“Cái tên Đầm Sen là phải nói là cả một ký ức tuổi thơ và cũng là biểu tượng quen thuộc của bao thế hệ, đặc biệt là người dân Sài Gòn, khu vực quận 11 cũ.
Những tấm hình được chụp lúc 20 năm trước mình vẫn còn lưu giữ. Lúc nhỏ được vào đây chơi, tôi rất thích thú với các trò chơi đạp vịt, tàu lượn, vườn khủng long, khu vườn hàn đới, vườn thú và đặc biệt là phòng băng đăng.
Cùng với đó là các hoạt động tặng vé vào cổng, vé trò chơi cho các em học sinh Giỏi, học sinh xuất sắc, hay chương trình đổi sách cũ lấy vé cổng. Đó là cả một bầu trời tuổi thơ.
Với những thay đổi nhanh chóng cùng với sự hình thành của nhiều mô hình tham quan vui chơi giải trí kết hợp, rất hy vọng chủ quản Đầm Sen sẽ có những chiến lược phù hợp, những chương trình hấp dẫn, ngay từ khâu vé cổng, để khuyến khích bà con đến đây tham quan giải trí, một phần để ôn lại những kỷ niệm tuổi thơ, cũng như cho con cháu có những nơi tham quan giải trí lành mạnh.
Song song với đó là việc đầu tư hợp lý vào các hạng mục hiện đại hơn, sáng tạo hơn để bắt kịp với xu thế hiện nay”.
Độc giả nickname xvinhhung bình luận như trên, kể về ký ức thuở nhỏ vào công viên Đầm Sen chơi và những trải nghiệm tại đây. Bình luận này được viết sau thông tin Đầm Sen chịu sức ép cạnh tranh từ các trung tâm thương mại.
Theo chủ quản Đầm Sen, các trung tâm thương mại đang trở thành lựa chọn thay thế cho khu vui chơi ngoài trời, khiến công viên này bị cạnh tranh. Ngoài ra, những điểm tham quan miễn phí hoặc chi phí thấp tại trung tâm thành phố cũng thu hút lượng lớn du khách như phố đi bộ Nguyễn Huệ, bến Bạch Đằng.
Đồng quan điểm về việc khuyến mãi giá vé vào cổng, độc giả nickname nguyenthiquan331987 mạnh dạn đề xuất: “Đầm Sen thử miễn phí vé vào cổng, họ vô mua đồ ăn và mua vé combo trò chơi hoặc vé lẻ từng trò chơi là đông ngay. Có lời ngay nếu lấy số lượng làm lời, chứ ngắm cảnh thôi cũng thu phí thì họ đi vô trung tâm thương mại máy lạnh cho mát, mắc gì đi nắng.
Cứ thử làm như cách của tôi đi thì thu nhập sẽ tăng cao do họ vào họ cũng mua đồ ăn nước uống với dẫn toàn cái đi thì đương nhiên con cái họ cũng sẽ mua trò chơi”.
Tôi 29 tuổi, từng du học và làm việc tại Singapore và Đài Loan (từ năm 2014 đến 2019). Khi ở Đài Loan, tôi vừa học ba tiếng, vừa làm lễ tân khách sạn 12 tiếng một ngày (hai ca đêm, ba ca ngày mỗi tuần), lương 35 NTD một giờ.
Khi về Việt Nam, tôi phải bắt đầu lại từ đầu với vị trí lễ tân, kiêm quản gia tại một khách sạn 5 sao, mức lương 8 triệu một tháng. Tôi làm công việc này trong hơn một năm. Khi TP HCM phải giãn cách vì dịch bệnh Covid-19, ngành khách sạn cũng bị gián đoạn hoạt động. Tôi chủ động chuyển sang làm freelance full-time, thu nhập khoảng 12 triệu một tháng. Đổi lại, tôi phải làm việc ban đêm năm ngày một tuần do khách hàng ở Mỹ.
Sau nửa năm, để cải thiện sức khỏe và tìm hướng đi mới, tôi quyết định chuyển sang ngành Expert Network & Consulting (mạng lưới chuyên gia và tư vấn) cho một công ty FDI. Vị trí của tôi lúc đó là Senior Associate (cộng tác viên cao cấp) với mức lương 18 triệu một tháng (chưa gồm thưởng). Sau bốn năm, hiện tôi đang là Project Manager (quản lý dự án), thu nhập khoảng 1.700 USD, chưa tính thưởng.
>> Cú sốc lương 11 triệu dù đầu tư tiền tỷ du học Anh
Kể về hành trình lập nghiệp của tôi như vậy để các bạn thấy rằng, kết quả mà tôi có ngày hôm nay chủ yếu đến từ việc tập trung tạo giá trị và hiệu suất công việc, chứ không phải chỉ nhờ tấm bằng đại học nước ngoài. Tôi luôn ưu tiên kết quả cuối cùng, và công ty đã ghi nhận điều đó.
Quan trọng nhất để quyết định thành công của một người không phải là chuyện du học hay không mà là tư duy về sự nghiệp và tích lũy.
Song song với công việc chính, tôi còn có tư duy tích lũy từ sớm. Bắt đầu từ mức lương 8 triệu tôi đã cố gắng tiết kiệm từng chút một để đầu tư crypto, chứng chỉ quỹ... Nhờ đó, tôi đã tạo được một nguồn thu nhập thụ động nhất định.
Tôi kể câu chuyện của mình để các bạn thấy rằng bằng cấp không quyết định thành công của mỗi người. Nếu bạn chủ động học hỏi và chứng minh được năng lực của bản thân thì cơ hội rồi sẽ mở ra. Còn việc tích sản, hãy bắt đầu càng sớm càng tốt, tích tiểu thành đại, bạn sẽ thấy giá trị của nó theo thời gian.
Tôi vô tình thấy một fanpage giả mạo mang tên "SJC Hồ Chí Minh" sử dụng hình ảnh, thương hiệu của SJC để đăng bài kêu gọi đăng ký mua vàng miếng, vàng nhẫn...
Điều đáng nói là fanpage giả mạo này có tick xanh, không chỉ sao chép nội dung từ kênh chính thống mà còn chạy quảng cáo rầm rộ, tạo lượng tương tác.
Nhưng vấn đề khiến tôi khó hiểu là dù nhận ra dấu hiệu lừa đảo, việc report các fanpage này lại không hề dễ dàng. Không ít trường hợp báo cáo nhiều lần nhưng trang vẫn tồn tại, thậm chí tiếp tục chạy quảng cáo.
Phải chăng cơ chế kiểm duyệt của Facebook còn nhiều kẽ hở? Hay việc một trang có "tích xanh" khiến hệ thống ưu tiên giữ lại, bất chấp phản ánh từ người dùng? Vì sao fanpage giả mạo này lại có tick xanh? Rất nhiều câu hỏi.
Thêm vào đó, vấn đề không chỉ dừng lại ở một vài fanpage giả mạo, mà còn đặt ra câu hỏi lớn về mức độ an toàn của người dùng trên mạng xã hội.
Năm 2011 tôi 24 tuổi. Sau khi học xong cao đẳng ngành du lịch và đã thử đi làm ở một khách sạn 5 sao với mức lương bọt bèo, sau 6 tháng vẫn chỉ là nhân viên part-time.
Tự thấy bản thân không có tài năng gì, không đẹp trai cao to vạm vỡ, không có tư duy kinh doanh, không có gan làm ăn, tôi quyết định đăng ký xuất khẩu lao động làm thuyền viên cho một du thuyền của Italy.
Lúc đầu, do tiếng Anh còn bập bẹ nên làm công việc thấp nhất với mức lương 650 USD (năm 2011), bao ăn ở trên tàu và làm thêm một số việc, mỗi tháng cũng được 800 - 900 USD nếu không mua sắm gì.
Tôi làm 9 tháng, về nghỉ 2 tháng. Năm 2012 là bước ngoặt lớn của cuộc đời khi may mắn và do chăm chỉ nên được lên chức, lương cứng 1.800 USD + tip từ 500 đến 700 euro.
Vậy là từ đó đến nay, 2026, chưa tháng nào kiếm dưới 2.500 USD. Thật sự, xuất khẩu lao động là con đường kiếm tiền tốt nhất đối với tôi.
Từ ngày đi xuất khẩu lao động, tôi có thể trả nợ, chăm lo cho cha mẹ, sửa nhà và mua được một miếng đất, có một số tiền để dành trong tài khoản, giúp đỡ chị anh, mua xe máy cho cha và chị hai... và nhiều việc khác nữa.
Nhưng nếu không có cái bằng cao đẳng du lịch thì lúc đó tôi không có đủ điều kiện nộp hồ sơ cho hãng du thuyền, nên đi học cũng rất quan trọng. Tôi rất biết ơn bằng cao đẳng du lịch và hãng du thuyền.