Tôi có bằng lái và mới mua ôtô được một năm. Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ, tôi chở gia đình đi chơi. Buổi sáng ra khỏi nhà thì bị kẹt lối vào cao tốc. Xe nhích từng chút một, có lúc đứng im. Cũng may trên xe có mấy chai nước để sẵn, nhưng rồi cũng mau chóng hết sạch.
Chật vật rời thành phố trong tiết trời nắng nóng để đi du lịch thật không hào hứng gì. Trong khi đó, gia đình bạn tôi đi xe giường nằm từ tối hôm trước thì khỏe người hẳn, chỉ việc nằm ngủ một giấc là đến nơi.
Chưa kể, khi lên đến nơi, quá đông người. Khách sạn mà vợ chồng tôi đặt trước, bãi xe có diện tích khiêm tốn, mỗi lần lấy xe ra vào rất cực.
Rồi đến lúc đi ăn, phải cất công tìm quán ăn nào có chỗ đậu xe… đường thì đông người, như đi vườn dâu tham quan, có những đoạn đường hẹp, quanh co, tôi rất áp lực mỗi lần tránh xe khác.
Tôi thấy thật dại dột khi tự tạo căng thẳng cho bản thân bằng cách tự lái ôtô đi chơi dịp lễ. Chẳng thấy chủ động ở đâu mà chỉ thấy mệt mỏi.
Nhiều người chia sẻ đường tắt, đường tránh để né kẹt xe, nhưng bạn có ý tưởng này thì hàng nghìn người khác cũng sẽ có ý tưởng giống bạn. Thế là chúng ta lại gặp nhau trên đường.
Nói chung, theo tôi, nên cân nhắc kỹ việc đi xe cá nhân đưa cả nhà đi chơi dịp lễ. Cứ đi xe giường nằm, có thời gian ngủ hoặc bấm điện thoại lướt mạng cho thỏa thích. Đến trạm thì đi vệ sinh, ăn uống. Đến nơi thì cứ gọi taxi mà đi, chẳng phải suy nghĩ về việc tìm tiệm ăn có bãi đậu xe hoặc việc đánh xe ra, lùi xe vào chi cho mệt người.
Đọc bài: "Tôi sẵn sàng bán rẻ nhà cho con chứ không chia thừa kế sớm" của tác giả Dương Tùng tôi rất tâm đắc. Nhân đây tôi xin kể câu chuyện của anh bạn tôi - người cũng đang cho thuê nhà chứ không chia thừa kế cho con.
Vợ chồng bạn tôi đều đã về hưu được hơn 10 năm. Hiện tại, tổng lương hưu của cả hai vào khoảng gần 50 triệu một tháng, chưa kể các chế độ bảo hiểm, phúc lợi xã hội đều cao. Dù đã trên 70 tuổi nhưng sức khỏe của hai người vẫn tốt. Mỗi tuần vài ba lần anh vẫn chạy ôtô đi uống cà phê sáng. Khi hứng chí, anh còn lái xe hơn 100 km thăm đơn vị cũ hoặc bạn bè chúng tôi.
Vì vậy, khi nghe anh nói phần lớn số nhà, đất của vợ chồng đều cho con cái thuê lại, chúng tôi rất ngạc nhiên. Anh phân tích: "Mình già rồi, nếu chỉ nhìn vào lương hưu thôi thì không đủ, nhất là còn mẹ già phải chăm sóc, anh em ruột thịt phải lo toan. Hơn nữa, mình tính độc lập tự chủ cao, lối sống phóng khoáng quen rồi, nên việc tự chủ tài chính là không thể thiếu.
>> Bố mẹ có nhiều nhà, đất nhưng nói anh em tôi đừng trông đợi thừa kế
Anh nói, hai đứa con đã được bố mẹ lo ăn học, có công việc, vợ con, nhà cửa đàng hoàng. Nay chúng muốn phát triển ra sao thì tự thân phải lo lấy, anh chỉ quan sát, động viên thôi, chứ không can thiệp.
Đứa con lớn làm kinh doanh giỏi nên anh cho mượn hai căn nhà, cộng thêm đất đai đem làm công ty, nơi kinh doanh. Còn đứa nhỏ là công chức, không giỏi kinh doanh nên anh cho mượn tiền mặt, lãi suất 3% một năm, cứ cố định hết 5 năm tự động gia hạn. Trường hợp có biến cố gì mới thay đổi. Mỗi đứa con một tháng đưa anh khoảng 50 triệu. Với số tiền đó vợ chồng anh không phải nhờ vả đứa nào, mà cả ba gia đình đều vui vẻ, thoải mái, không ai lệ thuộc ai.
Vừa rồi, vợ chồng anh chị còn làm sẵn di chúc chia tài sản sau khi mất, chứ không cho thừa kế ngay từ giờ. Tôi thấy đó cũng là một bài học kinh nghiệm hay, giúp chúng ta có cái nhìn toàn diện hơn về câu chuyện tài chính tuổi già.
Tổ chức Công đoàn đề nghị Quốc hội sửa đổi toàn diện Bộ luật Lao động năm 2019 cho phù hợp với bối cảnh phát triển kinh tế - xã hội hiện nay. Một trong những nội dung đề xuất là bổ sung 2 ngày nghỉ dịp Quốc khánh, cho phép người lao động nghỉ từ ngày 2 đến 5/9 để có điều kiện đưa con đến trường trong ngày khai giảng.
Đề xuất này đã nhiều lần được công đoàn đưa ra. Tại Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ 13 năm 2023, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cũng từng kiến nghị tăng thêm 2 ngày nghỉ dịp Quốc khánh nhằm tạo thêm thời gian nghỉ ngơi cho người lao động và hỗ trợ các gia đình có con bước vào năm học mới.
*Quan điểm của bạn về đề xuất này?
Theo Bộ luật Lao động, người lao động được nghỉ lễ Quốc khánh 2 ngày, gồm ngày 2/9 và một ngày liền trước hoặc sau do Thủ tướng quyết định hằng năm. Nếu ngày nghỉ lễ trùng với ngày nghỉ hàng tuần, người lao động được nghỉ bù vào ngày làm việc kế tiếp. Riêng năm 2026, do thực hiện hoán đổi ngày làm việc từ thứ Hai 31/8 sang thứ Bảy 22/8, người lao động được nghỉ liên tục 5 ngày, từ 29/8 đến hết 2/9.
"Tôi có một người bạn từng luôn nói rằng 'chừng nào còn chịu được nóng thì nhất định sẽ không lắp điều hòa'. Bạn bảo đó không chỉ là cách tiết kiệm điện mà còn là một lựa chọn có trách nhiệm với môi trường và không gian chung. Anh thuê một căn phòng trong khu trọ ở Hà Nội, được xây khá khang trang. Điều khiến anh hài lòng nhất là căn phòng vốn khá mát, nên nhiều năm không cần đến thiết bị làm lạnh.
Nhưng mọi chuyện thay đổi vào một ngày đầu tháng 6, khi thời tiết đột ngột trở nên oi bức hơn hẳn. Một hộ trong dãy trọ lắp điều hòa. Cục nóng được đặt ngoài hành lang, thổi hơi nóng ra không gian chung suốt ngày đêm. Ban đầu, nhiều người phàn nàn vì hành lang vốn là nơi mọi người đi lại nay trở nên ngột ngạt. Nhưng rồi những lời than phiền nhanh chóng được thay bằng sự cảm thông: 'Trời nóng thế này thì họ phải lắp điều hòa chứ biết làm sao?'.
Chỉ ít ngày sau, gần như phòng nào cũng có thêm một chiếc điều hòa. Hành lang vốn thông thoáng bỗng biến thành nơi hứng nhiệt từ hàng chục cục nóng hoạt động liên tục. Càng nhiều người lắp điều hòa, không gian chung càng nóng hơn. Và càng nóng hơn thì những người chưa lắp lại càng khó chịu, cuối cùng cũng buộc phải làm điều mà trước đó họ không muốn.
Bạn tôi là một trong số đó. Sau mấy ngày cố chịu đựng, anh gọi điện cho tôi với giọng mệt mỏi, xin sang ở nhờ vài hôm vì đêm không thể ngủ nổi. Anh nói đùa rằng nếu ở thêm chắc bản thân cũng 'tẩu hỏa nhập ma'. Cuối cùng, người từng quyết không dùng điều hòa ấy cũng phải âm thầm lắp một chiếc cho mình.
>> Hàng xóm lắp 5 cục nóng điều hòa 'chiếu tướng' nhà tôi
Rõ ràng, một lựa chọn của cá nhân hoàn toàn có thể tạo ra hiệu ứng dây chuyền, khiến cả cộng đồng bị cuốn theo. Ai cũng chỉ muốn giải quyết sự khó chịu của riêng mình. Nhưng khi tất cả cùng làm như vậy, không gian chung lại trở nên tệ hơn, và những người muốn giữ lựa chọn ban đầu cũng không còn lựa chọn nào khác.
Câu chuyện của bạn khiến tôi nhận ra rằng, đôi khi điều làm một cộng đồng trở nên ngột ngạt không chỉ là thời tiết, mà còn là cách mỗi người chỉ giải quyết vấn đề của mình mà quên mất tác động đến những người xung quanh. Và khi đó, cái giá phải trả cuối cùng lại thuộc về tất cả".
Đó là chia sẻ của độc giả Kiến sau bài viết "Điều hòa 'thân ai nấy mát'". Việt Nam đang phải chịu đựng "combo" nguy hiểm: Cái nóng cộng hưởng với độ ẩm đặc trưng và hiệu ứng đảo nhiệt đô thị do tốc độ bêtông hóa. Theo số liệu thống kê ngành điện máy, Việt Nam hiện là một trong những thị trường điều hòa tăng trưởng chóng mặt nhất Đông Nam Á, với sản lượng tiêu thụ vượt mốc 2 triệu máy mỗi năm. Theo Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), công suất tiêu thụ điện toàn hệ thống liên tục phá đỉnh lịch sử. Trong ngày 25/6, hệ thống điện quốc gia ghi nhận công suất cực đại đạt 57.838 MW vào lúc 13h40.
Cục nóng điều hòa tại các nhà phố được treo một cách tự phát, mạnh ai nấy làm trên mặt tiền. Hành vi này vô tình châm ngòi cho một "cuộc chiến vị kỷ" về nhiệt độ ngay trong lòng đô thị, tạo ra sự bất bình đẳng giữa người có tiền mua điều hòa và người yếu thế - những lao động nghèo, người bán hàng rong, những tài xế công nghệ đang bươn chải trên đường phố.