Tôi và em quen nhau trên chuyên mục Hẹn hò của VnExpress. Tôi và em trò chuyện với nhau cực kỳ hợp ý. Mọi việc diễn ra tươi đẹp cứ như một giấc mơ vậy. Tôi luôn có cảm giác vui, rất vui mỗi khi nhận được email của em. Em là cô gái trẻ trung, năng động, trên môi lúc nào cũng nở nụ cười tỏa nắng…
Tình cảm của chúng tôi nảy sinh như bao nhiêu cặp đôi khác. Từ sự bỡ ngỡ ở những lần đầu gặp mặt, sự thẹn thùng từ cái nắm tay, nụ hôn đầu tiên. Em là một cô gái đáng yêu, tiết kiệm, giỏi giang, hiểu chuyện. Ngoại hình của tôi không có gì nổi trội, thậm chí già hơn so với số tuổi nhưng em chưa một lần chê bai tôi. Em là người đã cho tôi thấu hiểu được “khi mình là ngoại lệ” sẽ hạnh phúc thế nào. Em khen giọng tôi hay, khen mũi tôi cao, khen tính tôi hiền,… Em đã cho tôi biết được cảm giác thật sự hạnh phúc khi có bạn gái.
Quen nhau, đôi lúc chúng tôi cũng có những quan điểm không hợp nhau. Sau những khoảng lặng, sau vài hôm im lặng suy nghĩ về mọi thứ, suy nghĩ về lý do chúng tôi bắt đầu thì luôn là em, em luôn chủ động liên lạc lại với tôi. Em luôn chủ động nhận em sai. Em bảo bản thân còn trẻ con, chưa hiểu chuyện, sau này em sẽ vì tôi mà thay đổi. Cô bé ngốc như thế đấy.
Tôi và em luôn cảm thấy vui, hạnh phúc khi gần nhau. Tưởng chừng mọi thứ sẽ mãi tươi đẹp như thế. Tưởng chừng tôi có thể cùng em đi hết quãng đời còn lại… Nhưng sự thật là cha mẹ em không hề ủng hộ cho mối tình này. Hai bác không ủng hộ vì tôi và em không hợp tuổi. Không ủng hộ vì cách giao tiếp của tôi không được đánh giá cao và vì quá khứ tôi từng đổ vỡ trong hôn nhân.
Nói thế nào bây giờ nhỉ? Thứ tôi có thể làm là cố gắng thương yêu, chăm sóc cho em. Tôi không thể thay đổi quá khứ của bản thân được. Và em, em đã nói là sẽ cùng tôi trải qua mọi sóng gió, cùng tôi đấu tranh đến khi nào cha mẹ đồng ý thì thôi. Nhưng rồi khi áp lực từ gia đình quá lớn, em đã chọn bỏ cuộc. Tôi biết, tôi thấu hiểu cho cảm giác của em. Dù cho có đúng có sai gì đi nữa, cha mẹ vẫn luôn là người quan trọng.
Từ lúc bắt đầu quen nhau đến lúc tình cảm trở nên sâu đậm, tôi luôn muốn thấy em năng động, hồn nhiên, tươi cười… Còn hiện tại, em luôn mang vẻ ưu buồn. Tôi luôn muốn “tôi là người làm em vui” nhưng thực hiện không được rồi. Có lẽ giờ tôi chỉ còn mong muốn “em vui” nên đã chọn dừng lại. Tự tay tôi xóa kết bạn và chặn mọi liên lạc của em. Cái cảm giác tự tay mình chặn liên lạc của người mình yêu thương, muốn chăm sóc họ cả đời, khó chịu lắm mọi người ạ.
Tôi được chẩn đoán bị bệnh thần kinh, phải uống thuốc hàng tháng để điều trị. Bác sĩ nói rằng bệnh này phải uống thuốc thường xuyên, nếu không sẽ bị tái phát. Khi uống thuốc này, tôi bị tác dụng phụ dẫn đến suy giảm khả năng sinh sản và sinh lý (gần như bằng không). Điều đó dẫn đến việc khó có thể lập gia đình, có con cái. Tôi nghĩ sẽ phải sống một mình thôi nhưng tôi chưa tưởng tượng ra việc đó khó thế nào, có đi ngược lại quy luật xã hội không.
Tôi 36 tuổi, bố mẹ ngoài 80 rồi, nghĩ lại không lập gia đình thì có thể lo cho bố mẹ già chu đáo hơn nhưng tôi vẫn có chút thoáng buồn khi nghĩ về hoàn cảnh hiện tại của mình. Mỗi dịp Tết đến, tôi luôn chạnh lòng về mình. Tôi luôn tự hỏi mình sẽ không phải sống cô đơn nữa chứ? Tôi muốn nghe những lời khuyên, chia sẻ của bạn đọc.
Tôi 19 tuổi, anh 25 tuổi, yêu nhau được 9 tháng. Lúc mới yêu, anh quan tâm tôi rất nhiều nhưng càng ngày càng nhạt dần. Giờ chúng tôi yêu xa, anh hờ hững và vô tâm với tôi. Yêu xa là một điều vô cùng khó khăn với tôi, nhớ cũng không biết phải làm sao, nhiều lúc phải khóc trong âm thầm không dám để ai biết. Tôi chỉ cần anh quan tâm mình nhiều hơn chút. Con gái ai cũng vậy, không cần những lời hoa mĩ nhưng rất cần sự quan tâm, tôi cũng vậy. Yêu xa mà anh chỉ nhắn cho tôi vài tin, có khi ba ngày mới nhắn một lần. Tôi hỏi thì anh bảo bận công việc.
Những lúc tôi giận, anh bảo hãy suy nghĩ chín chắn một tí, cuộc sống còn nhiều điều phải lo, thế nhưng anh toàn đi nhậu hay cà phê với bạn. Những lúc đó anh cũng chẳng thèm hỏi han, mặc cho tôi đợi tin nhắn của anh. Có lúc anh bảo lát gọi tôi rồi mất tăm luôn đến tận 23h, cũng nhắn mỗi tin bảo anh ngủ trước đây, trong khi biết tôi vẫn đợi anh gọi. Những lúc như thế tôi lại buồn, khóc, giận rồi vẫn bỏ qua cho anh.
Hôm nay cũng lại như vậy, anh không hề có sự thay đổi nào. Anh đâu biết bên cạnh tôi cũng có người quan tâm, chăm sóc, vui buồn cùng tôi và luôn lắng nghe tôi. Tôi sợ sự vô tâm của anh khiến tôi ngã vào vòng tay người khác, cả hai mất nhau. Mong được sự chia sẻ, chân thành cảm ơn.
Tôi muốn kể câu chuyện nhà mình để mọi người cùng cho ý kiến xem liệu gia đình tôi như vậy có còn là một gia đình đúng nghĩa hay không. Tôi chỉ là đứa cháu trong một dòng họ đầy bất ổn. Ông nội sinh bố tôi với bà cả. Sau đó, vì ông không chung thủy nên bà nội rời đi nhưng luôn muốn giành quyền nuôi con với ông. Tuy nhiên, thời đó phụ nữ rất thiệt thòi nên bố tôi được ông nội và cụ tôi nuôi dưỡng. Sau này, cụ để lại cho bố tôi một mảnh đất bên cạnh nhà ông nội. Ông nội đi bước nữa và có thêm 5 người con (3 cô và 2 chú). Một thời gian sau, ông có thêm một người phụ nữ khác bên ngoài và tôi lại có thêm một người cô không đúng nghĩa trong gia đình.
Cuộc sống bên nội cứ tiếp diễn với những mối quan hệ chồng chéo: con riêng, con chung, con ngoài giá thú. Trong hoàn cảnh cơm áo gạo tiền và những cái tôi quá lớn, không ai thực sự tôn trọng ai. Ai cũng cho rằng mình là người khổ nhất, thiệt thòi nhất và cuối cùng là người đúng nhất. Theo lời các cô chú kể lại, ông nội tôi gần như không chăm sóc hay nuôi dạy con cái đàng hoàng. Một tay bà thứ hai gánh vác gia đình bằng đồng lương ít ỏi của mình. Rồi các cô lớn lên, mỗi người một con đường. Người làm trong viện kiểm sát, người trong quân đội, người làm tại ngân hàng. Cuộc sống nhìn chung cũng ổn định. Nhưng có một cô lấy chồng muộn, sau đó bị trầm cảm và gia đình gặp nhiều trục trặc.
Chú út là người được đầu tư học hành nhiều nhất nhưng số phận lại không thuận lợi. Chú luôn gặp những điều không may và thường đổ lỗi cho ông nội vì đã không quan tâm, sát sao với mình. Chú cũng trách bà vì đã ép buộc để rồi cuộc đời rơi vào cảnh khó khăn. Cuộc sống dường như là một vòng luẩn quẩn của sự đổ lỗi. Những mâu thuẫn trong gia đình không đến từ những chuyện quá lớn lao. Chúng âm ỉ từ những cái tôi cá nhân và những va chạm nhỏ nhặt kéo dài qua nhiều năm tháng. Bố mẹ tôi cũng không thoát khỏi vòng luẩn quẩn đó.
Mỗi lần về quê, tôi lại phải nghe những câu chuyện ấy lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Tôi lắng nghe nhưng hoàn toàn bất lực, luôn phải tỏ ra như mọi thứ vẫn bình thường. Tình cảm trong gia đình ngày càng sứt mẻ. Mâu thuẫn giữa anh chị em, giữa con ông và con bà, giữa bố con, chị em, con dâu và bố chồng... dường như chưa bao giờ có hồi kết. Tôi thực sự chỉ muốn tránh xa tất cả điều đó. Tôi chỉ mong mỗi lần về quê có thể ngồi lại, hỏi thăm nhau vài câu đơn giản như một gia đình bình thường nhưng điều đó dường như rất khó.
Thông thường, mỗi lần về quê, tôi đều sang thăm ông bà nội đầu tiên nhưng lần này vì bận việc nên tôi chưa qua. Hôm đó tôi chỉ nhìn thấy ông ngồi thất thần một mình, vẻ mặt buồn bã và đầy suy nghĩ. Lúc ấy sức khỏe của ông vẫn có vẻ bình thường. Rồi tôi nghe tin ông phải nhập viện cấp cứu vì nhiễm khuẩn đường ruột. Điều khiến tôi bàng hoàng hơn cả là người báo tin không phải ai trong gia đình mà là một bác sĩ tuyến huyện quen biết. Bác sĩ đã gọi điện cho chú tôi ở tận miền Nam. Sau đó, chú nhắn vào nhóm gia đình thông báo tình trạng của ông và mong mọi người thu xếp vào thăm.
Đọc xong tin nhắn đó, tôi chợt nghĩ: liệu đây có phải là cái giá mà ông phải trả cho cuộc đời ích kỷ, chỉ sống cho bản thân, không quan tâm vun vén gia đình? Để rồi đến cuối đời phải sống trong cảnh buồn hiu, cô quạnh dù bên cạnh có rất nhiều con cháu. Rồi tôi tự hỏi mình phải làm gì khi gia đình bên nội ngày càng đi xuống như vậy? Tôi chỉ là một đứa cháu nội đứng ngoài cuộc. Tôi không đủ khả năng để nói thay bố mình hay các cô chú. Bởi chỉ cần nói không đúng hoặc không khéo, mọi chuyện có thể trở nên tệ hơn rất nhiều.
Nhiều lúc tôi nghĩ hay cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên, để thời gian cuốn đi những gì cần phải qua đi. Để những người trong cuộc tự giải quyết những điều thuộc về họ. Nhưng rồi tôi lại giật mình nghĩ đến thế hệ của mình. Thế hệ của tôi là ai? Là những anh em họ từng lớn lên cùng nhau, từng chạy chơi trong cùng một sân nhà, từng gọi chung một tiếng ông, tiếng bà. Nhưng giờ đây ai cũng có cuộc sống riêng. Cơm áo gạo tiền, công việc, gia đình nhỏ và cả chủ nghĩa cá nhân ngày càng lớn hơn. Liệu sau này tình cảm họ hàng còn là nơi để chúng ta tìm về? Hay rồi sẽ đến lúc ai về nhà nấy, sống cuộc đời riêng của mình, chỉ còn gặp nhau trong đám cưới, đám tang hoặc những dịp bất đắc dĩ?
Tôi sợ rằng thế hệ anh em họ chúng tôi rồi cũng sẽ dần xa nhau, vì không còn được nuôi dưỡng bằng những kết nối, những kỷ niệm và những cảm xúc chung như trước nữa. Có những mối quan hệ không tan vỡ vì một biến cố lớn, chúng chỉ lặng lẽ nhạt dần theo năm tháng vì không ai còn đủ thời gian hoặc đủ sự quan tâm để giữ lấy. Nghĩ đến điều đó, tôi thấy buồn. Liệu suy nghĩ của tôi có quá bi quan không? Nếu anh chị nào từng sống trong một gia đình nhiều mâu thuẫn như vậy, xin hãy chia sẻ góc nhìn của mình. Tôi thực sự muốn lắng nghe.