Ngày 11/5, TAND Tp.HCM mở phiên tòa sơ thẩm hình sự, xét xử bị cáo Đỗ Hoàng Linh (SN 1985, quê tỉnh Vĩnh Long; Giám đốc Công ty TNHH ngoại ngữ dịch vụ dịch thuật Quốc tế Nam Hàn – Công ty Nam Hàn) về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Công ty Nam Hàn do Đỗ Hoàng Linh làm Giám đốc và là người đại diện theo pháp luật. Mặc dù không có chức năng đưa người đi lao động tại nước ngoài, nhưng từ tháng 9/2017, Đỗ Hoàng Linh đã tự quảng cáo trên mạng Internet, trực tiếp nhận hồ sơ của các cá nhân để lo thủ tục đi lao động tại Hàn Quốc theo diện Visa E7 (lao động tay nghề cao).
Khi người lao động tin tưởng và liên lạc theo số điện thoại hoặc trực tiếp đến địa chỉ của Công ty Nam Hàn hoặc các Văn phòng đại diện đều được Đỗ Hoàng Linh và nhân viên Công ty Nam Hàn yêu cầu nộp hồ sơ gồm các giấy tờ tùy thân và bằng cấp ngành nghề, nếu không có thì khi qua bên Hàn Quốc sẽ được đào tạo nghề.
Tiếp đó bị cáo Linh cho người lao động ký hợp đồng tư vấn việc làm do Đỗ Hoàng Linh soạn thảo sẵn và ký tên, đóng dấu Công ty Nam Hàn. Ngoài các điều khoản “có lợi” để người lao động tin tưởng, Linh còn yêu cầu người lao động nộp 220 triệu đồng. chi làm 3 đợt: Lần 01 là 30 triệu đồng gồm các khoản phí học ngoại ngữ; lần 02 là 120 triệu đồng; lần 03 là 70 triệu đồng khi người lao động có Visa.
Tuy nhiên, sau khi thu tiền lần 1, Linh không khám sức khỏe, không tổ chức học tiếng Hàn Quốc cho người lao động mà để người lao động tự học. Trong quá trình người lao động đi học tiếng Hàn Quốc, Công ty Nam Hàn tiếp tục yêu cầu đóng tiền lần 2.
Đến lần thu tiền lần 3, Công ty Nam Hàn yêu cầu người lao động đến trụ sở Công ty và được Đỗ Hoàng Linh đưa vào phòng riêng cho xem ảnh chụp VISA của người lao động trên máy vi tính và không cho người lao động chụp lại hình ảnh VISA này, khi người lao động yêu cầu cho xem VISA trực tiếp, Đỗ Hoàng Linh nói VISA đang ở Cục Xuất nhập cảnh.
Tin tưởng mình sắp được đi lao động nước ngoài, hàng trăm lao động đã đóng tiền lần 3 và được Công ty Nam Hàn thông báo ngày xuất cảnh cho người lao động với nhiều hứa hẹn chu đáo. Tuy nhiên, khi đến Sân bay Tân Sơn Nhất theo thông báo, hàng trăm người mới vỡ lẽ mình bị lừa đảo.
Quá trình điều tra, Cơ quan CSĐT Công an Tp.HCM đã tiếp nhận tổng cộng 209 đơn tố giác của các cá nhân tố cáo Công ty Nam Hàn lừa đảo. Căn cứ vào đơn tố giác tội phạm, lời khai, phiếu thu tiền, thể hiện các cá nhân trên đã nộp tổng số tiền gần 38 tỷ đồng.
Đến nay cơ quan điều tra tiến hành làm việc ghi lời khai được 130 cá nhân, các cá nhân này đều xác định đến nay chưa nhận lại được tiền và yêu cầu Đỗ Hoàng Linh trả lại số tiền đã nộp. Các trường hợp còn lại qua xác minh hiện đã đi xuất cảnh lao động tại nhiều nước trên thế giới và một số không rõ hiện đang ở đâu.
Tại phiên tòa, Đỗ Hoàng Linh khai biết rõ Công ty Nam Hàn không có chức năng đưa người lao động đi làm việc tại nước ngoài, không liên kết với bất kỳ cá nhân hay tổ chức nước ngoài nào nhưng Linh vẫn quảng cáo và ký nhiều hợp đồng tư vấn, cam kết đưa người lao động sang Hàn Quốc theo diện visa E7.
Về các thông tin về diện visa E7, Linh khai lấy từ trên mạng Internet, rồi quảng cáo, tư vấn nhằm làm cho khách hàng tin tưởng “xuống tiền”.
Sau khi nhận tiền, Linh không làm hồ sơ và hay bất kỳ công việc gì để đưa người đi lao động tại Hàn Quốc theo như cam kết, nhưng vẫn hẹn người lao động ra sân bay để xuất cảnh sang Hàn Quốc, rồi bỏ mặc khách hàng.
Số tiền thu được Linh mua bất động sản, chuyển cho một cô gái mà Linh quen khi đến một nhà hàng ăn uống và sử dụng tiền vào mục đích cá nhân khác, đến nay không còn khả năng khắc phục hậu quả.
Theo cơ quan tiến hành tố tụng, căn cứ kết quả ghi lời khai của các cá nhân tố cáo bị cáo Linh, đến nay có đủ căn cứ xác định Đỗ Hoàng Linh đã nhận và chiếm đoạt tổng số tiền gần 24 tỷ đồng của 130 cá nhân.
Đối với đơn của 79 cá nhân tố cáo nhưng đến nay cơ quan điều tra chưa ghi được lời khai, chưa xác định được yêu cầu nên chưa đủ căn cứ xác định là bị hại và được đưa vào danh sách người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan trong vụ án.
Thực hành quyền công tố, đại diện VKSND Tp.HCM cho rằng, hành vi của bị cáo Đỗ Hoàng Linh là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội, đã xâm phạm đến quyền sở hữu hợp pháp về tài sản của bị hại được pháp luật hình sự bảo vệ, cần phải đưa ra xử lý nghiêm minh trước pháp luật.
Sau khi nghị án, HĐXX chấp nhận toàn bộ quan điểm của đại diện VKS và xác định hành vi của Đỗ Hoàng Linh đủ yếu tố cấu thành tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản nên tuyên phạt bị cáo Linh 20 năm tù về tội danh này.
Hai đề án được đưa ra thảo luận gồm Xây dựng cơ sở dữ liệu lớn về pháp luật và Ứng dụng AI trong xây dựng và tổ chức thi hành pháp luật.
Tại hội thảo, ông Nguyễn Minh Dũng - Cục Công nghệ thông tin, Bộ Tư pháp - cho biết hiện nay công tác xây dựng và thực thi pháp luật tại Việt Nam đang đối mặt với những thách thức lớn. Dữ liệu pháp luật đang bị phân tán ở nhiều hệ thống khác nhau, thiếu chuẩn hóa và chưa hình thành được tri thức có cấu trúc.
Việc soạn thảo văn bản phần lớn vẫn dựa trên kinh nghiệm và xử lý thủ công, dẫn đến tình trạng chồng chéo, mâu thuẫn hoặc tồn tại những khoảng trống pháp lý khó phát hiện.
Khi xây dựng đề án cơ sở dữ liệu lớn về pháp luật, Bộ Tư pháp đặt ra quan điểm là cơ sở lớn về pháp luật được coi là hạ tầng dữ liệu quốc gia, là thành phần cốt lõi của hệ sinh thái pháp luật số. Để áp dụng nguyên tắc "AI First", ưu tiên thiết kế dữ liệu để máy có thể đọc và xử lý.
Cơ sở dữ liệu này không chỉ bao gồm văn bản quy phạm mà còn mở rộng tới 12 nhóm dữ liệu khác như bản án, án lệ, điều ước quốc tế và cả các phản ánh chính sách từ báo chí, mạng xã hội…
Dưới góc độ doanh nghiệp đồng hành, ông Trần Văn Khánh - đại diện FPT - ví cơ sở dữ liệu lớn là nhiên liệu, còn AI pháp lý chính là động cơ. Cả hai phải song hành để giải quyết bài toán một cách trọn vẹn.
Đại diện FPT đề xuất xây dựng "Đồ thị tri thức pháp luật quốc gia" để mô hình hóa các mối quan hệ phức tạp giữa hàng trăm ngàn văn bản, giúp AI có thể suy luận logic, phát hiện mâu thuẫn và truy vết nguồn gốc các điều khoản một cách chính xác.
Điểm đáng chú ý nhất của các đề án này là khả năng cá thể hóa dịch vụ pháp lý, người dân và doanh nghiệp có thể thông qua các trợ lý ảo để tra cứu, giải thích luật một cách dễ hiểu 24/7.
AI sẽ đóng vai trò như một "luật sư" tin cậy cho từng tổ chức, cá nhân, giúp giảm thiểu rủi ro pháp lý trong các giao dịch dân sự và sinh hoạt hằng ngày. Đối với cơ quan nhà nước, AI hỗ trợ soạn thảo, thẩm định và đánh giá tác động chính sách dựa trên dữ liệu thực tiễn, từ đó nâng cao tính minh bạch và hiệu quả của nền hành chính.
Để hiện thực hóa tầm nhìn này, các chuyên gia cho rằng cần một nguồn lực đầu tư khổng lồ và dài hạn.
Bà Nguyễn Thị Trúc Vân - Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM - đề xuất đẩy mạnh mô hình hợp tác công tư (PPP). Theo đó, Nhà nước đóng vai trò cung cấp dữ liệu chính thống và ban hành tiêu chuẩn, trong khi doanh nghiệp tư nhân đầu tư về vốn, công nghệ và vận hành.
Bên cạnh đó, việc xây dựng mô hình ngôn ngữ lớn riêng cho pháp luật Việt Nam được đánh giá là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng để đảm bảo chủ quyền dữ liệu và sự phù hợp với tư duy lập pháp quốc gia.
Các cơ chế như "Sandbox" (thí điểm có kiểm soát) và quỹ phát triển AI quốc gia cũng được kỳ vọng sẽ tạo đà cho các doanh nghiệp công nghệ (LegalTech) cùng tham gia phát triển hệ sinh thái này.
Phiên tòa ngày 8-6 tại TAND TP.HCM diễn ra trong bầu không khí nặng nề. Bị cáo Trần Thanh Sang (59 tuổi) đứng đó, mái đầu đã điểm bạc nhưng gương mặt vẫn hằn rõ sự u uất. Bi kịch bắt đầu từ những tranh chấp đất đai kéo dài giữa Sang và em ruột là ông T.T.N..
Nguồn cơn của vụ án chẳng phải điều gì quá xa xôi, nó nằm ở một yêu cầu tưởng chừng đơn giản: ông Sang muốn mở một con đường đi qua phần đất phía trước của em trai để vào khu đất phía sau của mình.
Sáng ngày 6-3-2025, Sang mang theo hai con dao giấu sẵn trong người đến nhà em trai tại phường Tân Tạo, quận Bình Tân (nay là phường Tân Tạo).
Sau khi nói chuyện với mẹ ruột về việc chia đất, Sang bước ra sân gặp ông N.. Câu trả lời không đồng ý về việc mở đường như giọt nước tràn ly, đánh sập chút lý trí còn sót lại trong người đàn ông gần 60 tuổi.
Lần lượt con dao bầu rồi đến con dao Thái Lan được vung lên. Những nhát chém, nhát đâm điên cuồng trút xuống người em ruột đang chạy trốn trong vô vọng. Ông N. gục chết tại chỗ với những vết thương chí mạng thấu hai phổi, làm đứt tim, động mạch chủ ngực và thực quản.
Sau khi gây án, Sang đã tìm mọi cách để kết liễu đời mình. Nhưng đau đớn thay, chính vợ của người em mà Sang vừa sát hại lại là người phát hiện và đưa Sang đi cấp cứu.
Kết thúc phiên tòa, mức án tù chung thân dành cho hai tội danh giết người và sử dụng trái phép vũ khí quân dụng là cái kết tất yếu.
Tháng 4-2026, TAND tỉnh Tây Ninh đã mở phiên xét xử đối với Nguyễn Văn Quang (57 tuổi) về tội giết người. Lại một câu chuyện về những tấc đất, và lần này, mối quan hệ giữa bị cáo và bị hại là cậu cháu - những người đáng lẽ phải nương tựa vào nhau khi đi qua dốc bên kia của cuộc đời.
Mâu thuẫn đất đai giữa hai người vẫn luôn âm ỉ. Cho đến một ngày, khi gặp nhau trên đường, D. thấy Quang, nghĩ đến mâu thuẫn trước đó nên đã chửi Quang.
Cái tôi lớn cộng với sự hận thù tích tụ lâu ngày, Quang bực tức quay đầu xe máy chạy đuổi theo. Khi thấy D. dừng xe máy để đón vợ, Quang đã cầm dao đến đâm liên tiếp 7 nhát vào ngực và bụng nạn nhân.
Nạn nhân thoát chết nhờ chạy vào một nhà dân đóng chặt cổng, Quang không đuổi theo được nữa mới bỏ đi. D. sau đó được đưa đi cấp cứu kịp thời, tỉ lệ thương tật đến 74%. Đổi lại 7 nhát dao tàn nhẫn, Nguyễn Văn Quang phải nhận bản án 12 năm tù.
Từ hai vụ việc trên, tự hỏi: Từ bao giờ, những mét vuông đất vô tri lại có giá trị hơn "một giọt máu đào"? Liệu có phải khi đồng tiền và giá trị vật chất lên ngôi, người ta sẵn sàng vứt bỏ hai chữ tình thân để đổi lấy những giá trị phù du bên ngoài?
Trong những phiên xét xử tranh chấp đất đai, người xem dường như cảm thấy lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Bởi giờ đây tình thân gia đình không còn nữa, họ lướt qua nhau như những người xa lạ, thậm chí là kẻ thù.
Những người ngày bình thường vẫn gọi em xưng anh, gọi cậu xưng cháu nay lại là bị cáo đứng run rẩy trước bục khai báo, hướng về gia đình bị hại với giọt nước mắt muộn màng chảy dài.
Con đường thực sự vào khu đất phía sau mà Sang hằng mong muốn giờ đây đã vĩnh viễn khép lại. Một con đường khác đau đớn hơn đã hiện ra: con đường dẫn một người xuống mồ sâu và kẻ còn lại phải chôn vùi đời mình trong bốn bức tường đá.
Sang đã thoát chết sau những nỗ lực tự sát, nhưng có lẽ, việc phải sống tiếp với ký ức về buổi chiều đẫm máu ấy chính là bản án nghiệt ngã nhất mà bị cáo phải gánh chịu.
Bước ra khỏi phòng xử án, các bị cáo sẽ dành nhiều năm cuộc đời còn lại phía sau song sắt. Mảnh đất tranh chấp kia, rốt cuộc, họ chẳng mang vào phòng giam được một mét vuông nào.
Cái gọi là tự ái, là quyền lợi từng khiến họ đỏ mặt tía tai, sẵn sàng cầm dao đoạt mạng người thân, nay hóa ra lại nhẹ tựa lông hồng.
Những vụ án hình sự tranh chấp đất đai là một nốt trầm đau xót cho những ai đang để vật chất làm mờ mắt. Đất đai có thể tạo dựng được sau nhiều năm cố gắng làm lụng, nhưng tình thân một khi đã mất đi thì khó kiếm lại được.
Khi lòng tham lấn át tình nghĩa, thứ người ta giành được không phải là đất đai mà là một bản án lương tâm dai dẳng và sự cô độc đến tận cùng của kiếp người.
Ngày 7/5, Michaela Rylaarsdam, 32 tuổi, ở California, Mỹ đã nhận tội ngộ sát liên quan đến cái chết của ông Michael Dale, 55 tuổi. Theo hồ sơ tòa án, cô dự kiến bị tuyên án 4 năm tù vào tháng tới.
Ông Michael Dale tử vong tại nhà riêng ở thành phố Escondido, hạt San Diego. Theo công tố viên, nguyên nhân tử vong là do ngạt thở trong lúc hai người thực hiện hành vi tình dục theo yêu cầu của khách hàng.
Các công tố viên cáo buộc rằng cái chết của ông Michael Dale là do Rylaarsdam đã dùng băng dính bịt miệng nạn nhân và trùm túi ni lông cùng màng bọc thực phẩm lên đầu ông ta trong một buổi quay video riêng tư. Vì tay chân bị trói, Dale không thể gỡ bỏ những vật dụng đó.
Nạn nhân ở trong tình trạng thiếu oxy khoảng 8 phút dẫn đến việc được tuyên bố chết não vào ngày hôm sau. Michaela khai đã gọi cấp cứu ngay sau khi nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc. Theo các nguồn tin, Dale đã trả cho Michaela 11.000 USD để nhận được sự phục vụ.
Dan Cohen, luật sư của Michaela, cho biết thân chủ không có ý định giết người và không tìm cách che giấu vụ việc.
Luật sư Dan Cohen cũng nhấn mạnh vụ việc có yếu tố đồng thuận từ phía nạn nhân nhưng thừa nhận điều này không phải là căn cứ miễn trừ trách nhiệm hình sự.
Theo New York Post, Michaela có khoảng 10 năm hoạt động trong lĩnh vực nội dung người lớn và dịch vụ hẹn hò cao cấp. Cô sử dụng nghệ danh Ashley SinCal trên nền tảng cá nhân, nơi tự giới thiệu mình là "quý cô sang trọng" với nhiều năm kinh nghiệm.
Báo chí địa phương cho biết Brandon Rylaarsdam chồng Michaela, biết về công việc của vợ, thậm chí còn hỗ trợ vợ quản lý hoạt động trực tuyến. Hai người có với nhau 3 con trai.