Theo chuyên trang sức khỏe WebMD, cơm là nguồn lương thực chủ yếu của gần một nửa dân số toàn cầu. Đồng thời, Verywell Fit cho biết đây cũng là thành phần quan trọng trong chế độ ăn cân bằng, cung cấp nhiều vitamin và khoáng chất thiết yếu cho cơ thể.
Tăng cường sức khỏe đường ruột: Cơm chứa tinh bột kháng, giúp hình thành các axit béo có lợi, hỗ trợ duy trì sức khỏe của ruột kết. Đặc biệt, cơm rất phù hợp với người mắc bệnh celiac vì không chứa gluten. Với gạo lứt, hàm lượng chất xơ không hòa tan còn giúp cải thiện nhu động ruột, ngăn ngừa táo bón và bệnh trĩ, theo WebMD.
Tốt cho tim mạch: Gạo lứt giàu dinh dưỡng hơn gạo trắng nhờ còn lớp cám. Lượng chất xơ cao trong gạo lứt giúp giảm cholesterol, từ đó làm giảm nguy cơ mắc bệnh tim mạch và đột quỵ, theo WebMD.
Giảm nguy cơ ung thư: Trong gạo có các hợp chất phenol – chất chống oxy hóa giúp hạn chế tác hại của các gốc tự do lên tế bào. Tuy nhiên, các chất này tập trung nhiều ở lớp cám và mầm nên gạo trắng bị mất đi phần lớn sau quá trình xay xát. Ngoài ra, tinh bột kháng cũng có thể hỗ trợ giảm nguy cơ ung thư đại trực tràng, theo WebMD.
Hỗ trợ xương, thần kinh và cơ bắp: Gạo, đặc biệt là gạo trắng, cung cấp magie – khoáng chất quan trọng cho cấu trúc xương, hoạt động của enzym, dẫn truyền thần kinh và co cơ, theo Verywell Fit.
Cung cấp năng lượng nhanh: Nhờ giàu carbohydrate, cơm là nguồn cung cấp năng lượng nhanh, phù hợp cho người lao động và vận động viên. Gạo trắng thường được ưa chuộng hơn do ít chất xơ và dễ tiêu hóa hơn, theo Times Now News.
Nên chọn loại gạo phù hợp
Mỗi loại gạo có độ hút nước khác nhau, vì vậy cần chọn đúng loại để có cơm ngon nhất: Gạo tẻ thơm : Dẻo mềm, phù hợp cho bữa ăn hàng ngày. Gạo lứt: Cần nhiều nước hơn và thời gian nấu lâu hơn gạo trắng. Gạo ST, Bắc Hương: Gạo đặc sản, có độ dẻo và thơm tự nhiên.
Vo gạo đúng cách
Không nên chà xát gạo quá mạnh khi vo vì có thể làm mất đi lớp cám và dưỡng chất. Chỉ cần vo nhẹ tay 2 – 3 lần với nước sạch để loại bỏ bụi bẩn và tạp chất.
Biết cách đong nước theo tỉ lệ chuẩn
Tỉ lệ nước và gạo quyết định độ mềm dẻo của cơm:
Gạo tẻ thường: 1 chén gạo – 1,2 chén nước. Gạo khô (gạo lâu năm, gạo lứt): 1 chén gạo – 1,5 chén nước. Nếu thích cơm mềm hơn, có thể tăng lượng nước một chút.
Ngâm gạo trước khi nấu để cơm chín đều
Ngâm gạo 15 – 30 phút trước khi nấu giúp hạt gạo hút nước đều, cơm chín mềm và không bị sượng. Cách này đặc biệt hiệu quả với gạo lứt và gạo khô.
Hạn chế mở nắp nồi khi nấu
Mở nắp nồi khi cơm chưa chín sẽ làm thất thoát hơi nước, khiến cơm khô hoặc chín không đều. Hãy đợi đến khi cơm cạn nước hoàn toàn rồi mới mở nắp.
Hãy ủ cơm sau khi nấu để cơm mềm, dẻo hơn
Sau khi nồi cơm chuyển sang chế độ “hâm nóng”, hãy để ủ thêm 10 – 15 phút trước khi xới để cơm chín đều và ngon hơn.
Nên xới cơm đúng cách để hạt cơm tơi xốp
Dùng muôi xới nhẹ nhàng từ dưới lên, không ép cơm quá chặt để giúp hạt cơm tơi đều, không bị bết dính.
Mẹo hay xử lý khi cơm bị khô, nhão hoặc khê
Cơm khô: Khi cơm khô bạn chỉ cần rưới một ít nước ấm lên bề mặt cơm, đậy nắp và giữ chế độ hâm trong 10 phút.
Cơm nhão: Mở nắp nồi để nước bay hơi bớt hoặc trải cơm ra đĩa để quạt nguội.
Cơm khê: Đặt một lát bánh mì hoặc than củi vào nồi cơm rồi đậy nắp trong 5 – 10 phút để hút mùi khê.
Trong cuộc phỏng vấn tại căn phòng trọ ở Bắc Kinh hồi tháng giữa tháng 6, bà Guo Xiaoling, 61 tuổi, cúi xuống gầm bàn trà lấy một chiếc kéo và đề nghị phóng viên chụp ảnh. "Tôi đi mua một chiếc kéo rồi cả cuộc đời bị thay đổi", bà nói.
Tháng 6/1988, Guo Xiaoling, 23 tuổi, đến hội chợ vật tư tại làng Shangliang, huyện Linh Đài, tỉnh Cam Túc để mua kéo. Lúc này, chồng bà là Ren Jinming đang làm việc tại Lan Châu. Nghĩ chuyến đi ngắn ngày, Guo không báo cho chồng.
Tại hội chợ, bà gặp Kuang Mouying, một phụ nữ nhận là người bán đồ gia dụng. Kuang rủ Guo đi Tứ Xuyên lấy hàng, hứa trả công 100 tệ và tặng một chiếc kéo. Nhận khoản tiền cọc 10 tệ, Guo đi theo Kuang.
Bà không được đưa đến Tứ Xuyên mà bị đưa lên xe khách, tàu hỏa tới thành phố Lâm Thanh, tỉnh Sơn Đông. Tại đây, Guo bị bán cho người đàn ông tên Li Mouling với giá 2.000 tệ (khoảng 278 USD).
Một tháng sau, Ren Jinming trở về và phát hiện vợ mất tích. Hai bên gia đình mâu thuẫn vì nghi ngờ đối phương lừa bán hoặc làm hại Guo, nên cùng báo cảnh sát.
Nhiều tháng sau, gia đình nhận được thư từ Sơn Đông, thông báo Guo đã kết hôn, sinh con và không muốn về Cam Túc. Ren không tin vì vợ anh vốn không biết chữ. Cơ quan chức năng địa phương khi ấy thông báo không đủ căn cứ xác định Guo bị bắt cóc nên không can thiệp.
Được một luật sư tư vấn, anh Ren tự học luật và nộp đơn khởi kiện Guo tội trùng hôn để tòa án phải thụ lý.
Tháng 10/1989, Tòa án nhân dân thành phố Lâm Thanh xét xử vụ án. Bản án xác định Guo đã có chồng nhưng vẫn sống chung với Li Mouling và sinh con, cấu thành tội trùng hôn. Tòa tuyên Guo một năm tù giam, án treo hai năm; Li Mouling bị phạt 6 tháng tù giam. Quan hệ hôn nhân giữa Guo và Li bị hủy bỏ.
Hồ sơ tòa án năm đó ghi nhận lời khai của Guo rằng bà "thà ngồi tù còn hơn quay về Cam Túc".
Hiện tại, bà phủ nhận chi tiết này đồng thời cho biết lá thư trước kia cũng do người nhà Li Mouling viết. "Tôi mù chữ, không hiểu phương ngữ địa phương nên nhiều biên bản không đúng ý nguyện của mình", bà nói. Guo cho biết từng bỏ trốn hơn 20 lần nhưng đều thất bại.
Cuối tháng 3/1990, Guo được đưa về Cam Túc. Hiểu rõ sự thật, Ren ba lần mang quà đến xin lỗi gia đình vợ nhưng bị từ chối. Về sau, cha mẹ bà dần chấp nhận nhưng đặt điều kiện bà chỉ được đến vào ban đêm và phải rời đi trước khi trời sáng để tránh dị nghị.
Sau ngày trở về, vợ chồng Guo sinh thêm hai người con. Đến năm 2014, họ ly hôn. Ông Ren cho biết quyết định nộp đơn để thay đổi bản án, giải oan cho vợ vì bà là nạn nhân bị bắt cóc, không phải phạm tội trùng hôn. "Tôi đã biến mẹ của các con mình thành tội phạm", ông nói.
Năm 2012, Công an thành phố Lâm Thanh mở hồ sơ điều tra vụ bắt cóc nhưng đình chỉ vào năm 2015 vì hết thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự. Hai người tiếp tục kháng nghị. Năm 2016, Tòa án nhân dân cấp cao tỉnh Sơn Đông bác đơn.
Tháng 12/2025, Viện kiểm sát nhân dân thành phố Liêu Thành giữ nguyên quan điểm kết tội năm 1989. Hiện hai người cho biết tiếp tục theo đuổi vụ kiện và đưa câu chuyện lên truyền thông.
Bà H. 71 tuổi, ở Tây Ninh nhập viện tại Bệnh viện Đa khoa Xuyên Á trong tình trạng ngứa dữ dội toàn thân kéo dài cả tuần.
Theo người nhà, hơn một tuần trước, bà bắt đầu xuất hiện các nốt mẩn ngứa ở vùng tay. Các tổn thương sau đó nhanh chóng lan rộng ra mặt, lưng, ngực, bụng và đùi.
Điều đáng nói cơn ngứa ngày càng tăng, đặc biệt nghiêm trọng vào ban đêm, khiến bệnh nhân mất ngủ liên tục, cơ thể mệt mỏi và sinh hoạt hàng ngày bị ảnh hưởng đáng kể. Nghĩ rằng đây chỉ là phản ứng dị ứng da thông thường, gia đình đã tự điều trị tại nhà bằng nước muối sinh lý và thuốc bôi ngoài da nhưng các triệu chứng không thuyên giảm.
Khi thăm khám, các bác sĩ ghi nhận bệnh nhân xuất hiện nhiều sẩn ngứa và ban đỏ rải rác khắp cơ thể. Tại vùng tay, da dày sừng, kèm theo nhiều tổn thương rõ rệt.
Đáng chú ý, trong quá trình khai thác bệnh sử, bác sĩ phát hiện con gái của bệnh nhân người sống chung trong gia đình cũng gặp tình trạng ngứa kéo dài và có các tổn thương da tương tự. Kết quả thăm khám và xét nghiệm xác định cả hai mẹ con đều mắc bệnh ghẻ do ký sinh trùng cái ghẻ gây ra.
Theo người nhà, ban đầu các nốt mẩn ngứa chỉ xuất hiện ở vùng tay. Nghĩ rằng đây là biểu hiện dị ứng da thông thường nên gia đình tự chăm sóc tại nhà bằng nước muối sinh lý và thuốc bôi ngoài da. Tuy nhiên, các tổn thương không những không giảm mà còn lan rộng ra mặt, lưng, ngực, bụng và đùi.
Khi nhập viện, bệnh nhân trong tình trạng sẩn ngứa toàn thân, phát ban và các mảng dày sừng ở tay. Điều khiến các bác sĩ chú ý là con gái của bà, người sống chung nhà, cũng bắt đầu xuất hiện tình trạng ngứa và tổn thương da tương tự.
BS.CKI. Văn Thị Xuân Quỳnh, Khoa Nội Tổng Quát BVĐK Xuyên Á cho biết, bệnh cái ghẻ nếu không được điều trị kịp thời có thể tiến triển nặng, gây dày sừng da, bong vảy, ngứa kéo dài, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống.
Sau 3 ngày điều trị tích cực bằng thuốc kết hợp chăm sóc da và hướng dẫn vệ sinh môi trường sống, tình trạng bệnh cải thiện rõ rệt. Cảm giác ngứa giảm nhiều, tổn thương da hồi phục tốt, không còn bong vảy hay dày sừng như trước. Người con gái cũng đáp ứng điều trị tốt và ổn định sức khỏe.
Sau khi xuất viện, bệnh nhân tiếp tục dùng thuốc điều trị theo đơn và hẹn tái khám theo lịch.
Bác sĩ Văn Thị Xuân Quỳnh khuyến cáo người bệnh và gia đình cần vệ sinh sạch sẽ, giặt giũ và xử lý toàn bộ vật dụng cá nhân đã tiếp xúc như chăn, ga, gối, quần áo bằng nước nóng trên 60 độ C rồi phơi nắng hoặc cất giữ kín trong vòng 72 giờ để tránh tái nhiễm và lây lan. Những người sống chung nhà có nguy cơ cao cũng cần được thăm khám và điều trị triệu chứng.
Cái ghẻ là bệnh lý có thể xuất hiện ở mọi lứa tuổi, giới tính. Bệnh lây chủ yếu qua tiếp xúc da kề da, hoặc lây lan qua đường quan hệ tình dục, hoặc dùng chung vật dụng cá nhân. Bệnh thường gặp nhiều hơn trong môi trường sống đông đúc, vệ sinh kém.
Các triệu chứng điển hình của bệnh cái ghẻ là ngứa, ngứa nhiều về đêm, xuất hiện mụn nước, dày sừng da và bong vảy, gây khó chịu, thậm chí viêm mủ. Nếu điều trị không đúng cách, có thể dẫn đến nhiễm trùng da, thậm chí biến chứng nặng như viêm da bội nhiễm, nhiễm trùng huyết, sốc nhiễm trùng. Khi bị ngứa, người bệnh cần hạn chế gãi để tránh trầy xước và bội nhiễm.
Trong gia đình có người mắc bệnh, nguy cơ lây nhiễm có thể xảy ra trong vòng khoảng một tuần tiếp xúc gần. Vì vậy, cần điều trị đồng loạt và vệ sinh môi trường sống kỹ lưỡng.
Từ trường hợp trên, bác sĩ khuyến cáo, bệnh ghẻ vẫn đang âm thầm tồn tại và có thể nhanh chóng "tấn công" cả gia đình nếu không được phát hiện sớm. Khi xuất hiện tình trạng ngứa kéo dài, đặc biệt ngứa nhiều về đêm hoặc có nhiều thành viên trong gia đình cùng xuất hiện triệu chứng tương tự, người dân nên đến cơ sở y tế chuyên khoa da liễu để được thăm khám và điều trị kịp thời.
Tử Cấm Thành, nơi từng là dinh thự của những người quyền lực nhất Trung Quốc, trong hàng nghìn năm hầu như vẫn là bí ẩn với thường dân. Nhiều chuyện chỉ được hé lộ khi các nhà sử học và khảo cổ có cơ hội nghiên cứu tại Cố Cung. Trong số các điểm tham quan đầy tò mò, giếng Trân phi nổi bật như một dấu ấn lịch sử gắn với giai đoạn cuối triều Thanh.
Năm 1875, Hoàng đế Quang Tự lên ngôi lúc mới 4 tuổi sau khi Thanh Mục Tông Đồng Trị Đế băng hà. Ngay cả khi đến tuổi tuyển chọn hậu phi, Quang Tự vẫn không thể toàn quyền quyết định. Dưới sự chi phối của Từ Hy Thái hậu, ông buộc phải phong Tĩnh Phân-một người cùng gia tộc với mẫu hậu làm Long Dụ Hoàng hậu, trong khi hai chị em khác được chọn làm Cẩn phi và Trân phi. Đến năm 1887, Quang Tự dần lạnh nhạt với Long Dụ Hoàng hậu và dành sủng ái cho Trân phi. Nàng vốn sắc nước hương trời, thông minh, hiểu chuyện triều chính và hết lòng ủng hộ những cải cách của vua. Dù được Quang Tự ngày càng yêu chiều, Trân phi lại trở thành cái gai trong mắt Từ Hy Thái hậu.
Năm xưa, Quang Tự từng vô cùng sủng ái vị phi tần Trân phi. Không chỉ xinh đẹp, thông minh, phi tử này còn có tính cách rất thẳng thắn, bộc trực, nhiều lần ra mặt đối đầu với Từ Hi Thái Hậu.
Vốn đã không vừa mắt người con dâu này, Từ Hi thái hậu từ sớm đã lên kế hoạch trừ khử Trân phi.
Năm 1900, liên quân 8 nước đánh vào Bắc Kinh, Quang Tự Hoàng đế lúc đó lại không có ở kinh thành. Nhân cơ hội Hoàng đế vắng mặt, Từ Hi đã sai người đẩy Trân phi dưới giếng rồi chạy trốn khỏi Tử Cấm Thành.
Phải tới 1 năm sau, thi thể của vị phi tử xấu số mới được vớt lên. Kể từ đó, chiếc giếng nơi chứng kiến thảm kịch của nàng ái phi ấy đã được đặt tên là giếng Trân phi.
Vào năm Dân quốc thứ 4 (1915), giếng Trân Phi được chế tác thêm hai lỗ nhỏ rồi dùng côn sắt khóa ngang, từ đó không còn được sử dụng.
Ngày nay, chiếc giếng này đã trở thành địa điểm tham quan có tiếng. Thế nhưng có một số giai thoại nói rằng, du khách nào đi qua nơi đây đều cảm thấy có một luồng khí lạnh tỏa ra từ miệng giếng.
Thậm chí còn có một câu chuyện rùng rợn xoay quanh địa điểm giếng Trân phi. Theo đó, ai đi qua giếng này vào ban đêm sẽ nghe thấy tiếng phụ nữ kêu khóc.
Mặc dù những lời đồn đáng sợ về giếng Trân phi chưa được ai kiểm chứng. Nhưng những giai thoại nhuốm màu sắc tâm linh huyền bí ấy càng khiến địa điểm này được nhiều người biết tới.
Vậy giếng Trân phi vì sao trở thành nơi ám ảnh nhất trong Tử Cấm Thành? Theo Beijing Attractions, người ta truyền tai nhau rằng vào ban đêm, từ dưới giếng vẫn vọng lên những tiếng khóc thê lương. Nơi này sau được gọi là Giếng Trân phi và nhanh chóng trở thành điểm tham quan thu hút du khách tại Cố Cung. Mặc dù miệng giếng rất hẹp, ban quản lý sau này đã phải lấp lại để tránh nguy cơ tai nạn. Nhiều trang du lịch còn bình chọn đây là một trong những điểm đến ám ảnh nhất Tử Cấm Thành.
Tử Cấm Thành, hay còn gọi là Cố Cung, là một trong những điểm du lịch nổi tiếng bậc nhất Trung Quốc. Cung điện hoàng gia này tồn tại hơn 600 năm, từ triều Minh đến triều Thanh cuối cùng, với tổng diện tích 720.000 m², gồm 800 cung điện và 9.999 phòng.
Khi tham quan, du khách sẽ dễ dàng nhận thấy Tử Cấm Thành được chia làm hai khu chính: Tiền Triều và Hậu Cung, nối với nhau bằng một sân dài. Tiền Triều ở phía nam dành cho các nghi lễ trang trọng, còn Hậu Cung phía bắc là nơi vua, hoàng hậu cùng hoàng tộc sinh sống.