Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến khi họ xây khách sạn. Khi đi vào hoạt động, phía sau nhà họ cũng chính là phần quay vào nhà tôi họ lắp liền một dãy 5 cục nóng máy lạnh.
Vấn đề là toàn bộ số cục nóng này đều chĩa thẳng vào phía nhà tôi. Tầng một nhà tôi có 3 cửa sổ, là nơi sinh hoạt chính của gia đình. Khi xây dựng, tôi chủ động chừa hành lang xung quanh cho thoáng, không ngờ giờ lại thành điểm hứng toàn bộ hơi nóng và tiếng ồn từ 5 cục nóng máy lạnh.
Ban ngày thì đã đành, ban đêm mới thật sự là ác mộng. Tiếng máy chạy ù ù liên tục, hơi nóng phả sang khiến không gian lúc nào cũng ngột ngạt. Dù tôi đã đóng cửa nhưng vẫn không cải thiện được nhiều. Gia đình tôi gần như không thể mở cửa sổ như trước.
Tôi băn khoăn: Việc họ lắp cục nóng máy lạnh hướng thẳng sang nhà tôi như vậy có vi phạm gì không? Tôi có quyền yêu cầu họ chuyển toàn bộ cục nóng lên sân thượng hoặc vị trí khác không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nữ, 23 tuổi. Gần đây, tôi luôn có cảm giác mông lung, áp lực và cảm thấy mình quá chậm chạp khi mọi người xung quanh ai cũng có cuộc sống ổn định, từ tiền bạc tới tinh thần. Mấy bạn học cũ hoặc mấy người quen cùng tuổi của tôi hầu như đều có công việc ổn định, sắm sửa cho bản thân và gia đình thứ này thứ kia. Họ thường xuyên chụp ảnh gia đình hạnh phúc, khoe các chuyến du lịch đây đó, có người yêu và thậm chí là cưới hỏi, sinh con...
Ngay như người bạn thân của tôi cũng đang làm chủ tiệm nails được hai năm, đã có chồng, có nhà cửa bên nội cho và mới sinh quý tử, cuộc sống rất đầm ấm, hạnh phúc, dù bạn chỉ mới học xong cấp hai là nghỉ học đi làm. Hay như Tết vừa rồi, người chị họ rất thân với tôi (con của dì ruột) năm nay 35 tuổi, còn độc thân, tốt nghiệp đại học loại Giỏi, cũng mới sắm ôtô và iPhone 17 promax.
Nhìn lại mình, tôi là đứa duy nhất trong họ chưa có thành tựu gì nổi bật. Anh chị em họ của tôi giờ ai cũng làm ăn được, có nhà đất, ôtô, có gia đình đề huề hoặc nếu còn độc thân thì tiền bạc cũng rủng rỉnh. Tới nỗi ông bà và mẹ tôi còn nửa đùa nửa thật: ''Ráng học mau ra trường, 'cày cuốc' rồi mua xe hơi, cả nhà chỉ còn mình mày thôi đấy".
Vừa rồi, tôi mới đi tình cờ nói chuyện với một tài xế xe ôm công nghệ chỉ hơn mình vài tuổi. Anh tâm sự mới mua một căn nhà và giờ "cày" thêm để dành dụm cưới vợ. Mới chiều nay, tôi cũng làm chung công việc chạy tiệc cưới với một bạn nữ bằng tuổi. Lúc tan tiệc, ngồi nói chuyện với nhau, bạn bảo hiện tại đang mở một quán cà phê riêng, còn việc chạy tiệc cưới chỉ để có thêm tiền tiêu vặt thôi. Nghe những chuyện như thế, tôi có phần tự ti trong lòng vì các bạn trẻ bây giờ giỏi và chững chạc hơn mình nhiều.
>> Hành trình tôi mua chung cư 9 tỷ sau 'cú tát' thất nghiệp tuổi 30
Tôi đang học năm cuối đại học, nhưng sẽ ra trường muộn do chưa học chứng chỉ tin học, sức học chỉ ở mức khá. Tôi đang làm công việc phục vụ để cầm cự, thỉnh thoảng có làm mấy việc lặt vặt như phát tờ rơi, chạy tiệc cưới. Tôi rải CV tìm việc trong ngành nhưng chưa thấy có kết quả gì. Ngoài ra, tôi có làm freelance thiết kế nhưng rất ít đơn, tháng vừa rồi còn bị khách "bom" nữa. Tôi cũng chỉ mới tập tành bỏ ống heo tiết kiệm gần đây chứ trước đó thì có bao nhiêu xài hết bấy nhiêu. Ngoài ra, tôi cũng vừa mới đổi iPhone 11 và chiếc Macbook cũ nhờ tiền lì xì của cả nhà để phục vụ cho công việc freelance với học tập.
Bố mất sớm, mẹ đang làm công việc bảo mẫu và có lương hưu, tiền học đại học của tôi là do ông bà và mấy cậu, dì ruột góp lại cho. Hai mẹ con tôi sống chung nhà với ông bà ngoại. Hôm qua, mẹ nói người ta bằng tuổi tôi có khi nhỏ hơn, mà đã suy nghĩ chững chạc, trưởng thành, cầu tiến, có chồng con, biết kiếm tiền lo cho gia đình hết rồi chứ không có lông bông như tôi. Nghe vậy, tôi rất stress nhưng cũng không trách mẹ vì biết bà đã vất vả rất nhiều và cũng lo cho tôi.
Tôi biết mình cần phải nỗ lực và cố gắng học hỏi thêm nhiều thứ để tiến lên, cũng hiểu là mọi người có được thành quả như vậy cũng nhờ cố gắng mà có. Nhưng nhìn mọi người đi quá nhanh khiến tôi cảm thấy có phần hoang mang và tự ti vì mình chậm chạp. Cộng thêm áp lực từ mẹ, nhìn thấy những người gần với mình nhất cũng đều có cuộc sống dư dả, hạnh phúc nên tôi càng tủi thân, không biết mình có thể gồng được bao lâu nữa? Liệu tôi nên làm gì để được như người ta?
Minh HânÁp lực 'cả đời không rực rỡ' ăn mòn Gen Z
Tôi như đứa thất bại vì bạn bè 25 tuổi mua nhà, mở công ty startup
Tôi thất bại vì lương 50 triệu nhưng không dám vay nợ mua nhà
Tôi nói 'thưởng Tết 10 triệu' để bớt cảm giác thất bại
'Cú tát' trắng tay khi tôi có bằng giỏi đại học, IELTS 6.5
Tôi như đứa con trai thất bại trong mắt cha mẹ

Sau bài viết Chiều cao người Việt thuộc nhóm trung bình thấp nhất thế giới, tôi thấy nhiều người bàn tán sôi nổi, chỉ ra các nguyên nhân do: học hành nhiều, ít vận động, do dinh dưỡng (sữa) và thời tiết - nước ta ở vùng nhiệt đới nên trung bình kích thước cơ thể thon gọn để tối ưu trao đổi nhiệt, tiết kiệm năng lượng và do di truyền.
Nhiều họ hàng, bạn bè và người quen, nếu có con sinh cùng tuổi, khi gặp nhau, câu hỏi thăm đầu tiên sẽ là: "Con nặng bao nhiêu cân"?, "Có sổ sữa không?". Đến khi trẻ biết đi, biết chạy cho đến lúc vào tiểu học, thì mối quan tâm vẫn là câu chuyện "có bụ bẫm không", "nặng bao nhiêu".
Trong hai thông số cân nặng và chiều cao, tôi thấy đa số các bậc phụ huynh Việt vẫn quan tâm "bề ngang" hơn là "bề dài" với các mối bận tâm: "Ăn gì để con tăng cân" hơn là "làm sao để con cao lớn". Một trong những lý do dẫn đến việc này, theo họ là vì gen ảnh hưởng. "Bố mẹ không cao, con thấp là chuyện bình thường".
Trong khi đó, tôi thuộc thế hệ 8X, vợ chồng tôi cao chưa đến 1m7, tôi cao 1m69, vợ tôi 1m6 nhưng con trai tôi lúc học lớp 9 đã cao 1m76. Ngay từ khi con còn nhỏ, vợ chồng tôi đã tìm tòi nhiều phương pháp để cứu vãn chiều cao của "thế hệ F2".
Nếu các bạn đến các trường cấp 2, 3 bây giờ, có thể nhận thấy trẻ ngày nay cao trên 1m7 không hiếm. Số trẻ cao chạm mốc 1m8 cũng không ít.
Tôi nghĩ để có kết quả này, ngoài việc phụ thuộc các yếu tố di truyền, khí hậu... thì đây là kết quả của dinh dưỡng, vận động và đặc biệt là sự quan tâm cải thiện chiều cao cho con của các bậc cha mẹ.
Tại lễ phát động chiến dịch Vì một kỷ nguyên cao khỏe diễn ra ở Hà Nội hôm 12/5, TS. BS Trương Hồng Sơn, Viện trưởng Viện Y học Ứng dụng Việt Nam, cho biết nam giới nước ta hiện đạt 168,1 cm và nữ giới cao 156,2 cm.
Bảng thống kê của mạng lưới NCD Risk Factor Collaboration xếp người Việt đứng thứ 153 trên tổng số 201 quốc gia và vùng lãnh thổ. Thanh niên Việt Nam hiện còn thấp hơn khoảng 3 cm so với mức trung bình 171 cm của nam giới toàn cầu.
Tin Gốc: Vnexpress

"Tôi chia sẻ ít kinh nghiệm nhé:
Thứ nhất, tôi đã từng đóng tiền tập gym 3 tháng với PT (huấn luyện viên cá nhân) phí 6 triệu một tháng = 18 triệu đồng, phí phòng tập đóng hai năm với số tiền 10 triệu đồng. Mới tập được hai tháng tôi thấy cơ lên không đẹp, thế là nghỉ, toàn bộ tiền còn lại xem như mất.
Một phần cũng vì tôi, không đảm bảo duy trì tập trong thời gian dài. Song song đấy tôi còn tập môn thể dục khác mà không chỉ có gym. Cuối cùng vẫn chọn đơn giản nhất là mỗi sáng dậy sớm chạy bộ hoặc đi bộ để duy trì sức khỏe.
Sáng thức dậy sớm, vận động và hít thở khí trời, vừa tốt cho sức khỏe, vừa có cái nhìn tươi mới về cuộc sống, lại tiết kiệm được tiền. Bạn tôi cũng từng đóng tiền bằng thẻ, khoảng 4x triệu, sau cũng bỏ rồi.
Tóm lại, nếu bạn cân nhắc có thể duy trì quá trình tập luyện trong nhiều năm, khả năng tài chính... thì hãy tính tới chuyện đóng tiền.
Thứ hai, bây giờ trả góp bằng thẻ tín dụng tương đối phổ biến, nếu góp trong 6 tháng thì không bị tính lãi suất, bên trung tâm họ chịu phí chuyển đổi (thường là 7%) thế nên mình không phải chịu thêm phí gì.
Bạn có thể gọi cho hotline ngân hàng bạn có tài khoản để tham khảo để họ tư vấn. Phần còn lại thì quay về ý thứ nhất: Cân nhắc xem có nên làm con nợ cho gói PT, hay đơn giản chỉ cần thể dục để có sức khỏe tốt. Tiền dư đấy để làm chuyện khác. Chúc bạn thành công".
Độc giả nickname yentruong24212 bình luận như trên, tư vấn cho độc giả Minh Thắng với câu hỏi Có nên quẹt thẻ tín dụng trả góp 29 triệu đồng gói tập gym? Theo chia sẻ, tác giả được tặng ba buổi tập miễn phí với huấn luyện viên cá nhân (PT) tại một phòng gym, sau đó được gợi ý đăng ký gói tập dài hạn, trả góp qua thẻ tín dụng.
Nhiều độc giả VnExpress đã tư vấn cho tác giả, hầu hết đều đặt ngược câu hỏi về tính kiên trì. Độc giả nickname anthu1975: "Chi tiêu cái gì cũng quẹt thì khó kiểm soát tài chính. Tập thể dục là tính kỷ luật, người có tính kỷ luật và kiên trì thì họ không cần quẹt thẻ đâu. Có nhiều người quẹt thẻ, nhưng tính kiên trì không có thì cũng vậy thôi".
Độc giả Linh Minh Phạm nói: "Tôi đăng ký gói tập 2 năm có 14 triệu cách đây mấy năm nhưng tập được một thời gian cũng bỏ vì nhiều lý do: bận con cái, đi công tác... nên khuyên bạn đừng dại. Cứ ra ngoài đi bơi, chạy bộ vừa tắm nắng tốt cho sức khỏe".
Đồng quan điểm, độc giả nickname Fuji: "Tôi không khuyên trả bằng hình thức nào? Tôi chỉ muốn khẳng định là bạn có đủ kỷ luật để tập đều không? Hay khí thế hừng hực vài ba buổi đầu rồi sau đó lặn mất tăm.
Trước khi xuống tiền, tôi khuyên bạn hãy đi bộ 20 phút mỗi ngày trong một tháng, nếu bạn làm được điều đơn giản này thì hãy đăng ký bên phòng gym. Chúc bạn luôn khỏe".
Tin Gốc: Vnexpress

