Đoạn phía Tây vành đai 3 TP.HCM đi qua Củ Chi, Hóc Môn, Bình Chánh cũ dài khoảng 32,6km. Đoạn này có 5 gói thầu, bao gồm các gói XL6, XL7, XL8, XL9, XL10 với giá trị hợp đồng gói thấp nhất 1.400 tỉ đồng, gói cao nhất là 2.259 tỉ đồng.
Trung bình mỗi gói thầu có từ 4-5 nhà thầu chính tham gia trong một liên danh. Tổng cộng có khoảng 22 nhà thầu thi công khu vực này, chưa kể thầu phụ.
Dù có một lực lượng nhà thầu đông đảo tham gia thi công nhưng tiến độ đoạn phía Tây khá chậm. Theo kế hoạch ban đầu, tuyến phải thông xe kỹ thuật chậm nhất ngày 31-12-2025 và hướng tới khai thác toàn tuyến vào 30-4-2026.
Vì chủ đầu tư cùng nhà thầu triển khai chưa đáp ứng yêu cầu tiến độ đã cam kết với thành phố nên ngày hoàn thành dự án buộc phải điều chỉnh. Theo yêu cầu mới nhất của TP.HCM, đoạn này phải hoàn thành, đưa vào khai thác trước ngày 30-6-2026.
Theo ghi nhận của phóng viên Tuổi Trẻ, đến cuối tháng 3-2026, không ít đoạn vẫn chưa hoàn tất đắp cát gia tải – khâu đường găng then chốt của dự án và tốn nhiều thời gian nhất trong quá trình thi công.
Theo quy trình, việc gia tải nền đất yếu đã mất 6-9 tháng, sau đó cần thêm 1–2 tháng để dỡ tải và hoàn thiện nền đường. Từ những bước trượt tiến độ các hạng mục đường găng cho thấy mục tiêu hoàn thành toàn dự án đưa vào khai thác trước 30-6-2026 là rất khó khả thi.
Nhìn các hạng mục còn ngổn ngang ở hiện trường, một cán bộ từng tham gia quản lý thi công các tuyến cao tốc ở phía Nam nhận định, thời gian hoàn tất dự án có thể kéo dài đến tháng 9-2026, thậm chí sẽ còn dài thêm đến cuối 2026 nếu không có các giải pháp quản trị dự án quyết liệt, đồng bộ.
Trước thực trạng trên, phóng viên Tuổi Trẻ cũng đưa các dữ liệu tiến độ, hiện trạng cùng quá trình xử lý hạng mục nền đất yếu để các chuyên gia và một số nhà thầu đánh giá thêm.
Để đảm bảo tiến độ không bị trượt thêm, theo góp ý của một số nhà thầu và các chuyên gia, chủ đầu tư dự án cần kiểm điểm tiến độ hàng tuần, hàng tháng so với mốc đã cam kết, đồng thời bố trí cán bộ ở tại công trường trực tiếp chỉ đạo các nhà thầu, đặc biệt là theo dõi tiến độ sát sao đối với một số nhà thầu thi công yếu kém.
Chủ đầu tư cần phải cương quyết hơn, nhanh hơn trong việc xử lý các nhà thầu làm chậm. Về lâu dài, cần phải ghi nhận các nhà thầu yếu kém trong quá trình thi công để báo cáo, đề xuất cơ quan có thẩm quyền không cho tham gia đấu thầu, tham gia dự án khác tại TP.HCM.
Bên cạnh đó, các thủ tục pháp lý, phê duyệt hay các phát sinh, thay đổi ở hiện trường cần được chủ đầu tư xử lý nhanh, kịp thời.
TS Phạm Viết Thuận – Viện trưởng Viện Kinh tế tài nguyên và môi trường TP.HCM cho hay dự án vành đai 3 TP.HCM là công trình đặc biệt quan trọng, chậm về đích ngày nào lãng phí ngày đó.
Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng các công trình giao thông TP.HCM với vai trò là chủ đầu tư cũng đã nhiều lần hứa đảm bảo tiến độ, song sau đó lại không đạt.
“Nhìn hiện trạng và các công việc còn lại cho thấy cam kết đưa đoạn phía Tây vành đai 3 TP.HCM về đích 30-6 là rất khó khả thi. Tôi cho rằng đã đến lúc phải hạn chế những báo cáo, những cam kết mà trên thực tế rất khó hoàn thành.
Phải nhìn thẳng vào sự thật, vào tổng tiến độ, vào đường găng để có các báo cáo đầy đủ, giúp TP.HCM có những giải pháp kịp thời. Đồng thời, cần phải siết chặt kỷ cương, trách nhiệm công vụ đối với việc hứa mà không hoàn thành nhiệm vụ như đã cam kết, bao gồm cả các nhà thầu”, ông Thuận nhấn mạnh.
Theo ông Thuận, với tiến độ ngổn ngang ở đoạn phía Tây như trên cũng cho thấy đang có những nhà thầu trong quá trình thi công đang có vấn đề về năng lực, chậm tiến độ. 5 gói thầu đoạn phía Tây có khoảng 22 nhà thầu thi công, một nhà thầu phụ trách một một phần việc trên tuyến. Trong số đó nếu có một nhà thầu làm chậm mà không được xử lý kịp thời sẽ dẫn đến toàn tuyến bị ảnh hưởng.
“Do vậy, tôi cho rằng đã đến lúc chủ đầu tư cần phải mạnh tay, cương quyết hơn trong việc xử lý trách nhiệm, thanh lý hợp đồng đối với các nhà thầu làm chậm và điều chuyển khối lượng công việc cho các nhà thầu có tiến độ tốt hơn thi công”, ông Thuận đề xuất.
Tôi năm nay 34 tuổi, làm nhân viên văn phòng với mức thu nhập khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty tư nhân ở Hà Nội. Công việc của anh khá bận rộn, thường xuyên gặp khách hàng, đi công tác và thi thoảng có khoản thu nhập ngoài lương cứng mà tôi không nắm rõ.
Chúng tôi kết hôn gần 10 năm, có hai con đang tuổi đi học. Cuộc sống không phải quá dư dả nhưng cũng thuộc dạng tạm ổn định so với nhiều gia đình ở thành phố vì chúng tôi đã có căn nhà tập thể do ông bà nội để lại.
Chồng tôi là người có trách nhiệm. Anh không rượu chè, cờ bạc, không tụ tập bạn bè quá đà và cũng chưa từng khiến vợ con phải lo lắng vì chuyện bên ngoài. Hết giờ làm, nếu không có việc tiếp khách, anh thường về nhà ăn cơm cùng gia đình.
Suốt nhiều năm qua, tôi gần như không bao giờ nghi ngờ hay bận tâm quá nhiều đến chuyện tiền bạc của chồng.
Mỗi tháng, anh chuyển cho tôi cố định 10 triệu đồng để lo chi tiêu ăn uống trong gia đình. Cộng với 15 triệu đồng lương của tôi, khoản tiền 25 triệu đồng đủ để tôi xoay xở tiền ăn uống, học hành của hai con, điện nước, sinh hoạt phí và những khoản phát sinh khác.
Tôi chưa bao giờ hỏi anh kiếm được chính xác bao nhiêu tiền mỗi tháng. Anh cũng chưa từng chủ động chia sẻ với tôi về thu nhập thực tế của mình. Khoản tiền còn lại sau khi đưa vợ 10 triệu đồng được anh giữ riêng.
Thỉnh thoảng tôi chỉ nghe anh nói chung chung rằng dùng để giao lưu công việc, tiếp khách, hỗ trợ bố mẹ hai bên khi cần hoặc tiết kiệm cho tương lai. Nhưng cụ thể tiết kiệm được bao nhiêu, đang để ở đâu hay chi tiêu đầu tư vào những việc gì, tôi hoàn toàn không biết.
Thực lòng mà nói, tôi cũng chưa từng quá để tâm đến chuyện đó.
Chồng tôi vốn là người khá mê đồng hồ cơ. Từ thời còn yêu nhau, anh đã thích tìm hiểu về các thương hiệu đồng hồ, thường xuyên xem video đánh giá sản phẩm hoặc tham gia các hội nhóm về đồng hồ trên mạng xã hội.
Tuy nhiên, trước đây sở thích của anh chỉ dừng lại ở việc mua những mẫu đồng hồ có giá vài triệu đồng. Mỗi lần mua, anh đều nói trước với tôi và tôi cũng không phản đối vì nghĩ đàn ông ai cũng có thú vui riêng, miễn trong khả năng tài chính của gia đình.
Thế nên khi thấy trong hộp đựng đồng hồ của chồng xuất hiện một chiếc mới, tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản đó lại là một món đồ phục vụ sở thích của anh. Tôi còn đùa: "Lại mua thêm đồng hồ à? Chiếc này bao nhiêu tiền thế?". Anh bảo "không đáng bao nhiêu" rồi chuyển sang câu chuyện khác.
Nếu hôm đó tôi không tò mò chụp lại mẫu đồng hồ để tìm kiếm trên mạng, có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết chiếc đồng hồ ấy có giá khoảng... 140 triệu đồng. Lúc đó, tôi sững người, không tin vào mắt mình.
140 triệu đồng là số tiền mà với tôi phải tích cóp rất nhiều năm mới có được. Đó cũng là khoản tiền đủ để gia đình tôi làm được rất nhiều việc khác: Một khoản tiết kiệm cho con, một chuyến du lịch dài ngày mà cả nhà đã hoãn nhiều năm hay đơn giản là cảm giác có quỹ dự phòng khi có biến cố xảy ra.
Nhưng điều khiến tôi buồn nhất lại không nằm ở con số 140 triệu đồng. Tôi buồn vì chồng đã lựa chọn giấu tôi.
Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn những khoản chi tiêu lớn nào khác mà tôi không biết? Thu nhập thực tế của anh là bao nhiêu? Số tiền tiết kiệm của gia đình đang ở đâu? Và trong những kế hoạch tài chính dài hạn, tôi có thực sự là người đồng hành cùng anh hay không?
Có thể với nhiều người, miễn người chồng vẫn hoàn thành trách nhiệm với gia đình thì tiền còn lại sử dụng thế nào là quyền của anh ấy.
Tôi cũng hiểu điều đó. Nhưng với một cuộc hôn nhân kéo dài gần chục năm, khi cả hai cùng nuôi con, cùng xây dựng tương lai và cùng gánh vác mọi áp lực của cuộc sống, tôi vẫn nghĩ những quyết định chi tiêu hàng trăm triệu đồng đáng lẽ nên được chia sẻ với bạn đời của mình.
Nếu là mọi người, mọi người sẽ cảm thấy thế nào trong hoàn cảnh này? Tôi nên làm gì, nói chuyện như thế nào với chồng? Có chuyện gì mà chồng có thể còn giấu tôi hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Cụ thể, lô thuốc viên nén bao phim Aceclofenac STELLA 100mg (Aceclofenac 100mg) cpd số đăng ký lưu hành VD-20124-13, số lô 070423, ngày sản xuất 7-4-2023, hạn dùng 7-4-2026 do Công ty TNHH Liên doanh Stellapharm sản xuất.
Theo quyết định, lô thuốc này vi phạm mức độ 2, tức là không bảo đảm đầy đủ hiệu quả điều trị hoặc tiềm ẩn nguy cơ không an toàn cho người sử dụng, dù chưa đến mức gây tổn hại nghiêm trọng đến sức khỏe hoặc tính mạng.
Cục Quản lý dược cũng yêu cầu các cơ sở bán buôn, bán lẻ, chuỗi nhà thuốc ngừng ngay việc kinh doanh, cung cấp và cấp phát lô thuốc bị thu hồi, đồng thời tổ chức thu hồi và trả lại cho đơn vị cung ứng.
Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, kết hôn gần 7 năm và đang mang thai bé thứ hai được 6 tháng. Vợ chồng tôi cùng quê, hai bên gia đình vốn quen biết nhau từ lâu. Khi đi học đại học và xin việc tại thành phố, chúng tôi dần gắn bó, rồi tiến tới hôn nhân.
Trước khi biến cố xảy ra, tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn. Ngày mới cưới, chồng tôi là người sống trách nhiệm. Anh làm giám sát bán hàng tại một công ty phân phối.
Công việc anh bận rộn, áp lực doanh số, nhưng đi làm về là phụ vợ cơm nước, tắm cho con, cuối tuần thường đưa cả nhà đi chơi. Bạn bè, người thân ai cũng khen anh thương vợ, ít tụ tập, không rượu chè. Những năm qua, tôi cũng tin tưởng chồng tuyệt đối.
Nhưng từ khi tôi mang thai bé thứ hai, cuộc sống gia đình bắt đầu thay đổi. Thai kỳ lần này khiến tôi mệt mỏi hơn nhiều, thường xuyên nghén, mất ngủ, tâm trạng thất thường nên không còn đủ sức chăm chút bản thân hay quan tâm chồng như trước. Tôi dành phần lớn thời gian cho con đầu lòng và giữ gìn sức khỏe thai nhi.
Trong khi đó, chồng cũng bước vào giai đoạn áp lực công việc. Anh thường xuyên tăng ca, đi sớm về muộn, có hôm về nhà khi con đã ngủ. Những bữa cơm gia đình thưa dần, vợ chồng ít trò chuyện hơn trước. Nhiều tối nằm cạnh nhau nhưng mỗi người cầm một chiếc điện thoại.
Tôi từng nghĩ đó chỉ là giai đoạn bình thường của hôn nhân khi ai cũng bận rộn và mệt mỏi. Tôi không ngờ chính khoảng cách âm thầm ấy lại là lúc người thứ ba xuất hiện.
Cách đây 1 tháng, trong lúc vô tình xem điện thoại của chồng, tôi phát hiện anh có những tin nhắn mập mờ với một nữ nhân viên cùng công ty. Hai người nhắn tin rất thân mật, lời lẽ quan tâm nhau như người yêu. Họ liên lạc thường xuyên từ khi tôi mang bầu tháng thứ 4. Người phụ nữ này hơn tuổi chồng, là mẹ đơn thân.
Khi tôi hỏi, chồng nói chỉ là đi ăn uống, cà phê như bạn bè. Thấy tôi làm căng thì chồng thừa nhận có rung động nhưng chưa làm gì vượt giới hạn. Chồng hứa sẽ chấm dứt ngay, xóa toàn bộ liên lạc với người phụ nữ đó và xin tôi cho thêm một cơ hội vì nghĩ đến hai con còn nhỏ.
Nhìn chồng xuống nước van nài, lại nghĩ đến đứa bé trong bụng, tôi đau đớn nhưng vẫn chọn tha thứ.
Những ngày sau đó, anh tỏ ra hối lỗi, chủ động báo lịch trình đi lại, về nhà sớm hơn, quan tâm vợ con nhiều hơn và cố gắng bù đắp để lấy lại niềm tin nơi tôi.
Tôi tự nhủ rằng trên đời không ai hoàn hảo, nếu mọi chuyện chỉ mới dừng ở mức cảm nắng, chưa xảy ra điều gì nghiêm trọng, có lẽ tôi nên rộng lòng cho chồng cơ hội sửa sai.
Thế nhưng vài hôm trước, tôi lấy điện thoại của chồng để đặt hàng online thì tình cờ phát hiện lịch sử đặt mua đồ của anh có một chiếc váy ngủ gợi cảm, địa chỉ giao về cơ quan, tên và số điện thoại người nhận là người phụ nữ kia. Anh còn cẩn thận nhắn người bán không ghi tên sản phẩm bên ngoài gói hàng.
Không một người đàn ông có gia đình nào mua váy ngủ cho người phụ nữ khác nếu giữa họ chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường. Sau khi bị tôi tra hỏi lần nữa, chồng mới thú nhận đó là "món quà chia tay" vì cô ta nói thích chiếc váy ngủ đó. Nhưng khi tôi hỏi sau khi tặng, hai người còn làm gì nữa không thì chồng tôi ấp úng. Anh nói rằng lần này hứa chấm dứt thực sự để quay về với gia đình.
Nhưng càng nghe, tôi càng rối bời. Tôi không biết đâu là sự thật. Nếu thật sự muốn dừng lại, vì sao anh vẫn tặng váy ngủ cho cô ta?
Những ngày này, tinh thần tôi suy sụp. Đêm nào tôi cũng trằn trọc đến sáng, đầu óc quay cuồng với hàng trăm câu hỏi. Chỉ cần nhắm mắt lại là những dòng tin nhắn, những lời nói dối và hình ảnh chồng bên người khác lại hiện ra.
Tôi thương hai con vô cùng. Một đứa còn quá nhỏ, một đứa chưa kịp chào đời. Tôi sợ các con lớn lên trong gia đình tan vỡ, thiếu vắng cha. Tôi cũng thương mái ấm mà mình đã dành bao năm vun đắp, từng tin rằng đó sẽ là nơi bình yên nhất đời mình.
Hiện tại, tôi rơi vào tình thế khó khăn. Nếu tha thứ thì tôi sợ nỗi đau này sẽ lặp lại, rằng tôi sẽ sống trong nghi ngờ và tổn thương suốt những năm tháng sau này. Tôi không muốn sống mà luôn phải dò xét, đoán già đoán non chồng có người khác hay không. Nhưng là nhân viên văn phòng với đồng lương ít ỏi, lại đang mang bầu, tôi có thể làm gì lúc này? Nếu chia tay, tôi sẽ là người thiệt thòi nhất.
Xin hãy cho tôi lời khuyên để có lựa chọn tốt nhất cho tôi và các con.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.