Những con đường vốn dành cho phương tiện lưu thông lại trở thành “sân phơi” bất đắc dĩ mỗi mùa thu hoạch ở nhiều quốc gia. Việc phơi lúa, ngô trên mặt đường không chỉ cản trở giao thông mà còn tiềm ẩn nguy cơ tai nạn nghiêm trọng.
Dù chính quyền nhiều nơi đã cảnh báo, xử phạt, thậm chí đã có các vụ tai nạn chết người, tình trạng này vẫn liên tục tái diễn do thiếu không gian phơi nông sản và áp lực mưu sinh của nông dân.
Cuối năm 2024, một nông dân ở Buriram đã hứa ngừng phơi lúa trên đường công cộng, sau khi một xe máy chở người mẹ cùng hai con lao vào đống lúa của bà. Vụ tai nạn xảy ra trên tuyến đường Ban Nong Mod Daeng-Bo Din khiến cả ba người đi xe bị thương, gồm người mẹ 49 tuổi và hai con trai 17 tuổi và 11 tuổi.
Sau đó bà Yupa, 55 tuổi, đã đến thăm gia đình gặp nạn để xin lỗi. Bà cho biết mình sử dụng mặt đường để phơi lúa vì nghĩ khu vực này có ít xe qua lại.
3 mẹ con đã rất may mắn, nhưng năm 2019 có 2 người đã thiệt mạng và 2 người khác bị thương khi 3 xe bán tải va chạm trên đường Ban Poljalok-Sa Waree thuộc làng Moo 8, xã Makha, huyện Non Sung. Hôm đó, nông dân đang phơi lúa trên một làn đường, chỉ còn lại một làn đường cho xe cộ lưu thông. Người dân khu vực này đã ngừng phơi lúa sau vụ việc, nhưng ở các nơi khác của Thái Lan, tình trạng chiếm dụng lòng đường để phơi lúa vẫn tái diễn.
Việc nông dân phơi lúa, ngô dọc trên đường đã gây ra hàng loạt vụ tai nạn giao thông, một số thậm chí đã gây tử vong.
Năm 2022, một người đàn ông trên đường về quê từ thị trấn Nirmal vào ban đêm đã tử vong sau khi xe máy của anh trượt khỏi đường khi đi qua con đường đang bị trưng dụng làm nơi phơi ngô.
Năm 2025, một vụ việc thương tâm khác xảy ra ở gần làng Sirasu, một cô gái đã tử vong trong khi anh trai bị thương nặng khi xe máy bị trượt bánh. Theo báo chí, khi đang chạy xe, hai anh em đã bị lóa mắt vì đèn pha của một ô tô đi ngược chiều. Trong khi đó bánh xe máy lại cán phải một đống ngô đang phơi trên đường.
Trong cùng năm, 3 thanh niên cũng đã tử vong khi xe máy của họ bị trượt trên một con đường đầy ngô ở thành phố Madhepura. Theo báo cáo, đó chỉ là một trong hàng chục vụ việc tính trong khu vực, buộc chính quyền địa phương phải tung ra chiến dịch trấn áp.
Ở Trung Quốc, vì sự tiện lợi, không ít nông dân đã trực tiếp sử dụng lòng đường làm nơi phơi lương thực, thậm chí đặt gạch đá, thân cây và các vật cản xung quanh khu vực phơi. Việc chiếm dụng đường để phơi lúa không chỉ ảnh hưởng đến chất lượng nông sản mà còn tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông và vi phạm pháp luật.
Năm 2024, một người đàn ông họ Lục ở huyện Ôn, tỉnh Hà Nam đã phơi ngô trên đường và đặt vật cản để tránh bị xe cán qua. Một người đàn ông họ Vương đi xe đạp điện qua đây đã bị vấp vào vật cản và tử vong, kéo theo một vụ án hình sự. Cuối cùng, ông Lục đã bị phạt 4 năm tù với tội danh vô ý làm chết người.
Gần đây hơn, tháng 4-2026, tại một ngôi làng ở thành phố Tiêu Tác, tỉnh Hà Nam, một cụ ông ngoài 70 tuổi đã tự ý căng dây chặn đường làng để phơi ngô. Một bé trai 13 tuổi đi xe đến trường đã bị sợi dây siết vào cổ. Cậu bé đã được đưa đi cấp cứu. Do nhà nghèo, cộng đồng đã phải quyên góp để có tiền hỗ trợ cậu bé chữa bệnh. Hiện chưa rõ tình hình sức khỏe của cậu bé như thế nào.
Theo người dân địa phương, sau khi thu hoạch ngô, nếu chỉ trồng trên diện tích nhỏ, họ thường phơi khô và đập hạt ngô ngay trên đường. Thông thường, nông dân sẽ căng dây thừng tại các ngã tư hoặc cắm cờ đỏ hay các biển báo cảnh báo dễ thấy khác. Nhưng lần này, cụ ông lại sử dụng dây trắng mảnh khó quan sát.
Theo trang Rising Nepal Daily dẫn lời cảnh sát nước này, việc phơi khô nông sản trên đường phố đã làm “nguy cơ tai nạn giao thông tăng lên gấp nhiều lần”.
Mặc dù nông dân biết rằng hành động của họ đã làm tắc nghẽn đường và làm tăng nguy cơ tai nạn, nhiều người vẫn tiếp tục phơi mùa màng trên đường. Một người cho biết “sân nhà không đủ chỗ để phơi ngô, do đó chúng tôi buộc phải phơi ngô trên con đường trải nhựa gần ruộng của mình”.
Một người khác cũng thừa nhận: “Vì sân không đủ rộng, chúng tôi buộc phải sử dụng lòng đường. Các thương lái mua ngô trực tiếp từ đường nên chúng tôi tiết kiệm được cả thời gian và công sức”.
Nhiều điểm dọc các đường cao tốc như Rangpur-Dhaka đã bị biến thành các bãi phơi ngô tạm thời mỗi khi mùa thu hoạch đến, gây cản trở nghiêm trọng đến giao thông và làm tăng nguy cơ tai nạn. Những đống ngô chất đống trên cả hai làn đường tạo ra những trở ngại đáng kể cho người qua lại, đặc biệt là xe máy và xe ba bánh, làm tăng nguy cơ trượt ngã.
Rahim Sarkar, một người đi xe máy, nói với tờ Daily Star: “Lái xe trên ruộng ngô rất nguy hiểm. Đã có nhiều vụ tai nạn xe máy ở đây. Lốp xe rất dễ bị trượt, và một khi điều đó xảy ra thì chúng tôi không thể làm gì được”.
Người dân địa phương cho biết nhiều thương lái, do không có sân phơi riêng, đã sử dụng đường cao tốc để phơi nông sản nhiều năm. Việc này phổ biến đến mức có cả một công việc là phơi ngô trên đường. Một người làm công việc này cho biết: “Chúng tôi được trả 400 taka (86.000 đồng) mỗi ngày cho công việc này. Chúng tôi cố gắng cẩn thận khi rải ngô ra đường”.
Cũng là một đất nước của trồng lúa, ngô, hiện tượng phơi lúa, ngô trên đường không quá xa lạ ở Việt Nam và cũng trở thành nguyên nhân của nhiều vụ tai nạn giao thông. Gần đây nhất, ngày 12-5, tại đường ĐH36 đoạn qua cổng chào thôn Phúc Trường (xã Trường Lưu, Hà Tĩnh), một ô tô tải đã va chạm với xe máy điện. Vụ tai nạn đã khiến 2 người trên xe máy tử vong tại chỗ.
Cục Cảnh sát giao thông nhấn mạnh việc phơi thóc, lúa ra đường là vi phạm pháp luật về giao thông đường bộ (sử dụng kết cấu hạ tầng đường bộ trái quy định), làm hẹp phần đường xe chạy, gây mất an toàn cho phương tiện lưu thông.
Nếu để xảy ra hậu quả thiệt hại về tính mạng, sức khỏe và tài sản của người đi đường, tùy theo tính chất mức độ sẽ bị xử phạt hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội cản trở giao thông đường bộ, theo quy định tại Điều 261 Bộ luật Hình sự.
Mới đây, Bộ Công an đã ban hành Thông tư 108/2026/TT-BCA quy định về sát hạch, cấp giấy phép lái xe; cấp, sử dụng giấy phép lái xe quốc tế, thay thế Thông tư số 12/2025/TT-BCA. Một trong những thay đổi đáng chú ý là quy định mới về việc cấp đổi giấy phép lái xe quá hạn.
Cụ thể, theo điểm a, khoản 2, điều 19 của Thông tư 108/2026, trường hợp giấy phép lái xe (GPLX) quá thời hạn sử dụng từ đủ 30 ngày đến dưới 1 năm kể từ ngày hết hạn đến thời điểm nộp đủ hồ sơ hợp lệ thì phải sát hạch lý thuyết cấp đổi giấy phép lái xe.
Trường hợp giấy phép lái xe quá thời hạn sử dụng từ đủ 1 năm trở lên kể từ ngày hết hạn thì phải sát hạch lý thuyết, thực hành lái xe trong hình và trên đường để cấp đổi giấy phép lái xe.
Theo quy định trước đây tại Thông tư 12/2025, người có GPLX quá hạn dù chỉ một ngày cũng phải thi sát hạch lý thuyết, và GPLX quá hạn từ 1 năm trở lên sẽ phải tham gia sát hạch cả lý thuyết và thực hành. Chỉ trường hợp không thể cấp đổi GPLX do ốm đau, thiên tai, hỏa hoạn hoặc dịch bệnh và có căn cứ chứng minh thì mới được miễn sát hạch lý thuyết.
Quy định mới có hiệu lực từ 1/7, được đánh giá là tạo thuận tiện hơn cho tài xế, vì việc lỡ để quên hoặc bận công việc khiến GPLX quá hạn vài ngày là khá phổ biến.
Ngoài thay đổi trên, Thông tư 108/2026 của Bộ Công an còn bỏ phần thi sát hạch mô phỏng các tình huống giao thông.
Trước đó, ở phần thi mô phỏng, thí sinh phải ngồi trước máy tính để xử lý tình huống giao thông 3D, xem video và bấm chọn thời điểm bắt đầu xảy ra nguy hiểm. Sau khoảng 4 năm triển khai, cơ quan chức năng cho rằng bài thi trên chưa sát với thực tế, thiếu tính thực tiễn và chưa phản ánh đúng các tình huống giao thông.
Bộ trưởng Nitin Gadkari phát biểu tại một sự kiện ngày 28/4 với ý đề cập đến sự tập trung cao hơn vào việc triển khai xe hybrid và xe thuần điện, bên cạnh việc sử dụng xăng sinh học thay vì nhiên liệu hóa thạch nguyên chất.
Định hướng chính sách giao thông vận tải của Ấn Độ đang trải qua một sự chuyển đổi lớn - đó là nhận xét của bộ trưởng. Ông Gadkari không hề vòng vo trong bài phát biểu: "Một điều rất rõ ràng, động cơ xăng và diesel không còn tương lai nữa".
Mặc dù phạm vi trực tiếp của phương tiện ở đây có thể là xe buýt và các phương tiện giao thông công cộng khác, nhưng phạm vi rộng hơn bao gồm cả xe con. Động cơ xăng và diesel sẽ không tồn tại lâu dài và các nhà sản xuất ôtô cần đẩy nhanh quá trình chuyển đổi sang các giải pháp thay thế sạch hơn.
Sự thúc đẩy mạnh mẽ này bắt nguồn từ hai mối lo ngại chính. Đầu tiên là hóa đơn nhập khẩu nhiên liệu ngày càng tăng của Ấn Độ. Cuộc chiến ở Tây Á chỉ làm cho tình hình thêm tồi tệ. Thứ hai, mức độ ô nhiễm vẫn ở mức báo động tại nhiều thành phố. Những áp lực kinh tế và môi trường này được cho là đang buộc chính phủ phải đẩy nhanh quá trình chuyển đổi.
Trong bài phát biểu, ông Gadkari cũng kêu gọi các nhà sản xuất ôtô chuyển sang các giải pháp thay thế thân thiện với môi trường hơn như nhiên liệu sinh học, đặc biệt là trong lĩnh vực vận tải.
Trong tương lai, nhiên liệu thay thế sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc định hình cảnh quan giao thông vận tải của Ấn Độ. Nhiên liệu sinh học và hệ thống truyền động điện sẽ vẫn là những phần then chốt của chiến lược này.
Isodiesel là một lựa chọn nhiên liệu khác đang trong giai đoạn thử nghiệm. Được kỳ vọng sẽ trở thành nhiên liệu kế nhiệm của chương trình dầu sinh học, isodiesel về cơ bản là dầu được pha trộn với isobutanol, sẽ cháy sạch hơn và có khả năng bôi trơn tốt hơn so với dầu thông thường. Quan trọng hơn, nó sẽ bền vững vì isobutanol được sản xuất từ mía và ngũ cốc dư thừa.
Ở Ấn Độ, xe điện cũng đang ngày càng được ưa chuộng, cả trong lĩnh vực vận tải và tư nhân. Tỷ lệ sử dụng đặc biệt cao ở khu vực đô thị. Xe hybrid có thể là xu hướng lớn tiếp theo. Một số mẫu xe hybrid và hybrid cắm điện dự kiến ra mắt trong những năm tới, trên nhiều phân khúc và mức giá khác nhau.
Trong bài phát biểu gần đây nhất, ông Gadkari cũng đề cập đến việc cần phải nghiên cứu thêm về hydro như một loại nhiên liệu. Ông cho biết hiện nay xe tải và xe buýt chạy bằng hydro đang được thử nghiệm trên một số tuyến đường chọn lọc - về cơ bản là các dự án thí điểm. Nếu nghiên cứu và phát triển cơ sở hạ tầng tiếp tục được đẩy nhanh, hydro có thể trở thành nhiên liệu chính của tương lai. Nếu được triển khai hiệu quả, hydro có thể cung cấp năng lượng cho các phương tiện vận tải hạng nặng với lượng khí thải bằng không, đặc biệt là trong các ứng dụng vận tải đường dài và thương mại.
Nhận thấy tiềm năng này, Adani Group đang đặt cược lớn vào hydro. Tập đoàn này có kế hoạch đầu tư 9 tỷ USD vào cơ sở hạ tầng sản xuất và vận chuyển hydro tại Kutch. Chỉ mới trong 2025, Adani Enterprises đã khởi động dự án chế tạo xe tải 40 tấn chạy bằng hydro. Chiếc xe này được chế tạo thông qua hợp tác giữa Ashok Leyland của Ấn Độ và nhà sản xuất pin nhiên liệu Ballard của Canada.
Ngoài việc chuyển đổi nhiên liệu, ông Gadkari nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tăng cường cơ sở hạ tầng giao thông công cộng ở Ấn Độ. Mạng lưới đường cao tốc đang phát triển nhanh chóng và cần phải thiết lập các hệ thống giao thông công cộng hiệu quả và dễ tiếp cận để giảm tắc nghẽn và cắt giảm khí thải.
Tầm nhìn của ông Gadkari đối với ngành giao thông vận tải của Ấn Độ dường như xoay quanh ba trụ cột cốt lõi. Thứ nhất là hiệu quả chi phí, với các giải pháp di chuyển phải có giá cả phải chăng đối với đại chúng. Thứ hai là giảm lượng khí thải và mức độ ô nhiễm. Cuối cùng là sự tự chủ của quốc gia trong việc mua nhiên liệu - Ấn Độ cần giảm nhập khẩu nhiên liệu và do đó củng cố sự ổn định kinh tế.
Đối với ngành công nghiệp ôtô, điều này báo hiệu nhu cầu cấp thiết phải đẩy nhanh đầu tư vào các công nghệ nhiên liệu thay thế, điện khí hóa và các giải pháp di chuyển thế hệ tiếp theo.
Một nhóm kỹ sư thuộc Tổ chức Nghiên cứu Công nghiệp và Kỹ thuật Na Uy (SINTEF) đã giới thiệu công nghệ sạc không dây ngoài khơi, cho phép tàu điện có thể nạp năng lượng trực tiếp trên biển thông qua cảm ứng từ.
Công nghệ này là bước tiến mới nhất trong dự án Ocean Charger - sáng kiến hợp tác do hãng đóng tàu VARD cùng các đối tác năng lượng xanh triển khai từ năm 2023. Mục tiêu của dự án là xây dựng hệ thống sạc quy mô lớn đặt tại các trang trại điện gió ngoài khơi, giúp tàu vận hành liên tục mà không cần quay về bờ.
Trong bối cảnh ngành hàng hải đang chuyển dịch từ động cơ diesel sang điện hóa, một trong những rào cản lớn nhất là hạ tầng sạc. Hiện nay các trạm sạc chủ yếu đặt trên đất liền, khiến tàu điện bị giới hạn phạm vi hoạt động.
Ý tưởng đặt trạm sạc ngoài khơi tưởng chừng đơn giản nhưng lại vấp phải nhiều thách thức. Môi trường biển với sóng, gió và dòng chảy liên tục khiến việc kết nối bằng đầu cắm vật lý trở nên kém ổn định. Chỉ cần lệch vị trí nhỏ cũng có thể gây hỏng hóc hoặc gián đoạn truyền điện.
Ngoài ra, nước biển có tính ăn mòn cao, dễ làm hỏng các tiếp điểm kim loại, tăng điện trở và giảm hiệu suất sạc. Nguy cơ phóng điện hoặc đoản mạch cũng tăng lên nếu đầu nối bị ẩm hoặc tiếp xúc không ổn định.
Để khắc phục, các nhà nghiên cứu đã phát triển hệ thống sạc không tiếp xúc dựa trên nguyên lý cảm ứng điện từ - tương tự sạc không dây trên điện thoại nhưng ở quy mô lớn hơn nhiều.
Hệ thống gồm một cuộn dây phát đặt tại trạm sạc tạo ra từ trường dao động. Khi tàu tiến vào vị trí, cuộn dây nhận trên tàu sẽ chuyển đổi từ trường này thành dòng điện mà không cần tiếp xúc vật lý. Toàn bộ thiết bị được bọc kín bằng vật liệu chống nước, chống muối và chống tảo.
Theo các kỹ sư, giải pháp này giúp loại bỏ hoàn toàn các tiếp điểm kim loại lộ ra ngoài, từ đó giảm đáng kể nguy cơ ăn mòn, phóng điện và hư hỏng cơ học. Đồng thời, hệ thống vẫn hoạt động ổn định ngay cả khi tàu và trạm sạc không căn chỉnh hoàn hảo.
Một điểm đáng chú ý khác là các trạm sạc này sử dụng điện từ tua bin gió ngoài khơi. Trong điều kiện gió yếu, hệ thống lưu trữ trung gian sẽ đảm bảo nguồn điện liên tục, tạo thành một “trạm biến áp ngoài khơi” hoàn chỉnh.
Theo đại diện dự án, các trạm này sẽ đóng vai trò như “trung tâm điện giữa biển”, thu điện từ tua bin gió và cung cấp trực tiếp cho tàu mà không cần quay về bờ.
Trong dài hạn, dự án hướng tới việc xây dựng mạng lưới trạm sạc dọc theo bờ biển Na Uy, cho phép tàu dịch vụ và tàu ven biển dừng lại nạp năng lượng ngay trên hải trình.
Công nghệ sạc không dây ngoài khơi được kỳ vọng sẽ tạo ra bước ngoặt cho ngành vận tải biển, đặc biệt trong các lĩnh vực như dịch vụ dầu khí, hạ tầng điện gió và lực lượng thực thi pháp luật trên biển.
Nếu được triển khai rộng rãi, viễn cảnh tàu điện sạc pin ngay giữa đại dương có thể sớm trở thành điều quen thuộc, góp phần thúc đẩy mục tiêu giảm phát thải trong ngành hàng hải toàn cầu.