Với nhiều thế hệ sinh viên, Tiếp sức mùa thi không chỉ là hoạt động tình nguyện, mà còn là một phần thanh xuân đẹp đẽ, nơi họ đã sống hết mình bằng sự nhiệt huyết và lòng tử tế. Nguyễn Thị Hương Lan (36 tuổi, đang làm việc tại TP.HCM), cựu sinh viên Khoa Hóa, Trường ĐH Khoa học tự nhiên, ĐH Quốc gia TP.HCM, là một trong những người trẻ như thế. Chị từng gắn bó với chương trình suốt 4 mùa liên tiếp: 2009, 2010, 2011 và 2012.
Nhắc lại quãng thời gian ấy, chị vẫn nhớ rất rõ hình ảnh của chính mình năm 2008, khi còn là học sinh lớp 12 lần đầu đến TP.HCM dự thi đại học, còn bỡ ngỡ giữa thành phố lớn.
“Ước mong tham gia đội Tiếp sức mùa thi được ấp ủ từ năm 2008 khi còn là học sinh lớp 12 chân ướt, chân ráo đến TP.HCM và được các anh chị tình nguyện viên giúp đỡ. Khi đó tôi đã có suy nghĩ trong đầu: “Sang năm mình cũng sẽ như các anh chị, cũng sẽ là một tình nguyện viên của chương trình Tiếp sức mùa thi”. Do đó hè 2009 tôi đã không chần chừ mà đăng ký tham gia chương trình ngay”, chị kể.
Với chị, tiếp sức mùa thi chính là chương trình tình nguyện đầu tiên của tuổi trẻ. “Sau này tôi có cơ hội tham gia nhiều hoạt động thiện nguyện khác nhau, nhưng cảm xúc khi lần đầu được khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện của chương trình vẫn là cảm xúc đặc biệt nhất. Đó là cảm giác rất tự hào và hạnh phúc vì mình có thể đóng góp một phần nhỏ bé để giúp đỡ người khác. Dù chỉ là một chai nước, một lời hướng dẫn hay một chiếc ô che mưa cho thí sinh, nhưng tất cả đều mang lại cho tôi cảm giác rất ấm áp và ý nghĩa. Đến bây giờ, đó vẫn là một trong những ký ức đẹp và đáng tự hào nhất của thời thanh xuân”, chị nhớ lại.
4 mùa hè gắn bó với chương trình là 4 mùa hè chị lớn lên cùng những công việc không tên. “Từ cô sinh viên còn nhiều bỡ ngỡ, tôi được các anh chị đi trước hướng dẫn cách phát nước uống, cơm miễn phí cho thí sinh, cách đọc bản đồ để chỉ đường cho phụ huynh. Có những ngày, cả đội rong ruổi khắp các con hẻm quanh làng đại học Thủ Đức (nay là Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM) để tìm nhà trọ giá rẻ hoặc miễn phí cho thí sinh ở các tỉnh thành trong cả nước”, chị kể.
Chị nhớ thời điểm đó, mạng xã hội và các ứng dụng tìm phòng chưa phổ biến như bây giờ. Vì vậy, việc tìm chỗ ở cho thí sinh thật sự rất vất vả.
“Các tình nguyện viên chúng tôi phải đi khắp các dãy nhà trọ quanh khu vực bến xe buýt và làng đại học Thủ Đức để gõ cửa từng phòng trọ, hỏi thông tin về giá thuê, điều kiện sinh hoạt, số lượng người có thể ở. Không chỉ tìm nhà trọ, chúng tôi còn đến từng nhà dân gần các điểm thi để xin hỗ trợ chỗ ở tạm cho các thí sinh từ tỉnh xa lên thành phố. Sau khi có thông tin, cả đội sẽ ghi chép rất cẩn thận rồi tư vấn lại cho phụ huynh, trực tiếp dẫn các cô chú và thí sinh đến nơi để xem phòng, sắp xếp chỗ ở an toàn rồi mới yên tâm quay về chốt trực. Nhiều lúc chúng tôi còn cố gắng thuyết phục các cô chú chủ trọ giảm giá cho thí sinh hoặc hỗ trợ miễn phí đối với những hoàn cảnh khó khăn. Những câu chuyện cũ khiến tôi cảm nhận rất rõ sự ấm áp của tình người ở TP.HCM trong mỗi mùa thi năm ấy”, chị cho hay.
Nhớ về những mùa hè năm ấy, chị nói rằng cái nắng TP.HCM gần như in hằn lên màu da của các tình nguyện viên. “Thời đó, nhìn bạn tình nguyện viên nào cũng đen nhẻm vì cái nắng nóng của mùa hè và cả tháng ròng rã ở bến xe bus để tiếp sức mùa thi. Nhớ lúc đó đa số các tình nguyện đều đi bộ hoặc xe buýt nên cả chốt chỉ có 1 chiếc xe đạp và 1, 2 chiếc xe máy để phục vụ cho đội hậu cần đi chở cơm, chở nước. Đa số tình nguyện viên đều dẫn thí sinh và phụ huynh đến các điểm trọ bằng đôi chân của mình. Dù nắng, dù mệt nhưng nụ cười của tình nguyện viên vẫn tỏa nắng, vẫn rạng rỡ khi giúp đỡ được thí sinh hay khi nghe câu “cảm ơn con” từ phụ huynh”, chị cho hay.
Đi qua nhiều năm, chị vẫn nhớ như in những khoảnh khắc rất đời thường của tiếp sức mùa thi. Chị bảo: “Thanh xuân có thể đi qua nhưng ký ức về những mùa hè tiếp sức mùa thi thì có lẽ sẽ còn ở lại rất lâu trong tâm trí. Với tôi, thứ quý giá nhất sau những mùa hè ấy chính là tình bạn. Tôi đã quen và gắn bó với rất nhiều anh chị, bạn bè từ khắp nơi, và đến tận bây giờ mọi người vẫn giữ liên lạc, hỏi han nhau như một gia đình nhỏ. Có lẽ chính những con người ấy đã làm cho ký ức về tiếp sức mùa thi trong tôi trở nên đẹp và đáng nhớ hơn rất nhiều”.
Trong dòng ký ức ấy, có những câu chuyện khiến chị xúc động đến tận hôm nay. Đó là có một trường hợp thí sinh bị gãy chân trong thời gian đi thi. “Hôm đó bạn di chuyển rất khó khăn, trong khi thời gian vào phòng thi đã cận kề nên cả bạn và phụ huynh đều vô cùng lo lắng. Ngay khi biết tình hình, chúng tôi đã nhanh chóng sắp xếp người đưa bạn đến đúng điểm thi và hỗ trợ cõng bạn vào phòng thi để kịp giờ. Nhìn ánh mắt vừa lo lắng vừa biết ơn của phụ huynh lúc đó, em thật sự rất xúc động”, chị chia sẻ.
Chị cũng cho biết có những khoảnh khắc “dở khóc dở cười” mà chỉ nhắc lại thôi cũng đủ khiến cả một thời thanh xuân sống dậy. “Hôm đó sát giờ vào phòng thi môn toán, có một thí sinh hớt hải chạy ra cổng trường và mếu máo vì phát hiện mình quên mang máy tính. Lúc đó bạn rất hoảng loạn vì thời gian không còn nhiều nữa. May mắn là trong đội tình nguyện có một thành viên mang theo máy tính cá nhân, nên cả đội nhanh chóng hỗ trợ cho bạn thí sinh mượn để kịp vào phòng thi. Khi nhận được máy tính, bạn ấy mừng đến mức liên tục cúi đầu cảm ơn rồi chạy thật nhanh vào phòng thi. Còn cả đội thì sau một phen hồi hộp chỉ biết nhìn nhau cười vì đúng kiểu… phút 89”, chị tâm sự.
Giờ đây, cuộc sống trôi đi theo thời gian, nhưng những điều đẹp nhất của chương trình Tiếp sức mùa thi cách đây 15 – 16 năm vẫn neo lại trong chị.
Lại một mùa thi sắp sửa đến, chị nhắn gửi đến những sinh viên tiếp sức mùa thi thế hệ tiếp theo, rằng: “Hãy hết mình với những năm tháng tuổi trẻ và trân trọng từng khoảnh khắc khi được khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện. Có thể lúc tham gia, sẽ thấy đó chỉ là những việc rất bình thường như phát nước, chỉ đường hay hỗ trợ thí sinh. Nhưng nhiều năm sau nhìn lại, sẽ nhận ra đó là một phần ký ức thanh xuân rất đẹp và rất đáng tự hào”.
Những bức ảnh về tiếp sức mùa thi nhiều năm trước bị nhòe đi, nhưng chị Lan cho biết ký ức về thuở tình nguyện ấy còn nguyên vẹn
Không chỉ khiến trẻ em thích thú, hoạt động lái xe tăng mini còn kéo nhiều bạn trẻ và gia đình tìm đến vì cảm giác mới lạ, đậm không khí lịch sử và rất dễ tạo nên những bức ảnh "triệu like".
Tại một góc ở Khu du lịch văn hóa Suối Tiên (TP.HCM), nhiều du khách đến đây để trải nghiệm lái xe tăng mini giữa không gian xanh mát.
Anh Nguyễn Bách (35 tuổi), ngụ tại đường Nguyễn Kiệm, P.Đức Nhuận (TP.HCM), đưa con đến trải nghiệm từ sớm. Anh cho biết cảm giác đầu tiên là rất thú vị vì trò chơi vừa mới lạ, vừa gợi liên tưởng đến không khí lịch sử trong những ngày tháng 4.
"Chỉ vài phút làm quen, hai cha con đã chinh phục được xe tăng và lái qua hàng loạt địa hình đất, đá, sỏi… Mình cho rằng mô hình này sẽ còn hấp dẫn hơn nữa nếu có thêm nhiều dạng địa hình để người chơi thử sức", anh chia sẻ.
Không chỉ người lớn, nhiều em nhỏ cũng tỏ ra đặc biệt hào hứng. Anh Lê Viết Hải (34 tuổi), ngụ tại đường Trương Văn Hải, P.Tăng Nhơn Phú (TP.HCM), đưa hai con 7 tuổi và 9 tuổi đến trải nghiệm. Anh kể cả ba bố con đều rất thích vì đây là cảm giác khác hẳn những loại xe thường chơi ở công viên.
"Cảm giác hào hứng, mới lạ lắm. Vì lái loại xe này khác hơn so với các xe từng chơi ở công viên. Qua trò chơi này, mình cũng muốn cho các con biết xưa kia cha ông ta lái xe tăng là như thế nào", anh Hải chia sẻ.
Bé Ken, con trai anh Hải, bày tỏ sự thích thú: "Trò chơi này rất tuyệt vời. Vừa được ngồi trên xe tăng, vừa ngắm nghía nông trại dừa xung quanh. Con thấy thích lắm, muốn đi thêm một vòng nữa".
Nguyễn Ngọc Hải (24 tuổi), nhân viên tại khu vực xe tăng mini, cho biết cách lái xe tăng mini không quá phức tạp nên phần lớn khách chỉ mất một lúc ngắn để làm quen. Người chơi sẽ được hướng dẫn điều khiển theo hướng trái, phải, cách đạp ga, cua tay…
"Sáng 30.4, khách rất đông, có khoảng 300 lượt xe. Nhiều lúc khách còn xếp hàng chờ tới lượt", Hải nói.
Còn tại khu vực bên ngoài, dàn xe tăng mini đã thu hút nhiều người đứng lại chụp ảnh, quay video. Cờ đỏ tung bay, mô hình xe bọc thép cỡ nhỏ cùng không khí rộn ràng dịp lễ khiến nơi này nhanh chóng thành điểm check-in được nhiều gia đình và bạn trẻ tìm đến.
Nguyễn Ngọc Thảo My (24 tuổi), ngụ tại đường Nguyễn Duy Trinh, P.Bình Trưng (TP.HCM), tranh thủ chụp ảnh cho các bé nhỏ bên dàn xe tăng mini. My cho biết không gian nơi đây rất đẹp mắt, mang lại cảm giác rất hào hùng.
Theo đại diện Khu du lịch văn hóa Suối Tiên (TP.HCM), ý tưởng phát triển sản phẩm "Xe tăng - Hành trình chiến xa" xuất phát từ mong muốn làm mới cách tiếp cận lịch sử bằng trải nghiệm thực tế, nhất là vào dịp 30.4. Thay vì chỉ xem biểu diễn hay trưng bày, du khách có thể trực tiếp tham gia hoạt động mang tính tương tác, từ đó cảm nhận lịch sử theo cách gần gũi hơn.
"Giới trẻ và các gia đình hiện nay có xu hướng tìm kiếm những trải nghiệm vừa có cảm xúc, vừa có tính tương tác cao và dễ chia sẻ. Vì vậy, mô hình xe tăng mini được xây dựng như một hình thức "nhập vai lịch sử" an toàn, sáng tạo, kết hợp yếu tố giải trí, giáo dục văn hóa và trải nghiệm thiên nhiên", đại diện khu du lịch cho biết.
Một điểm đáng chú ý là khu trò chơi được đặt trong không gian nông trại dừa. Du khách vừa có cảm giác phiêu lưu khi lái xe qua địa hình gồ ghề, vừa tận hưởng không gian xanh, thoáng và dễ chịu.
Về an toàn, vị này cho biết trò chơi được vận hành theo quy trình nhiều lớp. Du khách được hướng dẫn kỹ trước khi tham gia. Nhân viên giám sát trực tiếp trong suốt quá trình vận hành. Hệ thống xe được kiểm tra kỹ thuật thường xuyên. Địa hình cũng được thiết kế có kiểm soát về tốc độ và độ khó để phù hợp với nhiều nhóm khách, kể cả gia đình có trẻ em.
Giá vé hiện được áp dụng theo từng lượt trải nghiệm gồm 70.000 đồng/xe cho 1 khách, 120.000 đồng/xe cho 2 khách và 200.000 đồng/xe cho 3 đến 4 khách.
Theo đại diện khu du lịch, trẻ em vẫn có thể tham gia khi có người lớn đi cùng hoặc được hướng dẫn trực tiếp. Sau dịp lễ, dịch vụ này tiếp tục hoạt động và trở thành một trong những trải nghiệm nổi bật trong mùa cao điểm hè, đặc biệt là gắn với Lễ hội Trái cây Nam Bộ.
Sản phẩm độc lạ: trà từ lúa chét ST25 của nhóm sinh viên gồm: Đỗ Thị Mỹ Hằng, Đồ Minh Diệp, Trương Trần Tài, Huỳnh Hoàng Duy và Nguyễn Công Lý.
Điểm đặc biệt của dự án nằm ở việc tận dụng nguồn nguyên liệu sẵn có tại địa phương là lúa chét ở giai đoạn lúa sữa. Đây là những bông lúa mọc lại tự nhiên sau khoảng 15 ngày thu hoạch, thường bị bỏ lại trên đồng hoặc chỉ dùng làm thức ăn cho gia súc.
Đỗ Thị Mỹ Hằng (trưởng nhóm) cho biết lúa chét thực chất là "hạt ngọc trời thứ hai" nhưng lâu nay chưa được khai thác đúng giá trị. Đây là nguồn nguyên liệu hoàn toàn tự nhiên, không phân bón, không hóa chất nhưng lại giàu dinh dưỡng. Từ nhận thức đó, nhóm quyết định nghiên cứu và phát triển thành trà.
Đáng chú ý, nhóm chọn lúa chét của giống ST25, một đặc sản nổi tiếng của Sóc Trăng. "Đặc điểm lúa chét của giống ST25 là phần đầu hạt có gai nhọn nên nông dân thường bỏ đi, thậm chí không dùng làm thức ăn cho gia cầm vì sợ gây tổn thương. Tuy nhiên khi chế biến, lúa lại cho hương thơm đậm và đặc trưng hơn so với nhiều loại khác", Mỹ Hằng cho biết.
Từ nguồn nguyên liệu đó, nhóm phát triển sản phẩm trà từ lúa chét ST25 dưới dạng túi lọc tiện lợi, không sử dụng chất bảo quản. Sản phẩm hướng đến nhiều nhóm người tiêu dùng, đặc biệt là người thuần chay. "Chúng em kết hợp lúa chét với hoa cúc và rễ cỏ tranh để tạo nên trà lúa non, một sản phẩm thảo dược tự nhiên", Mỹ Hằng chia sẻ.
Thành phần chính của sản phẩm là lúa chét ở giai đoạn sữa, giàu hợp chất polyphenols, có tác dụng chống ô xy hóa. Quy trình sản xuất được kiểm soát chặt chẽ. Lúa chét sau thu hoạch được loại bỏ tạp chất, rửa sạch, chần qua nước sôi để diệt vi sinh vật, sau đó sấy lạnh nhằm giữ màu xanh tự nhiên và bảo toàn hàm lượng dinh dưỡng.
"Đặc biệt, công đoạn phối trộn giữa lúa chét, hoa cúc và rễ cỏ tranh đóng vai trò quyết định đến hương vị sản phẩm. Trà khi pha có hậu ngọt, hương thơm dịu nhẹ đặc trưng của lúa non", bà Huỳnh Thị Thủy Tiên, Phó trưởng khoa Nông nghiệp - thủy sản, Trường cao đẳng nghề Sóc Trăng, giảng viên hướng dẫn, cho biết.
Theo cô Nguyễn Thị Thảo Nguyên, giảng viên Khoa Nông nghiệp - thủy sản, nhà trường đã ký kết hợp tác với các HTX tại xã Vĩnh Lợi và Phú Lộc (TP.Cần Thơ) để đảm bảo nguồn cung lúa chét ST25. Việc tận dụng phụ phẩm nông nghiệp không chỉ giúp giảm lãng phí mà còn phù hợp với xu hướng "zero waste" trong mô hình nông nghiệp tuần hoàn; đồng thời, sản phẩm có chi phí thấp, tiềm năng thương mại cao.
Sản phẩm độc lạ: trà từ lúa chét ST25 đã giành giải nhất tại Cuộc thi học sinh, sinh viên với ý tưởng khởi nghiệp lần thứ 8 năm 2026 do Bộ GD-ĐT tổ chức.
Một đoạn clip ngắn chia sẻ khoảnh khắc tài xế xe buýt chạy chậm đợi học sinh Trường THPT Giồng Ông Tố, P.Bình Trưng, TP.HCM, đã thu hút hàng triệu lượt xem trên mạng xã hội những ngày qua. Clip có nội dung bình dị nhưng đã chạm đến cảm xúc của người xem, đặc biệt là các bạn trẻ.
Cụ thể, mới đây hàng loạt fanpage chia sẻ clip tài xế xe buýt cho xe chạy chậm đợi học sinh. Đoạn clip chỉ 36 giây nhưng đã thu hút hơn 1 triệu lượt xem cùng hàng ngàn bình luận tích cực.
Anh Nguyễn Thanh Sơn, người sáng lập fanpage Buýt Sài Gòn, cho biết anh là người quay clip này. Clip được quay trên tuyến xe buýt số 43, đoạn gần Trường THPT Giồng Ông Tố (đường Nguyễn Thị Định, P.Bình Trưng, TP.HCM).
"Nhà tôi ở đường Nguyễn Thị Định nên tôi đi xe này mỗi ngày. Hôm đó, tôi tình cờ chứng kiến bác tài chủ động chạy chậm lại một đoạn khá dài để chờ một em học sinh kịp lên xe. Tôi quay lại và chia sẻ hành động nhỏ nhưng rất nhân văn này. Mong câu chuyện này có thể lan tỏa những điều tích cực đến nhiều người hơn", anh Sơn nói.
Anh Sơn cũng bất ngờ khi clip lan tỏa mạnh mẽ đến vậy. Theo admin Buýt Sài Gòn, hiện tổng lượt xem đã hơn 1,2 triệu trên cả Facebook và TikTok, chưa kể nhiều trang khác chia sẻ lại. Theo anh, điều khiến khoảnh khắc này chạm đến cảm xúc cộng đồng chính là tính nhân văn trong hành động của bác tài xe buýt.
"Lâu nay nhiều người vẫn có định kiến rằng xe buýt chạy ẩu, thái độ phục vụ chưa tốt. Vì vậy, khi xuất hiện một hình ảnh đẹp như vậy, sự đối lập này càng khiến mọi người bất ngờ và dễ đồng cảm hơn", anh Sơn bày tỏ.
Hàng ngàn bình luận dưới clip gửi lời cảm ơn bác tài và nữ tiếp viên xe buýt cùng lời chúc sức khỏe, vạn dặm bình an. Giữa đô thị đông đúc, bận rộn, nơi mỗi chuyến xe buýt gắn với áp lực thời gian, việc "chậm lại một chút" không phải dễ dàng.
Vũ Đăng Khoa, Trường CĐ Kỹ thuật Cao Thắng, cho biết: "Tôi cũng từng được bác tài xe buýt chạy chậm chờ kịp lên xe, nên khi xem clip tôi rất xúc động".
Ngày 23.4, chúng tôi đến bến xe Miền Đông (cũ) từ sáng sớm mong gặp bác tài và tiếp viên chuyến xe buýt số 43 trong clip. Theo tìm hiểu, tài xế trong clip là anh Nguyễn Quốc Việt (39 tuổi), tiếp viên là chị Nguyễn Thị Ngọc Bích (38 tuổi), chuyên chạy tuyến xe buýt số 43 (tuyến Bến xe Miền Đông - Phà Cát Lái).
Chị Bích cho biết anh Việt đã chạy xe chậm khoảng 200 m để chờ các em học sinh. "Hôm thấy clip được chia sẻ lên mạng xã hội, mọi người bình luận vậy, tôi vui lắm", chị nói.
Chị Bích cũng cho biết có người xem thắc mắc "tại sao bác tài không dừng xe ngay đó, mở cửa xe cho các em học sinh lên, sau đó đến trạm đón những khách sau". Nữ tiếp viên giải thích xe buýt phải ra vào đúng trạm, nếu dừng sai trạm sẽ bị phạt.
Khi gặp, chúng tôi ấn tượng với tài xế Nguyễn Quốc Việt bởi sự dí dỏm, hài hước và luôn tươi cười. Anh Việt cho biết đã gắn bó với nghề lái xe hơn 20 năm. "Trước đó, tôi cũng nhiều lần chạy chậm chờ cô bác lớn tuổi. Bữa đó, xe chạy gần tới điểm dừng Trường THPT Giồng Ông Tố, cách bến khoảng gần 200 m, tôi quan sát thấy các em chạy nhanh để kịp đón xe. Tôi hét lớn: Chạy từ từ thôi, chú đợi", anh Việt kể lại.
"Tôi đọc bình luận thấy mọi người chúc tôi sức khỏe, vui lắm. Đó là động lực để tôi và các đồng nghiệp tiếp tục theo nghề", nam tài xế cười.
Đồng nghiệp nhận xét anh Nguyễn Quốc Việt là người hòa đồng, dễ mến, thường xuyên giúp đỡ anh em. "Anh Việt cũng có con nhỏ nên hiểu trời nắng nóng, học sinh chờ đợi lâu rất mệt; vì vậy anh chạy chậm đợi. Tôi đã xem clip và rất tự hào về đồng nghiệp của mình", tài xế Nguyễn Minh Tấn (31 tuổi) nói.
Hành động nhẹ chân ga chờ các em học sinh lên xe, dù chỉ vài chục giây, cũng khiến người xem suy ngẫm. Đằng sau tay lái không chỉ là một bác tài làm đúng nhiệm vụ, mà còn là một người cha, một con người biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để cảm thông, chia sẻ.