Từ NASA (Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ) đến Google, từ những hệ thống hàng không khắt khe đến những bài toán dữ liệu toàn cầu, hành trình của tiến sĩ (TS) Nguyễn Sung (sinh năm 1969) không chỉ là câu chuyện công nghệ mà là hành trình của một cách nghĩ được định hình qua nhiều môi trường khắt khe. Ông học cách hiểu hệ thống thay vì chỉ nhìn từng phần, nhìn toàn cục trước khi đi vào chi tiết, xây dựng niềm tin thay vì chỉ tạo ra dữ liệu, theo đuổi giá trị đáng tin thay vì kết quả tức thời, và sau cùng là luôn đặt con người ở trung tâm của mọi tiến bộ như một nguyên tắc xuyên suốt không thể tách rời. Đặc biệt, khi trở về đất mẹ, ông đã dành nhiều tâm huyết cho nền giáo dục VN.
Vì sao ông chọn khoa học máy tính trong lĩnh vực hàng không, một hướng đi khá đặc biệt?
Tôi không xem đó là một lựa chọn đặc biệt, mà đơn giản là nơi hai niềm đam mê lớn nhất của tôi gặp nhau: tư duy logic của công nghệ và sự kỳ vĩ của bầu trời, của vũ trụ. Khi theo học tại ĐH Hàng không Embry-Riddle (Mỹ), tôi nhận ra rằng phía sau mỗi hệ thống hàng không và không gian là một nền tảng phần mềm và vận hành vô cùng tinh vi, nơi gần như toàn bộ tri thức của con người hội tụ và sai số gần như không được phép tồn tại. Chính điều đó buộc mình phải suy nghĩ ở cấp độ hệ thống, phải hiểu toàn bộ bức tranh thay vì chỉ một phần nhỏ, và tư duy này theo tôi suốt sự nghiệp.
Trải nghiệm làm việc tại NASA khi còn rất trẻ đã mở ra cho ông điều gì?
NASA mở ra cho tôi không chỉ công nghệ mà còn là cách con người cùng nhau xây dựng những hệ thống mà không cá nhân nào có thể tự làm được. Ở đó, mỗi dòng code không còn là một đoạn logic riêng lẻ mà là một phần của một hệ thống sống, nơi mọi thành phần phải tương tác chính xác với nhau và một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả lớn.
Điều thay đổi sâu sắc nhất là sự chuyển dịch sang tư duy hệ thống, không chỉ viết cho đúng mà phải hiểu hệ thống vận hành như thế nào, và điều gì sẽ xảy ra khi một phần gặp vấn đề. Tôi vẫn thường chia sẻ với các con rằng mình có hơn 1.000 dòng code từng được dùng trong một bộ phận của tàu con thoi Discovery, không phải như một thành tích cá nhân mà minh chứng rằng những đóng góp rất nhỏ, nếu đặt đúng vào một hệ thống lớn, có thể góp phần vào những điều rất lớn. Điều quan trọng hơn cả là sự khiêm tốn trước tri thức, bởi khi làm việc giữa những con người giỏi nhất, trên những hệ thống phức tạp nhất, bạn hiểu rằng mình luôn còn phải học.
Những năm tháng làm trong lĩnh vực hàng không – quốc phòng đã “lập trình” cho ông tư duy gì mà đến giờ vẫn còn nguyên giá trị?
Có lẽ đó là tư duy về tính tin cậy và trách nhiệm hệ thống. Ở những môi trường như NASA hay Lockheed Martin, tôi dần hiểu rằng mình chỉ là một phần rất nhỏ trong một hệ thống rất lớn, và mỗi việc mình làm nếu có ý nghĩa thì cũng chỉ là góp phần giúp hệ thống vận hành ổn định hơn.
Điều tôi học được là sự cẩn trọng, làm gì cũng phải kiểm tra lại, phải nghĩ thêm một bước và luôn tự hỏi nếu có sai sót thì điều gì sẽ xảy ra. Càng làm, tôi càng thấy mình cần học nhiều hơn, vì hệ thống luôn lớn hơn hiểu biết của mình. Nếu nói điều còn giữ lại đến hôm nay, thì đó là một suy nghĩ rất đơn giản: công nghệ không phải để thể hiện mình giỏi, mà để người khác có thể tin vào nó và sử dụng nó một cách an toàn.
Vì sao ông quyết định gia nhập Google vào năm 2005, thời điểm điện toán đám mây (cloud) còn rất sơ khai?
Lúc đó tôi chỉ cảm thấy mình còn nhiều điều chưa hiểu về cách con người quản lý tri thức, và Google là nơi mình có thể học thêm. Khi làm việc trong lĩnh vực hệ thống phân tán, tôi nhận ra nhiều tổ chức có rất nhiều dữ liệu nhưng lại gặp khó khăn trong việc tìm kiếm và sử dụng hiệu quả.
Khi tiếp cận với cách Google tổ chức thông tin và làm cho nó trở nên hữu ích, tôi thấy đó là một hướng đi có ý nghĩa. Thành thật mà nói, lúc đó tôi cũng chưa hình dung hết được quy mô của điện toán đám mây sau này, tôi chỉ nghĩ rằng nếu có cơ hội được tham gia và học cách những người giỏi hơn giải quyết những bài toán lớn, thì đó đã là một điều đáng quý. Tôi cũng may mắn trong hành trình đó khi được TS Vint Cerf, người được xem là “cha đẻ của internet” hướng dẫn công trình nghiên cứu của mình. Qua đó, tôi có cơ hội tiếp cận và học hỏi từ nhiều bộ óc rất xuất sắc.
Nếu phải mô tả Google bằng một từ duy nhất, ông sẽ chọn từ gì? Điều khó nhất khi xử lý dữ liệu ở quy mô hàng tỉ người dùng là gì?
Có lẽ là “unconventional”, tức là không theo lối mòn. Còn điều khó nhất không phải là xử lý dữ liệu lớn, mà là làm sao để thông tin trở nên thực sự hữu ích trong công việc hằng ngày của con người. Thời điểm ban đầu ở Google, “đối thủ cạnh tranh” lớn nhất của chúng tôi không phải là một công nghệ phức tạp mà là chiếc điện thoại bàn, bởi khi cần thông tin, con người thường gọi cho người mà họ tin là có câu trả lời.
Điều đó cho thấy dữ liệu có thể đã tồn tại, nhưng nếu người dùng không tìm được nhanh hơn hoặc không tin vào kết quả, họ sẽ quay về cách cũ. Vì vậy, thách thức không chỉ là xử lý dữ liệu mà là xây dựng hệ thống có thể tìm đúng thông tin, trả về đủ nhanh và quan trọng nhất là tạo được niềm tin. Ở quy mô lớn, mỗi người dùng có một ngữ cảnh khác nhau, và hệ thống phải đủ thông minh để hiểu điều đó nhưng cũng đủ đơn giản để người dùng cảm thấy quen thuộc. Nếu nhìn lại, điều khó nhất không nằm ở dữ liệu mà ở việc thay đổi thói quen của con người.
Khi AI bùng nổ, liệu tri thức có đang bị “bội thực thông tin”?
Tôi không nghĩ chúng ta đang bội thực tri thức, mà đúng hơn là bội thực dữ liệu và biểu đạt. Trí tuệ nhân tạo (AI) làm cho việc tạo ra thông tin trở nên rất dễ, nhưng tri thức không phải là thứ được tạo ra bằng tốc độ mà được hình thành qua quá trình chọn lọc, kiểm chứng và hiểu sâu. Khi khoảng cách giữa việc tạo ra và hiểu được ngày càng lớn thì cảm giác bội thực là điều dễ hiểu.
Theo tôi, vấn đề không nằm ở việc có quá nhiều thông tin mà là thiếu cơ chế để biến thông tin thành hiểu biết đáng tin cậy. Nếu không có ngữ cảnh và khả năng kiểm chứng, càng nhiều thông tin con người càng dễ mất phương hướng.
AI không phải là nguồn tạo ra tri thức mà là công cụ giúp con người đi nhanh hơn trong quá trình tìm đến tri thức, nhưng đi nhanh không đồng nghĩa với đi đúng. Vì vậy, thách thức lớn nhất hiện nay là làm sao để hệ thống và cả con người biết dừng lại đúng lúc, đặt câu hỏi đúng và phân biệt điều gì thực sự đáng tin.
Theo ông, giáo dục cần thay đổi như thế nào trong kỷ nguyên AI và cloud?
Khi kiến thức trở nên phổ biến và gần như không còn giới hạn, giá trị của giáo dục dịch chuyển từ việc sở hữu thông tin sang khả năng hiểu, ứng dụng và tư duy. Khi câu trả lời có thể được truy xuất gần như tức thì, giáo dục không còn chỉ là truyền đạt kiến thức mà phải tạo ra môi trường trải nghiệm, mạng lưới kết nối và phương pháp để người học giải quyết vấn đề thực tế.
Giáo dục không chỉ dạy biết cái gì mà cần dạy hỏi như thế nào và đi như thế nào trong một thế giới tri thức rộng lớn. Người học cần được rèn luyện khả năng đặt câu hỏi đúng, phân định thông tin và có một bản lĩnh đủ vững để không bị cuốn theo dòng dữ liệu. Một hướng quan trọng là mô hình AI lấy con người làm trung tâm, nơi công nghệ không thay thế mà tăng cường năng lực của con người, giúp con người làm tốt hơn chứ không làm thay.
Sau nhiều năm làm việc ở Mỹ, điều gì khiến ông quay về và dành tâm huyết cho VN?
Với tôi, VN không chỉ là nơi mình sinh ra mà còn là nơi vẫn còn rất nhiều bài toán chưa được giải trong giáo dục, y tế và ứng dụng công nghệ. Tôi không nghĩ mình quay về để làm điều gì lớn, chỉ nghĩ rằng nếu có thể đóng góp một phần nhỏ bằng những gì mình đã học thì đó là điều nên làm. Có lẽ đó không phải là một lựa chọn mang tính chiến lược mà là một cảm giác tự nhiên, đi đủ xa để học rồi quay lại để chia sẻ.
Khi tham gia Hội đồng Cố vấn của Trường ĐH Hoa Sen, ông kỳ vọng thay đổi điều gì trong giáo dục công nghệ?
Sinh viên VN rất thông minh và chăm chỉ, nhưng khoảng cách lớn nhất không nằm ở trí tuệ mà ở tư duy hệ thống và khả năng giải những bài toán lớn, phức hợp gắn với thực tiễn. Nhiều sinh viên có thể viết code nhanh, nhưng khi phải thiết kế hệ thống chịu tải lớn hoặc ứng dụng AI vào một bài toán thực tế thì còn thiếu trải nghiệm và phương pháp. Tôi mong muốn mang tiêu chuẩn thực chiến toàn cầu vào môi trường giáo dục công nghệ để thu hẹp khoảng cách đó, đồng thời mở ra cơ hội học tập và phát triển trong mạng lưới liên kết quốc tế giữa Trường ĐH Hoa Sen với các trường đại học uy tín trên thế giới.
Thạc sĩ – bác sĩ Nguyễn Tường Vũ (Bệnh viện Chợ Rẫy) nói rằng ông thể hiện dấu ấn lớn trong lĩnh vực công nghệ nói chung và ứng dụng vào y tế. Đầu tiên phải nói đến dự án TuVanCovid.com mà ông và bác sĩ Vũ cùng triển khai. Điều gì khiến ông quyết định dấn thân vào một lĩnh vực không phải chuyên môn trực tiếp?
Dự án đó không bắt đầu từ công nghệ mà từ một tình huống rất con người. Ban đầu chúng tôi chỉ là một nhóm trao đổi về giáo dục và ứng dụng công nghệ, nhưng khi Covid-19 bùng phát, câu hỏi đầu tiên không phải là làm gì lớn mà là mình có thể làm gì ngay lúc này. Từ đó, mọi thứ được triển khai rất nhanh với những gì có trong tay, không có kế hoạch dài hạn mà chỉ là cố gắng kết nối người cần hỗ trợ với người có thể giúp. Nhìn lại, tôi không nghĩ đó là một dự án theo nghĩa thông thường mà giống như một phản ứng tự nhiên của con người trước một tình huống cần được đáp lại, nơi công nghệ chỉ là phương tiện, còn điều thúc đẩy hành động là việc mình không thể đứng yên.
Tôi đang ngồi viết những dòng này về EVNHCMC trong một căn phòng yên tĩnh. Máy lạnh chạy đều, ánh đèn sáng ổn định, chiếc máy tính trước mặt hoạt động trơn tru. Tất cả dường như rất bình thường, đến mức đôi khi ta quên mất rằng để có được sự "bình thường" ấy là cả một hệ thống đang vận hành phía sau.
Ở đâu đó ngoài kia, vẫn có những con người đang làm việc để dòng điện vẫn luôn thông suốt.
Chương trình Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm - Vì an sinh xã hội do EVNHCMC thực hiện tại phường Tam Bình (TP.HCM) lần này do các chi đoàn thuộc PC Thủ Đức, PC An Phú Đông và PC Gia Định phối hợp thực hiện. Những người thợ điện trẻ đã đến tận nơi để sửa chữa, cải tạo và đi lại hệ thống điện sinh hoạt cho năm hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn và các nhà tình thương trên địa bàn.
Nghe qua có thể chỉ là vài đường dây điện, vài ổ cắm, vài bóng đèn mới. Nhưng với những gia đình thiếu thốn, đó là một sự thay đổi lớn.
Có lẽ chỉ những ai từng sống trong ngôi nhà mà hệ thống điện chắp vá, nguy hiểm mới hiểu hết giá trị của một "nguồn sáng an toàn". Một đường dây điện được đi lại gọn gàng không chỉ giúp căn nhà sáng hơn mà còn giúp người ta yên tâm hơn khi sống trong chính ngôi nhà của mình. Và trong ánh sáng ấy, có cả sự quan tâm của cộng đồng.
Điều khiến tôi xúc động là những công trình như vậy không phải là hoạt động hiếm hoi. Qua nhiều năm tìm hiểu về ngành điện, tôi biết EVNHCMC còn thực hiện nhiều chương trình cộng đồng khác: tri ân Mẹ Việt Nam anh hùng, chăm lo cho người nghèo, hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn, tham gia các hoạt động từ thiện, hưởng ứng "Giờ trái đất", hay các chiến dịch tuyên truyền tiết kiệm năng lượng… Những hoạt động ấy đã âm thầm góp phần làm cho thành phố trở nên ấm áp hơn.
Nhiều người thường nghĩ ngành điện là ngành kỹ thuật thuần túy. Nhưng thực ra, đó là một trong những ngành gắn bó chặt chẽ nhất với đời sống xã hội.
Điện không chỉ làm sáng một căn phòng. Điện giúp bệnh viện vận hành, giúp trường học hoạt động, giúp nhà máy sản xuất và giúp hàng triệu gia đình duy trì nhịp sống thường ngày. Chính vì vậy, người làm điện cũng là những người đang góp phần giữ cho thành phố vận hành.
Có lẽ ít ai để ý rằng ngành điện là một trong những ngành làm việc gần như 24 giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Khi thành phố ngủ, vẫn có những ca trực. Khi mưa gió, vẫn có những đội sửa chữa lên đường. Khi sự cố xảy ra, những người thợ điện là những người đầu tiên phải có mặt…
Tôi từng chứng kiến cảnh những công nhân điện lực EVNHCMC leo lên trụ giữa trưa nắng gắt. Cũng từng thấy họ làm việc trong cơn mưa lớn, khi gió quật mạnh vào những đường dây. Đó là những công việc không dễ dàng, thậm chí tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Nhưng nếu họ không làm, ánh sáng sẽ tắt.
Dịp này, ngành điện lại đang bước vào một nhiệm vụ quan trọng khác: đảm bảo cung ứng điện liên tục, an toàn cho các hoạt động chính trị và xã hội lớn của đất nước, trong đó có ngày hội non sông - bầu cử. Đằng sau những sự kiện diễn ra suôn sẻ, luôn có những con người âm thầm chuẩn bị, kiểm tra từng đường dây, từng trạm biến áp để mọi thứ vận hành ổn định. Công việc ấy ít khi xuất hiện trên trang nhất báo chí, nhưng lại vô cùng quan trọng.
Tôi nghĩ đến điều đó khi ngồi trong căn phòng mát lạnh này. Mỗi lần gõ bàn phím, tôi chợt nhận ra mình đang được hưởng một điều tưởng như rất hiển nhiên: điện. Ánh sáng từ chiếc đèn trên trần, hơi mát từ máy lạnh, kết nối internet từ chiếc modem - tất cả đều cần điện. Nhưng phía sau những tiện nghi ấy là mồ hôi của rất nhiều con người.
Và lúc này, khi tôi đang viết bài dự thi này, ngoài kia vẫn có những người thợ điện đang làm việc trên những con đường của thành phố. Họ có thể đang kiểm tra một trạm biến áp, thay một đoạn dây bị hỏng, hoặc xử lý một sự cố nhỏ để dòng điện không bị gián đoạn. Công việc của họ thường không được chú ý khi mọi thứ hoạt động bình thường. Chỉ khi mất điện, ta mới nhớ đến họ.
Vì vậy, những chương trình như Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm - Vì an sinh xã hội mang một ý nghĩa rất đẹp. Qua đó, nhắc chúng ta rằng điện không chỉ là năng lượng, mà còn là sự sẻ chia.
Những bóng đèn được thắp lên trong các ngôi nhà tình thương không chỉ mang lại ánh sáng mà mang theo cả sự quan tâm của những người làm điện đối với cộng đồng. Đâu đó còn là hy vọng về một cuộc sống nhiều ánh sáng trong tương lai của các gia đình nghèo, khó khăn.
Tôi tin rằng với EVNHCMC, mỗi công trình nhỏ như vậy cũng là một bước đi trên hành trình dài hơn - hành trình mang nguồn sáng đến với mọi người dân, xây dựng một thành phố hiện đại nhưng vẫn chan chứa tình người.
Và mỗi khi nghĩ đến điều đó, tôi bỗng thấy ánh đèn trong căn phòng mình đang ngồi dường như sáng hơn và ấm lên bởi tình nhân ái.
Anh Lưu Quốc Duy, chủ đại lý vé số Duy ở phường Trà Vinh, Vĩnh Long thông báo đã bán 16 tờ trúng giải ba theo kết quả xổ số miền Nam ngày 25 tháng 4. Cụ thể, những tờ có dãy số cuối 59858 thuộc xổ số Hậu Giang trúng giải ba trị giá 160 triệu đồng. Ngoài ra, đại lý này cũng bán 160 tờ có dãy số cuối 1486 thuộc đài Bình Phước trúng giải năm, mỗi tờ trị giá 1 triệu đồng.
"Chủ nhân của 16 tờ vé số may mắn đài Hậu Giang là của 1 người ở Vĩnh Long. Sau khi có kết quả xổ số miền Nam hôm nay, chúng tôi đã thông báo đến vị khách và tiến hành đổi thưởng để khách lãnh tiền", anh Lưu Quốc Duy chia sẻ.
Xổ số ngày 25 tháng 4 mở thưởng 4 đài gồm đài TP.HCM với dãy số trúng độc đắc là 077465, đài Long An với dãy số trúng độc đắc là 638657, đài Bình Phước với dãy số trúng độc đắc là 548122 và đài Hậu Giang với dãy số trúng độc đắc là 905491.
Kết quả xổ số ngày 25 tháng 4 cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Nhiều người tỏ ra bất ngờ khi hai dãy số trúng giải ba của đài Bình Phước gần giống nhau. Cụ thể, hai dãy số 57201 và 57291 đều trúng giải ba, mỗi tờ có giá trị 10 triệu đồng.
Gần đây, đại lý vé số Thành Đạt ở TP.HCM (Bình Dương cũ) thông báo bán 160 tờ trúng giải ba theo kết quả xổ số miền Nam ngày 24 tháng 4 chiều qua. Cụ thể, 160 tờ có dãy số cuối là 85908 thuộc xổ số Bình Dương trúng giải ba trị giá 1,6 tỉ đồng.
"Chủ nhân của 160 tờ trúng số là khách quen của đại lý nên chúng tôi đã thông báo kết quả đến cho người này. Vị khách đã nhận tiền trúng số qua hình thức chuyển khoản", đại lý vé số Thành Đạt cho hay.
Bắt đầu từ năm 1977, ông Nguyễn Hữu Phúc khởi nghiệp bằng nghề mua đi bán lại các sản phẩm gốm, sơn mài Nam bộ với suy nghĩ giản dị: "Thời buổi khó khăn, mua gì bán được là tốt". Không theo đuổi đồ ngoại nhập đắt tiền, ông chọn con đường phù hợp với khả năng kinh tế, tìm những món đồ vừa tầm. Rong ruổi khắp Lái Thiêu, Bình Dương, Biên Hòa đến Chợ Lớn, nghe đâu có đồ là tìm đến. Những điểm dừng chân quen thuộc không chỉ là chợ đồ cũ, mà còn là nhà các nghệ nhân, thợ gốm, các thầy trường Mỹ nghệ Biên Hòa, Mỹ thuật Gia Định… Có khi mua được vài món, có khi chỉ là dăm ba câu chuyện, vài chi tiết nghề được truyền lại.
Những cơ duyên gặp gỡ ấy giúp Phúc Lái Thiêu tích lũy vốn hiểu biết về nghệ nhân, kỹ thuật, lịch sử các dòng gốm, tranh, tượng, đồ sơn mài Nam bộ. Những cái tên như Tư Phép, Ba Mây, Năm Khòm hay các họa sĩ của lò Thành Lễ dần trở thành bạn vong niên, ông lưu giữ không chỉ là hiện vật của các nghệ nhân, nghệ sĩ một thời, mà đằng sau đó còn là những câu chuyện thú vị của một thời quá vãng.
Điểm tạo nên uy tín của Phúc Lái Thiêu không nằm ở số lượng hiện vật, mà ở cách ông săn tìm và kể lại câu chuyện của chúng. Ông thường tìm đến các gia đình thợ lò gốm Lái Thiêu, nơi còn lưu giữ những món đồ bị bỏ quên hoặc chưa từng ra thị trường, nhờ mối quan hệ thân tình lâu năm nên khi gia đình cần bán, Phúc Lái Thiêu là lựa chọn số một.
Cách đây không lâu, biệt thự đốc phủ Võ Hà Thanh bên sông Đồng Nai là đề tài bàn luận sôi nổi về câu chuyện di sản, kiến trúc, bảo tồn hay phá bỏ. Phúc Lái Thiêu kể lại: "Nhà đó nhiều đồ lắm, món cuối cùng tôi mua được là 2 trụ đèn nhập về từ Pháp, gia đình gỡ đem vào nhà, để từ thời ông cụ. Tôi quen gia đình đó hơn 40 năm, khi nào họ cần bán gì là gọi tôi đến, cặp trụ đèn là 2 món cuối cùng mua ở đó. Bà cụ dặn con cháu cẩn thận lắm, chỉ bán cho tôi vì nói tôi thân tình, được họ quý mến nên nhường lại".
Trong nghề sưu tầm của Phúc Lái Thiêu, một hiện vật đáng nhớ khác là chiếc độc bình Thành Lễ cao gần 80 cm, vẽ tích Trưng Vương phạt Hán. Đây là sản phẩm thuộc mẻ gốm xanh trắng đầu tiên của lò Thành Lễ những năm 1960, nhưng bị lỗi: men xanh táp lửa, men trắng rỗ, cốt gốm chín không đều.
Giới thủ công mỹ nghệ Sài Gòn xưa hiểu rõ tiêu chuẩn khắt khe của Thành Lễ, những sản phẩm bị lỗi không bao giờ được phép ra thị trường. Ông Tư Phép - người quản kho và cũng là nhân viên bán hàng cho cửa hàng Thành Lễ ở 151 - 159 đường Tự Do (nay là Đồng Khởi) từ 1962 - 1966 được lệnh hủy toàn bộ mẻ lò. Trong vô số đồ đập bỏ, ông Tư Phép giữ lại một độc bình đem về đựng gạo.
Chính Phúc Lái Thiêu là người "khai quật" hiện vật bỏ quên ấy, câu chuyện chiếc độc bình gợi lại thời vàng son của đồ mỹ nghệ Thành Lễ. Nói về hiện vật mình từng lưu giữ, ông Tư Phép kể lại: "Phần tạo cốt gốm là nghệ nhân Bảy Vạn, với kỹ thuật vuốt gốm bàn xoay kinh điển. Đắp nổi đầu rồng do Út Nở phụ trách, đề tài trang trí tích Hai Bà Trưng đánh tan quân Hán do họa sĩ Thái Văn Ngôn thiết kế". Có thể nói, Thành Lễ là đơn vị tiên phong trong việc kết hợp các "siêu sao" ở từng lĩnh vực vào một sản phẩm thủ công mỹ nghệ và gặt hái nhiều thành công khi đưa sản phẩm mỹ nghệ Việt Nam vươn tầm ra thế giới.
Nói về sưu tầm nghệ phẩm, Phúc Lái Thiêu bày tỏ: "Nhiều món quý với mình, nhưng với người khác chẳng đáng gì. Khi sưu tầm được đồ độc, lạ, tôi hay rủ rê bạn bè, cả giới nghiên cứu, báo chí đến để chia sẻ niềm vui, giải đáp những thắc mắc về lai lịch, xuất xứ, câu chuyện thiết kế… cũng là cách để học hỏi thêm, chứ nghề này, đâu hiểu hết được". Cách chơi ấy khiến ông trở thành cầu nối giữa giới sưu tầm và nghiên cứu. Nhiều sinh viên, nhà báo, các nhà nghiên cứu Nam bộ khi cần trực quan hiện vật khảo cứu, thường tìm đến ông xin tư liệu, nhờ dẫn đi gặp những nhân chứng ngày xưa.
Không chỉ sưu tầm, Nguyễn Hữu Phúc còn là người khởi xướng phong trào sưu tầm cổ ngoạn tại Thuận An - Lái Thiêu (Bình Dương cũ, nay thuộc TP.HCM). Giai đoạn 2012 - 2013, ông đứng ra lập hội, tập hợp anh em, tổ chức nhiều buổi giao lưu, triển lãm gốm Nam bộ ở các bảo tàng Bình Dương (cũ), TP.HCM... và cũng từ phong trào ấy, các dòng gốm Lái Thiêu, Thành Lễ, Biên Hòa… được thêm nhiều người yêu cổ ngoạn cất công tìm hiểu, sưu tầm, góp phần tôn vinh và bảo tồn vốn quý.
Sau gần 50 năm theo nghề, chuyện buôn bán không còn là ưu tiên với Phúc Lái Thiêu, bộ sưu tập nghệ phẩm Nam bộ của ông ngày càng dày. Những gia đình thân quen ngày trước, ông vẫn lui tới, và thỉnh thoảng lại nhận những cú điện thoại gọi đến mua đồ. Có những hiện vật biết từ 30 - 40 năm trước, muốn mua lắm nhưng gia chủ dư điều kiện, chẳng bán làm gì. Rồi một ngày họ gọi điện, bảo đến mua, với cái giá như cho tặng hơn là thương mại. Nghiệm lại, Phúc Lái Thiêu nói ngắn gọn: "Mình có duyên".
Vẫn cái tính xuề xòa, hào sảng, biết gì nói đó, luôn lắng nghe, học hỏi, ai cần thì giúp…, Phúc Lái Thiêu như một "từ điển sống" trong thế giới đồ xưa Nam bộ. Ông tâm tình: "Mình không giỏi chuyên sâu, nhưng biết đâu là nơi cần tìm nên anh em ai muốn tìm hiểu mình đều sẵn lòng giúp". Kiểu chơi nghĩa tình, hào sảng, đậm khí chất Nam bộ ở Phúc Lái Thiêu cũng quý như những nghệ phẩm ông dày công sưu tầm xưa nay.