Tôi đang phân vân việc có nên xây nhà ở thời điểm này không. Gia đình tôi sống ở trong căn nhà cũ khoảng 60 m2, đầy đủ công năng nhưng cứ vào mùa mưa là đường trước nhà hay bị ngập nên nhiều khi di chuyển đôi chút khó khăn. Phần nữa đường hiện tại rất bụi, đá lổm nhổm dễ bị té xe. Ở chỗ tôi, mọi người tị nạnh nhau nhiều quá, không ai chịu góp tiền làm đường, mà chờ đường được làm chắc còn rất lâu lắm.
Tôi có thêm miếng đất ở gần khu vực đang ở nhưng đường khô ráo, sạch sẽ và không bị ngập. Tôi dự tính vay ngân hàng 1,5 tỷ để làm nhà chuyển qua đó ở. Tôi thấy chỗ đó dân cư văn minh, yên tĩnh, tốt cho việc học tập của con. Vợ chồng tôi có hai bé, tổng thu nhập tầm 50-60 triệu đồng một tháng. Nếu xây nhà chuyển qua đó, tôi cho thuê nhà cũ được thêm tầm 8 triệu một tháng. Theo mọi người, tôi có nên vay để thay đổi không gian sống cho con cái không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy vợ được hơn hai năm. Gia đình tôi vốn không khá giả gì mấy, vì muốn tạo điều kiện cho tôi có được mái ấm gia đình nên ba mẹ đã bán đất dưới quê để hỗ trợ tôi một phần. Tôi dùng số tiền đó kèm với tiền đi làm dành dụm lâu nay mua căn hộ tại vùng ven Sài Gòn để có thể cưới vợ. Vì bán hết nhà cửa để cho tôi tiền mua căn hộ nên ba mẹ phải vào Sài Gòn ở trọ với các con. Ba tôi ở trọ với em út, mẹ ở với chị lớn, cả hai đều chưa lập gia đình.
Cưới vợ được vài tháng, cô ấy có tin vui, nhưng vấn đề bắt đầu từ đây. Khi biết tin mình có thai, người đầu tiên cô ấy chia sẻ không phải tôi, cũng không phải gia đình hai bên, mà là hội bạn thân của cô ấy. Khi tôi biết chuyện cũng hơi buồn nhưng vì vợ có tin vui nên không để bụng làm gì mà vẫn chăm lo cho vợ tới lúc sinh đẻ. Sinh được vài ngày, cô ấy xem Tiktok quảng cáo và muốn mua cái máy hút sữa 5 triệu đồng. Tôi không đồng ý vì ở nhà đã có máy hút sữa rồi (không đắt tiền bằng nhưng sử dụng tốt) và quan trọng là vợ không có sữa nên dùng máy đắt tiền cũng sẽ gây lãng phí, nhưng cô ấy không chịu.
Đúng hôm đó, em vợ qua chơi thăm chị thăm cháu, nghe vậy liền vào nói tôi là kẻ ích kỷ, tính toán với vợ con, buông lời lẽ nhục mạ tôi, trong khi tôi chả hiểu mình đã làm gì sai. Mẹ tôi ở phụ chăm dâu chăm cháu, nghe to tiếng cũng vào can ngăn thì bị cô em vợ chỉ mặt và đòi đuổi ra khỏi phòng. Tôi thấy tình hình đang có chiều hướng xấu nên yêu cầu em vợ rời khỏi nhà tôi ngay lập tức. Ngay tối hôm đó, em vợ gọi điện xin lỗi mẹ tôi, còn tôi thì cô ấy không đả động gì. Ngày hôm sau, khi đi làm về, vợ nhắn tôi lấy hàng Tiktok shop giao và món hàng này chính là cái máy hút sữa 5 triệu đồng hôm qua hai vợ chồng nói chuyện. Tôi đem lên hỏi vợ, cô ấy nói đây là bà ngoại (tức mẹ vợ) mua tặng cho vợ tôi sử dụng. Mẹ vợ hiện bỏ quê vào Sài Gòn làm nghề rửa chén thuê, thu nhập không cao. Cô ấy sử dụng được đúng một lần duy nhất vì có sữa đâu mà hút.
Tới lúc nhận tiền thai sản, tôi có hỏi thăm thì cô ấy cứ tìm cách che giấu. Sau điều tra ra thì vợ có một khoản nợ vài chục triệu đồng từ trước khi cưới, không có khả năng chi trả nên đã dùng phần lớn số tiền thai sản để trả khoản nợ này. Tôi biết được nên khá tức giận nhưng vì vợ vừa sinh con nhỏ nên không dám làm căng. Đêm đó nằm nghĩ, từ lúc cưới hỏi đến khi về với nhau, mọi chi phí mình tôi gánh vác hết. Lúc cưới hỏi, bên nhà gái chỉ tốn duy nhất chi phí thuê trang trí gia tiên ở nhà cô ấy. Tiền bàn tiệc thì tiệc tùng xong gom tiền mừng trả cho nhà hàng, còn dư thì gia đình cô ấy cất nốt.
Suốt hơn hai năm kết hôn và có con, mọi chi phí sinh hoạt tôi đều lo trang trải. Hàng ngày tôi dậy từ 5h sáng để làm việc nhà, nấu nướng, đi làm tới tối về thì đi chợ, phụ vợ chăm con, việc nhà việc cửa... không nề hà việc gì. Ấy vậy mà bị phía nhà vợ coi là một người ki bo, tính toán với vợ con. Thật buồn quá. Kể sơ là vợ tôi sau khi cưới xin được công việc lễ tân dưới tòa chung cư, thu nhập không cao nhưng công việc cũng không có gì nặng nhọc.
Gần đây, ba tôi sức khỏe đi xuống trầm trọng, trước Tết phải nhập viện cấp cứu hai lần, cả hai lần bác sĩ đều trả về gia đình nằm chờ. Trong hoàn cảnh như vậy, tôi đưa ba về căn hộ để chăm sóc. Vợ thấy vậy liền tỏ thái độ, tuy không dám nói ra nhưng vẻ mặt thì ai trong nhà cũng cảm nhận được. Ba tôi bị ung thư tụy giai đoạn cuối, căn bệnh này không lây được nhưng vợ vẫn sợ ba lây bệnh cho con tôi lúc đó được 6 tháng tuổi nên không cho cháu ra gặp ông, cứ ôm con tránh né.
Đến sáng mồng một Tết, vợ đùng đùng ẵm con xách vali về quê ngoại. Tôi hỏi thì cô ấy nói đã đặt vé máy bay rồi, không đi không được, về quê ngoại chơi mấy ngày rồi mồng 4 vô lại. Lúc này tôi cực kỳ tức giận, cô ấy ẵm con mới 6 tháng về quê ngoại cách Sài Gòn cả ngàn cây số mà không hề hỏi ý kiến tôi, và chọn rời đi đúng sáng mồng một Tết khi có ba tôi đang bệnh nằm hấp hối và mẹ tôi ở đó phụ chăm ba. Tôi không còn lời nào để diễn tả vào lúc đó, tức nghẹn lồng ngực mà không muốn to tiếng quát tháo vì sợ ba nghe thấy sẽ không chịu được mà ra đi sớm. Không khí gia đình tôi lúc đó vô cùng nặng nề, ai cũng khó chịu nhưng không muốn nói ra.
Qua Tết, ba tôi mất trong bệnh viện. Trong những ngày cuối đời của ông, vợ tôi không cho ẵm cháu vào gặp ông dù chỉ một lần, không một lời hỏi thăm, không có bất cứ điều gì. Gia đình cô ấy biết chuyện như vậy nhưng vẫn bênh con gái. Tối trước khi ba tôi mất, mẹ cô ấy còn nhắn tin trách móc tôi và bà nội tại sao không lo chăm dâu chăm cháu nhỏ mà cứ bỏ bê? Trong khi ba tôi đang nằm đó.
Tôi thực sự không biết phải làm sao, nếu li dị thì tôi cũng đâu được quyền nuôi con, mà con thì lại quá nhỏ chưa được một năm tuổi, tôi phải làm sao đây? Kiếp trước tôi đã làm điều gì tồi tệ sao? Mới hôm qua tôi lại biết thêm một chuyện, tiền vàng cưới 2 họ mừng cho vợ chồng tôi thì vợ đưa hết cho mẹ vợ cất giữ, tôi hỏi thì cô ta nói giữ giúp cho an toàn. Nhờ quý báo cùng quý đọc giả bỏ chút thời gian đọc qua câu chuyện của tôi và cho tôi lời khuyên phải làm gì nhé, hiện tôi đang rất suy sụp cả về thể chất lẫn tình thần. Tiếp tục sống với người vợ như vậy thì chịu không nổi, mà con thì lại quá nhỏ.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi 65 tuổi, hết sức lao động rồi. Bây giờ tôi sống dựa vào con trai út hỗ trợ tiền cơm gạo và thu nhập bấp bênh từ vài công dừa, lúc có giá thì đỡ, còn giá thấp thì phải dè xẻn. Khi xưa làm ăn thua lỗ nên bán vài mảnh đất đi nên hiện tại không còn bao nhiêu đất cát. Tôi chia cho hai con gái mỗi đứa một phần, còn con trai thì hai phần và thêm nhà thờ sau này lo thờ cúng. Con dâu nói: nhà thờ không bán đi được thì cứ để đó làm của chung, khi nào giỗ thì ba chị em góp lại cúng hoặc chồng con góp một nửa, hai chị góp một nửa chứ sao lại bắt mình chồng con cúng ba lễ giỗ, sau này cha mẹ mất thì thêm 2 lễ nữa là 5, con không lo nổi.
Vợ chồng tôi không có nợ nần nhưng cũng không có tiền tích lũy phòng thân lúc bệnh tật. Con dâu ủng hộ con trai hỗ trợ cho cha mẹ tiền sinh hoạt nhưng từ lúc biết tôi không có tiền phòng thân, con có vẻ không vui. Các con có nhà riêng, cuộc sống khá giả lắm nhưng phần lớn là nhờ bên gia đình con dâu hỗ trợ, giúp đỡ, vun vén. Họ cho đất cho nhà, cho vốn liếng kinh doanh... Tôi rất cảm ơn vì điều đó. Nhiều lúc tôi ngại nhận tiền từ con, trong khi chúng tôi là cha mẹ chồng nhưng chưa giúp đỡ được gì. Tuy nhiên nếu không nhận thì không đủ tiền xoay xở. Gần đây ông nhà tôi đi làm thuê cho người ta, ai kêu gì làm nấy, ngày nào mệt thì nghỉ, mỗi ngày cũng được 300 ngàn đồng.
Trong hai cô con gái, đứa giữa có cuộc sống tạm ổn, vì tuy nghèo nhưng vợ chồng đều đi làm ở khu công nghiệp. Điều đáng nói là con gái đầu tiên của tôi có cuộc sống rất khó khăn. Con rể gia trưởng, kiểm soát, có khi đánh đập vợ. Hai vợ chồng có một đứa con sống chung với mẹ chồng trong ngôi nhà có một phòng ngủ nhưng không có tiền vì bốn miệng ăn chỉ dựa vào công việc bấp bênh từ con rể. Tôi khuyên con gái đi làm thì chồng của con đến tận chỗ làm quậy. Nhiều lần như vậy nên con ở nhà suốt 15 năm nay trong khi tiền bạc không có. Mỗi lần có việc gì thì chạy về tôi mượn tiền. Tôi khuyên con nếu sống không được thì bỏ nhau đi nhưng con không nghe. Giờ con đã 44 tuổi nhưng không có nổi 10 triệu để dành.
Lúc mới cưới về, con dâu không rõ chuyện nên cũng khuyên chị đi làm, có xin luôn việc làm cho nhưng anh rể đăng lên mạng ngụ ý nói con dâu tôi nhiều chuyện, xen vào chuyện nhà người khác, nhằm phá hoại hạnh phúc gia đình họ. Ý con rể là nếu con gái tôi đi làm, ít lâu sau sẽ chán chồng và ngoại tình. Con rể còn điện thoại cho tôi nói tôi thấy có dâu giàu nên nịnh nọt, nghe lời, sợ sau này dâu bỏ không nuôi. Con dâu và con rể ngầm trở mặt nhau từ đó, đến nay là mấy năm rồi, chỉ hỏi thăm xã giao chứ không mặn mà gì, tất nhiên con trai tôi bênh vợ nên anh em cũng không thân thiết.
Rồi chuyện tôi lén cho tiền con gái lớn cũng lộ ra, thực chất không nhiều. Mỗi lần dừa có giá, tôi cho cháu hơn một triệu, không có giá thì 500 ngàn. Con trai nói vợ chồng tôi thiếu hụt thì có tiền để tích lũy đi, con trai khá giả nhưng cái gì cũng từ bên vợ mà có, con đi làm lương thua vợ buôn bán mấy lần. Con hỗ trợ cho cha mẹ tiền bạc ăn uống rồi sửa sang nhà cửa, cũng nhờ vợ tính tình rộng rãi chứ nếu như người khác khó mà được như vậy. Sau đó tôi không gửi tiền cho con gái nữa và có nói con còn sức khỏe thì kiếm việc làm, sau này phòng thân chứ con cái sau cũng nghèo thì lấy gì lo cho cha mẹ nó. Nhưng con rể nhậu nhẹt về nhà tôi quậy đùng đùng, nói vợ chồng tôi sợ sệt con dâu.
Vợ chồng con gái có đứa con trai duy nhất vừa học xong phổ thông thì yêu đương, làm cho bé khác có thai. Giờ gia đình bên kia cũng rất nghèo, họ bảo cưới vì không có điều kiện nuôi con gái ăn học tiếp. Trong khi đó vợ chồng con gái tôi làm gì có tiền mà cưới, cũng không thể rước không về vì tội nghiệp con gái nhà người ta. Con nhờ tôi hỏi mượn vợ chồng con trai 70-80 triệu, nếu được thì thêm 20-30 triệu nữa là 100 triệu để sửa sang phòng ngủ cho bọn trẻ và mua vàng, sắm mâm quả làm tiệc cưới nhưng tôi không dám mở lời, vì mượn xong rồi vợ chồng con gái lấy gì để trả, trong khi con dâu và con rể vốn có ưa gì nhau đâu mà giúp đỡ.
Ai cũng nói vợ chồng tôi làm cha mẹ mà nhu nhược, thiếu chính kiến. Tôi thật sự mệt mỏi vì con cái nhưng không thể ngó lơ không lo. Nhiều lần tôi ngó lơ rồi vì chính tôi lo thân mình còn chưa xong. Nhưng con gái cứ về buồn tủi, than khóc làm tôi cũng xót ruột.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi muốn kể câu chuyện nhà mình để mọi người cùng cho ý kiến xem liệu gia đình tôi như vậy có còn là một gia đình đúng nghĩa hay không. Tôi chỉ là đứa cháu trong một dòng họ đầy bất ổn. Ông nội sinh bố tôi với bà cả. Sau đó, vì ông không chung thủy nên bà nội rời đi nhưng luôn muốn giành quyền nuôi con với ông. Tuy nhiên, thời đó phụ nữ rất thiệt thòi nên bố tôi được ông nội và cụ tôi nuôi dưỡng. Sau này, cụ để lại cho bố tôi một mảnh đất bên cạnh nhà ông nội. Ông nội đi bước nữa và có thêm 5 người con (3 cô và 2 chú). Một thời gian sau, ông có thêm một người phụ nữ khác bên ngoài và tôi lại có thêm một người cô không đúng nghĩa trong gia đình.
Cuộc sống bên nội cứ tiếp diễn với những mối quan hệ chồng chéo: con riêng, con chung, con ngoài giá thú. Trong hoàn cảnh cơm áo gạo tiền và những cái tôi quá lớn, không ai thực sự tôn trọng ai. Ai cũng cho rằng mình là người khổ nhất, thiệt thòi nhất và cuối cùng là người đúng nhất. Theo lời các cô chú kể lại, ông nội tôi gần như không chăm sóc hay nuôi dạy con cái đàng hoàng. Một tay bà thứ hai gánh vác gia đình bằng đồng lương ít ỏi của mình. Rồi các cô lớn lên, mỗi người một con đường. Người làm trong viện kiểm sát, người trong quân đội, người làm tại ngân hàng. Cuộc sống nhìn chung cũng ổn định. Nhưng có một cô lấy chồng muộn, sau đó bị trầm cảm và gia đình gặp nhiều trục trặc.
Chú út là người được đầu tư học hành nhiều nhất nhưng số phận lại không thuận lợi. Chú luôn gặp những điều không may và thường đổ lỗi cho ông nội vì đã không quan tâm, sát sao với mình. Chú cũng trách bà vì đã ép buộc để rồi cuộc đời rơi vào cảnh khó khăn. Cuộc sống dường như là một vòng luẩn quẩn của sự đổ lỗi. Những mâu thuẫn trong gia đình không đến từ những chuyện quá lớn lao. Chúng âm ỉ từ những cái tôi cá nhân và những va chạm nhỏ nhặt kéo dài qua nhiều năm tháng. Bố mẹ tôi cũng không thoát khỏi vòng luẩn quẩn đó.
Mỗi lần về quê, tôi lại phải nghe những câu chuyện ấy lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Tôi lắng nghe nhưng hoàn toàn bất lực, luôn phải tỏ ra như mọi thứ vẫn bình thường. Tình cảm trong gia đình ngày càng sứt mẻ. Mâu thuẫn giữa anh chị em, giữa con ông và con bà, giữa bố con, chị em, con dâu và bố chồng... dường như chưa bao giờ có hồi kết. Tôi thực sự chỉ muốn tránh xa tất cả điều đó. Tôi chỉ mong mỗi lần về quê có thể ngồi lại, hỏi thăm nhau vài câu đơn giản như một gia đình bình thường nhưng điều đó dường như rất khó.
Thông thường, mỗi lần về quê, tôi đều sang thăm ông bà nội đầu tiên nhưng lần này vì bận việc nên tôi chưa qua. Hôm đó tôi chỉ nhìn thấy ông ngồi thất thần một mình, vẻ mặt buồn bã và đầy suy nghĩ. Lúc ấy sức khỏe của ông vẫn có vẻ bình thường. Rồi tôi nghe tin ông phải nhập viện cấp cứu vì nhiễm khuẩn đường ruột. Điều khiến tôi bàng hoàng hơn cả là người báo tin không phải ai trong gia đình mà là một bác sĩ tuyến huyện quen biết. Bác sĩ đã gọi điện cho chú tôi ở tận miền Nam. Sau đó, chú nhắn vào nhóm gia đình thông báo tình trạng của ông và mong mọi người thu xếp vào thăm.
Đọc xong tin nhắn đó, tôi chợt nghĩ: liệu đây có phải là cái giá mà ông phải trả cho cuộc đời ích kỷ, chỉ sống cho bản thân, không quan tâm vun vén gia đình? Để rồi đến cuối đời phải sống trong cảnh buồn hiu, cô quạnh dù bên cạnh có rất nhiều con cháu. Rồi tôi tự hỏi mình phải làm gì khi gia đình bên nội ngày càng đi xuống như vậy? Tôi chỉ là một đứa cháu nội đứng ngoài cuộc. Tôi không đủ khả năng để nói thay bố mình hay các cô chú. Bởi chỉ cần nói không đúng hoặc không khéo, mọi chuyện có thể trở nên tệ hơn rất nhiều.
Nhiều lúc tôi nghĩ hay cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên, để thời gian cuốn đi những gì cần phải qua đi. Để những người trong cuộc tự giải quyết những điều thuộc về họ. Nhưng rồi tôi lại giật mình nghĩ đến thế hệ của mình. Thế hệ của tôi là ai? Là những anh em họ từng lớn lên cùng nhau, từng chạy chơi trong cùng một sân nhà, từng gọi chung một tiếng ông, tiếng bà. Nhưng giờ đây ai cũng có cuộc sống riêng. Cơm áo gạo tiền, công việc, gia đình nhỏ và cả chủ nghĩa cá nhân ngày càng lớn hơn. Liệu sau này tình cảm họ hàng còn là nơi để chúng ta tìm về? Hay rồi sẽ đến lúc ai về nhà nấy, sống cuộc đời riêng của mình, chỉ còn gặp nhau trong đám cưới, đám tang hoặc những dịp bất đắc dĩ?
Tôi sợ rằng thế hệ anh em họ chúng tôi rồi cũng sẽ dần xa nhau, vì không còn được nuôi dưỡng bằng những kết nối, những kỷ niệm và những cảm xúc chung như trước nữa. Có những mối quan hệ không tan vỡ vì một biến cố lớn, chúng chỉ lặng lẽ nhạt dần theo năm tháng vì không ai còn đủ thời gian hoặc đủ sự quan tâm để giữ lấy. Nghĩ đến điều đó, tôi thấy buồn. Liệu suy nghĩ của tôi có quá bi quan không? Nếu anh chị nào từng sống trong một gia đình nhiều mâu thuẫn như vậy, xin hãy chia sẻ góc nhìn của mình. Tôi thực sự muốn lắng nghe.
Tin Gốc: Vnexpress

