Ngày 1-4, Công an xã Phước Giang (Quảng Ngãi) cho biết một thợ sửa xe trên địa bàn vừa kịp thời cứu sống một nam sinh rơi xuống kênh nước sâu, chảy xiết.
Trước đó sáng 30-3, tại khu vực cầu kênh lớn gần chợ Hành Nhân, một nam sinh 15 tuổi đi xe đạp qua cầu thì bất ngờ trượt ngã, rơi cả người lẫn xe xuống dòng kênh sâu khoảng 5m. Thời điểm này nước chảy mạnh, tạo dòng xoáy nguy hiểm, khiến em chới với giữa dòng.
Nghe tiếng kêu cứu, anh Nguyễn Văn Cảnh (42 tuổi, ngụ thôn Nghĩa Lâm), đang sửa xe gần đó, lập tức chạy ra ứng cứu. Nhận thấy không thể nhảy xuống do dòng nước xiết, anh nhanh trí lấy phao cứu sinh treo sẵn trước tiệm, tiếp cận mép kênh và thả xuống cho nạn nhân.
Để tăng khả năng tiếp cận, anh tiếp tục lấy thêm cây sào dài, điều chỉnh vị trí phao theo dòng nước. Khi nam sinh bám được phao, anh cùng người dân xung quanh phối hợp kéo dần vào bờ.
Chỉ sau ít phút, nạn nhân được đưa lên an toàn, không bị thương tích nghiêm trọng. Sau đó anh Cảnh tiếp tục hỗ trợ trấn an tinh thần và liên hệ gia đình cho em.
“Thấy cháu rơi xuống là phải tìm cách cứu ngay, nhưng nước chảy mạnh nên không thể nhảy xuống, phải dùng phao cho an toàn”, anh Cảnh chia sẻ.
Theo người dân địa phương, đoạn kênh này có mực nước sâu, dòng chảy mạnh, từng xảy ra nhiều tình huống nguy hiểm. Việc chuẩn bị sẵn phao cứu sinh như tại tiệm sửa xe của anh Cảnh được xem là giải pháp đơn giản nhưng hiệu quả trong các tình huống khẩn cấp.
Anh Cảnh đang là thành viên tổ an ninh cơ sở thôn Nghĩa Lâm, thường xuyên tham gia hỗ trợ xử lý các tình huống phát sinh tại địa phương.

Năm đó, tôi 29 tuổi, có một cuộc hôn nhân mà nhiều người xung quanh vẫn gọi là ổn định. Chồng tôi không giàu có, nhưng anh chăm chỉ, hiền lành và chưa từng để tôi thiếu thốn điều gì. Chúng tôi có một đứa con trai 5 tuổi, bé rất ngoan và quấn mẹ.
Nhưng ổn định đôi khi lại là thứ khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình lặp lại, nhàm chán. Những bữa cơm không còn tiếng cười, những câu chuyện giữa hai vợ chồng chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái. Tôi không còn cảm giác được yêu, được quan tâm theo cách một người phụ nữ mong muốn.
Rồi tôi gặp anh. Anh là đồng nghiệp mới chuyển về công ty. Anh nói chuyện có duyên, biết quan tâm, luôn hỏi tôi ăn chưa, có mệt không. Những điều nhỏ nhặt ấy, chồng tôi đã không làm từ rất lâu. Tôi biết mình đang trượt dốc, nhưng tôi vẫn mặc kệ.
Ban đầu chỉ là nhắn tin, sau đó là những buổi cà phê, rồi những lần nói dối chồng để đi gặp anh. Tôi tự bào chữa rằng mình xứng đáng được hạnh phúc hơn. Tôi tin rằng tình yêu này là định mệnh, là thứ mà tôi đã bỏ lỡ khi còn trẻ.
Cho đến một ngày, tôi chính thức bước qua ranh giới, phản bội chồng.
Cảm giác tội lỗi chỉ thoáng qua rất nhanh, rồi bị lấn át bởi sự say mê và cảm giác được yêu thương. Tôi đắm chìm trong mối quan hệ đó như một người nghiện. Tôi bắt đầu thấy chồng mình trở nên "chướng mắt", thậm chí khó chịu mỗi khi anh quan tâm đến tôi.
Chuyện vỡ lở khi chồng tôi đọc được tin nhắn. Tôi vẫn nhớ ánh mắt anh lúc đó sụp đổ hoàn toàn. Anh không đánh, không mắng tôi, chỉ hỏi tôi một câu: “Em có từng nghĩ đến con không?”.
Nhưng tôi lúc đó đã không còn tỉnh táo. Tôi chọn rời đi.
Tôi bỏ chồng, bỏ con lại cho anh, ký đơn ly hôn trong sự lạnh lùng. Tôi tin rằng mình đang bước vào một cuộc đời mới, nơi tôi sẽ được sống đúng với cảm xúc của mình.
Người tình của tôi nhanh chóng trở thành chồng mới. Đám cưới diễn ra vội vàng, không nhiều người biết, cũng chẳng ai chúc phúc nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ chỉ cần chúng tôi yêu nhau là đủ.
Những tháng đầu tiên, mọi thứ đúng như tôi mơ. Anh chiều chuộng tôi, đưa tôi đi chơi, luôn nói những lời ngọt ngào. Tôi từng nghĩ mình đã đúng. Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Anh bắt đầu kiểm soát điện thoại của tôi. Ban đầu là hỏi mật khẩu cho yên tâm, sau đó là kiểm tra từng tin nhắn, từng cuộc gọi. Nếu tôi về muộn 10 phút, anh sẽ hỏi dồn dập tôi đã đi đâu, gặp ai.
Ban đầu, tôi nghĩ rằng đó là vì anh yêu tôi quá. Cho đến một lần, anh đọc được tin nhắn tôi trả lời một đồng nghiệp nam về công việc. Anh nổi điên, đập điện thoại xuống sàn, quát vào mặt tôi rằng: “Cô nghĩ tôi ngu à? Loại phụ nữ như cô, đã phản bội chồng một lần thì sẽ có lần thứ hai”.
Câu nói đó như một cái tát mạnh vào tôi. Tôi cố giải thích, nhưng anh không nghe. Anh bắt đầu cấm tôi giao tiếp với đồng nghiệp nam, cấm tôi ra ngoài nếu không có anh đi cùng. Tôi mất dần tự do mà mình từng đánh đổi cả gia đình để có được.
Mọi thứ không dừng lại ở đó. Những cơn ghen của anh ngày càng vô lý. Anh có thể nổi nóng chỉ vì tôi xem điện thoại quá lâu, vì tôi ăn mặc đẹp khi ra ngoài, vì tôi cười khi nói chuyện với người khác. Có lần, anh khóa cửa nhốt tôi trong nhà chỉ vì nghi tôi có ý định đi gặp người khác.
Tôi bắt đầu sợ chính người đàn ông mà mình từng yêu điên dại. Tôi nhận ra một sự thật đau đớn, người đàn ông từng sẵn sàng chen vào gia đình người khác để yêu tôi chưa bao giờ là một người tử tế. Và có lẽ, trong mắt anh, tôi cũng chưa bao giờ là một người đáng tin.
Những trận cãi vã ngày càng nhiều. Có lần, trong cơn tức giận, anh nói thẳng: “Tôi lấy cô vì nghĩ cô bỏ được chồng để theo tôi thì cũng sẽ vì tôi mà làm mọi thứ. Nhưng tôi không ngu để tin cô là người chung thủy”.
Tôi chết lặng. Hóa ra, ngay từ đầu, anh đã không tin tôi. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc rời đi. Nhưng lần này, không còn dễ như trước. Tôi không còn gia đình để quay về, không còn chỗ dựa. Người chồng cũ của tôi đã cắt đứt mọi liên lạc. Con trai từ mặt khi tôi cố đến thăm.
Cái giá của lựa chọn sai lầm bắt đầu hiện rõ.
Một đêm, sau một trận cãi vã lớn, tôi bị chồng mới đuổi ra khỏi nhà. Tôi đứng ngoài đường với một túi đồ nhỏ, không tiền, không nơi nào để đi. Trời hôm đó mưa rất to. Tôi đã nghĩ đến việc gọi cho chồng cũ nhưng tôi không dám. Tôi hiểu rằng mình không còn quyền gì để quay lại cuộc sống đó nữa.
Giờ đây, tôi sống một mình, làm lại từ đầu với một công việc lương thấp. Những đêm dài, tôi không ngủ được, chỉ nhớ lại từng khoảnh khắc trong quá khứ, những bữa cơm gia đình, tiếng con gọi mẹ, ánh mắt hiền lành của chồng cũ... Tất cả những thứ đó, tôi đã tự tay đánh mất.
Người ta thường nói ngoại tình là do thiếu thốn tình cảm. Nhưng bây giờ tôi hiểu, đôi khi không phải vì thiếu, mà là vì con người ta không biết đủ. Tôi từng nghĩ mình xứng đáng với một tình yêu tốt hơn. Nhưng hóa ra, tôi chỉ đang chạy theo cảm xúc nhất thời và tự biến mình thành người phản bội.
Cái kết của tôi không phải là một bi kịch bất ngờ mà là một cái giá rất công bằng. Tôi không mong được tha thứ. Tôi chỉ mong câu chuyện của mình sẽ khiến ai đó, trong một phút yếu lòng, dừng lại trước khi bước qua ranh giới. Bởi có những sai lầm… không bao giờ có thể quay đầu lại.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nếu quay lại 5 năm trước, có lẽ chính tôi cũng khinh thường loại đàn ông như mình bây giờ. Tôi từng có một gia đình yên ổn. Một người vợ tảo tần. Một đứa con ngoan. Một mái nhà mà nhiều người mơ ước.
Vợ tôi không đẹp nổi bật. Cô ấy cũng không biết nói những lời ngọt ngào. Suốt ngày cô ấy chỉ quanh quẩn với công việc, bếp núc và con cái. Nhiều lúc nhìn vợ, tôi thấy cuộc sống của mình giống một cốc nước đun sôi để nguội.
Rồi tôi gặp Lan. Cô ấy trẻ hơn vợ tôi 7 tuổi, biết ăn mặc, biết cách khiến đàn ông cảm thấy mình quan trọng bằng những lời khen tặng ngọt ngào. Mỗi lần gặp tôi, cô ấy đều cười rất tươi. Một nụ cười thoải mái mà lâu lắm rồi tôi không còn thấy ở nhà.
Ban đầu, giữa chúng tôi chỉ là vài tin nhắn hỏi thăm. Sau đó, những bữa cà phê, những cuộc gặp riêng ngày càng nhiều. Tôi biết mình đang làm điều sai trái. Nhưng con người ta thường rất giỏi tìm lý do để bao biện cho bản thân.
Tôi đã tự nhủ rằng mình chỉ là có thêm một người bạn. Tôi tự nhủ rằng mình vẫn yêu gia đình. Nhưng sự thật là tôi đang bước từng bước vào một mối quan hệ ngoài luồng.
Lan luôn xuất hiện với vẻ dịu dàng. Cô ấy lắng nghe những lời than phiền của tôi về công việc, về những áp lực của đàn ông. Trong mắt tôi khi ấy, Lan gần như hoàn hảo. Cô ấy đẹp hơn vợ, tâm lý hơn vợ, biết chiều chuộng hơn vợ. Tôi bắt đầu so sánh 2 người phụ nữ mà không nhận ra sự bất công của mình.
Mối quan hệ ngoài luồng kéo dài gần 1 năm thì bị phát hiện. Hôm đó, vợ tôi cầm điện thoại của tôi trên tay. Cô ấy không khóc, không gào thét và chỉ ngồi lặng đi rất lâu. Chính sự im lặng ấy khiến tôi thấy sợ hơn bất kỳ trận cãi vã nào.
Nhưng thay vì thức tỉnh, tôi lại chọn sai thêm lần nữa. Tôi nghĩ mình đã tìm thấy tình yêu đích thực. Tôi nghĩ Lan mới là người phụ nữ dành cho mình. Tôi nghĩ cuộc hôn nhân hiện tại chỉ còn là sự ràng buộc. Tôi đề nghị ly hôn.
Ngày ký đơn, vợ tôi chỉ hỏi đúng 1 câu: "Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?". Tôi trả lời rất dứt khoát. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ ánh mắt thất vọng của cô ấy hôm đó.
Sau ly hôn, phần lớn tài sản thuộc về vợ và con theo thỏa thuận. Tôi rời khỏi căn nhà từng sống hơn 10 năm với 1 chiếc vali và khoản tiền tiết kiệm còn lại.
Điều khiến tôi bất ngờ là Lan không còn vui vẻ như trước.Cô ấy bắt đầu hỏi về căn nhà. Hỏi về số tiền tôi nhận được sau ly hôn. Những câu hỏi mà trước đây cô ấy chưa từng đề cập. Tôi cố gắng gạt đi. Tôi nghĩ đó chỉ là sự lo lắng cho tương lai. Tôi vẫn tin vào tình yêu của mình.
Cho đến một buổi tối, Lan ngồi trước mặt tôi rất lâu. Sau đó, cô ấy nói chúng tôi nên dừng lại. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Người phụ nữ mà tôi vừa đánh đổi cả gia đình để theo đuổi lại chủ động muốn rời đi.
Tôi hỏi lý do. Lan im lặng một lúc rồi nói rằng, cô ấy cần một người đàn ông có thể mang lại sự ổn định, một chỗ dựa vững chắc. Cô ấy không muốn bắt đầu cuộc sống với một người vừa mất tất cả sau ly hôn. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như có ai vừa tạt một gáo nước lạnh vào mặt mình.
Hóa ra người tôi tưởng yêu mình nhất lại là người quay lưng nhanh nhất. Hóa ra thứ tôi đánh đổi cả gia đình để giữ lấy chỉ là một ảo tưởng được tô vẽ bằng những lời ngọt ngào.
Tôi đứng một mình trong căn phòng thuê chật hẹp. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi mở lại những bức ảnh cũ của gia đình. Trong đó có người vợ mà tôi từng chê là khô khan. Có đứa con luôn chạy ra cửa đón bố mỗi chiều.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu, đôi khi con người không mất gia đình vì thiếu hạnh phúc. Họ mất gia đình vì không biết trân trọng những gì mình đang có. Khi tôi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn để quay đầu.
Đã nhiều lần tôi cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Tôi muốn gọi cho vợ. Tôi muốn nói rằng mình đã sai. Tôi muốn xin cô ấy một cơ hội để sửa chữa tất cả. Nhưng rồi tôi lại sợ. Sợ những tổn thương tôi gây ra quá lớn. Sợ cánh cửa mà chính tự tay tôi đóng sập sẽ không bao giờ mở lại nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, người ta sẽ nghĩ tôi là người đàn ông hạnh phúc. Tôi có một người vợ đẹp, 2 đứa con ngoan ngoãn. Công việc ổn định. Nhà cửa đầy đủ. Mỗi lần gặp bạn bè, tôi thường được họ khen là có “số hưởng”
Ngày mới cưới, vợ tôi là niềm tự hào của tôi. Đi đâu tôi cũng thích đưa cô ấy đi cùng. Cô ấy khéo léo và rất biết chăm lo, quan tâm gia đình. Bạn bè thường đùa rằng, tôi phải tu từ kiếp trước mới cưới được người vợ như vậy.
Những năm đầu tiên trôi qua khá êm đềm. Chúng tôi cùng nhau làm việc, tích góp tiền mua nhà rồi sinh con. Tôi từng nghĩ cuộc sống sẽ cứ thế tiếp diễn. Bình lặng, đơn giản và hạnh phúc như bao gia đình khác.
Nhưng có những thay đổi diễn ra rất chậm. Chậm đến mức người trong cuộc không nhận ra. Cho đến một ngày nhìn lại, tôi mới thấy mình đã sống trong áp lực suốt nhiều năm mà không biết từ lúc nào.
Ban đầu chỉ là vài câu hỏi bình thường: Anh đang ở đâu? Hôm nay về lúc mấy giờ? Đi cùng những ai? Tôi nghĩ đó là sự quan tâm của người vợ dành cho chồng nên luôn vui vẻ trả lời.
Rồi những câu hỏi ấy xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Tôi đi ăn trưa với khách hàng phải báo cáo. Tôi họp về muộn cũng phải báo cáo. Tôi ghé cửa hàng mua đồ cũng phải nói rõ lý do. Chỉ cần quên trả lời tin nhắn khoảng 15 phút là điện thoại bắt đầu đổ chuông liên tục.
Có lần tôi đang tham gia cuộc họp quan trọng với đối tác. Khi bước ra ngoài, tôi thấy hơn 20 cuộc gọi nhỡ từ vợ. Tim tôi đập mạnh vì nghĩ gia đình có chuyện lớn. Nhưng lý do chỉ là cô ấy muốn biết vì sao tôi chưa xem tin nhắn cô ấy gửi.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu sợ điện thoại. Mỗi lần điện thoại rung là lòng tôi bất an. Tôi không biết mình sắp nhận được câu hỏi bình thường hay một cuộc chất vấn.
Tôi nhớ có lần công ty tổ chức tiệc cuối năm. Tất cả nhân viên đứng lại chụp ảnh tập thể. Trong ảnh, tôi đứng giữa hai đồng nghiệp nữ trẻ tuổi. Chỉ một bức ảnh đơn giản như vậy mà tối hôm đó nhà tôi xảy ra trận cãi vã lớn nhất kể từ ngày cưới.
Vợ tôi phóng to từng khuôn mặt trong ảnh. Cô ấy hỏi vì sao người này đứng cạnh tôi. Vì sao người kia lại nhìn về phía tôi. Tôi ngồi lặng người. Tôi không hiểu tại sao những điều hoàn toàn bình thường lại có thể trở thành bằng chứng đáng ngờ.
Có lần đến nhà bố mẹ vợ ăn cơm, một người họ hàng cười cợt bảo đàn ông làm ra tiền thường dễ thay lòng đổi dạ. Cả bàn ăn đều cười. Chỉ có tôi biết câu nói ấy không phải chuyện đùa vô hại.
Điều vô lý nhất là tôi chưa từng phản bội vợ nhưng tôi lại phải sống như người luôn có lỗi, mỗi ngày đều phải giải thích, mỗi ngày đều phải chứng minh sự trong sạch của mình. Cuộc sống dần trở nên ngột ngạt.
Rồi chuyện khiến tôi suy sụp nhất cũng xảy ra. Một đồng nghiệp nữ gọi cho tôi trong nước mắt. Gia đình cô ấy đang lục đục vì có người nhắn tin nặc danh cho chồng cô ấy, nói rằng cô ấy có quan hệ tình cảm với tôi.
Sau nhiều ngày tìm hiểu, sự thật được làm rõ. Người gửi những tin nhắn ấy lại chính là vợ tôi. Khoảnh khắc biết được điều đó, tôi cảm giác như có thứ gì đó trong lòng mình vỡ vụn. Tôi không còn nhận ra người phụ nữ mình từng yêu nữa.
Tối hôm đó, tôi ngồi ngoài ban công đến gần sáng. Thành phố vẫn sáng đèn. Xe cộ vẫn qua lại. Nhưng trong lòng tôi chỉ còn sự mệt mỏi. Lần đầu tiên trong đời, tôi nghĩ đến chuyện ly hôn.
Khi tôi nhắc đến 2 chữ ly hôn, vợ tôi bật khóc. Nhưng sau những giọt nước mắt ấy, cô ấy vẫn khẳng định mình không sai. Cô ấy nói người vợ nào cũng phải cảnh giác. Cô ấy nói nếu tôi thật sự trong sạch thì không có gì phải khó chịu trước những sự kiểm soát đó.
Những ngày sau, mọi chuyện không hề khá hơn. Điện thoại của tôi vẫn bị kiểm tra. Những cuộc gọi vẫn bị truy hỏi. Những đồng nghiệp nữ vẫn bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ. Dường như trong suy nghĩ của cô ấy, cả thế giới đều có thể trở thành mối đe dọa đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là 2 đứa con. Chúng bắt đầu nhận ra những trận cãi vã ngày càng nhiều. Đứa lớn có lần hỏi tôi vì sao mẹ luôn nghĩ bố làm điều xấu. Tôi đứng lặng rất lâu mà không biết phải trả lời thế nào? Một đứa trẻ không nên lớn lên trong bầu không khí như vậy.
Đến hôm nay, tôi vẫn đứng giữa ngã ba đường. Tôi không có người phụ nữ khác. Tôi cũng chưa từng phản bội vợ. Nhưng tôi mệt mỏi vì phải sống như một bị can đang cố chứng minh mình vô tội.
Theo các bạn, tôi nên tiếp tục chịu đựng vì các con hay nên chấm dứt cuộc hôn nhân này trước khi sự nghi ngờ phá hủy hết những điều tốt đẹp còn sót lại?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

