chặn và chia tay trong uất ức. Tôi từng quyết định dừng lại nhưng anh khóc lóc, đòi tự tử. Cô gái kia cũng nói với tôi rằng anh trách tôi rất nhiều và đòi tự tử, mong tôi tha thứ. Tôi đã yếu lòng và chấp nhận bỏ qua.
Sau đó anh vẫn tiếp tục "thả thính" nhiều người phụ nữ khác. Sau khi tôi sinh em bé, anh cặp kè với một phụ nữ đã ly hôn trong nhóm chạy bộ, cũng là nhóm ăn nhậu của họ. Lúc này tôi mới hiểu lý do vì sao nhiều hôm anh hỏi có thể nhậu qua đêm đến sáng mới về không.
Ngoài chuyện tình cảm, vấn đề tiền bạc là điều khiến tôi đau lòng nhất. Sau khi cưới, anh tự ý lấy 100 triệu đồng mà không nói với tôi. Trong thời gian chung sống, thỉnh thoảng anh yêu cầu tôi đưa 20-30 triệu đồng. Khi tôi hỏi lý do, anh nói là mượn. Tôi nói vợ chồng nên chia sẻ thật để cùng giúp nhau, nhưng anh lại bịa chuyện như giúp ba mẹ dưới quê lợp mái tôn, mua hàng dỏm từ công ty Trung Quốc phải đền tiền... Khi tôi yêu cầu bằng chứng, anh không đưa ra được gì, rồi quay sang lạnh nhạt và trách tôi không giúp khi anh hoạn nạn.
Ngay sau cưới vài ngày, tôi đã mất lòng tin vì chuyện bị lấy tiền mà đến tận bây giờ anh vẫn không nói đã dùng vào việc gì nên những lần yêu cầu tiền sau đó, tôi không thể tin tưởng được. Có lần mẹ tôi cho anh mượn 13 triệu đồng và câu chuyện đó càng khiến tôi đau lòng.
Cuối cùng tôi quyết định ly hôn, vì bắt đầu rơi vào trầm cảm và mất kiểm soát cảm xúc. Gần hết 6 tháng nghỉ thai sản, trước một tuần đi làm lại, tôi sốt 40 độ nhiều ngày. Ngày đầu sốt, anh vẫn muốn đi nhậu, tôi không cho vì quá mệt, không chăm con nổi nên anh bực mình. Ngày thứ ba sốt, khi tôi đang truyền nước biển ở phòng khám, anh gọi điện thoại bảo về canh con để anh đi nhậu. Tôi buông điện thoại và rơi vào khoảng lặng rất lớn.
Hai vợ chồng cãi nhau, anh không nhận lỗi, còn chửi bới tôi. Tối đó tôi vẫn sốt, trong trạng thái mơ hồ đã cầm dao đâm vào gấu bông trong uất hận. Anh bỏ nhà đi, nói sợ tôi làm hại nhưng không nhìn nhận nguyên nhân khiến tôi trở nên như vậy. Sau đó tôi suy sụp nhưng vẫn cố gắng vượt qua để nuôi con. Khi rời đi, anh dọn hết đồ đạc, từ lớn đến nhỏ như khăn lau tay, đôi giày tặng tôi khi dạm ngõ, giá dép... mọi thứ sạch sành sanh.
Một thời gian sau, anh bắt đầu đòi lại vàng nhưng không trả lại số tiền đã lấy trước đó. Lúc này bệnh tâm lý của tôi rất nặng, tôi thừa nhận mình như một con người khác, liên tục nhắn tin chửi bới và đe dọa anh vì bị kích động. Tôi biết ơn đồng nghiệp và gia đình, ba mẹ, cô dì chú bác nội ngoại đã luôn bên cạnh, đồng hành giúp tôi vượt qua giai đoạn này.
Khi tôi dần ổn định, anh tiếp tục đòi vàng. Ba mẹ tôi nói sẽ trả khi ba mẹ bên anh qua nói chuyện, vì vàng là của người lớn cho khi cưới. Ba mẹ tôi cũng sẵn sàng không đòi lại số tiền anh đã lấy. Ba mẹ chồng qua thật và nói rằng bên họ còn nhiều cháu chưa cưới nên muốn lấy lại vàng. Hai bên gặp nhau, ba mẹ tôi đề nghị trả lại vàng nhẫn họ hàng cho, còn vòng và kiềng ba mẹ tôi cho thì đã bán để mua vật dụng cần thiết cho hai mẹ con, vì khi rời đi anh đã mang hết đồ. Anh chửi bới gia đình tôi tham lam, cuối cùng lấy 2,5 chỉ vàng nhẫn rồi rời đi, kết thúc cuộc hôn nhân.
Tôi từng day dứt đến mức tiêu cực, từng muốn chết đi nhưng hiện tại đã ổn hơn phần nào. Tôi tự hứa với lòng rằng dù anh tệ đến đâu, tôi vẫn sẽ không dạy con về sự thù hận với cha nó, vì đó là chuyện của người lớn.
Thùy Linh

Vợ tôi vẫn chưa sinh thêm con thứ ba, có thể kế hoạch của vợ là hai đến 6 tháng nữa hy vọng có bầu. Hai năm qua, ơn giời công việc của tôi vẫn phát triển tốt, gia đình ổn. Tôi và vợ không hề có người thứ ba nào. Tôi phải thừa nhận con người mình đã thay đổi khi có tài sản, xin nói rõ hơn: Khi lấy nhau, chúng tôi hầu như chưa có gì, vợ đã cùng tôi xây dựng cơ ngơi như bây giờ. Tôi phải thừa nhận vợ gần như hoàn hảo, 99 điểm. Ngày xưa tôi chỉ ước mơ có một gia đình như vậy mà thôi.
Ở bài trước, nhiều người kết luận tôi cần gặp bác sĩ. Cách đây 12 năm, tôi đã phát bệnh ái kỷ và hưng cảm, rất may chỉ sau một đợt dùng thuốc 7 ngày, tôi quay lại gặp bác sĩ, họ khuyên tôi tạm dừng thuốc, trao quyền tối cao ở công ty cho vợ. Tôi phải trình bày các ý tưởng cho vợ, vợ phê duyệt mới được làm. Tôi đã làm theo và sự kết hợp đó giúp chúng tôi tốt dần lên. Tôi rất may mắn gặp được vị bác sĩ này và tất nhiên có người vợ toàn diện. Hiện tại, thỉnh thoảng có các cơn nhẹ xuất hiện, tuy nhiên tôi chỉ cần tự điều chỉnh hành vi, không tự đưa ra các quyết định đầu tư nữa mà thông qua đội ngũ cố vấn và trợ lý.
Về thời gian sau khi ly hôn: Tôi đề nghị phải ký một hợp đồng giúp việc rất rẻ để phục vụ theo lệnh của vợ cũ vào 18h-22h hàng ngày trong tuần làm việc, từ 8h-22h tất cả các ngày nghỉ cuối tuần và nghỉ lễ. Số ngày được nghỉ sẽ rõ ràng, nếu vi phạm phải phạt tiền rất nặng. Điều này đảm bảo tôi phải dành thời gian cùng vợ cũ chăm sóc con như trước.
Cụ thể về tài sản một chút, tổng tài sản gồm cả nhà đất và công ty vào khoảng 250 tỷ đồng, cứ cho là tương đương 1.500 cây vàng, chia đôi phần tôi là 125 tỷ đồng, tương đương 750 cây vàng. Phần tiền này trước pháp luật là của vợ tôi hết, tôi không có gì. Còn giữa tôi và vợ tự hiểu là vợ sẽ giúp tôi quản lý số tiền này.
Tạm hiểu theo giả định là tất cả số tài sản đó chuyển thành vàng ngay và đưa cho vợ tôi cất, hàng tháng vợ sẽ chi ra: một cây cho việc ăn học của con trong 20 năm do vợ hoàn toàn quản lý; 0,25 cây chia đều chuyển cho bố mẹ tôi và bố mẹ vợ; 0,5 cây là tiền quản lý của vợ tôi; 0,25 cây là tiền giải ngân hàng tháng cho tôi. Tôi tính nếu chi cho con 20 năm và chi cho vợ, tôi với bố mẹ 40 năm thì tổng số vàng tương đương 720 cây vàng. Tất nhiên đi vào chi tiết sẽ có nhiều vấn đề, vì tương lai không ai biết được, tuy nhiên hoàn toàn có cách để làm rõ trên cơ sở tôi hoàn toàn tin tưởng vợ.
Về các công ty cũng chuyển thành vợ tôi là chủ hết, tôi chỉ là người làm thuê nếu vợ thấy có giá trị và nhận thưởng theo tỷ lệ nhỏ lợi nhuận sòng phẳng. Có thể bị đuổi việc bất cứ lúc nào. Có thể tự kết luận: Phần tiền được chia cơ bản tôi không giành với vợ, vẫn do vợ quản lý, hàng tháng tôi hy vọng mình và bố mẹ vẫn có lộc từ vợ tôi.
Một số bạn có bình luận về những người phụ nữ và những người con nếu tôi may mắn có. Đầu tiên tôi phải chia sẻ lại là: Tôi cho rằng khác biệt giữa từng cá nhân không nhiều về tố chất, mà quan trọng là tham vọng và lựa chọn. Do đó tôi không cho rằng mình hơn ai hay xuất chúng gì để sinh nhiều, chỉ là tôi tự lựa chọn như vậy. Tôi cũng xin chia sẻ lại về chuyện tài sản tôi có làm thay đổi tham vọng của bản thân nhưng cách tôi chi tiêu cho mình không thay đổi nhiều, hiện tôi chỉ dùng điện thoại đời cũ, tai nghe có dây...
Về những người phụ nữ mà tôi hy vọng có thể ngỏ lời, đó là những người độc thân trên 33 tuổi, họ đã có dự định sinh con và nuôi con một mình. Họ có thể đang phân vân giữa phương án thụ tinh nhân tạo từ tinh trùng hiến tặng ở bệnh viện hoặc có con cùng tôi (có thể là phương pháp gián tiếp tại bệnh viện). Việc có thành hay không tôi không biết vì đến nay chưa trực tiếp nói chuyện này với ai. Tôi hy vọng sẽ có người phụ nữ trên 33 tuổi nghĩ rằng phương án với tôi có thể đáng cân nhắc khi so với phương án dùng tinh trùng hiến tặng, xác suất như thế nào thì tôi chưa biết.
Nhiều bạn đoán tôi đã có bồ và chỉ lý do lý trấu để đến với bồ. Tôi xin trả lời là không. Tôi từng nói với vợ nhiều lần rằng bản thân hiểu tình yêu nam nữ có giá trị ở mức độ giới hạn như thế nào. Từ lâu tôi không còn kỳ vọng vào tình yêu nam nữ nữa, tình nghĩa quan trọng hơn. Nói thật tôi biết rằng sẽ không có người con gái nào tốt hơn người con gái năm xưa cưới mình khi nghèo. Do đó chắc chắn sẽ không có chuyện tôi phát sinh quan hệ tình cảm với người con gái khác. Một lần nữa xin cám ơn mọi người đã đọc và cho ý kiến.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi quen một người mẹ đơn thân có hai con gái, một bạn ở với ba, một bạn ở với mẹ. Sau hơn một năm quen biết, chúng tôi chính thức đến với nhau.
Quá trình gặp nhau: Trước đây tôi là đối tác của em. Tôi là đại diện cho một tập đoàn quản lý khu vực. Trong quá trình làm việc, cô ấy hay mời tôi đi ăn, đôi bên trả tiền sòng phẳng. Cô ấy cố tình theo đuổi tôi, còn hỏi muốn cua tôi thì cần gì. Lúc đó tôi từ chối vì đã có bạn gái. Sau đó tôi chuyển công tác đi xa, bạn gái tôi sinh em bé.
Tôi rất mừng và tập trung lo cho con, bạn gái lại không muốn tính đường lâu dài với tôi, đặt ra những mục tiêu rất vô lý như nhà cửa, mua đất. Tôi vẫn có nhà nhưng cô ấy không muốn về sống gần gia đình tôi, muốn mua ở gần nhà cô ấy. Tôi nói phải cho anh thời gian tích góp, chứ giờ để có số tiền mua nhà không phải dễ. Cô ấy thẳng thừng nói là khi nào có rồi tính, rồi tìm cách chia tay tôi, nói không muốn lập gia đình, rồi đủ thứ lý do đẩy tôi ra xa. Tôi mệt mỏi nên không níu kéo nữa và buông.
Quá trình quen biết nhau: Vô tình giai đoạn tôi đang đau khổ về tình cảm và quyết định nghỉ việc vì làm quá xa nhà, em lại gọi và tâm sự, chia sẻ, động viên. Tôi lúc đó có em đồng hành nên rất vui và hạnh phúc, đặc biệt cảm nhận em không quan trọng về tiền bạc, nhà cửa. Em nói trải qua nhiều chuyện nên không mong mỏi gì nhiều, chỉ cần tôi thương là em vui rồi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, cuối tuần tôi về sống chung với em và con gái em. Chúng tôi rất hạnh phúc. Nghe em kể, mẹ chồng em đối xử rất tệ, một mình em gồng gánh nuôi con khổ cực. Tôi càng thương em hơn, vì thế làm có dư là mua vàng tặng em, quà cáp đầy đủ, rồi đi chơi bất cứ đâu khi em thích. Tôi thấy em kẹt vốn làm ăn, cũng chủ động chuyển để em có tiền xoay xở. Lương tôi làm ra bao nhiêu, hầu như đưa hết cho em, chỉ còn lại ít tiền đủ xài.
Những mâu thuẫn trong khi quen: Em vẫn qua lại nhà chồng để đưa đón con gái, thậm chí tôi cũng đi cùng, thế nhưng tôi không hề nghĩ gì. Còn khi tôi về thăm con mình, hay chuyển tiền hàng tháng cho con, em không vui. Mỗi lần đi công tác, thấy đồ con nít đẹp, tôi cũng gọi cho em lựa giúp, mua cho hai đứa hai bộ, một cho con gái em, một cho con gái tôi, thế nhưng sắc mặt em không vui. Tôi cũng chia sẻ rằng rất thích bé, nếu được thì em sinh cho tôi một đứa, tôi hứa sẽ lo mọi việc và cả tiền, không để em khổ. Em chia sẻ đã sinh mổ hai lần, từng một mình nuôi con, giờ không muốn khổ nữa.
Em giận tôi, kêu chia tay, quay về với con đi. Tôi suy nghĩ lại, nịnh em nguôi giận. Tôi nghĩ thôi thì không cần sinh nữa, tôi làm dành dụm để lo cho hai đứa cũng được rồi. Tôi nói sẽ thương con gái em như con ruột, mong em cũng thương con tôi như thế. Tôi không muốn yêu nhau vì tiền, ai cũng có trách nhiệm với nhau. Em nói tôi là mối tình đẹp nhất của em. Cuộc sống ngắn ngủi, tôi cũng không mưu cầu gì nhiều nữa, chỉ cần sống thật lòng thật dạ với nhau là đủ rồi.
Giai đoạn chia tay: trong công việc, tôi hay nhờ em đánh máy, cũng trả lương đàng hoàng. Tôi nói để đôi bên không ngại nhau hoặc nghĩ ngợi vì về tiền bạc. Tôi không muốn tạo cảm giác yêu nhau vì tiền, chứ tiền tôi dư bao nhiêu đã chuyển hết cho em làm ăn. Tôi chuyển lương cho em rất đều mỗi tháng.
Một ngày gần đây, tôi nhờ em hỗ trợ vì công việc không kịp tiến độ. Em nói chưa thấy tôi chuyển lương, tôi liền buột miệng: "Mới chuyển mà giờ đòi gì nữa, làm thì không bao nhiêu mà cứ đòi lương miết". Thật ra lúc đó tôi chỉ nghĩ nói vui thôi, không ngờ em lại đăng video lên mạng với nội dung kiểu: "Người không thương mình là làm một kể mười".
Sau đó em nhắn tin bảo tôi đừng qua nhà rồi ở lại nữa, con gái em không thích tôi, rồi đưa ra đủ lý do khác. Tối hôm đó tôi gọi điện nói chuyện, bảo những gì tôi đang làm là đã dành hết cho em. Tôi chỉ muốn tích góp cho tương lai chứ bản thân không ăn xài gì nhiều. Qua hôm sau, em block tôi khỏi nhóm gia đình, chặn tin nhắn và điện thoại, rồi nói rằng quãng thời gian quen tôi là "nhục nhã nhất từ thời con gái". Khi tôi muốn gặp để nói chuyện rõ ràng, em không cho. Đến lúc tôi qua tận nhà, em gom quần áo rồi đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi đau như xé tim. Về nhà suy nghĩ lại, tôi đoán có lẽ em giận vì chuyện tiền bạc, hoặc giận vì biết tôi chở mẹ đi dự đám cưới bên phía gia đình ngoại của con gái tôi. Sau đó tôi cố gắng chứng minh tình cảm của mình bằng cách chuyển hết lương tháng đó cho em, hứa sau này sẽ đưa toàn bộ lương để em quản lý, tôi chỉ giữ lại một ít đủ chi tiêu. Vài ngày sau, điều tôi nhận được lại là câu nói: "Anh đừng níu kéo nữa. Em cảm thấy không còn yêu anh. Anh hãy đi tìm người phù hợp hơn, anh chỉ đang tiếc nuối điều gì đó thôi".
Tôi và em biết nhau gần hai năm, chính thức quen được 5 tháng, chia tay chỉ trong vòng 7 ngày. Em chặn hết tất cả mạng xã hội và mọi liên lạc. Tôi chỉ xin em cho gặp 20 phút để hiểu chuyện gì đang xảy ra, em không đồng ý. Tôi không biết mình sai vì tiền bạc hay sai vì vẫn còn trách nhiệm qua lại với con, hoặc sai vì cách nói chuyện khiến em hiểu lầm rằng tôi không thương em. Tôi chấp nhận sự thật đau đớn này. Có lẽ lỗi là do tôi đã đặt quá nhiều niềm tin và tình cảm, để rồi khi người ta không muốn nữa thì có thể quay lưng một cách lạnh lùng và tàn nhẫn. Tôi chỉ mong quý độc giả cho mình lời khuyên chân thành, để có cái nhìn khách quan hơn về bản thân và trong tình yêu.
Em có thật sự yêu tôi hay chỉ đang theo đuổi điều em muốn? Tôi có quá đáng không? Có phải tôi quá rõ ràng hay quá khắt khe về tiền bạc? Hiện tại tài khoản tôi gần như không còn bao nhiêu, đi làm còn phải vay mượn để lo chi phí sinh hoạt, có thể nói là gần như vô sản. Số tiền hơn 100 triệu đồng tôi đưa em để làm ăn, có nên nói chuyện để em gửi lại không? Còn tiền tôi cho hay vàng tôi mua tặng thì tôi không còn nghĩ tới nữa.
Qua câu chuyện này, tôi cũng muốn nhắn gửi những anh em còn độc thân rằng không phải tất cả phụ nữ đều xấu. Khi yêu họ có thể hứa hẹn rất nhiều, còn khi hết yêu rồi thì cũng có thể trở nên cực kỳ lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hiện tại tôi tìm đến Phật pháp để giảm bớt nỗi đau và quay về với chính mình. Sau cùng, chỉ có bản thân mới hiểu mình thật sự cần gì, cũng chỉ có chính mình mới là điểm tựa vững chắc nhất cho cuộc đời mình. Tôi nghĩ đây cũng là một dạng nghiệp duyên mà mình phải trải qua ở kiếp này. Tôi vẫn luôn tự hỏi: Trong tình yêu, có phải đàn ông cần lo toàn bộ tiền bạc mới được gọi là yêu?
Tin Gốc: Vnexpress

