Tôi là nhân viên y tế, trước đây đi làm hơn bốn năm ở phòng khám và bệnh viện. Hai năm gần đây, tôi học lên tiếp theo diện cơ quan cử đi học và được hỗ trợ. Tôi vẫn cố gắng từng ngày để cuộc sống tốt hơn. Tôi không phải kiểu người khéo léo, càng không giỏi đoán ý người khác nhưng luôn tin chỉ cần mình sống tử tế, chân thành thì sẽ được đối xử lại bằng sự tử tế. Đó là điều tôi đã tin trước khi lấy chồng.
Ngày về làm dâu, tôi mang theo rất nhiều hy vọng. Tôi tự nhủ sẽ sống, đối xử thật tốt với bố mẹ chồng. Tôi cố gắng từ những điều nhỏ nhất, chỉ sợ mình làm sai, sợ người lớn không hài lòng nhưng rồi tôi nhận ra có những thứ không phải cứ cố là được.
Bố mẹ chồng ở quê. Vợ chồng tôi làm việc trên thành phố, thuê nhà trọ riêng, thỉnh thoảng lễ Tết, có việc, được nghỉ làm mới về. Mỗi lần về, tôi đều cố gắng dậy sớm nhưng có những hôm mệt, hơn 6 giờ, thậm chí gần 7 giờ tôi mới dậy. Những lúc đó, tôi chào mẹ chồng, bà không trả lời, khuôn mặt khó chịu. Tôi cảm thấy như mình vừa làm sai điều gì đó rất lớn. Có lần, tôi xuống bếp nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Bố chồng thấy gần xong, gọi mẹ vào ăn nhưng bà quát lớn: “Đã nấu xong đâu mà ăn”. Sau đó không ai nói thêm gì nữa. Không khí trong căn bếp hôm đó khiến tôi nhớ mãi.
Từ những chuyện rất nhỏ như vậy, tôi bắt đầu hiểu cảm giác tủi thân là thế nào. Tôi vẫn làm mọi thứ như một thói quen: dậy sớm nấu ăn, đi chợ, lo bữa sáng, bữa trưa, bữa tối. Tôi nghĩ chỉ cần mình cố gắng hơn một chút, mọi thứ sẽ khác. Nhưng dần dần, tôi nhận ra những điều mình làm trở thành hiển nhiên. Còn những điều tôi chưa làm được lại trở thành lý do để bị để ý.
Mẹ chồng hay kể chuyện ngày xưa làm dâu vất vả thế nào. Bà nói: Ngày xưa khổ lắm, không như bây giờ. Rồi bà nói: Lấy vợ, lấy chồng cho chúng mày là hết trách nhiệm. Ngày xưa đẻ anh em chồng, bà nội cũng không phải chăm, toàn cụ chăm. Tôi nghe mà không biết nói sao.
Tết năm đầu tiên, tôi và chồng về ngoại vào mồng hai, chiều tối mồng ba quay lại. Nhưng hôm đó nhà nội có tiễn cụ mà tôi không được báo trước. Khi vào nhà, tôi thấy rõ sự không vui trên gương mặt của bố mẹ chồng. Không ai nói gì nhưng tôi vẫn thấy mình kiểu có lỗi.
Có lần vợ chồng tôi xin phép đi thăm em con cậu mới sinh. Lúc đó trong nhà có bố mẹ chồng và chị chồng. Vừa ra đến cổng thì trời mưa, chúng tôi quay vào nhà, mẹ chồng bảo sao không đi đi. Không khí lúc đấy tôi thấy nặng nề như mình đang đi vào không đúng lúc. Tôi để ý, mỗi lần chị chồng về, mẹ luôn chuẩn bị đồ, gói ghém cái nọ cái kia mang ra tận xe. Còn vợ chồng tôi, mọi thứ nhẹ hơn rất nhiều. Tôi không so đo nhưng cảm nhận được sự khác biệt.
Có những lần bố chồng nói về chuyện đất đai, tiền bạc nhưng lại nói với tôi, không phải với chồng tôi. Tôi mang chuyện đó nói lại, chồng bảo tôi suy nghĩ nhiều. Dần dần, tôi không biết nên chia sẻ với ai nữa. Tôi vẫn làm tất cả bằng tấm lòng của mình: mỗi lần về đều mua đồ thắp hương, thấy gì ngon cũng nghĩ đến bố mẹ chồng, lễ Tết biếu tiền, mua quà, mua thuốc, đưa bà đi khám. Tôi không tính toán, chỉ nghĩ mình là con trong nhà thì nên làm như vậy. Ngay cả những chuyện rất nhỏ, tôi cũng muốn làm cho trọn vẹn.
Những lúc được chú thím, họ hàng mời sang ăn cơm hay ăn cỗ, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ nên mua chút hoa quả hay ít quà mang sang cho phải phép, vì tôi muốn thể hiện sự tôn trọng và quan tâm. Nhưng lần nào nói ra, chồng tôi cũng gạt đi: “Không cần thiết đâu”. Tôi không biết bản thân quá cầu kỳ, nhạy cảm không. Cảm giác như những gì tôi cho là “nên làm” lại không được coi trọng.
Tôi làm dâu hai năm, còn chị dâu là mười năm. Ngay từ đầu, chị đã nói: “Về nhà này là phải lo hết”. Tôi im lặng vì thực tế, tôi vẫn tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi đi làm, đi học và tự đứng trên đôi chân của mình. Nhưng không hiểu vì sao, đôi lúc tôi vẫn có cảm giác mọi người nghĩ tôi đang dựa vào chồng. Điều khiến tôi mệt nhất là tủi thân nhưng không thể nói ra; cảm thấy mình cố gắng rất nhiều nhưng không ai nhìn thấy; là những lúc cần một người hiểu mình nhưng chồng lại chỉ nói: Em nghĩ nhiều rồi.
Đến giờ, tôi vẫn đang cố gắng sống tốt, vẫn giữ sự tử tế như trước đây tôi từng tin nhưng không còn chắc liệu sống tốt có được đối xử công bằng trong một gia đình không. Có khi nào mình im lặng và chịu đựng lại khiến người khác nghĩ mình không hề tổn thương?
Tôi là nữ, 36 tuổi. Ở độ tuổi mà bạn bè xung quanh đã yên bề gia thất, tôi vẫn là một cô gái độc thân đúng nghĩa, chưa từng có một mối tình thực sự nào trong đời. Sức khỏe và sinh lý của tôi hoàn toàn bình thường. Trong thâm tâm, tôi chưa bao giờ từ bỏ ước mơ về một mái ấm, được cùng người mình thương xây dựng gia đình. Thế nhưng, giữa ước mơ và thực tế của tôi lại là một khoảng cách dài vô tận mà chính tôi cũng bất lực không biết phải tháo gỡ từ đâu. Mỗi khi có cơ hội quen biết một ai đó, mối quan hệ của tôi luôn dừng lại ở giai đoạn tìm hiểu. Tôi nhận ra giữa mình và họ không thể phát triển thành một mối quan hệ sâu sắc, dài lâu nên chủ động kết thúc.
Thực tế, đã có vài người đàn ông có kinh tế vững vàng, có nhà cửa ổn định và nghiêm túc muốn cưới tôi làm vợ, nhưng cảm xúc trong tôi đối với họ hoàn toàn là số không tròn trĩnh. Chính vì vậy, vài năm trở lại đây, tôi không còn tham gia vào bất kỳ cuộc hẹn hò nào nữa. Vấn đề lớn nhất của tôi có lẽ nằm ở lối sống và sự kiệt sức. Sau mỗi ngày làm việc, tôi trở về nhà với một cơ thể mệt mỏi và chỉ muốn đóng cửa nằm lười. Tôi cực kỳ ngại việc phải sửa soạn, trang điểm để ra đường. Thay vì gặp gỡ, tôi chỉ thích nhắn tin qua bàn phím. Tôi sống một mình, thế giới giải trí thu mình lại trong chiếc điện thoại, khiến không gian giao lưu xã hội ngày càng bó hẹp.
Ngay cả đối với nhu cầu sinh lý, tôi cũng chọn cách xem phim và "tự xử" đôi lần một tháng. Tôi cảm thấy giải pháp này mang lại sự vui vẻ, an toàn và tiện lợi hơn rất nhiều so với việc phải ra ngoài hẹn hò hay phát sinh quan hệ xác thịt với một người bạn trai. Nhiều đêm nằm một mình, tôi tự hỏi có phải tâm lý mình đang có vấn đề? Tôi thèm khát một gia đình, nhưng bản thân lại tự tạo ra một chiếc kén quá an toàn và lười biếng để rồi đẩy mọi người ra xa.
Tôi thực sự đang mâu thuẫn với chính mình. Tôi viết dòng tâm sự này, không biết có ai từng trải qua cảm giác giống tôi không? Tôi phải làm sao để khơi dậy cảm xúc, chiến thắng sự mệt mỏi của bản thân mà mở lòng ra với thế giới ngoài kia. Rất mong nhận được lời khuyên và sự chia sẻ từ mọi người. Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tôi 42 tuổi, chưa từng lập gia đình. Trước đây tôi có vài mối tình đơn phương nhưng đều không đi đến đâu, phần lớn vì tôi thường bị các cô gái nhận xét là khá nhạt nhẽo. Cách đây năm năm, em gái tôi lỡ mang thai với một người đã có gia đình và bị người đó từ chối trách nhiệm. Sau khi sinh con, em phải đi làm xa nên tôi thương em, thương cháu và nhận nuôi cháu. Tuy nhiên, đến nay tôi vẫn chưa làm thủ tục nhận nuôi chính thức vì chưa lập gia đình.
Gần đây, tôi quen một người phụ nữ là mẹ đơn thân. Em trẻ hơn tôi, có học thức, ngoại hình và công việc đều tốt. Tính em không cởi mở, khá ít nói nhưng điềm đạm, điều đó khiến tôi cảm thấy phù hợp. Chúng tôi nói chuyện hợp nhau nên tôi muốn tiến xa hơn. Tôi đã chia sẻ với em dự định góp tiền để cùng mua nhà. Tôi có khoảng 2 tỷ, em có 4 tỷ và tôi nghĩ số tiền đó đủ để mua một căn hộ cho cả hai. Cháu tôi và con của em cùng sinh sống. Tôi nghĩ có lẽ em sẽ không muốn sinh thêm con, vì chúng tôi đã có hai đứa trẻ để cùng chăm sóc.
Tuy nhiên, sau khi nghe tôi nói về kế hoạch này, em trở nên lạnh nhạt, chỉ nói để suy nghĩ thêm. Không lâu sau, em chủ động chia tay và cho rằng hai người không hợp, nên dừng lại sớm để không mất thời gian của nhau. Điều đó khiến tôi rất day dứt vì không hiểu mình đã làm sai điều gì.
Sau đó, tôi tình cờ nghe bạn của em nói rằng em từng nhận xét tôi không có tự trọng, muốn dựa vào tiền của em để nuôi cháu mình. Tôi thực sự sốc khi nghe điều này. Trong suy nghĩ của tôi, khi yêu và xây dựng gia đình thì cả hai cùng đóng góp, cả về vật chất lẫn công sức. Cháu tôi, tôi xem như con ruột và tôi sẵn sàng coi con của em như con mình. Tôi không nghĩ em lại nhìn nhận vấn đề theo hướng phân biệt như vậy. Tôi chỉ mong muốn cùng nhau xây dựng một mái ấm và chia sẻ trách nhiệm kinh tế. Không biết suy nghĩ đó của tôi có gì sai không, nhưng sau chuyện này tôi thực sự bắt đầu nghi ngờ bản thân.
Tôi và vợ có với nhau một cô công chúa nhỏ, nhìn con giống tôi như đúc. Chúng tôi ly hôn sau gần một năm mâu thuẫn kéo dài. Nguyên nhân bắt đầu khi vợ phát hiện tôi và người yêu cũ nhắn tin qua lại. Người cũ chủ động đong đưa, còn tôi không dứt khoát, cũng không phản ứng đủ mạnh để cắt đứt mọi thứ. Thậm chí giữa chúng tôi còn có lần suýt đi quá giới hạn.
Khi biết chuyện, vợ đưa toàn bộ bằng chứng, yêu cầu ký đơn ly hôn, cũng cho bố mẹ hai bên biết hết chuyện. Trước đó vợ từng nói sẽ giữ thể diện cho tôi, ly hôn trong im lặng, cuối cùng mọi chuyện vẫn bị phơi bày. Bố mẹ tôi chỉ biết im lặng chấp nhận, còn bố mẹ vợ lặng lẽ ra về, không nói thêm lời nào. Cô ấy nói nếu tôi không ký thì luật sư cũng khiến tôi phải ký.
Trước lúc ly hôn, cô ấy không chọn im lặng mà kể chuyện của tôi cho rất nhiều người biết. Dần dần hàng xóm quay lưng với tôi, thậm chí có người còn ném rác sang nhà người yêu cũ của tôi. Công việc của tôi giờ cũng không thuận lợi, thu nhập giảm đi nhiều. Trong khi đó, vợ cũ yêu cầu tôi trợ cấp cho con từ 8-10 triệu đồng mỗi tháng. Với hoàn cảnh hiện tại của tôi, đó là một số tiền lớn. Muốn gặp con, tôi phải báo trước 24 tiếng, không được tự ý đến đón. Cô ấy còn nói nếu tôi tự ý đưa con sẽ bị xem là bắt cóc.
Sau cuộc ly hôn này, tôi phải để lại phần lớn tài sản, gần như trắng tay. Điều khiến tôi nặng lòng hơn là cảm giác mọi thứ với vợ cũ vẫn chưa thật sự kết thúc. Ly hôn chưa đầy hai tháng nhưng cô ấy lạnh lùng như thể đã buông bỏ từ rất lâu. Có lần gặp ngoài đường, cô ấy nhìn tôi rồi nắm tay người yêu mới đi qua. Trớ trêu thay, đó lại là người tôi từng rất ghét. Dù thế nào đi nữa, điều khiến tôi nhẹ lòng nhất là cô ấy chưa từng nói xấu tôi với con gái. Con vẫn hồn nhiên, vui vẻ như trước mỗi lần gặp tôi.
Giờ đây, con là điểm tựa lớn nhất còn lại của tôi. Chỉ có điều, sau tất cả những chuyện đã qua, tôi nhận ra vợ cũ không đơn giản như tôi từng nghĩ. Dù mọi giấy tờ đã xong xuôi, trong lòng tôi vẫn có cảm giác cô ấy chưa thật sự buông bỏ. Điều đó khiến tôi thấy bất an. Mong được các bạn chia sẻ.