Tôi 34 tuổi, làm ở Hà Nội. Mỗi lần về quê, điều khiến tôi ngại nhất là bị kéo đi gặp con gái người ta. Thường vừa về đến nhà, chưa kịp nghỉ ngơi tử tế, mẹ đã nói kiểu như “chiều nay đưa mẹ sang nhà cô A chơi chút nhé”. Nghe thì nhẹ nhàng vậy thôi nhưng tôi hiểu ngay là đi xem mắt. Có hôm đang ăn cơm, mẹ nhắc “ăn nhanh cả nhà còn đi cà phê với cô chú B”… Ở đâu cũng gần giống nhau: ngồi uống nước, hỏi công việc, lương bao nhiêu, trao đổi liên lạc,…, toàn những câu chuyện đãi bôi, sáo rỗng. Tôi cười cho xong chuyện, trả lời qua loa. Không phải các bạn nữ có vấn đề gì, nhiều người cũng dễ nói chuyện nhưng hoàn cảnh gặp nhau như vậy khiến mọi thứ gượng gạo.
Áp lực nhất là những bữa cơm đông đủ, đại gia đình ngồi kín mâm. Người này gắp cho miếng này, người kia hỏi han vài câu, rồi kiểu gì câu chuyện cũng quay về đúng một chủ đề: “Bao giờ lấy vợ?”, “Kén chọn quá rồi đấy”, “Tuổi này là phải ổn định rồi chứ còn gì nữa”. Có người nói đùa, có người nói thật, nhưng nghe nhiều thành ra mệt. Tôi ngồi ăn mà không nuốt nổi, chỉ biết cười trừ cho qua.
Không phải tôi không muốn lập gia đình nhưng chưa gặp được duyên số thì biết phải làm sao. Giờ cứ nghĩ đến về quê tôi lại thấy hơi ngại. Đợt lễ này tôi được nghỉ bốn ngày, đáng ra chiều mai tôi mới đi, nhưng mệt mỏi vì đi xem mắt và những lời hỏi han “ân cần”, tôi đành nói rằng có việc gấp và sáng nay đã lên xe đi Hà Nội. Các độc giả cũng bị gia đình giục kết hôn như tôi đã xử lý chuyện này thế nào vậy? Xin chia sẻ cho tôi ít kinh nghiệm.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và bạn trai quen nhau gần hai năm, cả hai đều làm nhân viên văn phòng ở Hà Nội. Anh hơn tôi hai tuổi, lương khoảng 30 triệu một tháng, sống nguyên tắc và có thói quen tiết kiệm từ trước đến nay. Lý do chính khiến tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều về mối quan hệ này cũng xuất phát từ cách anh chi tiêu trong cuộc sống hàng ngày.
Những lần đi ăn cùng nhau, anh thường chọn quán bình dân, xem kỹ giá trong menu trước khi gọi món. Có hôm hóa đơn khoảng hơn 100 nghìn, anh vẫn ngồi tính lại xem có bị tính nhầm món nào không. Anh nói tiền ăn uống nên vừa phải, không cần chi quá nhiều cho những thứ có thể tiết kiệm được. Ban đầu tôi thấy bình thường vì bản thân cũng không thích ăn uống sang trọng, nhưng lâu dần việc tính toán từng khoản nhỏ khiến không khí mỗi lần đi ăn trở nên khá ngượng ngùng.
Tuy vậy, anh không hề keo kiệt với tôi. Những dịp sinh nhật hay lễ tết, anh vẫn tặng quà, có khi là túi xách, mỹ phẩm hoặc món đồ tôi từng nói thích. Khi tôi cần gì gấp, anh vẫn sẵn sàng hỗ trợ. Anh nói với tôi rằng tiết kiệm trong sinh hoạt là để dành tiền cho những việc quan trọng hơn, chứ không phải tiếc tiền với những người thân yêu.
Có lần hai đứa đi du lịch Đà Lạt. Anh đặt nhà nghỉ bình dân ở khá xa địa điểm du lịch để giảm chi phí, chuẩn bị sẵn mì tôm, xúc xích, cà phê gói và bánh quy mang theo. Buổi sáng ăn bánh mì hoặc mì tôm, khi đi tham quan mà đói thì ăn tạm xúc xích hoặc bánh quy mang theo. Những điểm tham quan vẫn đi đầy đủ, chỉ là mọi thứ được sắp xếp sao cho tiết kiệm nhất có thể. Anh nói đi du lịch là để thay đổi không khí, không nhất thiết phải ở khách sạn đẹp hay ăn uống đặc sản đắt đỏ khi điều kiện chưa hoàn toàn cho phép.
Xin nói thêm, anh còn phải nuôi em trai học đại học, mỗi tháng gửi tiền về đều đặn. Bố mẹ làm nông, đã lớn tuổi, không có lương hưu và hay đau ốm nên gần như trông vào anh. Gần đây công việc khó khăn hơn, giá cả mọi thứ tăng cao nên anh càng tiết kiệm để phòng rủi ro.
Gia đình hai bên bắt đầu nhắc đến chuyện cưới xin, còn tôi vẫn đang phân vân. Tôi hiểu cách sống của anh xuất phát từ trách nhiệm và hoàn cảnh, nhưng việc tiết kiệm quá chặt chẽ trong mọi sinh hoạt khiến tôi băn khoăn về cuộc sống sau này. Tôi không tiêu xài phung phí, chỉ mong những lúc ăn uống hay đi chơi có thể thoải mái hơn chút. Tôi chưa biết có nên tiến xa hơn trong mối quan hệ này không.
Diệu Linh

Mẹ chồng tôi ngoài 50 tuổi, lương tháng 20 triệu đồng, ngoài ra có thu nhập từ tiền cho vay. Chồng tôi trước khi cưới vợ, có chuyển khoản về 200 triệu nhờ mẹ chồng mua giùm mảnh đất và đứng tên giùm do anh đi làm xa, không tiện về làm thủ tục giấy tờ. Tuy nhiên, bà lấy tiền đó để cho vay lãi suất cao hơn, còn đi vay ngân hàng trả nợ đất với lãi suất thấp hơn để hưởng chênh lệch. Mảnh đất ấy giờ trị giá khoảng hơn tỷ đồng. Ngoài ra, toàn bộ thu nhập trước khi cưới, chồng đều gửi bà giữ để cho vay và lấy lãi đó chi tiêu. Chúng tôi cưới nhau với hai bàn tay trắng và phải bắt đầu gây dựng lại từ đầu.
Gần đây, chúng tôi cần vốn kinh doanh nên chồng ngỏ ý mẹ chuyển nhượng lại mảnh đất tên anh để tiện cho việc vay vốn đầu tư làm ăn. Tuy nhiên, mẹ chồng lại xem như đó là đất của bà, không muốn chuyển nhượng lại rồi than vãn khó khăn, vất vả, túng thiếu để lấy lòng thương của chồng, để anh cảm thấy day dứt mà không muốn nói nhiều lần.
Xin nói thêm, là khi chúng tôi lấy nhau, bà chưa cho lại chúng tôi bất cứ thứ gì, tiền tổ chức cưới hỏi cũng tự xoay xở rồi tự trả nợ, chưa trông giữ cháu giúp chúng tôi ngày nào. Chồng tôi từ ngày đi học đến khi ra trường đều được nhà nước hỗ trợ, học bổng tài trợ 100% bao gồm học phí và sinh hoạt phí. Ấy thế mà mẹ chồng lúc nào cũng than vãn túng thiếu với chồng tôi để bào tiền con cái, trong khi bản thân mua sắm chi tiêu thoải mái, một năm đi du lịch xa xỉ mấy chục triệu một chuyến đến vài lần, chưa bao giờ hỏi lại con có làm việc áp lực không, cháu đau ốm thế nào.
Trong khi gia đình tôi lại khác, luôn thương yêu và biết nghĩ cho con cái, trông cháu từ ngày sinh đến giờ, đưa đón cháu cho chúng tôi đi làm, cho chúng tôi mượn vốn để làm ăn. Ấy vậy mà chồng tôi lại không nhận ra vấn đề của mẹ chồng. Một phần vì bà miệng lúc nào cũng ngọt ngào, mở miệng ra là con yêu, cháu yêu, yêu, nhớ quá đi thôi, mẹ quá khổ, quá vất vả.
Mới đây, bà để tiền trong tài khoản rồi bị lừa đảo mất mấy trăm triệu đồng, là tiền chồng tôi gửi bà giữ trước kia. Bà tiêu phá hết vào nhiều thứ, chỉ biết bản thân chứ tuyệt nhiên không đưa lại chồng tôi bất cứ khoản nào đã gửi bà bao gồm tiền và đất đai, trong khi chồng tôi đang cần vốn và hỏi bà nhiều lần. Nhờ mọi người tư vấn trường hợp mẹ chồng tôi. Cảm ơn mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 27 tuổi, đi làm một thời gian mới thấy điều đáng nói về 4 chữ "ổn định tập thể". Nghe thì thấy chuyên nghiệp lắm, đó là quá trình giải quyết mâu thuẫn, thống nhất mục tiêu chung và xây dựng sự gắn kết, làm rõ nguyên nhân gốc rễ, thực hiện giao tiếp cởi mở và thiết lập quy tắc rõ ràng. Tôi tính tình độc lập, có lý trí và không bao giờ nghe một phía từ đám đông, cũng ít khi tham gia hùa theo để ngồi tán chuyện, luôn đặt câu hỏi nghi vấn, phân tích theo nhiều hướng khác nhau. Đi làm là tập trung 100% công việc, tìm cách tối ưu và giải quyết vấn đề một nhanh và gọn gàng. Thế nhưng chẳng biết vì điều gì mà tổ phó có vẻ gai mắt với tôi. Ngày nào lên làm họ cũng kiếm chuyện chửi và gây hấn, hạ nhục tôi.
Mỗi khi lỡ mắc sai lầm dù rất nhỏ, ví dụ xịt cặp 100 cái mà tôi hớ hênh để quên một cái không bỏ ẩm; dù đã nhận ra và bỏ vào ngay nhưng vẫn bị chửi và nói là: "Làm hay quên không nhớ chút gì". Làm nhanh thì bị la là tăng động, làm từ tốn thì la là chậm rồi bị quát "nhanh lên". Tôi quan sát và tự chủ động vào làm thì bị quát: "Từ từ đã. Làm gì mà cứ vậy. Vừa phải thôi chứ". Tôi thụ động đứng chờ thì bị quát: "Vô làm đi kìa. Làm gì mà cứ đứng cà ngơ ra vậy, làm được không? Hay tao báo văn phòng nha. Đuổi cổ mày ra cổng giờ".
Họ bàn giao công việc rất mâu thuẫn, tay họ chỉ xe nâng nhưng miệng thì nói xe xúc. Tôi đang phân tích thì họ nạt: "Làm nhanh lên. Đứng ngơ ra vậy." Tôi hỏi lại thì bị nạt: "Làm thì làm, ngó đừng có hỏi". Mà tới khi không hỏi tự ý làm thì cũng bị nói: "Ê, chưa hỏi mà sao tự ý làm vậy. Lanh quá ha, tính chiếm công à". Tôi tự vệ và có phản bác lại: "Dạ, anh chị kêu sao em làm vậy thôi. Còn nếu em sai chỗ nào thì anh chị chỉ ra để em khắc phục lần sau" thì bị nói: "Nói gì cũng nói lại được". Đó chỉ là một ví dụ, ngoài ra còn nhiều lần khác.
Trong tổ, những người theo phe với tổ phó hay lấy tay đánh vào người tôi với hình thức nhắc nhở công việc. Chưa kể họ còn săm soi, soi mói công việc, bắt bẻ, gây sức ép tâm lý. Họ không cho tôi làm những công việc khó hay sản phẩm mới với lý do tôi không làm được. Mỗi khi tôi bắt đầu làm, cả nhóm lại thay nhau soi mói từng chi tiết nhỏ, chê bai hết lỗi này đến lỗi khác rồi đề nghị chuyển tôi sang việc khác. Hai tổ phó là những người thường xuyên gây áp lực cho tôi. Một người hay dùng tay đánh nhẹ vào người tôi và quát mắng lớn tiếng. Người còn lại liên tục kiếm cớ để chửi bới, không cho tôi làm những phần việc quan trọng. Chỉ cần họ bực là lại gây hấn. Nếu tôi lên tiếng giải thích thì bị quy chụp là cãi, còn nếu im lặng thì lại nói tôi thái độ, thậm chí đe dọa làm hại tôi.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là có người còn đem đám tang của ba tôi ra đùa cợt, rồi lấy chuyện mẹ bỏ tôi từ nhỏ để chế giễu. Tôi không kiềm chế được nên đã chửi lại. Ngay lập tức, cả nhóm gán cho tôi cái mác là người hung hăng. Ngay cả những người được xem là hiền trong tổ cũng chỉ nói rằng chắc tôi không vừa nên mới xảy ra chuyện, trong khi chẳng ai lên tiếng nhắc nhở những người đã xúc phạm tôi trước.
Không chỉ vậy, nhiều người còn tự ý trả lại hàng tôi làm vì họ tự đánh giá là không đạt, dù tất cả đều chỉ là công nhân như nhau. Nếu tôi mắc lỗi, dù là lần đầu hay vì chưa quen việc, họ lập tức bắt bẻ rất gay gắt. Ngược lại, những người trong "phe" của họ thường xuyên ăn nói thô lỗ, gây gổ, từng suýt đánh nhau trong kho vẫn luôn được bao che, tạo điều kiện sửa sai và còn được ưu ái hơn.
Có một người nhiều lần bắt nạt, quát nạt và ra lệnh vô lý với tôi. Ban đầu tôi nhẫn nhịn, nhưng khi thấy họ ngày càng quá đáng, tôi buộc phải nói rõ rằng ai làm việc nấy, đừng tùy tiện sai bảo người khác và nếu còn tiếp diễn tôi sẽ không nhịn nữa. Sau vài lần bị tôi phản ứng quyết liệt, người đó không còn dám đối đầu trực tiếp nhưng vẫn hùa theo cả nhóm để nói xấu, cười cợt, xúc phạm tôi sau lưng và tiếp tục soi mói công việc của tôi. Trong khi đó, chính người này cũng làm sai nhiều lần, khiến cả tổ phải đi tìm hàng, thậm chí còn khiến quản lý phải họp đầu giờ để nhắc nhở cả tổ. Dù vậy, anh ta vẫn được bảo vệ, giao những công việc quan trọng hơn, thậm chí từng đòi đánh cả tổ phó mà vẫn được đối xử thân thiện.
Còn tôi, dù tính toán nhanh, quan sát tốt và từng được chuyền khác khen ngợi, vẫn chỉ được giao những việc nặng nhọc. Mỗi lần xin sang làm kiểm hàng đều bị từ chối. Tôi thường xuyên ở lại tăng ca, hỗ trợ vận chuyển hàng nặng để đẩy nhanh tiến độ sản xuất. Thế nhưng cứ hễ tổ phó bực chuyện gì là lại lôi tôi ra mắng chửi, hạ nhục. Tôi giải thích thì bị nói là cãi, nhất là trước mặt trợ lý quản lý. Thấy trợ lý đánh giá cao sự chủ động và tinh thần làm việc của tôi, tổ phó lại cố tình tâng bốc người hay gây chuyện, đồng thời bôi xấu tôi bằng những báo cáo sai sự thật.
Có lần không chịu nổi nữa, tôi làm lớn chuyện lên văn phòng. Tôi trình bày toàn bộ việc mình bị lạm dụng sức lao động và bị gây hấn trong thời gian dài, thậm chí còn có nhiều người ở kho chứng kiến. Tuy nhiên, tổ phó phủ nhận tất cả. Vì đã làm việc 14 năm, có tiếng là người hiền lành nên cuối cùng ông ấy không sao, còn tôi lại là người bị lập biên bản. Sau sự việc đó, tôi chỉ còn cách tự quan sát, tự học và âm thầm luyện tập để làm được mọi công việc. Tôi luôn làm với sự cẩn thận cao nhất vì biết chỉ cần sai một lỗi nhỏ cũng có thể bị cả nhóm chỉ trích.
Tôi sống rất tiết kiệm. Dù đi bộ đi làm, ở trọ và chưa có xe, tôi vẫn dành dụm mua những món đồ mình yêu thích như bình giữ nhiệt, nồi cơm điện, tai nghe, máy đọc sách, quần áo local brand và còn dự định vay tiền mua một chiếc xe ga đời mới. Thế nhưng đồng nghiệp lại liên tục dò hỏi chuyện tiền bạc rồi đem ra cười cợt. Tôi không muốn chia sẻ nên họ tìm cách khai thác thông tin từ những người tôi tin tưởng. Mỗi lần tôi vô tình kể điều gì với bạn bè trong công ty, thông tin đó lại bị mang đi kể cho cả nhóm để họ tiếp tục bêu rếu.
Dù là người tăng ca nhiều nhất, làm việc nhanh và thường xuyên được điều sang hỗ trợ các chuyền khác khi thiếu người, tôi vẫn luôn bị gây khó dễ. Mỗi lần tôi được gọi xuống hỗ trợ, họ lại kiếm cớ chửi bới, sai vặt vô lý. Nếu không làm theo thì bị cho là không biết hỗ trợ đồng nghiệp, thậm chí họ còn bắt tôi cố tình làm chậm lại, trong khi chính họ lại ngồi nói chuyện, tán gẫu.
Tôi đã nhiều lần phản ánh với tổ trưởng và quản lý về môi trường làm việc độc hại này nhưng đều bị phớt lờ. Họ chỉ khuyên tôi nghe theo tổ phó để giữ hòa khí. Thậm chí tổ phó còn ngang nhiên thách thức cả quản lý nhưng chẳng ai xử lý, cuối cùng mọi lời chỉ trích lại đổ lên đầu tôi. Ba tổ phó còn phối hợp báo cáo sai sự thật lên văn phòng, cố tình bôi nhọ danh dự để ép tôi. Mỗi lần tôi lên tiếng đính chính, họ lại lấy đó làm bằng chứng rằng tôi hay cãi.
Đến ngày ký hợp đồng chính thức, dù đã đóng góp rất nhiều, tôi vẫn không được giữ lại vì phòng nhân sự tin vào những báo cáo đó. Ngay cả khi quản đốc chịu nghe tôi trình bày và tôi có ghi chép đầy đủ ngày giờ, nội dung từng sự việc, họ vẫn không quan tâm. Họ chỉ nói rằng giữa tôi và tổ luôn xảy ra xung đột nên để tránh rắc rối, công ty không thể ký hợp đồng tiếp. Ngày cuối cùng, tổ trưởng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi biết trong suốt thời gian đó anh ấy đã chọn đứng về phía số đông. Thậm chí những lời bôi nhọ về tôi còn bị lan sang các chuyền khác, khiến những quản lý từng muốn nhận tôi vì thấy năng lực làm việc cũng không thể giúp được. Cuối cùng, tôi lặng lẽ rời công ty.
Qua trải nghiệm này, tôi rút ra một bài học cho bản thân mình. Điều một số doanh nghiệp ưu tiên hơn là sự ổn định của tập thể và việc tránh phát sinh xung đột. Không ít nhà quản lý ngại giải quyết tận gốc vấn đề vì điều đó đồng nghĩa phải đối diện với những bất công trong hệ thống và nguy cơ ảnh hưởng đến hoạt động của doanh nghiệp.
Tin Gốc: Vnexpress

