Tôi và chồng cưới nhau được hơn sáu năm, có hai con gái. Từ lúc sinh bé đầu, nhà chồng đã nói xa nói gần chuyện “có nếp có tẻ”. Đến khi sinh bé thứ hai vẫn là con gái, câu chuyện đó bắt đầu rõ ràng hơn (chồng tôi là con trai một). Chồng tôi ban đầu không nói gì nhiều. Nhưng mỗi lần về quê, nghe bố mẹ anh nhắc chuyện có cháu trai nối dõi, tôi thấy anh im lặng. Sau đó về nhà, anh bắt đầu nói với tôi kiểu: “Hay mình cố thêm đứa nữa”, “Nhà anh cần có con trai nối dõi hương hỏa”…
Tôi nói thẳng là sức khỏe mình không cho phép. Lần sinh thứ hai tôi khá vất vả, bác sĩ cũng khuyên không nên sinh dày. Hơn nữa, hai đứa con còn nhỏ, kinh tế không quá dư dả, tôi thấy như vậy là đủ rồi, cố gắng nuôi dạy hai con nên người. Nhưng anh chưa muốn dừng lại. Có lần anh nói: “Không sinh được con trai thì sau này khó nhìn mặt bố mẹ, họ hàng anh”. Gần đây, khi bé thứ hai đi học được, anh lại nhắc tới chuyện sinh thêm đứa nữa. Tôi không đồng ý, hai vợ chồng nói qua nói lại rồi to tiếng với nhau, chồng buột miệng bảo “không sinh được thì ly hôn”.
Tôi không nghĩ anh nói đến mức đó. Tôi nghe mà không biết phản ứng thế nào. Sáu năm chung sống, hai đứa con, những thứ cùng nhau gây dựng, chẳng lẽ lại phải kết thúc vì chuyện này. Tôi chưa từng nghĩ việc sinh con trai hay con gái lại trở thành lý do để kết thúc một cuộc hôn nhân. Hiện tại, anh vẫn muốn sinh thêm con. Còn tôi thì không muốn sinh thêm chỉ để có con trai. Nhưng nếu ý kiến của vợ chồng trái ngược thế này, tôi cũng không biết hôn nhân của mình sẽ đi về đâu. Có nhà ai từng ly hôn chỉ vì không có con trai nối dõi không? Tôi bối rối quá.
Tôi 30 tuổi, lấy chồng được 5 năm, có hai con, đang sống cùng bố mẹ đẻ vì chồng tôi đi làm xa, mỗi tháng anh về vài hôm. Nhà chồng cách nhà tôi 200 km. Khi tôi sinh con đầu, bà nội lên trông được một thời gian nhưng mẹ chồng nàng dâu có một số mâu thuẫn nên bà về quê, tôi gửi con đi nhà trẻ. Đến khi cai sữa con, chồng muốn đưa tôi gửi con về quê cho ông bà nội nuôi trông giúp, cũng là để ông bà đỡ buồn. Tôi không đồng ý, nghĩ con mình thì mình phải nuôi, không đứa trẻ nào lại muốn ở với ông bà hơn ở với bố mẹ. Hơn nữa ông bà cũng có vài cháu nội ngoại ở gần nhà.
Mọi chuyện trở nên phức tạp khi tôi mang bầu cháu thứ hai, mọi người đều bảo tôi nên cho cháu lớn về quê. Nhớ con quá tôi chẳng làm được việc gì nên con về được 3 tuần tôi lại đón lên. Vì chuyện này, vợ chồng tôi cãi nhau gay gắt. Tôi đang mang thai nên chồng cũng không nhắc đến chuyện này nữa. Khi tôi vừa sinh con ở viện về, anh lại bắt tôi về quê nội. Tôi đành mang theo hai đứa con về đó.
Hai đứa con ốm liên miên, cháu thứ hai khóc dạ đề đủ 3 tháng 10 ngày, đêm tôi trông đứa bé, ngày trông đứa lớn, lo ăn uống, tắm giặt cho cả hai. Tôi thấy thật sự stress giai đoạn này. Giờ tôi đã trở lại nhà ngoại để đi làm, anh vẫn tiếp tục bắt tôi đưa đứa lớn về cho ông bà nội. Tôi có thuê người trông đứa bé, bà ngoại lo cơm nước và đưa đón đứa lớn đi trẻ vì bà cũng không thể trông cả hai cháu được. Biết là cho con về nội sẽ nhàn hơn rất nhiều nhưng mẹ nào muốn xa con, những ai làm mẹ chắc sẽ hiểu cho tôi.
Hôm vừa rồi tôi và chồng lại cãi nhau vì chuyện này, trong lúc nóng giận tôi đã chửi bới chồng. Vì nói qua điện thoại chứ nếu không chắc anh đã đánh tôi rồi. Giờ tôi và anh viết đơn ly hôn nhưng trong lòng tôi rất sợ phải xa con. Nếu tòa xử cho chồng nuôi một đứa, chắc tôi không sống nổi. Làm sao để chồng hiểu nỗi lòng người mẹ như tôi, để gia đình không tan vỡ, con cái không phải mỗi đứa mỗi nơi? Xin mọi người cho tôi lời khuyên, chân thành cảm ơn.
Tôi 37 tuổi, là con gái tỉnh lẻ, sống và làm việc tại TP HCM cho một công ty nước ngoài. Đã gần 9 năm kể từ khi mối tình sâu đậm nhất của tôi khép lại, tôi vẫn một mình bởi sau chia tay người ấy, tôi chưa đủ can đảm để mở lòng thêm lần nữa.
Chúng tôi quen nhau khi cùng làm chung một dự án. Anh hơn tôi hai tuổi, điềm đạm, chân thành và luôn khiến tôi cảm thấy an toàn. Sau gần hai năm yêu nhau, anh nhận được học bổng học thạc sĩ ở nước ngoài. Gia đình tôi phản đối vì sợ con gái chờ đợi sẽ thiệt thòi, nhưng nhìn sự quyết tâm của cả hai, cuối cùng mọi người cũng đồng ý. Đúng hẹn, anh về nước sau khi tốt nghiệp và nhanh chóng được nhận vào làm tại một tập đoàn nước ngoài lớn với mức thu nhập rất tốt. Tôi mừng cho anh và nghĩ cuối cùng những ngày chờ đợi cũng đã có kết quả. Nhưng khi tôi nhắc đến chuyện kết hôn, anh bảo sự nghiệp mới bắt đầu, muốn ổn định thêm một thời gian rồi mới cưới để sau này vợ con không phải vất vả.
Không lâu sau, tôi phát hiện có thai. Tôi vừa lo vừa hạnh phúc, nghĩ đây sẽ là động lực để chúng tôi sớm trở thành một gia đình nhưng anh lại khuyên tôi bỏ đứa bé. Anh nói chưa phải thời điểm thích hợp, nếu sinh con bây giờ sẽ ảnh hưởng đến công việc và tương lai của cả hai. Tôi đã khóc rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn nghe lời anh vì tin rằng chỉ cần đợi thêm một chút, chúng tôi sẽ có đám cưới trọn vẹn và sẽ sinh những đứa con khác. Nhưng chỉ vài tháng sau, tôi phát hiện anh đang qua lại với một cô gái làm cùng công ty. Cô ấy cũng từng du học về, là con gái của một vị giám đốc trong tập đoàn. Khi đối diện, anh không hề quanh co hay tìm cách giải thích, chỉ bình thản nói lời chia tay. Mọi hy sinh, chờ đợi và cả quyết định bỏ đứa con của tôi chẳng còn ý nghĩa gì.
Tôi suy sụp suốt một thời gian dài. Có lúc chỉ biết lao vào công việc để quên đi quá khứ. Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn sống một mình. Bạn bè lần lượt lập gia đình, còn tôi cứ loay hoay giữa mong muốn được làm mẹ và nỗi sợ đặt niềm tin nhầm chỗ một lần nữa. Gần đây, tôi bắt đầu nghĩ đến việc làm mẹ đơn thân bằng phương pháp hỗ trợ sinh sản. Tôi có công việc ổn định, kinh tế đủ để nuôi một đứa trẻ. Nhưng tôi vẫn băn khoăn liệu mình có quá ích kỷ khi mang một đứa trẻ đến thế giới này mà không có đủ cha lẫn mẹ bên cạnh. Tôi cũng không biết hành trình ấy sẽ còn những khó khăn nào mà bản thân chưa lường hết được.
Tôi rất mong những ai từng trải qua hoàn cảnh tương tự, hoặc đang là mẹ đơn thân, hãy cho tôi một lời khuyên. Liệu lựa chọn ấy có thật sự phù hợp với tôi không?
Có lần tôi ngồi ăn cơm với họ hàng thì bác bên chồng hỏi nhỏ: "Nghe mẹ chồng cháu bảo tháng nào cháu cũng giữ hết lương chồng à?", hoặc "Hai đứa dạo này còn ngủ riêng không?",.... Tôi nghe mà vừa ngại vừa sốc vì toàn chuyện riêng trong nhà. Tôi khó chịu, phàn nàn với chồng nhưng anh bảo: "Mẹ già rồi, nói chút có sao đâu, em cứ kệ đi". Nhưng tôi thấy chuyện gia đình nên có giới hạn, tốt khoe xấu che. Giờ tôi rất ngại gặp họ hàng bên chồng. Tôi nên làm gì hay là cứ kệ như chồng nói?