Nhiều người cho rằng hôn nhân đổ vỡ thường bắt đầu từ những chuyện lớn như ngoại tình hay tiền bạc. Nhưng thực tế, không ít mối quan hệ lại rạn nứt dần bởi những lời cằn nhằn, trách móc lặp đi lặp lại mỗi ngày. Có những câu nói tưởng nhỏ, nói vì mệt, vì áp lực nhưng lâu dần khiến người còn lại cảm thấy ngột ngạt và xa cách. Dưới đây là những câu chuyện đời thường được các độc giả chia sẻ.
Tôi trưởng thành hơn sau khi lấy người vợ hay cằn nhằn
Vợ cằn nhằn rất nhiều và tôi thấy mình trưởng thành dần dần sau khi lấy vợ. Phần lớn lời cằn nhằn đều từ tai nọ qua tai kia là hạnh phúc chứ chấp nhặt từng câu thì rất mệt mỏi và có khi ly hôn rồi. Xin lỗi chứ có tới 90% vợ đều cằn nhằn dù lấy chồng hoàn hảo như ông tiên. (quangdp01)
Tôi chỉ nhắc nhẹ chứ không bao giờ cằn nhằn chồng
Tôi là phụ nữ, nghe mẹ tôi nói mấy câu kiểu: “Để đó em tự làm”, Em đã bảo anh rồi mà”, “Sao anh không thể giống chồng người khác?”,”Không hiểu sao em còn chịu đựng được anh”,… đã cảm thấy bực mình rồi nói gì đàn ông – giống loài đề cao cái tôi và sĩ diện. Tôi tuyệt đối không bao giờ nói mấy câu này với chồng. Nếu không hài lòng điều gì, tôi chỉ nhắc nhẹ nhàng. Trộm vía là chồng tôi cũng khá tự giác nên không cần phải nói nhiều. Còn mấy ông không nghe lời, tôi lọc từ trước khi cưới rồi. Nhờ vậy nên dù đã hai mặt con, vợ chồng tôi vẫn còn mặn nồng như lúc mới cưới. Đừng xem những lời tổn thương người khác như một việc bình thường. Không ai có thể ở chung với một người như vậy mà hạnh phúc nổi đâu. (Ngân Dương)
Chồng bị tôi cằn nhằn khi tự ý thực hiện những việc vợ chưa đồng ý
Tôi là người ít nói, ít càm ràm mấy chuyện vặt. Nhưng khi bực mình chuyện gì, tôi nói hoài không im và phải có người nghe mới được. Đó là khi còn thương thì tôi mới nói. Không còn thương tôi sẽ không nói đâu, nhất là khi bị tổn thương thì tôi im lặng cho đến khi rời khỏi hôn nhân. Thời trẻ, tôi ly hôn hai lần (do hai cuộc hôn nhân mai mối mà chồng ngoại tình người cũ). Năm 40 tuổi, tôi có hôn nhân lần ba với chồng người Đức. Anh hiểu tính tôi lắm nên không dám làm tôi bực mình điều gì. Tiếng Đức của tôi kém, nếu nói nhanh quá thì tôi như “vịt nghe sấm”.
Bữa đó anh chở tôi đi làm, kẹt xe đèn đỏ một hàng dài. Anh nói nhanh: “quẹo đường khác rồi đi bộ 200 m sẽ nhanh hơn”. Tôi im re nên anh đánh lái quẹo cái rẹt. Tôi không biết ất giáp gì. Rồi mở cửa kêu tôi đi bộ 200 m vô chỗ làm. Tôi hiểu ra, bực mình leo lên xe. Anh phải chở tôi quay lại đường cũ, dừng trước cửa nơi làm việc cho tôi. Và tất nhiên tôi càm ràm cho một trận. Tối về thêm một trận nữa: khi vợ chưa ok thì đừng tự ý làm, nhất là phải thận trọng với vợ không rành tiếng Đức. Từ đó đến giờ, nhiều năm rồi, hết dám tái phạm. (Nguoixala)
Tôi dọn ra ở riêng sau khi kiệt sức vì làm thay chồng mọi việc
Tôi nhắc nhiều lần thì chồng bảo tôi cằn nhằn và phớt lờ, không chịu làm, không chịu thay đổi. Tôi im lặng làm thay anh tất cả đến kiệt sức và biện pháp cuối cùng là dọn ra ở riêng cho cuộc đời tôi bớt khổ. Lấy chồng mà như rước họa vào thân. Chọn kỹ lắm rồi, chắc bị lừa. (lannguyen28012801)
Có lẽ tôi thuộc kiểu người ngược lại với tác giả của câu chuyện "Làm đồng nào tiêu đồng đó giúp tôi lạc quan, thoải mái đầu óc". Tôi không thấy thoải mái khi làm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, mà ngược lại, chỉ khi có một khoản tiết kiệm bên người, tôi mới thực sự nhẹ đầu và lạc quan. Khoản tiết kiệm đó ít thì độ yên tâm ít, còn nhiều hơn thì tôi sẽ yên tâm hơn.
Tôi kiếm tiền không giỏi, thu nhập ở mức vừa phải, có tháng dư, có tháng cũng phải cân đối. Nhưng thay vì để tiền trôi đi hết, tôi luôn cố gắng giữ lại một phần, dù nhỏ. Ban đầu chỉ là vài triệu, rồi dần dần thành một khoản rõ ràng hơn và nó như một điểm tựa tinh thần của tôi. Với tôi, cảm giác trong nhà không có khoản dự phòng nào thực sự rất bất an. Nhất là khi có các tình huống bất ngờ như ốm đau, công việc trục trặc hay một việc gì đó phát sinh, mới thấy khoản tiết kiệm có tác dụng lớn.
Tôi không nghĩ tiết kiệm đồng nghĩa với hà tiện hay bóp nghẹt bản thân. Tôi vẫn chi tiêu cho những thứ mình thích, vẫn đi ăn, đi chơi khi cần. Nhưng tôi chọn cách chi tiêu có ý thức hơn. Tôi biết mỗi người một cách sống, chẳng ai có quyền phán xét ai. Cũng may, người bạn đời của tôi cùng quan điểm với tôi. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chia sẻ của tôi.
Tôi 36 tuổi, mới lấy chồng, chưa có con, đang sống ở một phường xa trung tâm thành phố Đồng Nai. Hiện tại tôi làm công ty cổ phần có vốn nhà nước, chồng làm công chức phường. Năm nay công ty tôi bị sát nhập với một công ty cùng hệ thống, cách nhà 30 km. Đặc thù công việc tôi làm nông nghiệp phải đi thực tế nhiều, nếu với mức lương 9 triệu đồng chưa trừ bảo hiểm thì chắc tôi không làm nổi.
Em gái tôi có nhà ở TP HCM, chưa chồng và ở một mình, nhà gần trường đại học. Tôi dự định về TP HCM buôn bán nhỏ. Mặc dù có trình độ nhưng tôi thấy mình không hoàn toàn giỏi bất cứ việc gì, việc nào cũng nửa vời, đã vậy còn làm biếng, ỷ lại. Tôi cũng chán đi làm công ty, nhiều khi thấy mình sống thật vô nghĩa. Điều kiện kinh tế tôi thuộc tầm trung, không đến nổi đói. Xin mọi người cho tôi lời khuyên, có nên về TP HCM buôn bán không? Chồng nói nếu tôi đi thì sẽ nghỉ việc đi theo. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi và anh lấy nhau sau vài tháng tìm hiểu, chỉ đăng ký kết hôn chứ không đám cưới rình rang vì ai cũng qua một lần đò; anh có hai con, còn tôi có một bé gái. Hai đứa sống tại nhà riêng của tôi. Sau thời gian sống chung, tôi phải ly hôn do công việc tôi hay đi làm xa, giấy tờ phức tạp nhưng chúng tôi vẫn sống chung với nhau. Có lẽ tôi yêu anh ấy nhiều hơn.
Nói chung cuộc sống vợ chồng nhiều đụng chạm nhưng vẫn cố bên nhau được. Tiền anh làm ra đủ lo ăn sáng cho tôi, lo cho hai con, thỉnh thoảng trả vài bữa ăn nhậu. Còn tôi kinh tế khá hơn nên về tài chính khá thoải mái, đi ăn đi chơi phần lớn tôi lo.
Chuyện là cách đây một tháng, anh nói dối tôi để đi karaoke ôm với nhóm bạn cùng công ty. Tôi phát hiện và rất buồn, muốn chia tay nhưng có vài điều tôi phân vân, mong mọi người góp ý.
Anh cao to, mạnh mẽ, khá hợp mắt tôi về ngoại hình, tính cách đàn ông, biết lo lắng chăm sóc, nếu ngày nào nấu ăn thì anh là người nấu. Tất cả công việc nặng nhọc trong nhà anh đều làm và làm rất tốt, việc làm vườn anh cũng làm rất giỏi. Tôi đam mê làm vườn nên có anh phụ thật sự rất hữu ích.
Chỉ là giờ tôi muốn sinh thêm em bé nhưng mất lòng tin nên chưa dám, trong khi tôi 40 tuổi rồi, anh mới 35. Thêm nữa, nhờ có anh mà tôi mua được lô đất vườn liền kề, anh bỏ công sức dọn dẹp sạch sẽ, trồng rau và cây cối rất đẹp, nhờ đó giá trị lô đất tăng lên nhiều. Tôi phân vân có nên chia tay không, mọi người?